Danh Sách Chương:

  • Màu nền:
  • Font chữ:
  • Chiều cao dòng:
  • Kích Cỡ Chữ:
CHƯƠNG 60:

Mùa hè nóng bức trôi qua mùa đông lạnh giá lại đến, bụng của Bạch Hiền dần nổi to như cái trống, Bạch Hiền đã xin nghỉ làm ở nhà đợi sinh con. Xán Liệt vì Bạch Hiền mà tuyển bảo mẫu và bác sĩ chuyên môn đến chăm sóc Bạch Hiền.

Hiếm khi mặt trời xuất hiện giữa mùa đông lạnh giá như thế này, Bạch Hiền nhờ bảo mẫu đưa đi tản bộ. Vì bụng to nên đi lại không tiện, y phục mùa đông lại rất dày, nếu như không phải bác sĩ dặn trước khi sinh nên vận động mới dễ sinh, thì Bạch Hiền cũng sẽ không như một con chim cánh cụt bước đi trên đường.

Đi mệt rồi Bạch Hiền lui về nhà, ngồi trên ghế trong sân, vừa hưởng thụ ánh mặt trời ấm áp vừa ôm ấp cái bụng tròn vo.

“Chị Trần này, chị nói em nên đặt tên con là gì?” Bạch Hiền cúi đầu liếc nhìn quyển sách trên tay.

Chị Trần đứng ở một bên mỉm cười, “Thiếu gia và phu nhân thông minh như vậy nhất định sẽ đặt cho tiểu thiếu gia một cái tên rất đặc biệt.”

“Với đầu óc của Phác Xán Liệt, ngoại trừ chuyện kinh doanh ra thì lấy đâu thông minh mà đặt tên.” Bạch Hiền phẫn hận khép sách lại, sau đó tựa vào ghế nhắm mắt lại vuốt ve bụng.

Lúc này một cô bé chạy đến thấp giọng hỏi, “Phu nhân, đầu bếp hỏi đêm nay người muốn ăn gì.”

Bạch Hiền mở mắt suy nghĩ, sau đó đó, “Gần đây ăn gì cũng không vô, trong miệng chán ngắt.”

“Người không ăn thì tiểu thiếu gia trong bụng cũng phải ăn.” Chị Trần khuyên Bạch Hiền.

“Được rồi, để tôi nghĩ xem.”

Bạch Hiền ôm bụng đứng dậy, chị Trần vội vã đỡ cậu, sau đó đi vào trong phòng.

“Ăn thịt gà đi, đột nhiên muốn ăn món này.”

“Vâng, tôi lập tức đi báo với đầu bếp.”

Cô bé nhanh nhẹn chạy xuống dưới nhà, Bạch Hiền được chị Trần đỡ chậm rãi đi vào sau.

Khi Bạch Hiền yên vị trong phòng ăn, đầu bếp cũng đã chuẩn bị xong xuôi món thịt gà thơm ngào ngạt. Nhìn món thịt gà đầy hương vị, Bạch Hiền nhất thời thèm ăn.

“Được rồi, Xán Liệt có nói khi nào trở về không?” Bạch Hiền ngẩng đầu nhìn chị Trần hỏi.

“Vừa rồi có gọi điện thoại cho thiếu gia, thiếu gia nói đêm nay muốn đãi khách ăn, cho nên không thể ăn cơm tối với phu nhân.” Chị Trần chậm rãi nói.

“Vợ thì sắp sinh rồi mà còn chạy tung tăng bên ngoài.”

Bạch Hiền tức giận quyệt miệng nói, dáng dấp nghịch ngợm khiến chị Trần đứng một bên cúi đầu cười trộm. Đến Phác gia mấy tháng liền biết thiếu gia và phu nhân của Phác gia rất đặc biệt, Bạch Hiền bình dị gần gũi khiến tất cả người hầu đều, mà đừng thấy thiếu gia ở bên ngoài muốn gió được gió muốn mưa được mưa, thế nhưng ở nhà lại rất sợ vị “Phu nhân ” này, nhất là khi Bạch Hiền mang thai, hết mực cưng chiều và sủng nịch.

