Trang Chủ
Tiểu thuyết
Độc Thủ Tịch Mịch
Chương 9

Danh Sách Chương:

  • Màu nền:
  • Font chữ:
  • Chiều cao dòng:
  • Kích Cỡ Chữ:
CHƯƠNG 9:

 

Từ đêm đó trở đi, Xán Liệt và Từ Nhã Nghiên mỗi lần gặp mặt đều là ăn một bữa cơm ngắn mà thôi, bầu không khí giữa hai người trở nên lãnh đạm rất nhiều. Giờ cũng bởi vậy khiến Xán Liệt bắt đầu mỗi đêm đều về nhà ngủ, điều này làm cho Bạch Hiền không quen nhưng có điểm hài lòng.

 

“Được rồi, cảm ơn cậu vì bữa sáng hôm đó.”

 

Ăn tối xong Xán Liệt đột nhiên nhìn Bạch Hiền nói, khiến Bạch Hiền có điểm thụ sủng nhược kinh, Xán Liệt dĩ nhiên nói lời cảm ơn.

 

“Không có việc gì, tôi sợ anh bị đói mới tặng cho anh, tôi cũng không nói là tôi tặng mà lấy danh nghĩa mẹ anh.”

 

“Tôi biết, cậu không cần giải thích.”

 

Bạch Hiền cũng không nói gì vì trong công ty chẳng ai biết quan hệ giữa cậu và Phác Xán Liệt, cậu cũng cẩn thận che giấu, bởi vì Xán Liệt nói qua, ngoại trừ Phác mẫu ra nếu để người thứ tư biết sẽ lập tức ly hôn và một phân tiền cũng không được nhận. Tuy rằng không cần tiền của hắn, thế nhưng đối với một người doanh nhân như hắn thì danh tiết rất quan trọng, nếu như biết có một người vợ là nam nhân không biết sẽ bị bao nhiêu người cười trộm sau lưng.

 

Cơm tối qua đi Bạch Hiền thu dọn bàn ăn xong mới vào phòng kế bên làm việc, mà Xán Liệt tắm rửa xong cũng nằm trên sô pha xem TV. Chán nản phá chiếc điều khiển từ xa, căn bản là chả nhìn gì trên TV.

 

Lẽ nào Biện Bạch Hiền mỗi đêm phải trải qua như thế này? Một mình ở nhà ăn, xem TV, dọn dẹp vệ sinh, ngay cả một người để nói chuyện cũng không có, không hiểu vì sao đáy lòng Xán Liệt lại đồng cảm với Bạch Hiền.

 

Có lẽ là do hệ thống sưởi hơi trong phòng rất thoải mái, Xán Liệt tựa ở sô pha liền ngủ gật, chờ khi tỉnh lại thì TV không biết lúc nào đã tắt, trên người cũng đắp một tấm chăn mỏng. Vô thức Xán Liệt cho rằng là Bạch Hiền làm, ngẩng đầu nhìn lên thư phòng trên lầu hai vẫn sáng đèn.

 

Xán Liệt nhẹ chân nhẹ tay len lén đứng ngoài cửa, thập thò nhìn vào trong phòng. Bạch Hiền còn đang chui đầu vào bàn làm việc chăm chú viết viết vẽ vẽ.

 

Đột nhiên nghĩ Bạch Hiền thân là một nhân viên nho nhỏ mà chăm chú khắc khổ làm việc như vậy, trái lại hắn là ông chủ mà luôn lười biếng làm qua loa cho xong.

 

Vài ngày sau là lúc giao bản kế hoạch, bởi vì lần này tổng tài trực tiếp lựa chọn nên cả nhân viên lẫn quản lí đều vào phòng họp, trong đó bao gồm có Bạch Hiền.

 

Bạch Hiền ngồi ở vị trí cách xa tổng tài nhất, cậu sợ nhịn không được nhìn Xán Liệt sẽ bị mọi người nghi ngờ.

 

Tất cả mọi người đều khẩn trương nhìn tổng tài lật xem đám thiết kế, không biết vì sao Bạch Hiền không lo lắng chút nào, chọn được hay không cũng vậy mà thôi.

 

“Công ty mỗi tháng trả tiền lương cho các ngươi để các ngươi ăn cơm trắng a, đám tranh vẽ này là cái gì, trước khi làm có đọc qua tài liệu không, lần này là đấu giá khu trung tâm, các ngươi lại làm như đám ngoại thành mới vào thành phố, dám lấy nước sông vào đưa cho ông chủ hả?!”

 

Xán Liệt gào thét ném đám tài liệu qua một bên, quản lí cùng đám nhân viên cúi đầu không dám lên tiếng.

 

“Thế nhưng. . .” Ngữ khí bỗng nhiên nhu hòa, cầm trong tay duy nhất một tập tài liệu, “Chỉ có bản thiết kế này phù hợp với yêu cầu của ta.”

 

Nói như thế mọi người càng khẩn trương rốt cuộc đó là ai, Bạch Hiền cũng có chút khẩn trương.

 

“Quản lí Trương, không hổ là người của bộ phận thiết kế, quả thực có tài a.”

 

Xán Liệt nói như thế mọi người chợt nghĩ đó là bản thiết kế của quản lí Trương, những người khác đều thở dài trong lòng, Bạch Hiền cũng cảm thấy thoáng thất vọng.

 

“Tổng tài quá khen.” Quản lí Trương khẩn trương nói, trên mặt gượng cười.

