Danh Sách Chương:

  • Màu nền:
  • Font chữ:
  • Chiều cao dòng:
  • Kích Cỡ Chữ:
Sách La Định lườm ông lão: “Có ông nói ngọng ấy, tiểu phu tử của ta rất giỏi”.

Bạch thừa tướng hơi sững lại, hỏi: “Tiểu phu tử, phu tử của ngươi nhỏ tuổi hơn ngươi à?”.

Sách La Định tiếp tục gãi má, nhìn trời.

“Là một cô nương?”, Bạch thừa tướng tiếp tục thăm dò.

Sách La Định cầm vò rượu uống một ngụm: “Ông già lắm chuyện quá đấy”.

Bạch thừa tướng vừa định nói tiếp thì nghe thấy có tiếng động vọng vào từ bên ngoài rừng cây.

“Xui xẻo thật, đột nhiên lại mưa to”.

Lúc này, bên ngoài có mấy người đi đường dắt ngựa vào rừng, hình như cũng đến trú mưa. Hai người này mặc thường phục, nhìn qua cũng biết là người luyện võ, dáng vẻ hung dữ. Hai người liếc nhìn Bạch thừa tướng và Sách La Định ngồi dưới tán cây, không nói gì nhiều, cũng lấy cành cây làm một mái che để trú mưa.

Bạch thừa tướng cảm thấy hai người này lấm la lấm lét, ngồi thì cứ ngồi, việc gì phải lén lút nhìn về phía ông ta chứ. Sách La Định tiếp tục đẽo đao, trên đao còn khắc thêm một con heo con, giống như thật.

Lúc này mưa cũng nhỏ dần. Thừa tướng phát hiện hai người kia đánh mắt ra hiệu với nhau, hình như rất để ý đến bọn họ. Thừa tướng lo lắng, huých Sách La Định. Sách La Định ngẩng đầu lên nhìn, ý hỏi - Gì vậy?

Bạch thừa tướng dùng mắt ra hiệu với hắn - Hai người kia trông có vẻ không phải người tốt, có phải đạo tặc không?

Sách La Định quay đầu lại, mắt đấu mắt với hai người qua đường kia. Hắn sờ cằm - Á! Hai tên kia nhìn quen quen.

Hắn đang ngẫm nghĩ thì hai người kia đột nhiên đứng dậy, đi tới trước mặt họ. Bạch thừa tướng cuống lên - Bọn họ có đao!

Sách La Định cũng ngẩng đầu nhìn hai người họ, bỗng thấy họ rút đao từ bên hông ra.

Bạch thừa tướng cả kinh - Quả nhiên là cướp!

Hai người kia rút đao ra, nhưng lại không cướp bóc, bởi vì đao trên tay họ là đao gỗ.

Vừa nhìn thấy hai thanh đao gỗ này, Sách La Định liền sững ra.

“Sách La Định?!”. Hai người kia vừa vui mừng vừa ngạc nhiên gọi một tiếng: “Đúng là ngươi rồi!”.

Sách La Định nhìn hai người thật kỹ, vui vẻ thốt lên: “À, thì ra là hai tiểu tử các ngươi”.

Hai người kia kích động chạy đến vỗ vai Sách La Định, dường như là bạn cũ lâu ngày gặp lại.

Bạch thừa tướng vừa rồi suýt thì nhảy bổ lên, bây giờ lại có chút ngớ người - Chuyện gì vậy?

Sau đó nói ra mới biết, thì ra hai người này chẳng khác Sách La Định là mấy, đều là cô nhi, hồi nhỏ chơi chung với nhau, lớn lên mỗi người mỗi ngả, đã mười mấy năm rồi không gặp nhau. Lại hỏi kỹ thêm chút nữa, thì ra hai người này mở tiêu cục, làm ăn không tệ. Lần này đến đây làm một vụ làm ăn nhưng thất bại, vốn định trở về, chẳng ngờ giữa đường gặp mưa, gặp lại huynh đệ.

