Danh Sách Chương:

  • Màu nền:
  • Font chữ:
  • Chiều cao dòng:
  • Kích Cỡ Chữ:
“Đưa ta xem ngươi viết cái gì”, Bạch Hiểu Nguyệt đưa tay ra.

Sách La Định lập tức giấu bài “ngũ ngôn” của mình đi.

“Ta là phu tử của ngươi!”. Bạch Hiểu Nguyệt sưng mặt.

Sách La Định tỏ vẻ không tán thành: “Không phải nàng chỉ dạy lễ nghi thôi sao?”.

Bạch Hiểu Nguyệt bực bội kéo tay áo hắn: “Đưa ta xem!”.

Sách La Định không đưa.

Hai người ở bên này tiếp tục ồn ào, Đường Tinh Trị ở bên kia vừa nhìn vừa nghiến răng.

Hồ Khai sán tới nói nhỏ: “Nghe nói sáng nay Sách La Định còn bắt Bạch Hiểu Nguyệt nấu mỳ cho hắn nữa”.

Hai đầu mày của Đường Tinh Trị nhíu chặt lại.

Cuối cùng, Bạch Hiểu Nguyệt cũng cướp được tờ giấy kia, mở ra liền thấy một câu năm chữ cực xấu - Hải đường hoa bất thác(17).

(17) Hoa hải đường khá đẹp.

Bạch Hiểu Nguyệt chớp chớp mắt, lật qua lật lại tờ giấy mấy lần, hỏi: “Ngũ ngôn đâu?”.

Sách La Định chỉ vào câu kia: “Vừa đủ năm chữ mà!”.

Bạch Hiểu Nguyệt cuộn tờ giấy Tuyên lại đánh hắn: “Phải có ít nhất bốn câu, ngươi chỉ viết một câu mà dám nói là ngũ ngôn tuyệt cú hả!”.

“Tuyệt cú(18) chẳng phải là một câu sao, muốn mấy câu chứ?”, Sách La Định vẫn không phục.

(18) Tuyệt cú còn gọi là tiệt cú, đoạn cú, tuyệt thi, là thể thơ bốn câu, thể thơ được lưu hành từ thời nhà Đường, có hai thể loại là ngũ ngôn tuyệt cú và thất ngôn tuyệt cú. Sách La Định lại hiểu từ “tuyệt” trong “tuyệt cú” là “một, duy nhất”.

“Ngươi đần quá!”. Bạch Hiểu Nguyệt giải thích cho hắn: “Cần phải viết thêm ba câu, còn nữa, sao lại viết ‘Hải đường hoa bất thác’ chứ? Chẳng có vần điệu gì sất!”.

Sách La Định cầm tờ giấy mà chẳng hiểu mô tê gì, vừa quay đầu đã thấy mọi người xung quanh đang cười mình.

Đám người Đường Tinh Trị nghe thấy câu “Hải đường hoa bất thác” của hắn đều phì cười, Nguyên Bảo Bảo cũng che miệng cười, Trình Tử Khiêm ở ngoài cửa, cúi đầu ngồi trên một tảng đá cũng lắc đầu - Sách La Định mù chữ mà!

Sách La Định khoanh tay bực bội - Phải viết ba câu nữa?

Suy nghĩ một chút, hắn lại nhìn thấy mấy bông hoa nhỏ màu hồng nhạt lấp lánh những giọt sương sớm trông thật đẹp, liền viết thêm một câu: “Dã hoa dã đỉnh hảo(19)”.

(19) Hoa dại cũng không tồi.

Bạch Hiểu Nguyệt ngồi phía sau đỡ trán, Hồ Khai bên cạnh nhìn thấy thế thì đập bàn cười ngặt nghẽo. Mọi người cũng không thể chuyên tâm viết bài của mình nữa, tất cả đều tò mò không biết Sách La Định sẽ viết câu thứ ba thế nào.

Sách La Định chống cằm suy nghĩ thật lâu - Câu thứ ba viết gì đây?

