Trang Chủ
Ngôn Tình
Dựa Vào Hơi Ấm Của Em
Họa Vô Đơn Chí, Phúc Bất Trùng Lai

Danh Sách Chương:

  • Màu nền:
  • Font chữ:
  • Chiều cao dòng:
  • Kích Cỡ Chữ:
Tiếp sau đó, sự nghi ngờ của Chu Lạc càng ngày càng tăng, bởi vì cô càng ngày càng gặp nhiều xui xẻo.

Dự án do cô đảm nhiệm trước đây, phía nhà máy đã quyết định thay toàn bộ thiết bị được sản xuất trong nước theo đề nghị của dự án thành thiết bị nhập khẩu. Chu Lạc xin ý kiến của giám đốc sở, sau khi nhận được chấp nhận đã đồng ý với quyết định đó, mọi trình tự tiến hành vẫn theo lộ trình cũ.

Không ngờ, đây là lần đầu tiên nhà máy tiến hành công trình kiểu này, quên mất phải trình bổ sung các văn bản thay đổi dự án với các tổ chức có liên quan, cứ nghĩ rằng viện thiết kế sẽ thay họ làm chuyện này. Mà Chu Lạc cũng vì từng làm dự án kiểu như thế này, cô vẫn cho rằng việc trình xin thiết bị là việc của nhà máy.

Đến lúc triển khai dự án, khi cơ quan kiểm toán tiến hành thẩm tra mới phát hiện dự án chính thức được phê duyệt vẫn là thiết bị trong nước, nhưng tiền dự án lại được dự trù theo giá của thiết bị nhập khẩu.

Vậy là tất cả đều rối tung, vì liên quan đến tiền, hơn nữa số tiền mà nhà nước phải chi trả lại tăng lên, vấn đề trở nên nghiêm trọng hơn.

Khi viện trưởng và bí thư đi họp trên Bộ, bị mắng vuốt mặt không kịp, Chu Lạc và nhóm làm dự án do cô phụ trách bị phê bình trong toàn hệ thống.

Lần đầu tiên phải chịu sự đả kích như vậy trong công việc, Chu Lạc gần như hoàn toàn suy sụp. Nhưng điều này không thể đổ lỗi cho ai khác, nếu trách chỉ nên trách cô không cẩn thận. Nếu không phải là chủ quan do đã biết trước, không phải vì làm việc theo thói quen, nếu không bận như thế, nếu có thời gian để cùng nhà máy trao đổi chi tiết về tiến trình, thì sự việc do bất cẩn như vậy đã không xảy ra. Đây không phải do người khác hãm hại cô, mà là do cô tự làm hại mình, chính vì vậy, mới khiến cô buồn rầu và xấu hổ.

Việc xui xẻo hơn vẫn còn ở phía sau. Viện trưởng Đồ vừa mới chuyển đi, vị bí thư – người tạm thời giải quyết toàn bộ việc lớn nhỏ trong cơ quan lại gọi cô đến để nói chuyện.

Nội dung đại khái là: Cô là một nhân tài, nhưng có thể do tuổi đời còn quá trẻ, khi làm việc không biết cách ứng biến để lại đường lui, gây ra đại họa trong công việc.

Lần này ngòi nổ chính là bản báo giá của một dự án đầu tư nước ngoài. Công ty thương mại vì phải cạnh tranh với các nhà xuất khẩu công nghệ của châu Âu, châu Mỹ cùng một số nước khác, đã hạ báo giá của toàn bộ dự án xuống rất thấp, lại dựa vào báo giá của viện thiết kế cao gấp rưỡi, để bảo vệ lợi ích của họ, đã chèn ép phí thiết kế đối với viện.

Cuối cùng, khi tính toán ra, phí thiết kế vốn hoảng hai mươi lăm triệu nhân dân tệ, bị giới hạn báo giá không được quá tám triệu nhân dân tệ.

Mất dự án, vốn dĩ là tai họa từ trên trời giáng xuống. Chu Lạc không chịu phối hợp nên bị người ta liên kết lại rắp tâm đưa cô ra làm vật thế tội.

Trong chốc lát, Chu Lạc bị lên án là: Không có chuyên môn về kỹ thuật, thái độ không nghiêm chỉnh, trong quá trình làm việc không cẩn thận, còn không có khả năng ứng biến mềm dẻo, một người như vậy, còn có thể coi là nhân tài sao?

