Danh Sách Chương:

  • Màu nền:
  • Font chữ:
  • Chiều cao dòng:
  • Kích Cỡ Chữ:
Nếu không có Trình Tử Khiêm đỡ thì có khi Bạch Hiểu Phong đã ngã trọng thương rồi, nhưng hắn vẫn phải cau mày ôm ngực… Có thể thấy Sách La Định tức giận tới mức nào, cú đẩy này rất mạnh, nếu không phải Bạch Hiểu Phong cũng có chút võ công thì chắc hắn đã hộc máu rồi. Nhưng chỉ cần có thể cứu được Bạch Hiểu Nguyệt, cho dù có bị đánh hộc máu thật cũng chẳng sao.

Đường Nguyệt Nhữ im lặng đứng bên, cúi đầu không nói gì, ở nơi này, ngoài ba người bọn họ, không ai biết đã xảy ra chuyện gì, tất cả đều mông lung bối rối.

Lần này Sách La Định rất hung hãn thô bạo, người toàn thành đứng xem đều bàn tán. Người ngoài không biết chuyện đều tưởng Sách La Định nổi trận lôi đình mà xả giận lên Bạch Hiểu Phong. Chuyện phóng hỏa này chắc có liên quan đến Sách La Định.

Sách La Định đi ra ngoài, gặp người ngáng đường thì bực bội quát: “Cút hết ra, chó khôn không cản đường.”.

Mọi người đến xem đều dạt sang hai bên, ai cũng coi Sách La Định là tên man rợ điên khùng.

Sách La Định nhanh chóng đi tới con hẻm, ngồi xuống, nhìn thì thấy khóe miệng Tuấn Tuấn có máu, trên người dính bùn đất. Trước giờ nó luôn theo sát Bạch Hiểu Nguyệt, có thể lúc Bạch Hiểu Nguyệt bị bắt đi nó đã cắn Cẩu Thanh, nhưng chó săn chân dài không giống với những loài chó săn to lớn khác, rất hiền lành và gầy yếu, chắc là nó bị Cẩu Thanh đạp cho mấy cái. Nhưng… chắc chắn nó nhận ra được mùi của Bạch Hiểu Nguyệt và Cẩu Thanh, chó săn chân dài là một trong những giống chó săn tốt nhất, cực kỳ thông minh.

Vừa nhìn thấy Sách La Định đi tới, Tuấn Tuấn đã ư ử mấy tiếng như thúc giục, dẫn Sách La Định chạy vào con hẻm.

Người trên đường vẫn đang bàn tán xôn xao về chuyện Sách La Định vô duyên vô cớ đánh Bạch Hiểu Phong.

Lúc này lửa cũng đã được dập tắt, ngoài Bạch Hiểu Nguyệt bị bắt đi thì những người khác đều chạy thoát ra ngoài, không có ai bị thương. Nhưng thư viện đã bị thiêu rụi mất ba phần, cần phải xây dựng lại, tổn thất rất lớn.

“Chậc chậc”. Trình Tử Khiêm lắc đầu tính toán thiệt hại, Bạch Hiểu Phong sai nha hoàn cùng gia nô trong thư viện giúp sắp xếp lại đồ đạc. Hắn cũng không nói gì, chỉ đi làm việc của mình, gương mặt hắn không bộc lộ cảm xúc gì, chỉ không giấu nổi vẻ lo lắng cho Bạch Hiểu Nguyệt.

Người của quan phủ cũng tới, đúng lúc Đường Tinh Trị và Hồ Khai cùng thuộc hạ của Sách La Định áp giải Minh Tịnh về, nhìn thấy cảnh này đều giật mình.

Giao Minh Tịnh cho quan sai xong, Đường Tinh Trị liền chạy tới hỏi xem đã xảy ra chuyện gì. Trình Tử Khiêm nói cho hắn biết Bạch Hiểu Nguyệt đã bị bắt cóc, Sách La Định đang đi cứu, bảo hắn không cần lo lắng.

Đường Tinh Trị sao có thể không lo lắng được, Hồ Khai cũng không hiểu - Sao lại thành thế này?

Đường Nguyệt Nhữ đứng bên cạnh, nhỏ giọng nói tất cả đều là lỗi của mình, nàng vốn định khích tướng Cẩu Thanh để hắn không nhịn được mà xuất đầu lộ diện, không ngờ hắn lại bắt Bạch Hiểu Nguyệt đi.

Hồ Khai thấy Đường Nguyệt Nhữ đau lòng tự trách bản thân như vậy, liền an ủi: “Không phải nàng cố ý mà, nàng yên tâm đi, Sách La Định sẽ cứu được Hiểu Nguyệt”. Y nói rồi lại chạy đi giúp mọi người thu dọn tàn dư sau vụ cháy. Đường Tinh Trị đứng ở phía sau Tam công chúa, một lúc lâu mới hỏi: “Tỷ thật sự không cố ý chứ?”.

Tam công chúa nhìn hắn, nói: “Chuyện Hiểu Nguyệt là ngoài ý muốn”.

“Vậy những chuyện khác thì sao?”. Đường Tinh Trị hỏi: “Ngay cả việc mẫu hậu sẽ đánh đòn đệ, tỷ cũng có thể đoán được, nhưng việc Cẩu Thanh chó cùng rứt giậu tỷ lại không ngờ tới, vậy tỷ chọc giận hắn làm gì?”.

