Trang Chủ
Truyện Teen
Đơn Phương Không Vô Nghĩa
Để Mai Ăn Vậy

Danh Sách Chương:

  • Màu nền:
  • Font chữ:
  • Chiều cao dòng:
  • Kích Cỡ Chữ:
Cứ như thế, tất cả những nhân vật có liên quan, rốt cuộc đã hội tụ đầy đủ ở sân bay Nội Bài, đúng sáu giờ sáng ngày ba mươi hai tháng mười hai để đáp chuyến bay đi Đà Nẵng.

Không phải ngẫu nhiên, mà nơi đây được chọn làm điểm đến cho chuyến du lịch ngoại khóa. Xin nhắc lại, một học viện trong mơ như Gallet tồn tại được là nhờ vốn đầu- tư của một tỷ phú. Và đối với người làm kinh doanh một đời như ông Vũ Trường Thịnh, có đầu tư, tức là có thu lợi. Thế nên chuyến đi này, dành cho học sinh khối mười một, không chỉ để... thư giãn.

Những thanh niên ưu tú sẽ gánh vác đất nước trong tương lai ấy, trong vòng ba ngày sẽ được trực quan một biểu tượng đô thị văn minh, hiện đại bậc nhất quốc gia, đang tiến tới mô hình thành phố đáng sống ở Châu Á. Để sau khi kết thúc chuyến đi, mỗi người sẽ phải viết một bản thu hoạch về bất cứ trải nghiệm nào thu thập được, từ văn hóa cho đến môi trường xã hội, hạ tầng cơ sở, chính sách quản lý...

Nhưng tất nhiên, học sinh Gallet, ghê gớm đến mấy thì cũng chỉ là những cô cậu mười sáu, mười bảy tuổi. Tâm trạng chung trước lúc lên đường đều thảnh thơi, phấn khởi. Còn bản thu hoạch ư? Tính sau. Google, thư viện... bỏ đi đâu?

Tháng mười hai, ngoài Hà Nội gió mùa Đông Bắc đã tràn về, nhưng ở thành phố biển này, thời tiết vẫn cực kỳ dễ chịu và thích hợp để du ngoạn. Đoàn học sinh đến nơi được ô tô đưa về một khách sạn đồ sộ ở trung tâm thành phố. Nam sinh và nữ sinh sẽ chia ra ở hai dãy nhà đối diện nhau. Cứ ba người vào một phòng.

Việt Hương bước vào căn phòng ba giường, vừa xuýt xoa trầm trồ trước nội thất đơn giản nhưng tinh tế, vừa quay sang Hà, thao thao bất tuyệt.

"Nơi này thuộc vào chuỗi khách sạn cao cấp Tường Văn rất nổi tiếng ở châu Á đấy. Nghe nói ông chủ là Việt kiều Mỹ. Riêng ở Việt Nam chỉ có vài căn tập trung ở Đà Nẵng. Trường mình chắc chắn là có sự quen biết gì đó... Chứ bình thường giàu đến mấy cũng đâu rỗi hơi vung tiền cho học sinh ở chốn xa xỉ này, mà cũng dễ gì đùng một cái trống nguyên mấy dãy phòng đủ cho cả khối mười một..."

"Chuyện này, hỏi Linh là biết chứ gì?" Hà cười, nhìn sang cô gái tóc nâu đang ngồi lặng lẽ dỡ đồ khỏi vali.

Cần đính chính, rằng ba cô gái của chúng ta tuyệt đối không phải là đã xây dựng được tình chị em thắm thiết đến độ nhất thiết muốn ở chung. Đơn giản là, Hà và Hương vốn đã bị cô lập, chỉ toàn chơi với nhau chẳng có mối giao lưu nào cùng lớp. Trong khi Thủy Linh thì chuyên môn lủi thủi một mình. Thế nên khi tất cả những người khác đã nhận phòng. Việt Hương thấy công chúa vẫn còn đứng bơ vơ, liền nhanh như chớp bắt cóc cô nàng vào nhóm.

Linh chẳng buồn ngẩng đầu nhìn Hương, chỉ miễn cưỡng trả lời. Cô nàng không lên tiếng còn đỡ, nói ra rồi lập tức khiến Hương và Hà chết cứng.

"Bác Tường Văn là anh trai của mẹ tớ."

À vâng, cái nhà này...

...

Không giống như du lịch theo tour, từng bước đều có người dẫn dắt. Xuống đến nơi học sinh được tự do tham quan thành phố theo lịch trình của riêng mình dưới sự tư vấn của giáo viên hướng dẫn.