Bạch thừa tướng ở bên cạnh vuốt râu, nghe mấy người nhắc đến những chuyện vui hồi nhỏ, ông ta chợt hiểu ra tại sao cách nói chuyện của Sách La Định lại quái dị, khác hẳn những người ông ta thường gặp như thế. Quá trình trưởng thành của Sách La Định khác hẳn những người mà ông ta quen biết và tiếp xúc!

Chỉ tiếc, thời gian gặp nhau quá ngắn, hai vị huynh đệ kia phải lên đường, mưa đã tạnh, họ lại phải từ biệt. Trước khi đi, Sách La Định còn hỏi: “Sao làm ăn lại thất bại? Có tổn thất không?”.

Hai người lắc đầu: “Đừng nhắc đến nữa, gần đây có người trả giá cao tìm cao thủ hợp lại ở khu núi Đại Bình”.

Sách La Định hơi sững người, lưu ý kỹ hơn: “Tìm cao thủ thế nào?”.

“Phần lớn là những kẻ vô cùng hung ác”. Hai người nói cho Sách La Định biết: “Hai chúng ta mới hoàn thành một chuyến bảo tiêu, trước Tết không định đi xa, nghe nói về việc này, nghĩ họ muốn mướn người làm nên mới đến xem. Nhưng hình như họ muốn thuê sát thủ, lại còn rất thần bí, cho nên chúng ta không nhận lời”.

Sách La Định nghe xong gật đầu, lại hẹn họ ngày sau gặp nhau uống rượu, còn lấy toàn bộ số bạc mang theo nhét vào tay họ. Hai người họ kiên quyết từ chối, nhưng Sách La Định có vẻ quen làm đại ca đã nói là làm nên họ đành phải cầm, hẹn lần sau tụ tập, cùng uống đến sáng mới thôi.

Bạch thừa tướng ở bên cạnh gật đầu tán thưởng - Người giang hồ quả nhiên có tình có nghĩa!

Tiễn hai người đi rồi, Sách La Định ra khỏi rừng cây, ngẩng đầu nhìn sắc trời, nói với Bạch thừa tướng: “Ông lão, con đường này rất an toàn, ông cứ đi tiếp về phía trước một đoạn nữa là tới”. Nói xong, Sách La Định đi về hướng ngược lại, có vẻ vội vã trở về.

Bạch thừa tướng vốn dĩ đâu phải đi tìm con gái, cũng chạy theo Sách La Định. Sách La Định dở khóc dở cười, quay đầu lại nhìn: “Sao ông cứ đi theo ta vậy?”.

“Trời sắp tối rồi, ta về thành nghỉ một đêm, sáng mai đi tiếp!”. Bạch thừa tướng phản ứng cũng rất nhanh.

“À”. Sách La Định gật đầu, tiếp tục đi về phía trước.

Trời mưa, đường trơn trượt, Sách La Định tâm trạng nặng nề, bước đi rất nhanh, còn Bạch thừa tướng dù sao cũng là người nho nhã, hơn nữa lại quen ngồi kiệu ngồi xe, vừa sơ ý một chút đã bị trượt chân. “Ai da!”.

Sách La Định quay đầu lại, thấy ông lão ngã một cái thật mạnh. “Này”. Sách La Định bước tới đỡ ông lão, thầm nghĩ - Không bị ngã chết đấy chứ?

Bạch thừa tướng người đầy bùn đất, xoa thắt lưng: “Ôi chao, vẹo lưng ta rồi”.

Sách La Định đỡ Bạch thừa tướng dậy, bảo ông ta đi thử mấy bước… phát hiện ra ông lão này chỉ bị trật eo, chân không bị thương.

“Thư sinh các ông yếu thật đấy!”. Sách La Định lắc đầu: “Đọc ít sách đi một chút, vận động nhiều hơn chẳng phải là tốt hơn sao, đi đường bằng mà cũng vấp ngã”.