Đúng lúc này, chẳng biết Tuấn Tuấn chạy vào sân thư trai Hải Đường từ lúc nào, chắc nó thấy chỗ này náo nhiệt quá, nằm sấp bên chân Trình Tử Khiêm, vẫy đuôi nhìn Bạch Hiểu Nguyệt trong phòng học, hình như nó cũng nhìn cả Sách La Định nữa.

Sách La Định vừa nhìn thấy thế, ý thơ dâng trào, viết câu thứ ba: “Cẩu nhi vĩ ba diêu(20)”.

(20) Chó ta vẫy đuôi nhỏ.

Bạch Hiểu Nguyệt bưng mặt, những người khác không kìm được phì cười, tất cả đều nóng lòng muốn biết phản ứng của Bạch Hiểu Phong khi đọc bài thơ này, có khi Sách La Định phải bắt đầu học lại từ Tam tự kinh ấy chứ.

Câu thứ tư… Sách La Định chống cằm, đầu gối mỏi nhừ dựa vào bàn ngủ gật, dù sao vẫn còn nửa canh giờ nữa, kiểu gì chẳng nghĩ ra.

Lúc này, Thạch Minh Lượng đã viết xong bốn bài, đưa ba bài cho ba huynh đệ của hắn. Bọn Đường Tinh Trị nhận lấy, bắt đầu chép lại.

Thạch Minh Lượng thấy Sách La Định nhìn bọn họ thì mỉm cười, hỏi: “Muốn ta viết giúp ngươi một bài không?”.

Ngồi sau Sách La Định, Bạch Hiểu Nguyệt cau mày.

Sách La Định ngáp, khoát tay một cái ngoài dự đoán của mọi người: “Không cần”.

Hồ Khai cười: “Sách tướng quân không có văn tài, nhưng lại có khí chất thanh cao của đấng văn nhân”.

Đường Tinh Trị và Cát Phạm ở bên cạnh đều cười.

Sách La Định chống cằm nhìn bốn người họ, hình như định nói gì đó nhưng thôi, tiếp tục ngáp.

Bạch Hiểu Nguyệt ở phía sau nghe mà khó chịu, lúc này, Hạ Mẫn ngồi ngay trước Sách La Định quay đầu nhìn bọn Đường Tinh Trị một cái: “Văn nhân ngoài khí chất thanh cao còn phải thành thật, ba ngươi đều nhờ người khác làm hộ mà dám cười người khác sao? Sách tướng quân ít nhất còn thành thực hơn các ngươi”.

Nguyên Bảo Bảo nhẹ nhàng kéo Hạ Mẫn, ý nói - Đừng lời qua tiếng lại với bọn họ.

Đám người Đường Tinh Trị nhìn nhau một cái, sau đó cùng cười khà khà. Thạch Minh Lượng chống cằm nhìn Hạ Mẫn: “Không phải Hạ tài nữ thích tài tử sao? Đổi vị rồi à? Hay là biết chắc mình không có phần thắng nên tìm mối thấp hơn?”.

Mặt Hạ Mẫn thoáng đỏ bừng.

Đường Nguyệt Yên ở bên cạnh cũng quay sang xem kịch hay, vẻ mặt ngây thơ cười đến ngọt ngào.

Đường Nguyệt Nhữ ngồi bàn trên thì vẫn cúi đầu viết.

Nguyên Bảo Bảo trợn mắt nhìn Thạch Minh Lượng: “Ngươi nói bậy bạ gì đó?”.

Thạch Minh Lượng nói xong thì quay qua nhìn Sách La Định: “Sách tướng quân, thanh cao cũng chẳng thể đem ra mà ăn được, bài thơ này nếu như được truyền ra ngoài nhất định sẽ khiến người ta cười đến rụng răng đấy”.

Sách La Định đột nhiên gật đầu: “Nghĩ ra câu thứ tư rồi”.

Mọi người sửng sốt, lại thấy Sách La Định cầm bút viết ra mấy chữ xấu xí: “Kê áp tra tra khiêu(21)”.

Mọi người nhìn nhau, bài ngũ ngôn của Sách La Định như sau: Hải đường hoa bất thác/ Dã hoa dã đĩnh hảo/ Cẩu nhi vĩ ba diêu/ Kê áp tra tra khiêu(22)”.