Việt Hương cho rằng đi chơi hai người thì chán ngắt, nên bảo Hà gọi cho Nam. Nam đi thì tự khắc, Linh cũng đi. Bốn người gặp nhau ở sảnh khách sạn.

"Tưởng cậu gọi điện cho Long rồi?" Nam ngạc nhiên.

"Ờ... ờ..." Hà quả thật không hề nghĩ đến chuyện gọi cho Long. Từ bận bị từ chối đến nay, cô vẫn rất ngượng khi gặp Long và chưa thể nói chuyện bình thường với cậu ta được.

Nam gọi, nhưng Long không nghe máy. Lần này lại đến lượt Việt Hương dư thừa năng lượng.

"Chúng ta lên tận nơi rủ cậu ta."

Rốt cuộc, để Thủy Linh đợi dưới sảnh, ba người Nam, Hương và Hà rồng rắn kéo nhau lên khu vực của nam sinh 11A01.

Đúng như Hà nghĩ, phòng của họ đẹp hơn hẳn các lớp thường. Và mỗi phòng cũng chỉ cho hai người ở.

Được chỉ dẫn đến phòng của Long, Hà để ý thấy cửa ra vào kỳ thực không đóng, hoặc đã đóng nhưng chưa đủ lực nên vô tình chỉ khép hờ. Âm thanh đối thoại bên trong dù không lớn, nhưng bên ngoài ít nhiều cũng lao xao nghe được. Chưa kể, cả hai giọng nói, đều không còn lạ lẫm đối với Hà.

"Về nói với ông ta, đó không phải chuyện của tôi." Lạnh nhạt.

"Càng không phải chuyện của tôi." Lạnh nhạt hơn nữa.

"Thế thì đừng dính vào! Cậu từ bao giờ lại đi làm người truyền tin cho ông ta? " Long mỉa mai. Hà nghe thấy tiếng đồ đạc bị ném xuống giường gần như thô bạo.

Trọng Khanh chắc chắn không mảy may e ngại trước phản ứng có phần gay gắt đó. Hà thậm chí còn có thể mường tượng ra dáng ngồi ung dung điềm đạm, những ngón tay gõ nhẹ lên bàn và một ánh mắt có phần nhạo báng, trong khi buông từng lời chậm rãi.

"Đầu tháng có ai- đó đã gửi hồ sơ xét học bổng đại học đến Köln... Cậu có biết hồ sơ đó giờ này đang nằm ở đâu không?"

"Cậu..."

Cộc! Cộc! Cộc!

Người đứng ngoài gõ cửa khí thế, bất chấp không gian đông đặc trong phòng, chỉ có thể là Nam.

Chưa đầy nửa phút, Minh Hà đã thấy mình đứng trước Bảo Long. Đôi mắt đen thẳm của cậu thoáng ngạc nhiên khi trông thấy cô. Nhưng điều đó chỉ kéo dài trong giây lát. Hà lặng yên chứng kiến những biểu hiện căng thẳng trên gương mặt người con trai ấy dần mất đi, nhường chỗ cho một sự bình yên. Cậu nhìn cô dịu dàng, không nói một lời, không cả hỏi han, vì sao mấy người các cô lại có mặt ở đây.

"Bọn này qua rủ cậu đi chơi. Nếu trong phòng có cả Trọng Khanh thì lôi nốt ra đây." Vẫn là Hải Nam, tỉnh queo đi thẳng vào vấn đề.

...

Vậy là sáu người, ba nam ba nữ, xuống phố như chưa có chuyện gì xảy ra. Họ đi dọc bờ Tây sông Hàn trên con đường Bạch Đằng nổi tiếng vì vẻ đẹp uốn lượn hiền hòa, vào thăm một chợ địa phương, lại ghé vào khu phố ẩm thực để dùng bữa trưa. Vừa ăn uống, nghỉ ngơi đến ba giờ chiều, tất cả lại nhất trí bắt xe bus đến bán đảo Sơn Trà.

Thời tiết hôm nay rất đẹp, khiến cho cảnh thiên nhiên lại càng thêm quyến rũ. Rời khỏi đường bờ biển ôm trọn một vòng cung bán đảo, để lại sau lưng màu xanh ngọc bích lấp lánh tuyệt đẹp dưới nắng chiều. Hà đứng dưới chân những ngọn đồi sim, nhắm mắt nghe lẫn trong gió thổi nhẹ nhàng như có cả tiếng chim ca, suối chảy. Mở mắt ra đã thấy cả một khu rừng nguyên sinh trong tầm mắt.