Bạch thừa tướng thầm nói - Tưởng ta sung sướng lắm sao!

“Haizz, để ta cõng ông”. Sách La Định bất đắc dĩ, ngoắc tay với Bạch thừa tướng: “Ông ở khách điếm nào? Hay là ta cõng ông đi tìm con gái ông nhé? Để nàng ta chăm sóc ông?”.

“Không, đến khách điếm được rồi”. Bạch thừa tướng lắc đầu.

Sách La Định không còn cách nào khác, cõng ông lão quay về, lát nữa hắn còn muốn đến núi Đại Bình một chuyến nên chạy rất nhanh. Bạch thừa tướng nằm trên lưng hắn, đại tướng quân có khác, chạy rất nhanh nhưng rất vững! Lại nghĩ, mẹ bọn trẻ nói chẳng sai chút nào, tên võ tướng này cao to dũng mãnh, ít nhất là có thể bảo vệ an toàn cho Bạch Hiểu Nguyệt. Hơn nữa, Bạch thừa tướng cũng có chút thiện cảm với Sách La Định, tốt bụng, có nghĩa khí, bản chất tốt! Quả nhiên không thể tin lời đồn đại được! Có điều cách nói chuyện của hắn rất đáng ăn đòn!

Bạch thừa tướng còn đang suy nghĩ, Sách La Định đã cõng ông ta về thành rồi, vừa hay gặp một chiếc xe ngựa, là xe của Bạch Hiểu Nguyệt trở về từ phủ thừa tướng. Hôm nay Bạch Hiểu Nguyệt thấy rất băn khoăn, lâu lắm nàng mới về phủ thăm cha mẹ một chuyến, sao cha lại ra ngoài chứ? Lúc hỏi, mẹ còn ra vẻ bí mật nữa.

Sách La Định nhìn thấy xe ngựa của Bạch Hiểu Nguyệt thì nhanh chóng đặt ông lão lên xe nàng, nói: “Bạch Hiểu Nguyệt, nàng giúp ta đưa ông lão này về khách điếm, ta có việc gấp phải ra ngoài thành”. Nói xong, hắn không thèm nhìn vẻ mặt nàng mà chạy đi luôn.

Chờ Sách La Định đi rồi, Bạch thừa tướng vuốt râu, đảo mắt thấy con gái đang nghiêng đầu nhìn mình, vẻ mặt khó hiểu. Bạch Hiểu Nguyệt thấy cha mình người đầy bùn đất, liền sán lại lau cho ông: “Cha, sao cha lại đi cùng Sách La Định?”.

Bạch thừa tướng lúng túng, đâu thể nói là đến thử con rể tương lai được, bèn nói: “À… cha ra ngoài thành tìm bạn, trên đường bị ngã và gặp Sách La Định”.

“Thật sao?”. Bạch Hiểu Nguyệt có chút lo lắng: “Sách La Định cõng cha về ạ? Hắn có biết cha là cha con không?”.

“Không, còn gọi ta là ông lão nữa”. Bạch thừa tướng trả lời, còn có chút ghen tị - Sao con không hỏi xem cha ngã có đau không?

Bạch Hiểu Nguyệt lại lo lắng: “Hắn chỉ gọi những người già thân quen là ông lão thôi, thấy gọi như vậy thân mật!”.

Bạch thừa tướng dở khóc dở cười - Con bé này bây giờ chỉ quan tâm tới người ngoài thôi, cha đang đau lưng đó!

“Con người Sách La Định hơi thô lỗ…”. Bạch thừa tướng vừa mới mào đầu.

“Nhưng tâm địa hắn rất tốt”. Bạch Hiểu Nguyệt vội bổ sung.

“Hình như ít chữ…”.

“Hắn vẽ rất đẹp!”.

“Có chút lưu manh…”.

