Trang Chủ
Ngôn Tình
Đồng Phục Cùng Áo Cưới
Chương 67

Danh Sách Chương:

  • Màu nền:
  • Font chữ:
  • Chiều cao dòng:
  • Kích Cỡ Chữ:
Editor: Voicoi08

“Mễ Doanh Tĩnh, cảm giác ở bên cạnh phú nhị đại như thế nào? Ha ha, nhìn cô bình thường luôn là dáng vẻ cao ngạo. Hiện tại gia đình phú nhị đại cũng đã phá sản, tôi nhìn xem cô còn cao ngạo đến như thế nào?”

“Là người ấy mà, phải biết tự mình hiểu lấy, cô là người từ nhỏ đã mất ba thì cao ngạo cái gì chứ?”

“Đúng vậy. Nghe nói mẹ cô chỉ là người phục vụ. Cứ cho là cô nên nghĩ là mẹ cô sẽ lo lắng nên cũng phải ngoan một chút, làm gì phải cướp đoạt đàn ông với người khác, cô có cái vốn gì để cướp đàn ông với người khác chứ?”

“Nhưng mà, bây giờ cô cũng đã gặp báo ứng. . . Trong nhà của phú nhị đại cũng phá sản rồi, cha anh ta thì nhảy lầu, mẹ anh ta cũng bị người đến đòi nợ bức tử rồi. Trên lưng bạn trai phú nhị đại của cô là mấy ngàn vạn nợ nần, ha ha ha ha, có phải cảm thấy vô cùng hay ho không? Chậc, chậc chậc, cô thật đáng thương, lên sai giường rồi. . .”

Mễ Doanh Tĩnh nhìn mấy sinh viên nữ đang đứng trước mặt cô, cô hít sâu một hơi, cố gắng ngăn chặn lửa giận trong lòng. Bây giờ không phải lúc so sự tức giận với họ, cô có chuyện quan trọng hơn phải làm.

“Tránh ra.” Mễ Doanh Tĩnh đi qua mấy người, cô chạy ra ngoài. Cô chạy một mạch về phía bãi đỗ xe, ngồi lên xe đạp đạp như điên về phía nhà Du Trạch Ngôn.

Không, Du Trạch Ngôn đã không còn nhà nữa rồi.

Lúc Mễ Doanh Tĩnh thở hổn hển đến trước nhà Du Trạch Ngôn cô mới nhận ra được điều này.

Du Trạch Ngôn ở đâu?

Mễ Doanh Tĩnh không biết anh đang ở đâu, cô lập tức đạp xe đạp đi khắp các ngõ hẻm tìm kiếm, cô tìm ba ngày, cuối cùng lúc chạng vạng ngày thứ ba bà tìm được Du Trạch Ngôn ngồi trong góc xó của một công viên nhỏ.

Du Trạch Ngôn ngồi trong góc một vườn hoa, cúi đầu, quần áo trên người anh vừa bần vừa rách, trên mặt anh cũng có rác thải, miệng vết thương thậm chí còn chưa được xử lý, máu chảy ra thành dấu vết bẩn thỉu dơ dáy.

“Du Trạch Ngôn.”

Du Trạch Ngôn ngẩng đầu, chậm chạp nhìn về phía Mễ Doanh Tĩnh.

Mễ Doanh Tĩnh ném xe đạp chạy về phía Du Trạch Ngôn, cô ngồi xuống trước mặt anh, nhìn Du Trạch Ngôn tiều tụy trước mặt, bỗng chốc nước mắt cô rơi xuống. Cô cầm lấy bàn tay lạnh lẽo của anh, nghẹn ngào nói: “Anh còn có em. . .”

Du Trạch Ngôn nhìn về phía Mễ Doanh Tĩnh.

Cô chậm rãi nắm chặt lấy bàn tay của Du Trạch Ngôn, lặp lại một lần nữa: “Trạch Ngôn, chúng ta kết hôn đi.”

Con ngươi màu xám tro của Du Trạch Ngôn nhìn chằm chằm, trong mắt anh chỉ còn lại vẻ mặt Mễ Doanh Tĩnh lúc này.

“Đừng đi theo anh, trừ nợ nần anh không có cái gì cả.” Giọng anh khàn khàn, giống như một bệnh nhân đang sốt cao lên tiếng.

Du Trạch Ngôn khó khăn đẩy bàn tay Mễ Doanh Tĩnh ra, anh đứng lên, từng bước một rời đi.

“Du Trạch Ngôn, em mang thai rồi.” Mễ Doanh Tĩnh đứng lên, nhìn theo bóng lưng Du Trạch Ngôn, cô vừa khóc vừa hô lên.

Bước chân Du Trạch Ngôn mạnh mẽ dừng lại, anh xoay người, nhíu mày nhìn về phía Mễ Doanh Tĩnh, anh thốt ra: “Không có khả năng.”