“Đệ đã bắt đầu học được cách suy nghĩ vào bản chất vấn đề rồi đấy, xem ra mấy ngày nay, những gì mà Sách La Định dạy đệ còn nhiều hơn cả những gì đệ học được ở trong cung bao nhiêu năm”. Tam công chúa mỉm cười, nói một câu khiến Đường Tinh Trị rất xấu hổ.

“Ta vốn đã kéo Hiểu Nguyệt ra ngoài với mình rồi, nhưng Hiểu Nguyệt lại nói là bên trong còn một bức họa, khăng khăng đòi vào lấy”.

Đường Tinh Trị hiếu kỳ hỏi: “Vì sao tỷ lại muốn làm to chuyện như vậy?”.

Đường Nguyệt Nhữ nhìn Bạch Hiểu Phong đang đứng ở phía xa nhìn đống đổ nát cháy đen trước mặt, nói: “Ta chỉ muốn làm việc tốt cho hắn, chuyện của Hiểu Nguyệt thực sự là ngoài ý muốn”.

“Tỷ tốt với hắn đến thế sao?”. Đường Tinh Trị không hiểu: “Hôm nay nếu không phải bọn đệ tới kịp thì Cẩu Thanh đã hạ độc những tiểu hòa thượng kia rồi”.

“Không thể thế được”. Đường Nguyệt Nhữ thản nhiên nói: “Sách La Định sẽ bắt được cả người lẫn tang vật”.

“Ồ…”. Đường Tinh Trị có vẻ đã hiểu: “Nếu Cẩu Thanh không hạ độc, thì dù có bắt được hắn, cùng lắm hắn cũng chỉ bị khép tội giả ma nữ hoặc là vu oan hãm hại Bạch Hiểu Phong mà thôi. Hắn bắt cóc những hòa thượng ấy nhưng không giết người, lúc đó hắn có thể đổ hết tội cho Minh Tịnh và không bị tội nặng. Tỷ muốn hắn phạm tội nghiêm trọng, như thế thì sau này hắn không thể vực dậy được nữa, đúng không?”.

“Tiến bộ rất nhanh, thật đáng kinh ngạc”. Đường Nguyệt Nhữ khen ngợi Đường Tinh Trị, rồi lại thở dài: “Đáng lẽ mọi chuyện sẽ không có sơ sẩy gì, nhưng không hiểu vì sao Hiểu Nguyệt cứ khăng khăng quay lại biển lửa để lấy bức hoạ đó”.

Đường Tinh Trị khoanh tay, lắc đầu, vị hoàng tỷ này của hắn thật lợi hại, không dễ chọc vào… Từ lúc đầu nghĩ cách giúp Bạch Hiểu Phong lấy lại thanh danh đến bước cuối cùng tiệt trừ hậu hoạn, tỷ ấy hết sức ghê gớm, thủ đoạn như thế đừng nói là tiểu muội đơn thuần Đường Nguyệt Yên của hắn, cho dù cả hậu cung hợp sức cũng chưa chắc có thể thắng được tỷ ấy. Chẳng trách mẫu hậu thường dặn phải đề phòng vị hoàng tỷ này. Nhưng dù cẩn thận đến đâu cũng khó tránh khỏi có lúc sơ sẩy, ván cờ được tính rất kỹ của Đường Nguyệt Nhữ chẳng ngờ lại bị rớt mất một quân - Bạch Hiểu Nguyệt… Vì một bức hoạ mà chạy vào biển lửa sao?

Chân mày Đường Tinh Trị liền nhíu chặt hơn.

Lúc này, Cẩu Thanh đang ngồi trước cửa ngôi nhà lá ở sâu trong rừng trúc ngoài thành, trong tay cầm một bức thư đã bị vò nhàu nhĩ, uống rượu. Trong ngôi nhà lá sau lưng Cẩu Thanh, Bạch Hiểu Nguyệt bị trói chặt hai tay, ngồi dưới đất, nhìn hắn ta.

Cẩu Thanh buồn bực uống rượu, Bạch Hiểu Nguyệt quan sát lưng hắn ta một lượt, hắn ta gầy gò, trông đầy oán khí. Nàng nghĩ, người này đã mất lý trí rồi, tốt nhất là đừng chọc vào hắn, nhưng nàng cũng cảm thấy kỳ quái, sao hắn lại muốn đốt thư viện chứ?

“Này”. Bạch Hiểu Nguyệt không kìm được, gọi hắn: “Ngươi họ Cẩu phải không?”.

Cẩu Thanh quay đầu lại nhìn nàng, không trả lời, một lúc lâu sau mới hỏi: “Vì sao ngươi chạy lại vào đám cháy?”.

“Ta lấy đồ”. Bạch Hiểu Nguyệt trả lời, vốn dĩ khi lửa vừa cháy nàng đã được Tam công chúa kéo ra ngoài, nhưng nàng lại nhớ ra bức họa Sách La Định vẽ tặng nàng để xin lỗi vẫn còn ở trong phòng, nên nàng vội chạy lại lấy, không ngờ vừa cầm được bức tranh ra đến cửa thì gặp kẻ gây ra hỏa hoạn là Cẩu Thanh, hắn bắt nàng đi, hình như Tuấn Tuấn còn cắn hắn một phát nữa…

Bạch Hiểu Nguyệt nghiêng đầu nhìn, quả nhiên, trên ống quần bên trái của Cẩu Thanh có máu. “Chân ngươi có sao không?”, nàng hỏi.

