Dụ Vợ Yêu Về Nhà: Bà Xã Ngoan Nào!

Chương 57: Lý Thanh Nhàn

Rowan

11/01/2021

Buổi sáng, Cơ Uyển ngồi trên giường, cuốn mình vào cái chăn rồi ngồi làm một số việc trên laptop.

Bữa sáng mà Tiểu Hy làm cho cô cũng đã nguội lạnh, vẫn y nguyên trên chiếc bàn cạnh đầu giường.

Cơ Uyển thò tay với với ly ca cao, mắt vẫn nhìn vào máy tính, tay kia vẫn thao tác chuột cùng bàn phím. Cô đưa ly ca cao lên miệng, uống một ngụm.

Chà! Lạnh thật. Chẳng phải Tiểu Hy mới đưa cho cô cách đó khoảng ba mươi phút thôi sao? Thời tiết bây giờ đã lạnh vậy sao?

Cơ Uyển thở dài một hơi, nhìn vào ly ca cao đã nguội. Cách đó vài ngày trước cô vẫn được thưởng thức cái hương vị ca cao nóng ấm, thơm ngọt kia. Chậc! Sao cùng là ca cao mà ly này không có một chút hương vị gì vậy? Hay là vị giác của cô đã mất rồi? Mất theo ly ca cao kia, mãi mãi cũng không thể được thưởng thức nữa.

Cơ Uyển nở nụ cười chua xót, tự chế giễu chính mình.

"Dương Cơ Uyển à, mày lại mộng tưởng lung tung rồi! Đừng nhớ về anh ta nữa. Quên đi."

Cô tự nhủ chính mình như vậy nhưng nào đâu dễ thực hiện. Cứ quyết tâm rồi lại không thể buông bỏ được.

Bốn tháng. Vẻn vẹn bốn tháng. Cơ Uyển yêu Hàn Thượng Phong một cách sâu đậm đến nỗi không thể buông bỏ được. Cô tự cười chính bản thân mình. Cô yêu Liêu Tống suốt hơn năm năm, lúc bị phản bội cô cũng không như thế này. Rốt cuộc thì cô lại bị làm sao vậy chứ? Cô không còn là Dương Cơ Uyển nữa sao?

Đang trong tâm trạng tự trách bản thân thì chuông điện thoại vang lên. Cơ Uyển thất thần một hồi lâu rồi mới nghe điện thoại. Là một số lạ.

"Alo."

"Xin chào cô, Cana. À không! Phải là Dương Cơ Uyển mới đúng." Một giọng nữ đầy giễu cợt vang lên ở đầu dây bên kia.

"Cô là..." Cơ Uyển nhíu mày.

"Chúng ta gặp nhau đi. Tôi có chuyện muốn nói với cô." Người phụ nữ ấy không trả lời sự thắc mắc của Cơ Uyển mà trực tiếp vào vấn đề chính.

"Tôi không quen cô." Cơ Uyển lạnh lùng nói.

"Không quen?" Cô ta bật cười. "Phải! Tôi là..."

Nói chuyện một hồi, Cơ Uyển xuống giường, thay đồ rồi đi ra ngoài. Lái xe tới địa điểm mà người phụ nữ đó nói.

Tại một quán cà phê nhỏ, vắng vẻ, vô cùng ít khách, Cơ Uyển mở cửa đi vào.

Nhìn ngó xung quanh, cuối cùng Cơ Uyển cũng thấy một người phụ nữ mặc đồ sang trọng đang ngồi thưởng thức cà phê. Cô đi thẳng về phía đó.

"Tôi là Dương Cơ Uyển." Cơ Uyển ngồi xuống chiếc ghế đối diện người phụ nữ.

Người phụ nữ kia nhìn Cơ Uyển một lượt với ánh mắt đánh giá. Cô ta khẽ lắc đầu.

"Cô... thích hoa sen?" Cô ta nhìn vào chiếc ghim cài áo bằng hoa sen trên ngực Cơ Uyển.

"Đúng vậy. Tôi thích hoa sen." Cơ Uyển dựa người vào ghế, vắt chéo chân, khẽ khoanh tay lại, thản nhiên đáp lại.

"Ồ! Chúng ta có rất nhiều điểm giống nhau." Cô ta khẽ cười. "Chẳng trách Phong lại thích cô."

Cơ Uyển bất giác nhíu mày.

"Lý Thanh Nhàn, cô có ý gì?" Cơ Uyển nheo mắt hỏi.