Cũng lười suy nghĩ về Xán Liệt, Bạch Hiền cầm lấy cái thìa xúc một miếng thịt gà đưa lên miệng, nhấm nuốt hương vị thơm ngon.

“A ”

Cơ thể Bạch Hiền run lên, vô thức nắm chặt cái thìa trong tay, nhíu mày biểu tình rất không thích hợp, cảm giác được hạ thân có một dòng nước ấm đang chảy xuống.

“Phu nhân, người làm sao vậy?” Chị Trần ở một bên phát hiện biểu tình khác lạ của Bạch Hiền, tiến lên lo lắng hỏi.

Bạch Hiền gian khổ bặm mỗi, bộ dạng cực kỳ bi thương, “Tôi. . . Tôi hình như. . . muốn sinh rồi.” Bạch Hiền gian nan mở miệng.

“A!”

Chị Trần sợ hãi kêu lên, cũng may chị Trần đã từng trải nên rất nhanh đã lấy lại bình tĩnh.

“Nhanh đi gọi điện thoại cấp cứu, sau đó gọi cho thiếu gia.” Phân phó xong cho người làm, chị Trần nắm chặt tay Bạch Hiền an ủi.

“Phu nhân, làm theo tôi hít sâu, thở dài.”

Bạch Hiền nỗ lực làm theo chị Trần, thế nhưng vẫn không ức chế được đau đớn truyền lên từ hạ thân, cho tới bây giờ chưa từng chịu đựng cơn đau nào như thế Bạch Hiền nước mắt đều tràn lan.

“Đau quá, thực sự đau quá.” Bạch Hiền đau đến không biết trời đất, trong miệng thống khổ la hét.

“Phu nhân, sẽ nhanh thôi, xe cấp cứu sắp tới rồi, thiếu gia cũng tới.”

“Xán Liệt thối tha, vợ anh sắp sinh rồi mà vẫn không ở nhà, a a a ”

Bạch Hiền thê thảm kêu gào, dịch thể trong suốt chảy từ hạ thân ướt đẫm quần của Bạch Hiền.

Xe cấp cứu đã chạy tới, chị Trần cũng đi theo cổ vũ cho Bạch Hiền, thế nhưng Bạch Hiền đã bị đau đớn dằn vặt đến ý thức không rõ nữa.

Nhận được điện thoại ở nhà gọi tới Xán Liệt giật mình đứng lên, chưa kịp giải thích với khách liền cầm áo khoác chạy vội ra khỏi nhà hàng, buộc mình phải bình tĩnh lái xe đến bệnh viện.

Khi Xán Liệt chạy tới cửa phòng sinh thì thấy chị Trần đang lo lắng chờ ở bên ngoài, cấp tốc bước lên hỏi.

“Bạch Hiền thế nào rồi.”

“Phu nhân đang ở trong phòng sinh, còn chưa biết tình hình.” Chị Trần ánh mắt lo lắng.

Xán Liệt hối hận muốn tức giận, sớm biết thế nên ở bên cạnh Bạch Hiền, còn ham nói chuyện kinh doanh gì. Hiện tại Bạch Hiền nhất định đang rất tức giận vì mình không có bên cạnh, Xán Liệt cũng sốt ruột đi đi lại lại ngoài cửa.

Một ý tá vội vàng chạy ra hỏi, “Ai là người nhà của sản phụ?”

“Là tôi, tôi là chồng cậu ấy.”

“Theo tôi vào, sản phục cần sự khích lệ của anh.”

Nói xong y tá dẫn Xán Liệt vào phòng sinh, thay y phục chống khuẩn xong Xán Liệt liền nhìn thấy Bạch Hiền đang nằm trên bàn sinh, thống khổ rên rỉ gọi tên Bạch Hiền.