Cẩu Thanh uống một ngụm rượu, tò mò: “Lấy thứ gì? Lửa cháy lớn như vậy mà cũng dám xông vào?”.

Bạch Hiểu Nguyệt quay ngoắt mặt đi: “Chẳng thứ gì cả”.

Cẩu Thanh nhìn nàng: “Ngươi là tiểu muội của Bạch Hiểu Phong ư? Sao chẳng giống chút nào vậy”.

Nàng quay đầu lại hỏi hắn: “Có phải ngươi và đại ca ta có hiểu lầm gì không? Huynh ấy không xấu như vậy đâu, ngươi mau đến nha môn tự thú đi, nếu còn gây thêm tội nữa thì thực sự không thể xoay chuyển được tình hình đâu”.

“Xoay chuyển?”. Cẩu Thanh đột nhiên cười: “Ta chưa bao giờ nghĩ tới điều đó… Không đúng, phải nói là trước giờ ta đều bị giẫm dưới đất, còn xoay chuyển thế nào được?”.

Bạch Hiểu Nguyệt dùng hai bàn tay bị cột sau lưng ấn xuống đất, dịch người ra ngoài cửa, thấy Cẩu Thanh không để ý, nàng bèn xích đến gần chỗ hắn: “Ngươi có muốn tìm người giúp không?”.

Cẩu Thanh cau mày, có chút khó hiểu, quay đầu lại nhìn nàng: “Tìm ai giúp?”.

“Nếu ngươi cứ trăn trở điều gì đó trong lòng, hoặc cảm thấy không vui, chẳng thà đi tìm người nào đó tâm sự, nếu khó khăn, ta có thể tìm giúp ngươi, đừng nghĩ quẩn thế này”.

“Tìm ai giúp ta?”. Cẩu Thanh thấy buồn cười.

Bạch Hiểu Nguyệt thấy Cẩu Thanh dường như cũng chưa đến mức mất trí, tuy hắn buồn vui thất thường, nàng nói: “Sách La Định”.

Cẩu Thanh cau mày, sau đó lại phì cười: “Tên mãng phu đó sao?”.

“Hắn không phải mãng phu”. Bạch Hiểu Nguyệt nghiêm túc nói: “Đám văn nhân các ngươi đều nghĩ theo lối cũ. Ta đã thử hắn nhiều lần rồi, những lúc có chuyện nghĩ mãi không ra thì nên tìm người luyện võ trò chuyện, có thể nghĩ ra rất nhanh”.

“Ta chỉ muốn tỷ thí công bằng với Bạch Hiểu Phong một lần”. Cẩu Thanh lạnh nhạt nói.

“Muốn thi đấu với đại ca ta thì có rất nhiều cách mà, làm gì phải cực đoan đến vậy?”. Bạch Hiểu Nguyệt không hiểu.

“Căn bản là không thể tỷ thí công bằng”. Cẩu Thanh quay đầu lại nhìn nàng: “Ngươi có biết không, ngày trước khi còn ở thư viện, mặc dù các phu tử ngoài mặt đều không khen ngợi hắn, nhưng lúc nào cũng thiên vị hắn, cuộc thi nào cũng ưu tiên hắn”.

Bạch Hiểu Nguyệt không vui: “Đại ca ta thực sự có tài, lần thi Điện đó là Hoàng thượng đích thân chấm bài, chắc chắn không có chuyện thiên vị”.

“Ta cũng muốn cùng hắn phân tranh cao thấp trong kỳ thi Điện, nhưng khi thi xong, bài thi của ta lại bị thất lạc!”. Cẩu Thanh tức giận.

Bạch Hiểu Nguyệt kinh ngạc: “Sao có thể như vậy được?”.

“Lúc quan chủ khảo đưa bài thi vào cung, xe ngựa bị lật, tất cả các bài thi đều được nhặt lên, duy nhất bài của ta bị mất”. Cẩu Thanh cười lạnh, nói: “Ngươi tin sao?”.

Bạch Hiểu Nguyệt cau mày: “Ngươi nghi ngờ có người lén rút bài của ngươi ra, để đại ca ta đậu Trạng nguyên sao?”.

“Còn cách giải thích nào khác sao?”.

“Vậy tại sao ngươi không thi lại vào năm sau?”. Bạch Hiểu Nguyệt hỏi: “Không thể năm nào cũng ăn gian được đúng không? Nếu thực sự có tài, ngươi hoàn toàn có thể giành được ngôi vị Trạng nguyên để thực hiện hoài bão của mình. Đại ca ta vốn không muốn làm quan, nếu ngươi đỗ cao, ngươi hoàn toàn có thể vượt qua huynh ấy, là do ngươi tự từ bỏ mà, sao lại đi oán trách người khác chứ? Hơn nữa, không có bằng chứng sao ngươi có thể vu oan đại ca ta?”.

“Không có bằng chứng?”. Cẩu Thanh cầm một lá thư đưa ra trước mặt Bạch Hiểu Nguyệt.