 

“Cứ dựa theo đây mà làm, liên hệ bên nhà in ấn, tan họp.”

 

Xán Liệt đứng dậy đi ra mọi người liền đến nhận tác phẩm của mình, ai biết ánh mắt Bạch Hiền khi thấy đồ án thiết kế của quản lí Trương liền hét lên.

 

“Đây là bản thiết kế của tôi!”

 

Mọi người đang chuẩn bị đi thì bị tiếng hét của Bạch Hiền kinh sợ đến dừng bước, đều quay đầu lại nhìn Bạch Hiền.

 

Bạch Hiền bước nhanh đi tới trước mặt quản lí Trương, đang muốn nói thì bị quản lí Trương cướp bản thiết kế ôm vào trong ngực.

 

“Quản lí Trương, đây rõ ràng là bản thiết kế của tôi.” Bạch Hiền hùng hồn nhìn quản lí Trương.

 

“Cái gì, cái gì là của cậu, Biện Bạch Hiền đây rõ ràng là bản thiết kế của tôi.” Quản lí Trương cũng không chịu tỏ ra yếu kém trả lời.

 

“Phát sinh chuyện gì?” Các đồng sự khác đều nhìn hai người tranh chấp.

 

“Quản lí Trương. . . ”

 

“Biện Bạch Hiền, cậu chỉ là một nhân viên nho nhỏ, có năng lực gì mà dám so với ta.” Quản lí Trương cắt đứt lời Bạch Hiền nói.

 

“Rõ ràng ông len lén thay đổi, sáng sớm ông nói muốn tập hợp lại đưa cho tổng tài, nhất định là ông giở trò quỷ.”

 

Tất cả mọi người vô cùng kinh ngạc nhìn người, càng giật mình nhìn Bạch Hiền hiện tại đang hổn hển, thường ngày bị quản lí mắng cũng không một câu phản kháng, bây giờ lại dám lớn tiếng cãi nhau.

 

“Được rồi!”

 

Lúc này Xán Liệt vẫn đứng ở cửa nghiêm túc đi tới, từ cuộc đấu khẩu vừa rồi giữa Bạch Hiền và quản lí Trương cũng hiểu được phần nào.

 

“Tổng tài, Biện Hạch Hiền ngậm máu phun người oan uổng tôi!”

 

“Không phải, tổng tài rõ ràng là quản lí Trương hắn cầm bản thiết kế của tôi lại nói là của mình.”

 

Hai người ngươi một câu ta một câu bên tai Xán Liệt, “Câm miệng cho ta, trước mặt nhân viên tranh cãi ầm ĩ còn ra thể thống gì!”

 

“Thế nhưng, tôi. . . ”

 

“Câm miệng cho ta, lời nói của ta không có nghe sao!”

 

Bạch Hiền chưa chịu buông tha vừa mới mở miệng đã bị nhãn thần hung ác độc địa của Xán Liệt dọa đến ngậm miệng lại, những người khác bị khí thế của Xán Liệt dọa đến không dám ho he một tiếng, Bạch Hiền không phục nhìn Xán Liệt.

 

Xán Liệt nghẹn lời sau đó xoay người nói với quản lí Trương, “Trước khi sự tình được làm rõ thì thiết kế tạm thời gác lại.”

 

Nói xong Xán Liệt đi qua bên người Bạch Hiền, nhíu mày.

 

Tan họp xong Bạch Hiền nhiều lần muốn tìm Xán Liệt giải thích rõ ràng, thế nhưng đều bị thư kí của Xán Liệt chặn ở ngoài cửa lý do là tổng tài tạm thời không muốn gặp bất kì ai.

 

Bạch Hiền biết mạo muội như vậy đi tìm Xán Liệt sẽ làm Xán Liệt nghĩ rất khó chịu, cho nên quay về bàn làm việc chờ buổi tối nói chuyện.

 

Buổi tối Bạch Hiền về sớm chờ Xán Liệt, thế nhưng đợi hơn tám giờ vẫn không thấy Xán Liệt trở về. Bạch Hiền sốt ruột gọi điện thoại nhưng vẫn không bắt máy, rốt cục tại lần thứ mấy không biết đã có người nhận.

 

“Này, tìm ai?” Là một giọng nữ, bên trong còn mang theo tiếng nhạc ầm ĩ.

 

“Tôi tìm Phác Xán Liệt.” Bạch Hiền cẩn thận nói.

 

“Nga, ngươi tìm Phác tiên sinh a, hắn đang uống rượu cùng các tiểu thư.” Nữ tử bên kia ngả ngớn nói.

 

Tiểu thư? Bạch Hiền nghĩ đến ngay Dạ Tổng Hội.

 

“Xin hỏi, hắn hiện tại ở đâu?”

 

Bạch Hiền vốn đã chuẩn bị tinh thần trước, tuy rằng biết chuyện ong bướm mây mưa của Xán Liệt ở bên ngoài, thế nhưng khi tận mắt nhìn thấy thì thực sự khó chịu.

 

Lúc đến đó thì thấy Xán Liệt say đến không còn ý thức nữa, bên cạnh là mấy cô gái mặc như *** ngả ngớn mời rượu. Đăng bởi: admin

Bạn đang đọc truyện trên: Webtruyen.com

Danh Sách Chương:

truyện full
Bạn đang đọc truyện trên website WebTruyen.Com

Nhận xét của đọc giả về truyện Độc Thủ Tịch Mịch

BÌNH LUẬN FACEBOOK