"Ý tôi là... Phong thật ra thích cô... Nhưng... anh ấy cũng chỉ là thích những điểm tương đồng giữa tôi và cô thôi." Lý Thanh Nhàn nở nụ cười mỉa mai.

Tương đồng? Cơ Uyển vẫn chưa hiểu ý cô ta lắm. Đang định hỏi tiếp thì cô ta lại nói.

"Tôi thích hoa sen, thích socola, thích đồ ngọt, thích nuôi chó... và đặc biệt thích nghệ thuật." Lý Thanh Nhàn nở nụ cười đắc ý.

Cơ Uyển sững người. Quả thật những sở thích đó của cô ta rất giống cô. Rốt cuộc thì...

"Tôi và Phong không tính là yêu nhau nhưng mà tôi biết anh ấy yêu tôi từ lâu rồi. Chẳng qua bảy năm trước tôi phải sang Mĩ nên chúng tôi mới phải chia xa. Thật không ngờ bảy năm sau quay lại anh ấy đã có vợ là cô rồi." Lý Thanh Nhàn nhấp một ngụm cà phê rồi bắt đầu kể.

"Cô nói với tôi những chuyện này làm gì?" Cơ Uyển bình tĩnh nói, hơi nghiêng đầu.

"Tôi nói với cô để cô tự biết thân biết phận mà rời khỏi Phong. Người anh ấy yêu là tôi chứ không phải cô. Có yêu thì cũng chỉ coi cô như thế thân của tôi mà thôi." Lý Thanh Nhàn vươn người về phía trước, giọng cảnh cáo.

Cơ Uyển nhếch môi cười: "Tôi với anh ta không còn bất cứ liên quan nào nữa. Cô nói với tôi cũng vô dụng."

Đột nhiên Cơ Uyển lại chú ý tới bàn tay của Lý Thanh Nhàn. Cô ta đeo nhẫn. Chiếc nhẫn đính kim cương, hoa văn chìm là hoa sen... Giống hệt với chiếc nhẫn mà cô vô tình làm rơi trong ngăn tủ của Hàn Thượng Phong.

Lý Thanh Nhàn thấy Cơ Uyển nhìn chằm chằm vào chiếc nhẫn trên tay mình thì đắc ý giơ tay lên, chăm chú nhìn vào chiếc nhẫn.

"Đây là chiếc nhẫn mà Phong tặng tôi năm tôi mười bảy tuổi. Hơn nữa... nó còn là nhẫn cặp."

Thì ra là vậy. Giờ thì mọi thắc mắc về Lý Thanh Nhàn và Hàn Thượng Phong cuối cùng cũng được giải đáp. Hàn Thượng Phong rốt cuộc cũng chỉ coi cô là thế thân mà thôi. Cô đúng là một con ngốc chuyên ảo tưởng mà.

Tại sao cô không để ý cơ chứ? Trong phòng ngủ, phòng làm việc, thư phòng, thư viện, văn phòng, nơi nào cũng đặt một tấm ảnh chính là bóng lưng một cô gái mặc váy trắng. Mà cô gái đó đích thị chính là Lý Thanh Nhàn.

Bây giờ cô thật sự muốn gặp Hàn Thượng Phong, hỏi cho rõ ngọn ngành. Tại sao lại lừa cô, tại sao lại biến cô thành một con ngốc, cứ nghĩ rằng mình có được tình yêu chân chính. Cô sẽ đánh anh một trận cho hả dạ rồi bỏ đi, vĩnh viễn không bao giờ gặp lại.

Tra nam!

Chỉ còn hai từ đó thôi.

-----------

Trên đường về, Cơ Uyển gần như đã không còn một chút sức lực nào nữa. Dường như việc lết cái thân cũng trở nên khó khăn.

Tiểu Hy gọi điện nhờ cô mua một vài thứ nên cô dừng xe ở siêu thị rồi đi vào trong.

Vì khá mệt mỏi nên Cơ Uyển cũng không bận tâm đến những thứ xung quanh nhiều cho lắm. Dường như sự xuất hiện của ai đó cũng không được cô để vào mắt. Cô cứ như một người mất hồn, mọi hoạt động của cô cứ như là những hoạt động phản xạ vô điều kiện.

Đi xuống tầng hầm của siêu thị để lấy xe, Cơ Uyển đang định mở cửa xe thì một ánh đèn sáng chói chiếu thẳng vào mắt cô. Cơ Uyển theo phản xạ lấy tay che mắt lại vì chói.

Đột nhiên có một sức lực nào đó nắm chặt lấy hai tay của cô, miệng của cô thì bị bịt lại.