(21) Vịt gà quang quác kêu.

(22) Hoa hải đường khá đẹp/ Hoa dại cũng không tồi/ Chó ta vẫy đuôi nhỏ/ Vịt gà quang quác kêu.

Mặc dù không theo niêm luật gì cả nhưng đọc nghe khá vần, lúc này có người ở phía cửa hỏi: “Bài thơ tên gì?”.

Mọi người quay đầu lại đã thấy Bạch Hiểu Phong chắp tay sau lưng bước vào, đám người Đường Tinh Trị liếc mắt nhìn nhau, thầm mong Sách La Định bị mắng.

Ai ngờ Sách La Định giơ tay, tuyệt bút vung lên đề tên bài thơ - Tảo khóa chân nhiệt náo(23).

(23) Học sáng náo nhiệt thật.

Sau khi bài thơ được đề tên, Bạch Hiểu Nguyệt ở phía sau không nhịn được cười phì một tiếng, Hạ Mẫn ở đằng trước cũng nhếch môi cười, Thạch Minh Lượng thì sầm mặt, nói: “Lạc đề rồi”.

Sách La Định cười: “Lạc đề sao? Rõ ràng ta tức cảnh sinh tình mà”.

Thạch Minh Lượng cau mày: “Cẩu thí bất thông(24)”.

(24) Rắm chó không kêu. Thạch Minh Lượng chê Sách La Định nói năng không lưu loát, không văn chương.

Sách La Định càng cười tươi hơn: “Ngươi mà cũng biết cẩu thí bất thông sao? Hay là nó nói cho ngươi biết?”, vừa nói vừa chỉ Tuấn Tuấn ở ngoài cửa.

Hạ Mẫn và Nguyên Bảo Bảo nhìn nhau cười - Nói rất hay!

Thạch Minh Lượng bực bội - Tranh luận với Sách La Định chỉ tổ mất mặt mình thôi, hắn là lưu manh nhưng mình là tài tử!

Bạch Hiểu Phong cầm tờ giấy viết bài thơ của Sách La Định đọc một lượt, lại để xuống, đi lên trước hỏi: “Viết xong cả chưa?”.

Đường Nguyệt Nhữ và Đường Nguyệt Yên đều đặt bút xuống, vừa vặn viết xong.

Bạch Hiểu Nguyệt luống cuống, vì mải lo lắng cho Sách La Định nên quên viết bài của mình, liền vội vội vàng vàng viết. Đám người Đường Tinh Trị đã chép xong, giấu bản mà Thạch Minh Lượng viết vào ống tay áo, đặt bản mình vừa chép lên bàn.

Bạch Hiểu Phong đi thu bài của mọi người, nói: “Lát nữa ta sẽ xem kỹ, buổi học hôm nay đến đây thôi”.

Ai cũng mừng rỡ, được tan học sớm vậy sao?!

Bạch Hiểu Phong cầm tập bài đi ra ngoài, đi tới cửa thì quay đầu nói với Sách La Định đang hả hê vui sướng đứng lên đấm đấm cái chân đã tê rần, đang định chạy về quân doanh: “Sách tướng quân, chiều nay bảo Hiểu Nguyệt giúp ngươi ôn bài đi, còn nữa, hôm nay phải học thuộc Tam tự kinh, trước giờ tự học ngày mai đọc cho ta nghe”.

Sách La Định giật mình, những người khác đều cười ồ, Bạch Hiểu Phong nói xong lập tức rời đi như chẳng có chuyện gì. Thạch Minh Lượng đứng lên, hả hê vui sướng liếc Sách La Định một cái, rồi cùng Cát Phạm, Hồ Khai rời đi. Đường Tinh Trị đi cuối cùng, ngoảnh đầu nhìn Bạch Hiểu Nguyệt.

Sách La Định có chút mất hứng ngồi xuống bàn, quay lại hỏi Bạch Hiểu Nguyệt: “Tam tự kinh hình như không chỉ có ba chữ phải không?”.

Bạch Hiểu Nguyệt cuộn tờ giấy Tuyên trước mắt lại, đánh vào đầu Sách La Định mấy cái: “Hôm nay không được ngủ, học thuộc cho ta!”.