Nàng tiến đến xem kỹ, đó là lá thư cha nàng viết cho một người bạn tốt, trong thư có nhắc đến Cẩu Thanh, nói hắn là một nhân tài hiếm có và có lòng cầu tiến hơn cả Bạch Hiểu Phong.

Bạch Hiểu Nguyệt chớp chớp mắt, nét chữ này đúng là của cha nàng, nhưng nhìn năm tháng ghi trên lạc khoản thì đã là mấy năm trước, nên thắc mắc: “Cha ta khen ngươi mà, khen ngươi cũng không được sao?”.

“Vị quan này chính là quan chủ khảo phụ trách việc đưa bài thi hôm đó”. Cẩu Thanh đập bức thư xuống đất, vô cùng tức giận: “Ngươi dám nói không phải là bức thư này đã hủy cả đời ta sao?”.

Bạch Hiểu Nguyệt kinh ngạc, nhưng lúc này lại chẳng có ai để giải đáp uẩn khúc, mấy năm trước cha nàng viết phong thư này, chắc chắn là không ngờ có ngày người bạn kia lại trở thành quan chủ khảo hoặc quan đưa bài thi. Hơn nữa, cha nàng tính tình ngay thẳng, sẽ không bao giờ nhờ người làm mấy chuyện như thế vì ca ca. Nhưng liệu vị quan chủ khảo kia có vì phong thư này mà nghĩ ngợi nhiều hay không, chuyện này cũng không nói trước được…

Bạch Hiểu Nguyệt có chút đồng cảm với Cẩu Thanh, nhưng có một số việc không phải cứ an ủi vài câu là có thể cho qua. Nàng đột nhiên nghĩ, nếu Sách La Định biết chuyện này, nhất định hắn sẽ nhanh chóng có cách giải quyết!

“Cả đời này ta chỉ muốn được thắng Bạch Hiểu Phong một lần!”. Cẩu Thanh ngửa cổ ừng ực uống cạn bình rượu, vung tay đập nát bình.

Bạch Hiểu Nguyệt rụt người về phía tường.

“Đại ca ngươi cũng đâu phải hoàn mỹ, không chút khuyết điểm nào”. Không biết có phải do Cẩu Thanh đã chếnh choáng hơi men hay là do quá tức giận mà mất đi lý trí, hắn tựa vào cạnh cửa, vừa buồn chán vừa tuyệt vọng: “Hồi nhỏ hắn cũng thích chơi xấu, có khi còn chơi xấu cả phu tử, nhưng dù hắn có gây ra hậu quả nghiêm trọng đến đâu thì người chịu phạt chắc chắn cũng không phải là hắn. Từ trước đến giờ, hắn chẳng bao giờ mất nhiều công sức để chuẩn bị thứ gì, lúc bọn ta phải thức đêm học bài thì hắn đọc sách giải trí, hoặc đi chơi hồ uống rượu. Hắn không chí tiến thủ thì thành siêu nhiên thoát tục, còn ta chỉ cần hơi sao nhãng một chút là tiền đồ đi tong… ngươi nói xem, tại sao chứ?”.

Bạch Hiểu Nguyệt nhìn hắn chằm chằm, đúng là đại ca nàng thứ gì cũng có, những thứ mà nhiều người cả đời mong có được thì đại ca nàng lại coi như cỏ dại. Nhưng… cho dù Cẩu Thanh có bi thảm đến đâu thì hắn chắc chắn không thể thảm hơn Sách La Định, Sách La Định không có gì cả, bây giờ chẳng phải cũng có thành tựu hơn người, không hề thua kém đại ca nàng đó sao. Nghĩ đến đây, nàng hỏi hắn: “Ngươi thảm lắm sao?”.

“Ta không thảm ư?”.

“Ngươi không thảm”. Bạch Hiểu Nguyệt nghiêm túc nói: “Ngươi có cha có mẹ, được đi học, không phải lưu lạc nơi đầu đường xó chợ, không phải sống một mình nơi thâm sơn cùng cốc, làm bạn với sói hoang, ngươi còn được Tể tướng khen có năng lực, ngươi thảm chỗ nào?”.

Cẩu Thanh phất tay áo: “Nữ nhi nông cạn, ngươi không thể hiểu được đâu”.

Bạch Hiểu Nguyệt thở dài, đột nhiên nói: “Hay là ngươi chạy trốn đi?”.

Cẩu Thanh cau mày: “Chạy trốn?”.

“Đúng vậy!”. Nàng gật đầu: “Đi tới nơi khác, thay tên đổi họ, ta sẽ thương lượng với đại ca xem có thể tha cho ngươi không?”.

“Không được”. Cẩu Thanh lắc đầu, lấy một vò rượu từ góc tường ra, lại móc từ trong ngực ra một bọc thuốc bột, đổ vào vò rượu.

Bạch Hiểu Nguyệt cả kinh: “Ngươi định làm gì?”.

“Cái này chuẩn bị cho đại ca ngươi”. Cẩu Thanh thản nhiên nói: “Lát nữa ta sẽ uống với hắn hai chén, ngươi đoán xem ly rượu độc này sẽ đầu độc chết hắn trước hay ta trước?”.

Bạch Hiểu Nguyệt há miệng: “Ngươi muốn giết đại ca ta? Chỉ có chút chuyện như vậy mà đến mức ấy sao…”.