Cơ Uyển vùng vẫy kêu cứu nhưng không kịp nữa. Cô đã hôn mê bất tỉnh rồi.

Túi hoa quả trên tay Cơ Uyển rơi xuống đất, vương vãi khắp nơi.

Đầu óc quay cuồng, Cơ Uyển không xác định rõ được mình đang làm cái gì, đang ở đâu. Chỉ thấy mọi thứ xung quanh đều mờ nhạt, quay cuồng không xác định.

"Mày nhớ xử lí cho tốt vào." Giọng một tên đàn ông vang lên.

"Cứ yên tâm."

Hai tên đàn ông. Bọn chúng nhìn Cơ Uyển với ánh mắt thèm khát. Cơ Uyển nằm trên chiếc giường, tay chân bị trói chặt, miệng bị bịt kín. Chắc tại tác dụng của thuốc mê nên Cơ Uyển vẫn chưa thể nhận thức rõ được điều gì.

"Con mồi lần này ngon đấy." Một gã đàn ông liếm liếm môi, cười nham hiểm.

"Đừng nhiều lời nữa. Làm nhanh thì thưởng nhiều." Tên còn lại nóng vội vỗ vai tên kia.

Hai tên đàn ông tiến lại gần Cơ Uyển, tay chân bắt đầu táy máy.

Cơ Uyển bắt đầu lấy lại được ý thức, vùng vẫy liên tục. Tay chân bị trói chặt thế này thì chạy thế quái nào được chứ. Hai tên kia bắt đầu tiến lại gần, Cơ Uyển lập tức lăn về phía bên kia giường nhưng không cẩn thận lại lăn luôn xuống đất.

"Cô em, ngoan nào, đừng chạy nữa."

"Bọn anh nhất định sẽ khiến cô em thoải mái."

Hai tên đàn ông cười dâm tà, bắt lấy Cơ Uyển, tay bắt đầu muốn sờ soạng khắp nơi.

"Rầm."

Cửa phòng đột nhiên bị mở ra, tiếng kêu lớn đến nỗi hai tên kia đã bất an, quay đầu lại.

"Mày là thằng nào?" Một tên đứng dậy, trừng lớn mắt.

"Mẹ kiếp! Dám đụng vào người của ông đây. Đúng là chán sống." Giọng nói đanh thép phát ra.

Ngay lập tức, tên kia đã bị một đấm cho bay vào tường.

Tên còn lại thấy vậy xông lên. May là hắn không bị ăn đấm nhưng bị ngay một cước đá vào bụng. Bị đánh cho tới khi không còn nhận ra là tên nào với tên nào, chúng nằm bất động trên sàn, không còn có thể cầu xin nổi.

"Em không sao chứ!"

Cơ Uyển được cởi trói, tháo lớp băng dính trên miệng ra. Cô hít thở một lúc cho ổn định lại rồi nặng nhọc lắc đầu.

"Không sao! Cảm ơn anh... Delvin."

"Tại sao em lại ở đây?" Delvin lo lắng hỏi.

Cơ Uyển lắc đầu. Delvin bế cô đặt lên trên chiếc giường. Anh lại đi tới chỗ hai tên kia, túm cổ một tên lên rồi gằn giọng hỏi.

"Rốt cuộc ai sai chúng mày bắt cô ấy?"

"Tôi... tôi không biết." Hắn ta sợ tới tè cả ra quần, lắc đầu lia lịa.

"Không nói à? Được! Cho chúng mày lên thiên luôn." Delvin nhếch môi cười, nụ cười hiểm ác hiếm thấy. Tới Cơ Uyển cũng chưa bao giờ thấy bộ mặt đó của anh.

"Tôi... Tôi nói... Van xin anh tha cho chúng tôi." Hắn khóc lóc cầu xin.

"Được. Nói." Delvin lại thêm lực đạo ở tay, khiến tên kia đau đớn mà la hét.

"Là... là một người tên Hàn Thượng Phong. Hắn gọi điện thoại thuê chúng tôi và hứa trả một khoản tiền lớn."

Hàn Thượng Phong? Tim Cơ Uyển như ngừng đập. Hàn Thượng Phong cho người bắt cóc cô rồi sau đó cưỡng bức cô? Tại sao? Tại sao vậy chứ?

Bạn đang đọc truyện trên: Webtruyen.com

Nhận xét của độc giả về truyện Dụ Vợ Yêu Về Nhà: Bà Xã Ngoan Nào!

Số ký tự: 0

    Bình luận Facebook