“Thế còn cưỡi ngựa?”. Sách La Định cười khổ, Bạch Hiểu Nguyệt túm cổ áo hắn, kéo đi.

Đường Tinh Trị ở bên cạnh nhìn thấy thế thì rất ghen tị - Hiểu Nguyệt cũng nhiệt tình quá, việc gì phải giúp tên mọi rợ kia ôn bài chứ, chẳng phải cứ vứt cuốn Tam tự kinh cho hắn để hắn tự học là được rồi sao.

Buổi trưa, bách tính toàn thành đều mang Sách La Định ra làm trò cười.

“Nghe gì chưa, Bạch Hiểu Phong bắt Sách La Định học thuộc Tam tự kinh đấy!”.

“Lớn bằng đấy rồi mà chưa thuộc Tam tự kinh sao?”.

“Ngươi chưa nghe nói gì à? Tên Sách La Định vốn mù chữ mà, có biết hôm nay hắn làm thơ thế nào không?”.

“Thế nào?”.

“Hắn viết là: Hoa hải đường nở đẹp/ Đây hái hoa dại chơi/ Thịt gà vịt ngon ngậy/ Học uống rượu vui hơn”.

“Phụt!”.

“Làm nhục văn chương quá!”.

“Xem ra tên Sách La Định không chỉ thô lỗ mà còn đại ngốc nữa!”.

“Lại chẳng thế, man di mọi rợ mà, sao có thể so được với những công tử kia chứ”.

Trong thư viện Hiểu Phong.

Sách La Định nghiêng đầu đọc Tam tự kinh, Bạch Hiểu Nguyệt cầm thước ngồi bên canh chừng, cứ thấy hắn lười biếng là đánh luôn vào lòng bàn tay.

Ngoài cửa, Trình Tử Khiêm lắc đầu ghi chép.

Lúc này, Nguyên Bảo Bảo và Hạ Mẫn cũng đến thăm dò tình hình của Bạch Hiểu Nguyệt và Sách La Định. Vừa đi đến cửa đã thấy Sách La Định đang chuyên tâm đọc sách trong thư phòng nên hai người không muốn quấy rầy, đứng chờ ở bên ngoài.

Nguyên Bảo Bảo đưa cho Trình Tử Khiêm quả đào.

Hạ Mẫn cầm bản thảo của Trình Tử Khiêm xem thử, có chút khó hiểu: “Tử Khiêm đại nhân, tại sao lời đồn đại bên ngoài khác với truyện ngài viết vậy?”.

Trình Tử Khiêm cắn một miếng đào, không đáp mà hỏi lại một câu chẳng liên quan: “Hạ cô nương nghĩ gì về danh xưng ‘đại ngốc’?”.

Nguyên Bảo Bảo tò mò: “Đại ngốc là người ngu sao?”.

“Có người sẽ nghĩ ngốc chính là ngu, nhưng có không ít người thành thật cũng bị gọi là ngốc, cần phải xem người nói là ai, người nghe là người thế nào để đánh giá nữa”. Trình Tử Khiêm cắn miếng đào, thấy một cái lỗ sâu, liền nheo mắt tìm xem bên trong có sâu không.

Nguyên Bảo Bảo nghe nói thế thì nửa hiểu nửa không.

Hạ Mẫn ngẫm nghĩ: “Tử Khiêm đại nhân muốn nói, người đời vì muốn nghe ngóng tin tức nên mới đi tung tin đồn, hoặc muốn bàn luận điều gì nên mới tung tin đồn?”.

“Chậc chậc”. Trình Tử Khiêm lắc đầu: “Hạ Mẫn cô nương tài trí hơn người, nhưng lần này thì sai rồi”.

Hạ Mẫn không hiểu.

“Không phải là muốn nghe cái gì thì sẽ đồn đại cái đó, tinh túy của tin đồn chính là, ngươi muốn nghe cái gì, tất sẽ có tin đồn về cái đó cho ngươi nghe”. Trình Tử Khiêm không tìm thấy con sâu nào, lại cắn đào, lấy xấp bản thảo lại. “Nếu lão Sách không ngu ngốc, không xấu xa, không lưu manh thì sao xứng với những người đang mong chờ hắn ngu xuẩn, xấu xa, lưu manh chứ”. Nói xong, hắn cầm hạt đào vừa nhằn ra, bước ra ngoài.