Cuộc sống của mỗi con người đều cần có một số điểm tựa để nâng đỡ. Gia đình, sự nghiệp, tình yêu, bạn bè… Càng có nhiều điểm tựa, cuộc sống của con người càng vững vàng, càng không dễ bị đốn ngã và ngược lại.

Điểm tựa của Chu Lạc rất ít. Gia đình từ lâu có mà như không, tình yêu đến rồi lại đi, bạn bè nhiều nhưng chỉ là những mối quan hệ xã giao, ngay cả một người bạn thân thiết để trút bầu tâm sự cũng không có.

Điểm tựa lớn nhất của cô là công việc, công việc khiến cô tự tin, cho cô giá trị, cho cô cái ăn, cái mặc và chỗ ở, giúp cô tiêu tốn thời gian. Dù có những lúc cô rất mệt và từng nghĩ không muốn trở thành một người cuồng việc nữa, giờ đây, khi tất cả đều rời xa cô, cô mới biết rằng làm việc điên cuồng cũng là hạnh phúc. So với tình hình hiện nay, những than phiền, buồn bã trước đây đều vô cùng ấu trĩ và buồn cười – khi một người cảm thấy rằng bản thân mình không may mắn, là bởi vì chưa gặp được những chuyện bất hạnh hơn.

Về cách xử lý đối với cô, cấp trên còn đang tiếp tục nghiên cứu. Trước khi có quyết định cuối cùng, Chu Lạc luôn cảm thấy có chút áp lực không thể trụ vững được. Cả đời cô chưa từng phải đối diện với vấn đề nào nghiêm trọng như vậy, trong sự nghiệp học hành lẫn trong công việc. Nếu điểm tựa duy nhất, vững vàng nhất này bị sụp đổ, cô cũng không biết bản thân mình phải tiếp tục sống thế nào nữa.

Con người không thể lựa chọn hoàn cảnh gia đình, không thể lựa chọn bố mẹ, những việc xui xẻo như thế cô chỉ có thể quy về việc ông trời đã đối xử bất công với cô. Việc học vượt cấp khiến cô rời xa các bạn đồng trang lứa, từ nhỏ đã phải đắm mình trong những tác phẩm tuyệt kỹ, không có thời gian để giao lưu cùng bạn bè, còn về tình yêu, có lẽ cô không có số mệnh ấy, chẳng phải có câu nói “duyên phận có thể gặp chứ không thể cầu” ư?

Thất bại ở trong những phương diện đó, cô đều có thể tìm cho mình những lý do khách quan. Những trắc trở trước đây, bỏ nhà ra đi và chống đối lại bố mẹ, vì tự do mà chống đối gia đình, dù khổ cực nhưng vẫn âm thầm có chút kiêu ngạo trong lòng. Hơn nữa, trong thâm tâm, cô cũng hiểu rằng bố mẹ không thể đối xử quá đáng với cô, dù sao cũng là máu mủ tình thâm. Cho dù họ bận rộn công việc của mình mà bỏ rơi cô, cho dù họ can thiệp vào cuộc sống của cô theo cách thức của họ, cũng sẽ không gây ra những tổn thương mang tính thực chất cho cô.

Vì vậy, cô rất điềm tĩnh, một sự điềm tĩnh vững vàng, đó là một kiểu tự phụ và kiêu hãnh từ trong xương tủy, không khoa trương nhưng lại khiến những người hiểu được hết sức ngưỡng mộ và kính phục.

Hòa đồng thân thiện lại cao sang, khí chất lạnh lùng trời sinh không phải ai cũng có được.

Chu Lạc chưa từng nghĩ rằng mình là thiên tài, nhưng cô tin rằng trí tuệ của mình không tồi, hơn nữa cô cần cù, vì vậy những việc cần giải quyết dựa vào đầu óc, cô luôn luôn tự tin. Hơn nữa cô vô cùng nghiêm túc, làm việc rất chú ý nguyên tắc, cũng biết ứng biến một cách linh hoạt, nói tóm lại ở những phương diện đặc biệt, cô tự cảm thấy mình thật sự không tồi.