Sau khi nói xong, anh sợ câu nói của bản thân bị cô hiểu thành nghĩa khác, vội càng bước thêm một bước về phía Mễ Doanh Tĩnh, rồi lại nhanh chóng dừng lại, có chút hoảng loạn nói: “Anh không có ý đó. . .”

Anh không phải đang nghi ngờ Mễ Doanh Tĩnh phản bội anh mang thai đứa nhỏ với người khác, chỉ là anh và Mễ Doanh Tĩnh chỉ làm một lần, mà sau lại có cả bảo hộ an toàn.

Mễ Doanh Tĩnh cúi đầu nhìn về phía hai tay nắm chặt góc áo, khẩn trương nhìn Du Trạch Ngôn, run rẩy bất an nói: “Em, em ném thuốc đi. . .”

Du Trạch Ngôn nhíu mày càng chặt.

Dù sao cũng chỉ là một cô gái nhỏ còn đang đi học, nước mắt Mễ Doanh Tĩnh lã chã trực rơi xuống.

“Em biết như vậy là không đúng. . . Trong trường học sinh viên không biết tự kiểm điểm, bỏ học sinh con, có con mới cưới. . . em biết những điều này đều là không đúng. Sẽ bị người khác mắng, có lẽ sau này anh cũng sẽ chán ghét em. . .” Mễ Doanh Tĩnh ủy khuất khóc không ngừng. “Nhưng, nhưng em cũng không có cách nào. Anh sợ em đi theo anh phải chịu khổ, nhưng mà em nguyện ý mà. Em nguyện ý cùng anh gánh vác hết mọi chuyện. So sánh với việc sẽ mất đi anh, thì việc cùng nhau chịu khổ trả nợ căn bản không tính là gì cả.”

Mễ Doanh Tĩnh càng khóc càng hăng: “Em, em nghe nói phá thai rất đáng sợ. . . Anh, anh không muốn em đi phá thai đúng không?”

Không có cách khác, chỉ có thể dùng cách ngoan độc này ngăn cản thì mới có thể cùng anh gánh vác.

Cô khóc đến mức hai mắt đỏ bừng, trong mắt chỉ toàn hơi nước, cô gắt gao nhìn chằm chằm vào Du Trạch Ngôn. Cô cúi đầu nhìn chằm chằm cánh tay đang nắm chặt ở bên người. Cùng đợi, chờ đợi, vừa khẩn trương vừa sợ hãi.

“Em là cô gái ngốc. . .” Du Trạch Ngôn nhắm mắt lại, sau đó kéo Mễ Doanh Tĩnh ôm chặt trong lòng.

“Đừng khóc, anh cưới em, enh nuôi em. Đừng khóc, đừng khóc. . .” Du Trạch Ngôn ôm chặt Mễ Doanh Tĩnh vào lòng dỗ cô không khóc, nhưng nước mắt anh lại từng giọt từng giọt rơi xuống bả vai cô.

Du Trạch Ngôn thề, anh sẽ không bao giờ để cô phải chịu khổ, nhất định sẽ đem cuộc sống tốt nhất đến cưng chiều cô. Bất kể tương lai còn khó khăn như bây giờ không, anh cũng sẽ không để cô phải chịu chút khổ cực nào. Ngay cả khi phải liều mạng anh cũng lấy hết sức mình để cưng chiều cô.

(Đoạn trên vào đoạn dưới cách xưng hô khác nhau, vì mình nghĩ đó là hai giai đoạn khác nhau, khi trẻ và lúc già của hai người.)

. . . . . . .

“Tỉnh ngủ rồi à?” Mễ Doanh Tĩnh ngẩng đầu nhìn thoáng qua Du Trạch Ngôn, lại tiếp tục cúi đầu nhìn điện thoại di động.

Du Trạch Ngôn “ừ” một tiếng, nói: “Tiểu Tĩnh, anh mơ thấy chuyện trước kia.”

Mễ Doanh Tĩnh cũng không ngẩng đầu lên, bà chỉ thuận miệng nói: “Chuyện đã qua có gì mà phải nhớ lại, chỉ cần hiện tại và tương lại sống cho thật tốt.”

Du Trạch Ngôn nói đùa, ông gật đầu: “Cũng đúng.”

Ông ngồi thẳng người dậy, nhìn nhìn cảnh vật bên ngoài cửa

Bạn đang đọc truyện trên: Webtruyen.com

Danh Sách Chương:

truyện full
Bạn đang đọc truyện trên website WebTruyen.Com

Nhận xét của đọc giả về truyện Đồng Phục Cùng Áo Cưới

Avatar
Nga Đỗ16:08 03/08/2020
Truyện hay lắm , ngọt ngào
Avatar
Tran Nhung08:07 30/07/2020
Hay, ngọt
Avatar
Nhã Vi20:05 26/05/2019
truyện hay lắm ạ....lót dép hóng chương mới

BÌNH LUẬN FACEBOOK