“Chỉ có chút chuyện như vậy?!”. Cẩu Thanh bỗng đứng lên, quát nàng: “Cả đời ta bị đạp dưới chân Bạch Hiểu Phong, ngươi còn nói chỉ có chút chuyện như vậy sao?”.

Bạch Hiểu Nguyệt lầm bầm: “Dù vậy cũng đâu cần giết người…”.

“Ngươi biết Bạch Hiểu Phong giỏi làm gì nhất không?”. Cẩu Thanh như lên cơn say: “Cả đời này, việc hắn giỏi nhất chính là không cần làm gì mà vẫn có thể khiến người khác làm giúp hắn! Cho dù hắn chẳng cần nói gì thì cũng có người nguyện bán mạng vì hắn!”.

Bạch Hiểu Nguyệt nhíu mày: “Làm gì có…”.

“Hắn chỉ cần nói một câu, làm một động tác thôi cũng có thể khiến người khác làm theo những gì hắn muốn, thậm chí còn làm nhiều hơn những gì hắn muốn!”. Cẩu Thanh truy hỏi: “Tại sao vậy? Kế hoạch lần này của ta vốn không có chút sơ hở nào, nhưng lại có người phá hoại, ngay cả Sách La Định cũng làm việc cho Bạch Hiểu Phong…”.

“Con mắt nào của ngươi nhìn thấy lão tử làm việc cho hắn vậy?”. Cẩu Thanh còn đang lớn tiếng với Bạch Hiểu Nguyệt thì một giọng nói hờ hững cắt ngang.

Cẩu Thanh sững ra, Bạch Hiểu Nguyệt thì vui mừng, hai người một quay lại, một nghiêng đầu nhìn.

“Sách La Định!”. Bạch Hiểu Nguyệt kích động kêu lên, ban nãy nàng đã nghĩ liệu Sách La Định có đến cứu mình không, không ngờ hắn tới thật, còn nhanh như vậy nữa! Anh hùng cứu mỹ nhân à nha!

Từ lúc bị trói nàng đã nghĩ đến cảnh Sách La Định đột nhiên từ trên trời giáng xuống làm anh hùng cứu mỹ nhân… chẳng ngờ lại xảy ra thật.

Sách La Định thấy Bạch Hiểu Nguyệt không bị thương, hình như cũng không phải chịu ấm ức gì, vẫn lanh lợi nhảy nhót thì thở phào nhẹ nhõm, Tuấn Tuấn ở phía sau hắn chạy đến, sủa “gâu gâu” về phía Cẩu Thanh. Sách La Định xoa xoa cổ Tuấn Tuấn bảo nó im lặng. Tuấn Tuấn liền ngồi bên chăm chăm nhìn căn nhà lá trước mặt.

Cẩu Thanh móc một con dao găm dắt bên hông ra, chỉ về phía Bạch Hiểu Nguyệt để cảnh cáo Sách La Định: “Ngươi không được tới đây!”.

Sách La Định vẫn đứng cách hắn khoảng mười bước chân, một tay chống cằm, quan sát hắn: “Thật ra đề nghị của nha đầu này cũng không tệ đâu, hay là ngươi trốn đi”.

Gân xanh trên mặt Cẩu Thanh nổi rõ: “Tại sao chứ? Ngay cả ngươi cũng bán mạng cho Bạch Hiểu Phong sao!”.

Sách La Định bĩu môi: “Hắn mà quan trọng thế sao? Ông đây tới cứu nha đầu kia”. Hắn vừa nói vừa chỉ Bạch Hiểu Nguyệt ở phía sau Cẩu Thanh.

Bộ dạng của Bạch Hiểu Nguyệt lúc này không giống người bị bắt cóc, mà giống hệt một con mèo vừa được ăn cá, mím môi híp mắt, khóe miệng còn cong lên nữa - Oa! Anh hùng cứu mỹ nhân đúng như trong mơ nhá! Cảm động quá đi!

Cẩu Thanh cau mày nhìn Sách La Định: “Không phải ngươi làm việc cho Bạch Hiểu Phong?”.

Khóe miệng Sách La Định giật giật: “Ngươi nghĩ hắn là nhân vật lớn sao? Trên đời này người có thể sai ta làm việc chỉ có Hoàng đế mà thôi, ông đây là Nhất phẩm tướng quân, Bạch Hiểu Phong chỉ là dân thường”.

Bạch Hiểu Nguyệt mím môi, không hài lòng: “Ca ca có tài năng của Tể tướng!”.

Sách La Định nhướng mày nhìn nàng - Nha đầu nàng đứng về bên nào đấy?

Bạch Hiểu Nguyệt lườm hắn: “Nghiêm túc vào!”.

Sách La Định vẫn không hiểu: “Nghiêm túc cái gì?”.

Nàng đành nuốt câu “nghiêm túc làm anh hùng cứu mỹ nhân” lại, quay mặt đi: “Đau tay quá”.

Hắn nhìn hai tay của nàng bị trói phía sau, đi đến.

“Ngươi… ngươi đừng có làm loạn!”. Cẩu Thanh nói: “Ta với ngươi không thù không oán, nếu không phải ngươi đến giúp Bạch Hiểu Phong thì đừng có xen vào, nếu không ta sẽ giết cô nương này!”. Nói xong, hắn dứ dứ con dao trước mặt Bạch Hiểu Nguyệt.