“Người luyện võ không câu nệ tiểu tiết”.

“Bá vai bá cổ chẳng có phép tắc gì cả”.

“Hắn đâu phải là văn nhân nhỏ nhen”.

“Cha và đại ca của con đều là văn nhân đấy”.

“Hừm”. Bạch Hiểu Nguyệt giận dỗi quay mặt đi - Cha chỉ thấy khuyết điểm của Sách La Định mà không thấy ưu điểm của hắn.

Bạch thừa tướng thở dài - Hay là hôn sự này cứ quyết định vậy đi, xem ra con gái mình đã quyết tâm lắm rồi, nhưng ông ta cứ thấy như vậy thì hời cho tiểu tử kia quá!

Một lúc lâu sau, lão thừa tướng nói: “Sách La Định cũng coi như là một đại anh hùng có trách nhiệm, đáng để nương tựa suốt đời, con người rất thú vị”.

Bạch Hiểu Nguyệt kinh ngạc nhìn cha - Cha vừa khen Sách La Định ư! Còn nói nương tựa suốt đời gì đó…

Khi Sách La Định về đến thư viện thì trời đã tối. Vừa vào cổng liền nhìn thấy bọn Đường Tinh Trị đang xúm lại, nghiên cứu gì đó.

“Các ngươi làm gì đấy?”. Sách La Định đi tới.

“Ngày mai đến bãi săn săn thú!”. Hồ Khai đáp: “Lần này Tinh Trị dẫn một đội, Tinh Vũ dẫn một đội, có thể sẽ tranh tài”.

“Ồ…”. Sách La Định gật đầu, ngẫm nghĩ, lại hỏi: “Đường Tinh Vũ điều tra sơn tặc thế nào rồi?”.

Mọi người nhìn nhau, đồng thanh hỏi: “Sơn tặc gì?”.

“Chuyện Trần Tỉnh ấy”, Sách La Định nhắc.

“Sáng nay Tinh Vũ vẫn còn uống rượu ở Vạn Hoa lâu”. Đường Tinh Trị bĩu môi: “Đã quên lâu rồi”.

Sách La Định cau mày. Lúc này, Trình Tử Khiêm cầm bản thảo đi đến, nói: “Hôm nay lại có tin đồn, muốn nghe không?”.

Sách La Định đứng ngẩn người trong sân.

Bạch Hiểu Nguyệt dẫn theo Tuấn Tuấn đi vào: “Tin đồn gì vậy?”.

Bạch Hiểu Phong khoanh tay đi phía sau. Hắn biết hôm nay lão thừa tướng đi thử Sách La Định, còn rất tò mò không biết cha mình có bị Sách La Định chọc cho tức điên không. Nhưng khi Bạch Hiểu Nguyệt kể chuyện ban nãy cho hắn nghe, hắn rất kinh ngạc - Sách La Định thật giỏi, cha mình mà khen hắn sao.

Trình Tử Khiêm đi đến trước mặt mọi người: “Đây là tin đồn vô cùng vô cùng lớn!”.

“Tin đồn gì?”. Mọi người tò mò.

“Nghe nói sau chuyến đi săn này sẽ quyết định ngôi vị Thái tử!”.

Trình Tử Khiêm vừa nói xong, tất cả đều nhìn hắn.

“Thật sao?”. Hồ Khai hăng hái, vỗ vai Đường Tinh Trị một cái: “Ta đã nói mà, hôm qua cha ta còn dặn dò ta, chuyến đi săn này nhất định phải giúp ngươi thắng”.

“Yên tâm đi”. Thạch Minh Lượng cười: “Cho dù lần này Tinh Trị thua thì ngôi vị Thái tử cũng không đến lượt Đường Tinh Vũ”.

“Chắc chắn vậy sao?”. Cát Phạm cũng sáp lại.