Đến nhá nhem tối, bài ngũ ngôn tuyệt cú của tên “cẩu thí bất thông” đã được truyền thành mười mấy dị bản, bách tính khắp hoàng thành đều dồn hết lòng nhiệt tình vô hạn vào việc sáng tác ngũ ngôn tuyệt cú, ai nấy sục sôi tinh thần, mặt mũi phấn khởi.

Điều kỳ quái hơn là, trong thành có một gia đình đang xây nhà, hai người đang bắc xà nhà chẳng may tuột tay, xà nhà rớt xuống đè chết ba người. Mặc dù chuyện này chẳng mắc mớ gì đến Sách La Định, nhưng khi truyền vào hoàng cung lại biến thành: Một bài thơ của Sách La Định khiến ba người chết vì cười.

Còn trong thư viện Hiểu Phong lúc này, Sách La Định chống cằm cảm thấy đau đầu buốt óc, đầu óc toàn Tam tự kinh. Hắn đang buồn phiền thì đột nhiên một bát mỳ bò nóng hổi, thơm nức mũi được đặt xuống ngay bên tay hắn. Hắn cúi đầu, Bạch Hiểu Nguyệt ngồi xổm bên cạnh, tay ôm đầu gối, nói: “Thấy ngươi cực khổ như vậy, thưởng cho ngươi đấy!”.

Sách La Định bưng bát mỳ lên: “Lại tiện tay à?”.

“Ờ!”. Bạch Hiểu Nguyệt gật đầu, ôm Tuấn Tuấn ở bên cạnh rồi vuốt lông nó. “Tiện tay!”.

Sách La Định húp mỳ soàn soạt, đột nhiên nói: “Ối ối, quên mất những gì vừa đọc rồi”.

Bạch Hiểu Nguyệt lập tức cướp lại bát mỳ: “Không cho ăn nữa!”.

“Ta lại nhớ ra rồi”. Sách La Định đoạt lại bát mỳ chạy khắp sân: “Nhân chi sơ, tâm bất thiện; Tân hạng cận, tây hạng viễn; Cẩu bất khiếu, hùng nãi thiên; Cước chỉ đại, quá nhĩ nhất khuyên(25)”.

(25) Nguyên văn là: Nhân chi sơ, tính bản thiện; Tính tương cận, tập tương viễn; Cẩu bất giáo, tính nãi thiên; Giáo chi đạo, quý dĩ chuyên (Người sinh ra, tính vốn thiện; Tính gần giống nhau nhưng thói quen khiến cho con người khác nhau; Nếu không dạy thì bản tính sẽ thay đổi; Cách giáo dục là lấy kiên trì làm trọng). Trong khi đó, Sách La Định lại xuyên tạc thành: Người sinh ra, tâm chẳng thiện; Ngõ mới gần, ngõ tây xa; Chó không kêu, gấu rời bỏ; Nhón chân thoăn thoắt chạy quanh ngươi một vòng.

“Sách La Định, ta đánh chết ngươi!”. Bạch Hiểu Nguyệt cầm thước đuổi hắn khắp sân, Tuấn Tuấn ngoe nguẩy đuôi, ăn nầm bò mà Sách La Định vừa ném cho.

Sách La Định ăn xong bát điểm tâm thứ hai thì ngáp một cái, đã học thuộc Tam tự kinh.

Bạch Hiểu Nguyệt cầm thước đứng bên cạnh luôn cảm thấy có chỗ nào đó không ổn lắm, nghe Tam tự kinh mà Sách La Định đọc thì không thể nhận ra đó là khẩu âm của nơi nào.

“Tính bản thiện” nghe cứ như “Tâm bất thiện”.

“Tử bất học” lại nghe thành “Tử bất tiết”.

Nhưng quả thực Sách La Định đã thuộc hết, tốc độ học thuộc còn nhanh hơn nàng dự đoán.