Nàng sợ hãi, vội lùi về phía sau, thầm nghĩ nếu mình bị rạch mặt thì đúng là tai bay vạ gió.

Sách La Định lắc đầu: “Hay thế này đi, ta thả ngươi, ngươi cầm dao đi tìm Bạch Hiểu Phong, hai ngươi thử xem ai có thể giết chết được ai, nhưng công phu của Bạch Hiểu Phong cũng không tệ, chắc ngươi không thể đánh thắng hắn đâu”.

“Ngươi nói lung tung cái gì thế, Bạch Hiểu Phong vốn không biết võ công!”. Cẩu Thanh cau mày.

“Không phải biết cái gì cũng phải thể hiện cho người khác thấy”. Sách La Định cười khan một tiếng: “Ngươi ngu quá đấy”.

“Ngươi dám nói ta ngu…”. Hình như Cẩu Thanh ghét nhất là bị người khác nói mình không thông minh.

Sách La Định cười thầm, cách miêu tả “thịt chó thiếu hành” của Bạch Hiểu Phong về gã này quá chuẩn, người này cứ nghe đến ba chữ “không thông minh” là nổi khùng.

“Thật ra ngươi nói cũng không sai, Bạch Hiểu Phong đúng là rất biết cách lợi dụng người khác”. Sách La Định suy nghĩ một chút: “Chẳng hạn như lần này, bắt đầu từ chuyện ma nữ cho đến chuyện cứu những hòa thượng kia, hắn không cần nhếch mép sai bảo thì đã có ngươi giúp hắn giải quyết mọi chuyện rồi”.

Cẩu Thanh cười lạnh: “Quả nhiên”.

“Nhưng đôi khi thế sự khó lường”. Sách La Định chắp tay sau lưng đi đến: “Bạch Hiểu Phong chỉ muốn một, nhưng người khác lại cho hắn hai, thế là mọi việc liền đi quá trớn, ấy gọi là ‘vật cực tất phản’(46)”.

(46) Sự vật phát triển đến cực điểm thì sẽ chuyển hóa theo hướng ngược lại.

Cẩu Thanh cau mày: “Đó là hắn gieo gió gặp bão”.

“Cũng không thể nói như vậy được”. Sách La Định sờ cằm: “Theo cách phân tích của một người chẳng thông minh như ta, thay vì nói hắn mưu mô xảo quyệt, thì nên nói hắn thích ứng với mọi hoàn cảnh, rất vô trách nhiệm”.

“Đúng vậy!”. Bạch Hiểu Nguyệt gật đầu lia lịa, nếu không phải hai tay đang bị trói, nhất định nàng đã vỗ tay rồi, Sách La Định quả nhiên nhìn thấu tính cách đại ca nàng.

“Ngươi có ý gì?”. Cẩu Thanh không hiểu.

“Chậc, vậy mới nói lúc rảnh rỗi đám mọt sách các ngươi nên đọc ít sách thôi, mà hãy ra ngoài trải nghiệm, làm quen nhiều người vào”. Sách La Định chậm rãi nói: “Trên đời này luôn có một loại người như vậy, ngươi có thể nói họ tốt số, cũng có thể nói bọn họ nhìn thoáng, không thèm tranh giành, không thèm quan tâm đến bất cứ thứ gì. Nhưng mỗi người mỗi khác, có những người rất được yêu mến, hoặc được vô số người thích, họ càng không lo lắng thì càng có nhiều người lo lắng thay họ, họ càng chẳng sợ thiệt thòi thì càng có nhiều người sợ họ thiệt thòi. Mà những người như vậy, nếu ngốc nghếch một chút thì có lẽ sẽ không nhận ra điều đó, còn nếu thông minh một chút thì sẽ hiểu rất rõ, ngươi hiểu không?”.

Cẩu Thanh cau mày, Bạch Hiểu Nguyệt ở bên cạnh thì liên tục gật đầu - Đúng là thế!

“Ý tốt của người khác chính là ân huệ, đôi khi ân huệ còn phiền phức hơn cả mắc nợ, giống nhau ở chỗ đều phải trả”. Sách La Định ngoáy tai: “Vậy phải giải quyết sao đây? Coi như không biết! Giả ngu sao!”.

Bạch Hiểu Nguyệt không ngừng gật đầu, gật đến độ có chút choáng váng. Cẩu Thanh thì vẫn nhìn Sách La Định.

“Ngươi nói xem, tại sao ngươi mãi không hiểu ra chứ?”. Sách La Định cười, hỏi hắn: “Ngươi cái gì cũng để tâm đến, còn hắn chẳng để tâm đến thứ gì, hai ngươi tỷ thí thế nào đây?”.

Cẩu Thanh khẽ cau mày, hình như cũng đang suy nghĩ chuyện này.

“Cũng giống như việc hai ngươi uống rượu, ngươi thích uống nên tự rót rượu cho mình, hắn có uống hay không cũng chẳng sao. Nhưng người khác lại muốn hắn uống, bèn rót rượu cho hắn. Thế là ngươi lại oán hận hắn được người ta đối xử trọng hậu, như vậy chẳng phải là ngươi tự chuốc bực vào thân sao? Mục đích của ngươi là uống rượu, việc gì phải đi uống với tên thiếu tinh thần uống rượu như hắn? Đi tìm một đám sâu rượu mà uống có phải hơn không. Luyện quyền đương nhiên phải tìm bao cát, ngươi lại tìm một cái túi bông, có luyện cả ngày cũng chẳng ích gì, chỉ tổ bực mình, phải không?”.