“Mấy hôm nay Tinh Vũ lại trở về như xưa rồi”. Thạch Minh Lượng cười mỉa mai: “Không đi kỹ viện thì cũng uống rượu, Hoàng thượng biết rõ chuyện ấy, ai dám giao giang sơn xã tắc cho hắn chứ, Tinh Trị mạnh hơn hắn nhiều”.

“Chỉ là đến thời khắc cuối cùng không biết Vinh phi có giở trò gì hay không”. Hồ Khai luôn thấy lo lắng, thỉnh thoảng lại đưa mắt ra hiệu với Đường Tinh Trị, ý bảo - Nhờ Sách La Định giúp đi!

Đường Tinh Trị rất miễn cưỡng, gãi đầu gãi tai.

“Sách tướng quân, ngài cũng đi cùng chứ?”. Sầm Miễn tốt bụng quen rồi, thấy Đường Tinh Trị không nói gì bèn giúp hắn hỏi Sách La Định.

Sách La Định chưa kịp đáp, Đường Tinh Trị đã chen vào: “Ai cần hắn đi chứ, ta sẽ tự giải quyết”.

Sách La Định híp mắt cười, gật đầu: “Ừm, có chí khí, vậy ta đi giúp Đường Tinh Vũ”.

Đường Tinh Trị ngớ người.

Hồ Khai nhảy dựng lên: “Ngươi không đùa chứ”.

Thạch Minh Lượng cũng gật đầu: “Đúng vậy, cùng là người của thư viện mà!”.

Sách La Định hỏi Đường Tinh Trị: “Ngươi nghĩ sao?”.

Đường Tinh Trị quay đầu đi: “Muốn giúp ai thì giúp, tưởng ta sợ ngươi chắc”.

Hồ Khai kéo tay Đường Tinh Trị. Sách La Định hài lòng gật đầu: “Vậy quyết định thế đi”.

Vừa nói xong, một tên gia nô chạy vào: “Sách tướng quân, Vinh phi muốn mời ngài uống trà”.

Sách La Định phất tay, cười nói: “Không cần uống trà, nói là ta đồng ý”, nói xong liền đi vào phòng.

Mọi người nhìn nhau.

Thạch Minh Lượng bất mãn: “Thật không trượng nghĩa!”.

Đường Tinh Trị thấy chẳng có gì quan trọng: “Dù sao ta cũng không mong chờ hắn giúp!”.

Bạch Hiểu Phong làm như không nghe thấy gì, rời khỏi đó, Bạch Hiểu Nguyệt dẫn Tuấn Tuấn vào nhà bếp.

Đêm hôm ấy, Sách La Định ngồi trong sân chuẩn bị cung nỏ, lâu lắm rồi hắn không đi săn, cũng thấy ngứa tay. Bạch Hiểu Nguyệt đi vào, đến bên cạnh hắn, đưa bát canh trong tay cho hắn: “Ăn đi, gà hầm đấy”.

Sách La Định uống một ngụm canh, thấy rất ngon, hắn ăn một miếng thịt gà, còn gắp mề gà đút cho Bạch Hiểu Nguyệt. Nàng vui vẻ ăn, hễ nhìn vào mắt nàng là Sách La Định thấy không được tự nhiên, nhìn nàng lâu một chút là tim đập rất nhanh, không biết hắn bị làm sao nữa.

“Đúng rồi, cảm ơn ngươi ban nãy đã cõng cha ta về”. Bạch Hiểu Nguyệt cảm ơn.

“Cha nàng?”. Sách La Định không hiểu.

“Người ngươi gặp lúc sáng đó…”. Nàng mỉm cười: “Ngươi còn gọi cha ta là ông lão nữa”.

“Phụt… khụ khụ”. Sách La Định suýt thì nuốt luôn xương gà, vừa đấm ngực vừa hỏi: “Đó là cha nàng?!”.

Bạch Hiểu Nguyệt gật đầu: “Đúng thế!”.