Vì vậy, trong sự việc lần này, bằng bản năng, cô tin rằng: Nhất định có kẻ muốn hại cô, hoặc là bố mẹ cô, hoặc là người mà cô đã đắc tội với họ, ví dụ như Diệp Minh Lỗi.

Tạm dừng tất cả những công việc đang làm, Chu Lạc cuối cùng cũng có thời gian nghĩ lại những việc đã xảy ra trong thời gian qua, sau khi cân nhắc sự việc trước sau, lại đưa ra một kết luận khiến người ta vô cùng đau buồn: Ngoài việc viện trưởng Đồ bị điều chuyển một cách bất ngờ, mọi việc khác đều do cô tự chuốc lấy, nếu bắt buộc phải oán trách điều gì đó, chỉ có thể tự oán trách số phận của mình không tốt.

Với tư cách là một người làm công tác khoa học, Chu Lạc có một ưu điểm, đó là trung thực. Mặc dù cô rất muốn nghĩ rằng mọi việc xảy ra là do có người hãm hại, như thế có thể khiến cô thấy dễ chịu hơn nhiều, nhưng theo lý trí, cô vẫn quyết định chấp nhận sự thật.

Đầu tiên, nhớ lại dự án khiến cô bị phê bình, phát hiện thời gian thực hiện dự án đó, đúng vào giai đoạn một mình cô đang mất thăng bằng trong tình cảm, sự bám riết quấy nhiễu của Diệp Minh Lỗi, lúc gần gũi lúc lại xa cách của Đại Đổng, khiến cô không còn tâm trí để tập trung giải quyết hết mọi việc. Thực ra cô cũng không phạm phải vấn đề lớn, chẳng qua chỉ là việc công làm theo phép công theo đúng quy trình. Vấn đề chỉ là do không may, không may đối phương không có kinh nghiệm, không ngờ họ lại thay đổi nội dung đề nghị trong dự án, vậy nên mới xảy ra chuyện, xảy ra chuyện mà cả hai bên đều cùng phải chịu trách nhiệm, nhưng vì đơn vị của cô là bên B, nên trách nhiệm nặng nề hơn.

Còn về báo giá của dự án đầu tư ra nước ngoài, lại có mối họa tiềm ẩn ngay từ ban đầu. Chu Lạc đã nghiên cứu kỹ các dự án trước đó, ghi nhớ các số liệu tham kháo, nhưng lại không nghĩ tới yếu tố con người. Một dự án tổng hợp mang tính phức tạp như vậy, thường được giao cho các kiến trúc sư trưởng lớn tuổi dày dạn kinh nghiệm phụ trách, ví dụ như kiến trúc sư Vương – sư tổ của cô. Bởi vì, thứ nhất họ có kinh nghiệm phong phú, hai là làm việc lâu năm nên họ có mối quan hệ rộng rãi, mật thiết với các cấp, bộ phận trong ngành, có người quen thì dễ làm việc, mọi người đều trong cùng ngành dọc với nhau, rất nhiều bạn cùng học, anh em chị em đồng môn, một thời đại cùng trỗi dậy, tất cả mọi người cùng trỗi dậy. Ví dụ như người phụ trách ở tổng công ty và giám đốc công ty thương mại là bạn cùng nghiên cứu sinh với nhau, giám đốc công ty thương mại lại là bạn học thời đại học với bí thư của viện, sở trưởng Cao trong sở của mình lại là bạn học lớp dưới thời trung học với bí thư, may mắn cùng hưởng, tổn thất cùng chịu, tôi ăn thịt cũng bớt cho bạn khúc xương.

Kiến trúc sư Vương có học trò rộng khắp trên toàn hệ thống, dự án này nếu để ông phụ trách, chắc chắn những người đó sẽ không dám ép mức giá thấp đến thế. Nhưng trong mắt mọi người, Chu Lạc chỉ là một cô bé, một thanh niên đầy nhiệt huyết nhưng không người thân, không bệ đỡ, ai thèm nể trọng cô?

Bạn đang đọc truyện trên: Webtruyen.com

Danh Sách Chương:

truyện full
Bạn đang đọc truyện trên website WebTruyen.Com

Nhận xét của đọc giả về truyện Dựa Vào Hơi Ấm Của Em

BÌNH LUẬN FACEBOOK