Lúc này sắc mặt Cẩu Thanh cũng có chút biến đổi, Bạch Hiểu Nguyệt nhìn hắn, mong hắn sớm nghĩ thông.

“Lại nói”. Sách La Định tiếp tục lắc đầu: “Sao ngươi không nghĩ mà xem, ngươi luôn cố gắng so bì với Bạch Hiểu Phong, vậy ngươi có bao giờ nghĩ xem hắn so bì với ngươi trong trạng thái nào không?”.

Cẩu Thanh hơi sững sờ.

“Ngươi dùng hết sức, nhưng có khi hắn chỉ bỏ ra hai phần, bởi vì hắn vốn không muốn thắng như ngươi, hắn không coi trọng điều đó”. Sách La Định cười: “Ngươi còn công bằng tỷ thí với hắn cái gì chứ? Hắn thì hờ hững, ngươi lại cố sống cố chết, vậy mà cuối cùng cũng chỉ hòa nhau, ngươi nói xem ai cao ai thấp đây?”.

Bạch Hiểu Nguyệt chớp chớp mắt - Trời ơi, nói thật như vậy không sợ hắn ta bị đả kích sao!

“Xem ra cả đời này ta đều thua Bạch Hiểu Phong…”. Cẩu Thanh lầm bầm, có vẻ rất bàng hoàng, dao găm trên tay cũng rơi xuống đất.

Sách La Định nghĩ chắc Cẩu Thanh đã uống quá nhiều… Tam công chúa cũng quyết liệt thật, chiêu khích tướng này rất dứt khoát, cứ thế chọc thẳng vào vết thương của hắn. Nếu Bạch Hiểu Nguyệt không bị bắt đi, vị Tam công chúa này lại một lần nữa cho thấy thế nào gọi là thay đổi tình thế nhanh như chớp, tất cả chỉ là một ván cờ nằm trong tầm kiểm soát của nàng ấy, mặc dù có đôi chút tàn nhẫn, nhưng dù sao lỗi cũng do Cẩu Thanh nghĩ quẩn, còn trách ai được nữa.

Sách La Định đi tới cởi trói cho Bạch Hiểu Nguyệt. Cẩu Thanh vẫn thẫn thờ đi đi lại lại. Nàng quay đầu lại hỏi Sách La Định: “Nhìn bộ dạng hắn thế này, chúng ta nên thả hay bắt hắn lại đây?”.

Sách La Định cũng đang cân nhắc chuyện này, theo lý mà nói thì nên bắt lại, dù sao hắn cũng phải bị trừng phạt vì ý đồ của mình, còn suýt hại chết những tiểu hòa thượng kia nữa. Sách La Định đang băn khoăn nghĩ thì nghe thấy Bạch Hiểu Nguyệt đột nhiên la lên: “Cẩn thận đấy!”.

Sách La Định ngẩng đầu nhìn.

Chỉ thấy Cẩu Thanh đang ngẩn ngơ bước đi thì giẫm phải chỗ đất bị ướt nhẹp vì bình rượu vỡ, trượt một cái ngã ngửa mặt lên trời… “Phịch” một tiếng, dòng máu đỏ tươi loang khắp mặt đất. Hai mắt Cẩu Thanh trợn trắng nhìn thẳng lên trời, không còn cử động nữa.

“Á!”. Bạch Hiểu Nguyệt kinh hoàng kêu lên.

Sách La Định nhanh chóng chạy lại kiểm tra, rồi cũng đơ luôn tại chỗ, tên Cẩu Thanh này thật đen đủi, lúc hắn ngã, gáy lại đập trúng vào mảnh sành của bình rượu vỡ. Đây chính là bình rượu mà ban nãy hắn đập, có một mảnh sành hình tam giác sắc nhọn cắm trong đất, đâm sâu vào đầu Cẩu Thanh, máu tuôn xối xả.

Sách La Định đưa tay rờ rờ mạch cổ Cẩu Thanh, rồi tiếc nuối vuốt mắt cho hắn.

Bạch Hiểu Nguyệt chạy đến, niềm vui sướng vì được anh hùng cứu mỹ nhân vừa rồi cũng bay biến hết, lần đầu tiên nàng chứng kiến cảnh một người đang sống bỗng chốc chết đi như thế, nên đờ người ra đó.

Sách La Định nghiêm mặt đứng lên, thấy Bạch Hiểu Nguyệt bắt đầu khóc bèn hỏi: “Lần đầu thấy người chết à?”.

Nàng gật đầu.

Sách La Định đưa tay nhẹ nhàng ấn đầu nàng xuống, nói: “Đi thôi”.

Bạch Hiểu Nguyệt đi được hai bước bèn quay đầu lại nhìn Cẩu Thanh nằm trên đất: “Hắn thì sao? Cứ để nằm thế ư?”.

“Ta sẽ bảo người của nha môn đến thu dọn”.

Bạch Hiểu Nguyệt theo Sách La Định về trong tâm trạng rối bời.