Sách La Định sực nhớ ông già đó nói “con gái ta thích một tên lưu manh”, khóe miệng liền giật giật, lầm bầm: “May mà ta không có mẹ, nếu không thì nguy to”.

“Sao?”. Bạch Hiểu Nguyệt không hiểu.

“Không… ha ha”. Sách La Định cười khan, thầm nghĩ, chắc Bạch thừa tướng giận điên lên rồi.

“Cha ta nói ngươi rất tốt”, Bạch Hiểu Nguyệt đột nhiên nói.

Sách La Định lấy làm ngạc nhiên: “Hả? Tốt á?”.

“Chính miệng cha ta nói với ta mà”. Bạch Hiểu Nguyệt không quên bổ sung một câu: “Yêu cầu của cha ta rất cao! Có mấy ai được cha ta khen đâu”.

“Vậy sao?”. Tâm tình Sách La Định tốt lên nhiều.

Bạch Hiểu Nguyệt lại ngồi cùng hắn thêm lúc nữa, đợi hắn ăn gà xong bèn thu dọn bát đũa định về phòng ngủ.

“Nàng không hỏi tại sao ta lại giúp Đường Tinh Vũ mà không giúp Đường Tinh Trị à?”, Sách La Định hỏi.

Bạch Hiểu Nguyệt lắc đầu: “Nhất định là ngươi có lý do, ta tin ngươi, nhưng ngươi cũng phải cẩn thận”. Nói xong, nàng đỏ mặt, dẫn Tuấn Tuấn rời đi.

Sách La Định đứng trong sân, sờ cằm, nhìn theo bóng dáng uyển chuyển của Bạch Hiểu Nguyệt, thầm nói - Nha đầu này gần đây càng nhìn càng ưng mắt, ưng mắt quá đi!

Đột nhiên hắn nghe thấy ai đó xúi giục sau lưng: “Lão Sách à, cô nương này tốt đấy, gả đi… ấy nhầm, cưới đi!”.

Sách La Định quay đầu lại, quả nhiên là Trình Tử Khiêm: “Chuyện ta nhờ ngươi điều tra thế nào rồi?”.

“Có manh mối rồi!”. Trình Tử Khiêm mở giấy ghi chép ra, nói: “Gần đây đúng là có người bí mật chiêu mộ sát thủ, yêu cầu đó phải là những người quen thuộc địa hình vùng núi Đại Bình. Ngoài ra cuối cùng cũng điều tra ra được người liên lạc, sắp xếp mọi việc là Huy công công”.

“Quả nhiên là Vinh phi mua chuộc sao”. Sách La Định lắc đầu: “Xem ra không phải bà ta muốn Đường Tinh Vũ thắng, mà là muốn Đường Tinh Trị chết trong ngày đi săn”.

“Bà ta tàn độc như vậy sao?”. Trình Tử Khiêm lắc đầu: “Việc này nghiêm trọng rồi đây. Thật ra ta cũng đã hỏi thăm một chút về chuyện của Nguyệt Nhữ, người truyền tin ra có thể là Vinh phi”.

“Bà ta muốn giá họa cho Lệ phi và Hoàng hậu, gây loạn thì giá họa cho Đường Tinh Trị”. Sách La Định lắc đầu: “Ôi trời, thái bình thịnh thế thường bị hủy hoại trong tay mấy mụ đàn bà”.

“Vậy ngươi đồng ý gia nhập bên ấy để cản trở họ hành thích à?”. Trình Tử Khiêm hỏi: “Họ muốn lôi kéo ngươi để làm vốn liếng. Thật ra thì trong lòng Hoàng thượng chắc cũng đã đoán được ít nhiều, nếu không cũng không phái người bảo vệ Nguyệt Nhữ và Tinh Trị. Ngươi nhất định phải dây vào vụ phiền toái này sao? Hay là cứ trực tiếp dẫn người đến bắt cả người lẫn tang vật rồi giao cho Hoàng thượng xử lý?”.