Càng lên cao, không khí càng mát dịu trong lành. Đặt chân lên thảm lá khô, chứng kiến vẻ đẹp hoang sơ phong phú của thảm thực vật trong rừng, mỗi người một suy nghĩ, nhưng điểm chung là đều không muốn nhớ về những ngày đã qua, và cả những ngày sắp đến.

Minh Hà sinh ra và lớn lên ở Hà Nội, hầu như không thể tưởng tượng được một nơi mà cua bò ven suối, khỉ chuyền cành trên đầu lại tồn tại bên ngoài... màn ảnh. Cô chỉ biết bật cười nhìn Nam hái lên bốn, năm cái nấm sặc sỡ, đòi mang về nấu canh, liền bị Long gạt phăng rơi xuống đất lăn lóc.

"Ăn vào, không chết trong ngày mới lạ đấy. Có muốn mãi mãi tuổi mười sáu không?"

Nam phủi tay, phá lên cười.

"Không. Để mai ăn vậy."

Câu nói không hề có ý nhắc khéo, nhưng lại khiến cho Hà nhớ ra một chuyện quan trọng. Làm sao, năm nay cô lại có thể quên sinh nhật Nam. Hai mươi bốn tháng mười hai. Ban sáng đi trung tâm thương mại còn thấy người ta chăng đầy đèn hoa, cây thông Giáng Sinh, vậy mà cũng quên được. Tệ thật.

Sáu người luôn cùng đi với nhau, cho đến tận lúc về lại trung tâm thành phố. Biết bao nhiêu địa điểm tham quan, khiến cho Hà không có cách nào tách đoàn để đi mua một món quà trong cả ngày hôm ấy. Tìm kiếm đồng minh cũng hết sức khó khăn, khi Việt Hương lúc nào cũng ở trong trạng thái dư thừa năng lượng, hô hào dẫn dắt mọi người đi hết chỗ này đến chỗ kia. Hải Nam lẫn Thủy Linh coi như gạt sang một bên. Cô vẫn còn ngại nói chuyện riêng với Bảo Long. Chỉ còn một phương án duy nhất là bạn- trai- tin- đồn Vũ Trọng Khanh. Nhưng nhân vật nữ chính của chúng ta chưa ngốc nghếch đến mức độ nhờ một người con trai có ý với mình, cùng đi mua quà cho... người con trai khác.

Cho đến tối, khi tất cả thấm mệt, ai về phòng nấy nghỉ ngơi, thì giờ giới nghiêm lại bắt đầu. Toàn bộ học sinh sau chín giờ phải ở trong khuôn viên khách sạn để đảm bảo sức khỏe cho lịch trình ngày hôm sau. Minh Hà đứng dưới sảnh, nhìn mấy anh bảo vệ cao to lừng lững đã nhận chỉ thị của nhà trường, trấn giữ ngay trước cổng khách sạn mà hoàn toàn nản chí.

Nhưng tất nhiên, du lịch ngoại khóa không giống như... tập quân sự, chương trình sít sao đến mấy, nếu khéo léo vẫn có thể tranh thủ thời gian trống để chuồn ra ngoài một mình. Thời gian đó, đối với Minh Hà chính là sau bữa trưa của ngày tiếp theo, khi mọi người lục tục trả phòng để lên xe vào Hội An.

Hà đã nháy trước với Việt Hương, để cho bạn mình vừa trông đồ, vừa lo liệu thủ tục trả phòng, trong khi bản thân cố gắng ăn thật nhanh để tiết kiệm thời gian.

Vì ăn quá nhanh, cô hoàn toàn không để ý đến Thủy Linh, trong bữa ăn đã thì thầm bên cạnh Hải Nam.

"Tối nay ở Hội An, cậu đi dạo phố cùng tớ, được không?"

"Mọi người đều sẽ đi mà." Nam cười, thong thả gắp thức ăn.

"Ý tớ là, tớ muốn đi riêng với cậu. Tớ có một chuyện... rất quan trọng muốn nói." Gương mặt xinh đẹp ửng hồng.

Bạn đang đọc truyện trên: Webtruyen.com

Danh Sách Chương:

truyện full
Bạn đang đọc truyện trên website WebTruyen.Com

Nhận xét của đọc giả về truyện Đơn Phương Không Vô Nghĩa

Avatar
phan hà 13:03 24/03/2014
trời ạ,viết truyệ phải để đến lúc full rồi mới đăng lên chứ,cứ chờ thế này ,mn sẽ chán đấy,tác giả ạ

BÌNH LUẬN FACEBOOK