“Buồn ngủ quá”. Sách La Định rất ít khi thức đêm, cầm cuốn Tam tự kinh, ngoan ngoãn ngồi bên bàn, quả là hiếm có, lúc này mí mắt cũng bắt đầu “đánh lộn” rồi.

Bạch Hiểu Nguyệt ngẫm nghĩ: “Ngươi đánh một giấc xong sáng mai ngủ dậy có quên hết không đấy?”.

Sách La Định chậm rãi ngẩng đầu, uể oải hỏi: “Quên cái gì?”.

Bạch Hiểu Nguyệt bất lực, có lẽ hắn buồn ngủ quá rồi: “Thôi ngươi về ngủ đi”.

“Ừm”. Sách La Định đứng lên, vừa ngáp vừa về phòng.

Bạch Hiểu Nguyệt chớp chớp mắt, nhìn theo bóng lưng hắn - Ngoan quá!

Sách La Định về phòng, nằm xuống là ngủ luôn, vừa mới mơ mơ màng màng đã nghe thấy tiếng thở bên tai, hắn mở mắt nhìn, một cái đầu người kề bên gối…

Sách La Định ngồi bật dậy, cũng tỉnh táo hơn một chút, nhìn kỹ mới phát hiện ra là Trình Tử Khiêm đang nhoài người tựa cằm lên mép giường, chăm chăm nhìn mình.

“Ngươi điên à…?”. Khóe miệng Sách La Định giật giật, muốn đạp vào cái mặt bánh bao của tên này một cái quá.

“Lão Sách, có muốn nghe tin đồn kinh thiên động địa không?”. Hai mắt Trình Tử Khiêm lóe lên như phát ra ánh sáng xanh trong màn đêm tối đen.

Sách La Định lại đổ người xuống, kéo chăn trùm đầu: “Lão tử tuyệt giao với ngươi”.

“Không nghe chắc chắn sẽ hối hận!”. Trình Tử Khiêm kéo chăn của hắn, lắc qua lắc lại: “Thật sự là tin mật kinh thiên động địa đấy! Nếu không nói cho người khác biết thì ta bực bội trong người lắm”.

Một lúc lâu sau, cơn buồn ngủ đã bay đi sạch sẽ, Sách La Định chui ra khỏi chăn, cau mày bực bội nhìn Trình Tử Khiêm: “Tin mật kinh thiên động địa gì?”.

Trình Tử Khiêm ngó quanh một lượt, nhỏ giọng nói: “Liên quan đến Tam công chúa Đường Nguyệt Nhữ”.

Sách La Định đợi mãi không thấy Trình Tử Khiêm nói tiếp bèn cau mày: “Rồi sao?”.

“Nói ra sẽ kinh động lắm, thôi, không tăng thêm gánh nặng cho ngươi nữa, ngươi ngủ sớm đi…”. Trình Tử Khiêm nói xong liền đứng dậy rời đi. Nhưng hắn chưa ra tới cửa thì một cái gối bay tới từ phía sau, “bụp” một tiếng đập trúng gáy hắn. Hắn ôm đầu ngồi chồm hổm dưới đất, quay lại lườm Sách La Định.

Sách La Định nghiến răng, mình đã gặp nhiều tên thất đức nhưng chưa gặp tên nào thất đức như vậy: “Ngươi đã không nói thì thôi, nói thì phải nói cho hết, đánh rắm rồi còn không ị ra đi, ngươi có tin ông sẽ ném ngươi vào nhà xí không hả?”.

Trình Tử Khiêm nghiến răng, xoa gáy: “Chẳng phải là ta cũng chỉ muốn tốt cho ngươi sao, khó khăn lắm ta mới nhịn được!”.

Sách La Định xoay người: “Mặc xác ngươi”.

Trình Tử Khiêm đứng dậy mở cửa phòng, do dự một lúc rồi lại đóng vào, chạy nhanh đến bên cạnh Sách La Định, nhỏ giọng nói: “Chuyện là, ngày trước Lệ phi đã phái người đi điều tra một chuyện”.