Bạch Hiểu Nguyệt an toàn trở về thư viện, mọi người đều thở phào, nhưng… chuyện này lại khiến cả hoàng thành xôn xao. Chuyện của Cẩu Thanh cũng bị lan truyền thành nhiều bản, những tin giả mà Tam công chúa tung ra để chọc giận Cẩu Thanh trước đó cũng đã được chứng minh là bịa đặt. Tất nhiên, những người thích ngồi lê đôi mách chẳng bao giờ quan tâm xem những tin đồn giả do đâu mà có, kể cả khi chân tướng sự việc đã được phơi bày thì nhiều người vẫn hoài nghi.

Cho nên, cái tên Cẩu Thanh chỉ trong nháy mắt đã thành đề tài bàn tán ở khắp hoàng thành. Có người tiếc cho hắn, có người lại nghĩ hắn gieo gió gặp bão, nhưng tất cả mọi người đều cảm thấy tội của hắn không đáng chết.

Sau khi sự việc lan truyền ầm ĩ được hai ngày thì lại có một nghi vấn mới - Rốt cuộc là Cẩu Thanh tự ngã chết một cách ly kỳ như vậy hay là bị Sách La Định giết?

Nhất thời, nghi vấn trùng trùng, không ít người hỏi sai dịch trong nha môn, đám sai dịch lại giấu kín như bưng, chỉ phất tay tỏ ý: Không nói được.

Trong nháy mắt, đề tài bàn tán của dân chúng trong thành lại đổi từ chuyện thiện ác của Cẩu Thanh sang Sách La Định, đề tài mà lúc đầu mọi người bàn tán nhiều nhất là chuyện Bạch Hiểu Phong rốt cuộc là quân tử hay là ngụy quân tử thì chẳng ai nhớ nữa.

Sau khi Bạch Hiểu Nguyệt bị một vố khiếp sợ đã được Bạch Hiểu Phong đưa về nhà nghỉ ngơi.

Tể tướng phu nhân cả ngày ôm nàng dỗ dành, chỉ lo Bạch Hiểu Nguyệt sợ quá mà sinh bệnh, vì sau khi trở về suốt ngày nàng nhấp nhỏm, ăn không ngon ngủ không yên, ngày nào cũng dậy sớm nấu mỳ, nấu xong lại không ăn mà mang đút cho Tuấn Tuấn, không biết có phải vì sợ hãi mà sinh bệnh rồi không.

Ba ngày sau, Bạch Hiểu Nguyệt đòi về thư viện, nhưng Tể tướng không cho. Thư viện đang được tu sửa, phải nửa tháng nữa mới xong, bảo nàng yên tâm ở nhà nghỉ ngơi cho khỏe. Nàng đành dẫn theo đám nha hoàn ra ngoài hít thở không khí.

Hai nha hoàn xách theo một cái giỏ nhỏ, thấy Bạch Hiểu Nguyệt cứ thẫn thẫn thờ thờ liền ra sức mua mấy món đồ sặc sỡ dỗ dành nàng. Chỉ có Bạch Hiểu Nguyệt mới biết tại sao nàng không vui, chẳng bởi lý do gì khác, chỉ vì sáng sớm nàng dậy nấu mỳ mà không có ai ăn, liệu Sách La Định có vì cái chết của Cẩu Thanh mà tự trách bản thân hoặc buồn chán không?

Nàng ngẩn ngơ dẫn theo hai nha hoàn đi về hướng thư viện Hiểu Phong. Đúng lúc đi qua một quán trà, nha hoàn hỏi: “Tiểu thư, ngồi nghỉ một chút nhé?”.

Bạch Hiểu Nguyệt gật đầu, tìm một chỗ ngồi xuống, lại thấy ở phía trước, cách đó không xa có một tửu lâu - Rượu Hoa Điêu ở đó rất ngon, Sách La Định rất thích đến đó uống rượu, nhưng hình như hôm nay hắn không đến… Cái tên ấy, cứ không phải đọc sách là hắn vui sướng lắm, chắc hắn đến quân doanh cưỡi ngựa hoặc cùng đám huynh đệ đi săn rồi.

Nàng đang ngẩn người bưng chén trà thì nghe thấy hai thư sinh trẻ tuổi ngồi bàn bên cạnh vừa uống trà vừa nói chuyện.

“Ta thấy đến tám, chín phần là Sách La Định giết”.

“Ta cũng nghĩ vậy, ngươi không thấy người của nha môn đều im lặng sao, ngay cả người của thư viện khi bị hỏi cũng nói không biết”.

“Chắc là bị bắt phải ngậm miệng!”.

“Nhất định là vậy, hôm đó Sách La Định cũng rất hung hãn đẩy Bạch phu tử mà”.

“Lần này thật quá đáng, mất hết nhân tính”.

“Đúng đấy, Cẩu Thanh có tội ắt phải chịu báo ứng, nhưng Sách La Định cũng tàn nhẫn quá”.

“Đúng vậy, đó là mạng người mà, hắn cứ như vậy thì không được chết tử tế đâu”.

Danh Sách Chương:

truyện full
Bạn đang đọc truyện trên website WebTruyen.Com

Nhận xét của đọc giả về truyện Đồn Đại Hại Chết Người Ta

BÌNH LUẬN FACEBOOK