“A a a, tôi không sinh nữa, đau chết mất.”

“Phác Xán Liệt thối tha, tôi không sinh nữa.”

Bạch Hiền khóc nức nở thống khổ gào thét lung tung, tay muốn vuốt bụng mình thế nhưng bị y tá kéo lại.

Xán Liệt tiến lên, nắm chặt tay Bạch Hiền, “Bạch Hiền, anh tới đây, chết tiệt, anh không nên để em ở nhà một mình, anh không nên đi bàn chuyện kinh doanh, biết rõ em sắp sinh mà còn chạy bên ngoài.”

“Xán Liệt, Xán Liệt. . .” Bạch Hiền nghiêng đầu nhìn Xán Liệt, nhất thời nước mắt ào ào chảy ra, “Đau, em đau quá.” Từng cơn đau đớn dày vò Bạch Hiền, khiến cậu nắm chặt tay Xán Liệt vừa khóc vừa hét.

“Ngoan, hít thở thật sâu, con yêu sẽ nhanh ra thôi.” Xán Liệt cố gắng trấn an Bạch Hiền, thế nhưng Bạch Hiền hầu như nghe không vào, đau đớn khiến cho cậu cự tuyệt cố sức, lắc đầu lung tung.

“Đau, em không sinh nữa. . .”

“Cố gắng lên, chờ con sinh ra chúng ta phải đặt tên cho nó nữa, bác sĩ không phải nói là con trai sao, chúng ta phải cho nó một cái tên.” Xán Liệt hôn lên tay Bạch Hiền, muốn an ủi thế nhưng hiện tại Bạch Hiền không thể tiếp nhận được gì.

“Bởi vì nó là đứa bé rất đặc biệt, cho nên. . . Em đã nghĩ đặt tên cho nó. . . là. . . A a a . . .”

Bạch Hiền vừa nói vừa thử cố sức, thế nhưng vì lần đầu tiên sinh, đau nhức đến oa oa kêu loạn.

“Gọi là gì, Bạch Hiền em nói đi, anh đều nghe lời em.”

Bạch Hiền rất muốn cố sức, thế nhưng mỗi lần cố sức một chút thì cơ thể như bị xé mở một điểm, vậy mà cục cưng trong bụng vẫn không chịu đi ra.

“Gọi là. . . D. O. . . A a a ”

D. O? Lúc này Xán Liệt thực muốn khóc, đường đường là con trai của chủ tịch Phác thị lại có một cái tên hàm ý như thế, thế nhưng là Bạch Hiền nói, hắn không thể không nghe, “Được được, gọi là D. O, nghe lời em hết.”

Bạch Hiền cắn chặt răng nỗ lực dùng sức, cuối cùng dưới sự cổ vũ của bác sĩ và Xán Liệt, rốt cục nửa giờ sau, cục cưng của Bạch Hiền cũng chịu ra đời.

Trong phòng sinh lập tức vang lên tiếng trẻ con khóc, ở bên ngoài chị Trần vốn đang lo lắng liền nở nụ cười mừng rỡ.

Theo lời hứa của Xán Liệt với Biện phụ, đứa con đầu lòng của Xán Liệt và Bạch Hiền phải theo họ Biện, cho nên tiểu thiếu gia nhà họ Phác gọi là Biện Đô Đô. Đương nhiên Phác mẫu rất không vừa lòng, thế nhưng Xn Liệt nói sau này còn sinh cháu nữa, nhưng mà lời này chỉ dám len lén nói sau lưng Bạch Hiền, bởi vì sau khi sinh D. O thì Bạch Hiền thề sẽ không bao giờ sinh nữa, quả thực đau muốn chết.

Cho nên cuộc cách mạng của Phác Xán Liệt vẫn chưa thành công, Xán Liệt vẫn âm thầm nỗ lực, kế hoạch sinh con vẫn chưa kết thúc, Xán Liệt lại phải nghĩ cách để Bạch Hiền sinh thêm cho Phác gia vài đứa nữa.