Sách La Định ngớ người, hắn biết Lệ phi chính là phi tần lợi hại nhất hậu cung, liền hỏi: “Lệ phi chỉ là một nương nương chốn hậu cung, có thể điều tra ra bí mật kinh thiên động địa gì chứ?”.

“Thân thế của Tam công chúa”, giọng Trình Tử Khiêm càng nhỏ hơn.

Sách La Định cau mày, kéo chăn trùm kín đầu: “Ta không muốn nghe nữa, ngươi cút đi”.

“Vậy sao được!”. Trình Tử Khiêm đã lấy hết tinh thần chuẩn bị tiết lộ chân tướng sự việc, ai ngờ Sách La Định đột nhiên không muốn nghe nữa, cảm giác này thực sự còn khó chịu hơn cả bị táo bón, hắn kéo chăn: “Bí mật kinh thiên động địa mà!”.

“Lão tử không nghe, đồ đàn bà nhà ngươi còn đi hóng hớt cả bí mật của Hoàng thất, sớm muộn cũng bị giết người diệt khẩu cho xem”. Sách La Định bịt chặt lỗ tai không thèm nghe nữa.

Trình Tử Khiêm kéo chăn, ghé sát vào tai Sách La Định nói: “Đường Nguyệt Nhữ hình như không phải là con ruột của Tiên hoàng đâu”.

Sách La Định thực sự chẳng muốn nghe những chuyện thế này, khổ nỗi võ công hắn cao thâm, thính lực cũng vượt trội người khác nên nghe không sót một từ, muốn vờ như không nghe thấy cũng không được, đành quay đầu lại nhìn Trình Tử Khiêm: “Là sao?”.

“Lệ phi và Hoàng hậu tìm được một thái giám hầu hạ Tiên hoàng năm đó, nghe nói thân mẫu của công chúa Nguyệt Nhữ, Sầm quý phi, có tư tình với một tên thị vệ, hơn nữa, hình như Tiên hoàng trước đó cũng được chẩn đoán là không thể có con…”.

Sách La Định nhướng mày: “Thị vệ gì mà giỏi vậy, cắm cho Tiên hoàng hai cái sừng to tướng?”.

“Thì không biết người đó là ai”. Trình Tử Khiêm vỗ vai Sách La Định: “Này, chẳng phải ngươi phụng mệnh Hoàng đế đến thư viện này để giúp Tam công chúa hay sao?”.

Sách La Định á khẩu: “Chuyện này ngươi cũng biết? Cái tai ngươi nghe được lắm chuyện không nên nghe như thế, sao có thể sống đến giờ nhỉ? Sớm muộn cũng bị giết người diệt khẩu cho xem”.

“Ngươi tự lo cho mình đi”. Trình Tử Khiêm lắc đầu: “Ngộ nhỡ đến lúc tin Tam công chúa không phải Hoàng thân quốc thích bị truyền ra ngoài, ngươi lại tận lực giúp đỡ nàng ấy tranh giành Bạch Hiểu Phong với Thất công chúa, há chẳng phải ngươi sẽ gặp nguy sao?”.

Sách La Định ngẫm nghĩ: “Lệ phi điều tra chuyện này làm gì?”.

“Ngươi cũng biết Lệ phi và Hoàng hậu rất thương yêu Nguyệt Yên mà, nghe nói…”.

“Sao ngươi nghe nói lắm thế, không có tin nào chính xác à?”. Sách La Định thấy phiền muốn chết.

“Hứ, có tin chính xác còn cần đồn đại nữa sao?”. Trình Tử Khiêm đảo mắt lườm: “Muốn nghe không?”.

“Nói”, Sách La Định giục.

“Có vẻ Hoàng thượng đã quyết trước Tết năm sau nhất định phải giải quyết xong hôn sự của Tam công chúa!”. Trình Tử Khiêm chớp chớp mắt: “Cũng có nghĩa là, đến lúc đó cho dù Bạch Hiểu Phong không muốn lấy nàng ấy thì Hoàng thượng cũng sẽ ra mặt chỉ hôn”.

Sách La Định nghe xong im lặng thật lâu, rồi khoanh tay lầm bầm: “Lẽ nào ta phải ở lại thư viện đến tận Tết năm tới sao?”.