Sách La Định sờ mũi, lắc đầu: “Đến lúc đó nói tiếp”.

Trình Tử Khiêm thở dài: “Ta biết ngươi đang nghĩ gì, hẳn là ngươi muốn hóa giải chuyện này mà không làm mất hòa khí, tránh gây thêm rắc rối”.

Sách La Định vẫn im lặng.

“Vậy ngươi phải nhớ kỹ những gì vị ‘thiếp hữu ý’ của ngươi nói”. Trình Tử Khiêm thấy không thể khuyên được hắn, đành vỗ vai hắn: “Cẩn thận là trên hết”.

Sách La Định xua tay - Thiếp cái đầu ngươi ấy.

Ngày hôm sau… tin đồn lại lan truyền sôi nổi khắp thành, cũng chẳng biết ai tung ra tin tức, nói lần đi săn này Sách La Định quyết định giúp Đường Tinh Vũ, Đường Tinh Trị phải một mình ứng chiến. Cho nên, có rất nhiều người không hiểu.

“Chẳng phải Sách La Định và Lục hoàng tử học cùng thư viện sao?”.

“Đúng vậy, có lý nào lại giúp người ngoài mà không giúp người mình chứ!”.

“Đừng nói nữa, Đường Tinh Vũ nhân phẩm không ra gì, chuyện này ai cũng biết, có lẽ Sách La Định và hắn rất hợp nhau ấy chứ?”.

“Chậc! Lục hoàng tử phải cố gắng lên, đừng thua tên lưu manh ấy!”.

“Đúng vậy…”.



Trong thư viện, bọn Đường Tinh Trị và Hồ Khai tìm một mảnh rừng nhỏ để luyện tập. Hồ Khai nói với Đường Tinh Trị: “Ngươi đã nghe nói chưa, Sách La Định có một đội quân săn thú chuyên nghiệp, chỉ cần một buổi chiều vào rừng săn thú cũng đủ cho cả quân doanh chén một bữa thịnh soạn”.

Đường Tinh Trị lườm hắn: “Đừng có nâng cao sĩ khí của địch, hạ bớt uy phong của ta nữa”.

“Tinh Trị này, ngươi đừng giận dỗi Sách La Định nữa, bây giờ không phải lúc đâu”. Thạch Minh Lượng cũng khuyên: “Ta thấy Sách La Định chỉ trêu chọc ngươi thôi, nếu ngươi muốn người ta giúp một tay thì phải nói chứ, đâu thể để người ta chủ động đến giúp ngươi nhưng một câu tạ ơn ngươi cũng không nói”.

“Cũng đúng, hắn đã giúp chúng ta nhiều lần rồi”. Cát Phạm nói: “Ngươi vì Bạch Hiểu Nguyệt nên mới không ưa hắn, thật ra…”.

“Thôi thôi”. Đường Tinh Trị bị nói nhiều quá cũng phiền: “Bây giờ có nói gì cũng vô dụng, luyện bắn tên cho tốt đi!”.

Sách La Định dẫn người đến núi Đại Bình, dặn Tử Liêm mai phục, chuẩn bị sẵn sàng. Hôm nay hắn hẹn Đường Tinh Vũ buổi chiều luyện bắn tên, chẳng biết đồ vô tích sự ấy có bắn chuẩn không. Nhưng đợi đến tận lúc trời nhá nhem tối mới thấy Đường Tinh Vũ sai một tên gia nô tới, nói là y ngủ rồi, bảo bọn Sách La Định cứ luyện đi.

Tử Liêm cau mày: “Đúng là đồ vô dụng”.

Sách La Định cười: “Không đến càng tốt, đỡ phiền”.