Thời gian thấm thoát trôi qua, chủ tịch Phác thị trẻ tuổi ngày nào giờ đã trở thành một người cha mẫu mực và một vị chủ tịch thành thục. Sau khi Bạch Hiền sinh D. O thì nghỉ hẳn công việc ở Ngô thị, cho đến khi D. O đi nhà trẻ thì tự mình thành lập công ty thiết kế, tiếp nhận một số hợp động thiết kế nội thất gia đình.

Xán Liệt và Bạch Hiền bước nhanh qua tuổi bốn mươi rồi, thế nhưng tình cảm vẫn như keo như sơn, tình yêu của hai người khiến người ngoài ngưỡng mộ. Thế nhưng con trai càng lúc càng lớn, không còn muốn là bảo bối trong lòng Xán Liệt và Bạch Hiền nữa mà tự có suy nghĩ riêng.

“Xán Liệt, anh nói xem, có phải Đô Đô không thích chúng ta.” Bạch Hiền hỏi Xán Liệt.

“Nói dại, chúng ta là cha mẹ nó, nó sao lại không thích chúng ta.” Xán Liệt đặt Bạch Hiền ngồi trên đùi mình, tay vô thức xoa thắt lưng của Bạch Hiền.

“Thế nhưng nó càng lớn càng khó hiểu, anh nói nó giống ai.” Bạch Hiền trong giọng nói có điểm lo lắng.

“Có thể là đột biến gien, không giống hai chúng ta.”

Xán Liệt nói đùa khiến Bạch Hiền trợn mắt nhìn, sau đó hất bay bàn tay hư hỏng của Xán Liệt rồi chui vào chăn đi ngủ.

“Có phải Đô Đô nghĩ cha mẹ mình là hai người đàn ông nên rất kỳ quái, liền trách chúng ta rồi ghét chúng ta.” Bạch Hiền lại buồn lo vô cớ, càng nghĩ càng sợ.

“Em lại suy nghĩ miên man rồi, Đô Đô giờ đã 14 tuổi rồi, đây có thể là những thay đổi của thời kỳ trưởng thành, đừng lo lắng, qua giai đoạn này sẽ không sao nữa.” Xán Liệt tiến lên ôm lấy Bạch Hiền an ủi.

“Có thể là vậy.” Thế nhưng trong lòng Bạch Hiền vẫn canh cánh nỗi lo.

“Đừng nghĩ nữa, chúng ta làm chuyện có ý nghĩa hơn đi.”

Xán liệt *** tà nói chuyện có ý nghĩa, khẳng định là chuyện không hề tốt, Bạch Hiền nghiêng người đưa lưng về phía Xán Liệt, “Đã già cả rồi, em không chịu được cảnh bị anh lăn qua lăn lại đâu.”

“Đừng như vậy mà, vợ yêu đại nhân. . .”

Đã gần 40 tuổi mà Xán Liệt vẫn còn như con nít kéo tay Bạch Hiền làm nũng, Bạch Hiền thực sự bị Xán Liệt làm phiền, không thể làm gì khác hơn là bị khuất phục.

“Vậy anh nhẹ một chút.” Bạch Hiền thở dài nói.

“Tuân mệnh, vợ yêu đại nhân!”

Xán Liệt da mặt dày cười hì hì đi tắt đèn rồi chui vào chăn.

“Quản lí, quản lí. . .”

Thư ký Mẫn Nhã gọi Bạch Hiền vài tiếng, Bạch Hiền như đi vào cõi tiên nhìn tài liệu.

“Quản lí, chủ tịch Phác tới!”

“A, Xán Liệt tới.”

Mẫn Nhã bất đắc dĩ mới nói vậy, muốn cười lại không dám cười nhìn Bạch Hiền, “Quản lí, chủ tịch Phác không có tới.”