Trình Tử Khiêm cầm gối đập Sách La Định: “Sai trọng điểm rồi”.

“Hoàng hậu và Lệ phi có chứng cứ xác thực chưa?”, Sách La Định hỏi.

“Cái này thì không biết”. Trình Tử Khiêm lắc đầu, nheo mắt: “Nhưng thông tin của ta rất chuẩn đấy”.

“Vậy chờ đến khi nào có tin chính xác hãy nói tiếp”. Sách La Định trở mình đắp chăn, ngủ tiếp.

“Cứ thế mà ngủ à?”, Trình Tử Khiêm tò mò.

“Không ngủ thì làm gì, ai bị cắm sừng thì liên quan quái gì đến ta”. Sách La Định khoát tay: “Ra ngoài nhớ đóng cửa”.

Trình Tử Khiêm sờ mũi, đành ra ngoài, vừa đóng cửa định đi thì thấy trước cổng viện có một bóng trắng xoẹt qua. Hắn cầm bút khẽ khàng gõ cằm, tìm một tảng đá rồi ngồi xuống ghi chép - Tin đồn thư viện Hiểu Phong có ma là sự thật.

Hôm sau, trời còn chưa sáng Sách La Định đã bị tiếng đập cửa đánh thức, hắn khó chịu ngồi dậy, vươn vai, cào cào bộ tóc rối của mình, cảm khái: Nếu quả thực phải chờ một năm, thế thì còn những hơn ba trăm ngày nữa… nghiệt ngã quá!

Sách La Định ra ngoài mở cửa, thấy không phải Bạch Hiểu Nguyệt đến giục hắn ôn bài, mà là Trình Tử Khiêm với vẻ mặt vui tươi hớn hở. Sách La Định khoanh tay nhìn hắn: “Ngươi lại có tin đồn gì nữa?”.

“Không phải thế, ta giúp Hiểu Nguyệt cô nương đến gọi ngươi dậy”. Trình Tử Khiêm cười hớn hở.

Sách La Định nghi ngờ nhìn hắn: “Bạch Hiểu Nguyệt trả ngươi cái gì mà ngươi đi chạy việc cho nàng ấy vậy?”.

Trình Tử Khiêm rút một tờ “Bản thảo của Tử Khiêm” ra đưa cho Sách La Định: “Xem đi!”.

Sách La Định cầm lên nhìn, toàn chữ là chữ, còn có rất nhiều dấu mực sửa đỏ choét.

“Cái gì đây?”.

“Bản thảo hôm nay”. Trình Tử Khiêm ra vẻ thần bí: “Tối qua ta gặp ma ở thư viện này đấy”.

“Ma đực hay ma cái?”. Sách La Định nhếch miệng: “Sao nó không bắt ngươi để trừ hại cho dân nhỉ?”.

Trình Tử Khiêm trừng mắt lườm, chỉ vào dấu mực đỏ: “Đây là Hiểu Nguyệt cô nương đọc xong rồi sửa giúp ta, giỏi không?”.

Sách La Định cau mày.

Nguyên bản của Trình Tử Khiêm là: Nửa đêm, lúc hắn ra khỏi viện thì nhìn thấy một bóng trắng lướt qua, động tác rất nhanh, hình như là nữ.

Sau đó, Bạch Hiểu Nguyệt còn giúp hắn khuếch đại sự việc lên, gì mà “Đêm khuya thanh vắng âm u, gió trăng buồn bã khóc thầm oán ai…”.

Sách La Định gãi đầu: “Gió trăng thì sao có thể buồn bã khóc thầm oán ai được chứ?”.

“Ôi trời…”. Trình Tử Khiêm thở dài, vỗ vai Sách La Định: “Có một số thứ cả đời ngươi cũng chẳng hiểu được đâu, cái này gọi là tạo dựng không khí đấy!”, nói xong liền cầm bản thảo rời khỏi đó, bắt đầu ngày làm việc mới.

Danh Sách Chương:

truyện full
Bạn đang đọc truyện trên website WebTruyen.Com

Nhận xét của đọc giả về truyện Đồn Đại Hại Chết Người Ta

BÌNH LUẬN FACEBOOK