Mùa săn đến hẹn lại lên, cánh mày râu toàn thành đều bắt đầu bàn tán về cung nỏ, thú săn. Hôm nay là đại hội đi săn của hoàng cung, được tiến hành ở bãi săn tại thành đông. Cuộc đi săn năm nay được mọi người quan tâm đặc biệt, vì nghe nói đây là cuộc tranh tài quyết định ngôi vị Thái tử. Ban đầu, tất cả đều nghĩ Đường Tinh Trị thắng chắc rồi, nhưng tại thời điểm mấu chốt nhất Sách La Định lại chọn đứng về phe Đường Tinh Vũ, cho nên… thắng bại lại trở về thế cân bằng.

Mới sáng sớm, trong bãi săn đã tụ tập rất đông người. Hoàng thượng và Hoàng hậu cũng tới. Trước giờ Hoàng hậu không thích hoạt động săn bắn sát sinh này nhưng hôm nay lại đến, chúng thần đều đoán bà đến để trợ uy cho Đường Tinh Trị. Vinh phi và Đường Tinh Vũ cũng đến, tối qua Đường Tinh Vũ đi chơi kỹ viện về hơi muộn, lại uống quá nhiều nên sáng nay vẫn mắt nhắm mắt mở, dù sao cũng chẳng cần y bận tâm gì, có Sách La Định là được. Trong khi đó, Đường Tinh Trị lại uy phong lẫm liệt, tinh thần phấn chấn. Người của thư viện Hiểu Phong cũng đều tới, đương nhiên là đến cổ vũ cho Đường Tinh Trị, chỉ có Bạch Hiểu Nguyệt là có chút lo lắng cho Sách La Định.

Kể cũng lạ, hôm nay không chỉ quần thần tới, ngay cả Bạch thừa tướng đã từ quan nhiều năm, rất ít tham gia chính sự cũng tới. Bạch Hiểu Nguyệt bị Bạch Hiểu Phong sắp xếp ngồi cạnh cha, để nàng khỏi chạy lung tung.

Trước khi cuộc tranh tài bắt đầu, Sách La Định cũng tới, hắn mặc đồ đen từ đầu đến chân, dẫn theo sáu tùy tùng, tất cả đều cầm cung nỏ. Mấy người này vừa đến trường săn, mọi người đều vã mồ hôi thay cho Đường Tinh Trị - Được đấy, toàn cao thủ!

“Sách La Định cũng thật là, không giúp hoàng huynh lại đi giúp người ngoài”. Đường Nguyệt Yên bưng chén trà, ngồi bên cạnh Bạch Hiểu Nguyệt và Đường Nguyệt Nhữ.

Bạch Hiểu Nguyệt nhìn Đường Nguyệt Yên.

“Sao hắn lại không giúp người mình chứ!”. Đường Nguyệt Yên có vẻ bất mãn: “Hôm qua ta có nói chuyện với hoàng nương về hắn, hoàng nương còn mắng ta trẻ con ngốc nghếch, không biết gì cả”.

Sầm Miễn đột nhiên cười. Đường Nguyệt Yên liếc hắn: “Ngươi cười cái gì?”. Sầm Miễn vội lắc đầu.

Đường Nguyệt Nhữ không biết nên nói gì, Đường Nguyệt Yên đối với ai cũng rất tốt, nhưng chỉ thích hung dữ với Sầm Miễn. “Hoàng nương muội nói không sai đâu”, Đường Nguyệt Nhữ nói: “Không thể mắng Sách La Định được, nếu không thì đúng là không hiểu chuyện thật đấy!”.

Đường Nguyệt Yên dẩu môi, không hiểu mọi người nói gì nữa. Bạch Hiểu Nguyệt càng lo lắng hơn. Bạch thừa tướng ngồi bên vừa uống vừa tò mò hỏi: “Sách La Định định làm thế nào?”.

Nàng không lên tiếng.

Danh Sách Chương:

truyện full
Bạn đang đọc truyện trên website WebTruyen.Com

Nhận xét của đọc giả về truyện Đồn Đại Hại Chết Người Ta

BÌNH LUẬN FACEBOOK