“Quỷ sứ, không tới cô gọi làm gì?” Bạch Hiền nhìn thư ký Mẫn Nhã vừa tốt nghiệp đại học này mà bất lực, nghịch ngợm hơn quỷ.

“Nếu như tôi không làm vậy, sợ rằng lần này anh cứ nhìn tài liệu đến cả trưa.”

Ai, lại thất thần rồi.

Bạch Hiền cũng thở dài, vừa nghĩ đến chuyện của D. O lại muốn thất thần.

“Quản lí, có phải anh mệt mỏi không, có muốn về nhà nghỉ ngơi không, trong công ty cứ thong thả đừng lo.”

“Được rồi, tôi về trước nghỉ ngơi một lát, luôn tiện đón Đô Đô về nhà.”

Nói xong Bạch Hiền đứng dậy thu dọn đồ, Mẫn Nhã đứng phía sau Bạch Hiền làm ra tư thế thắng lợi, quản lí đã dễ dàng bị hạ gục.

“Được rồi, đừng cho rằng tôi không ở đây thì cô tha hồ lười biếng nha, ngày mai đi làm tôi sẽ xem báo cáo.” Đi tới cửa Bạch Hiền lại đột nhiên quay đầu lại nói.

“Vâng, tôi nhất định sẽ làm tốt và đặt trên bàn, anh nhanh đi đón tiểu thiếu gia về nhà.” Mẫn Nhã cười ngây thơ vô tà.

Bạch Hiền cũng cười cười, không thể tức giận với cô bé nghịch hơn quỷ này, nhưng mà Mẫn Nhã ham chơi thì ham chơi, khi làm việc lại rất nghiêm túc.

Lái xe từ văn phòng thiết kế đi ra, Bạch Hiền chậm rãi đi đến trường học của D. O

Khi Bạch Hiền đến thì vừa lúc tiếng chuông vang lên báo hiệu tan học, vừa dừng xe ở ngoài cổng trường Bạch Hiền đã thấy D. O đi ra. Bạch Hiền bóp còi, sau đó kêu một tiếng D. O.

D. O rất nhanh cũng thấy cha mình đã đến, trên mặt cũng không có biểu tình vui mừng, rất lạnh đạm tiêu sái lên xe, trong lỗ tai vẫn cắm headphone MP3.

“D. O, hôm nay học hành thế nào?” Bạch Hiền vui vẻ hỏi.

“Tàm tạm.” D. O trả lời bình thản, sau đó cơ thể thả lỏng nhắm mắt dựa trên ghế.

Bạch Hiền thấy D. O hình như không thích nói chuyện vơi mình nên trong lòng rất đau khổ, tại sao con trai lại không thích mình chứ.

Trên đường về nhà vẫn đều là Bạch Hiền chủ động trò chuyện, nhưng D. O đều không quan tâm mà chỉ đáp cho có lệ.

Về đến nhà Xán Liệt đã bày cơm nước xong xôi, từ khi lên chức làm bố thì Xán Liệt cũng học làm cơm, ở bên ngoài là một vị chủ tịch thành thục ổn trọng, ở nhà là một người đàn ông đảm đang.

“Bạch Hiền và D. O đã về, nhanh đi tắm rồi ăn cơm.”

D. O gọi một tiếng bố xong rồi về phòng cất túi sách, Bạch Hiền nhìn D. O lên lầu lo lắng nói ra nghi ngờ của mình.

“Xán Liệt, anh xem D. O kìa, con nhà người ta thì đều kề cận cha mẹ, còn nó thì thật lãnh đạm với chúng ta như người ngoài.”

“Em lại nghĩ lung tung rồi, em cũng nói là cha mẹ, nhưng chúng ta là một cặp ‘ cha mẹ ’ không bình thường nha.” Xán Liệt cười trả lời.

“Có phải D. O nghĩ chúng ta rất quái lạ, nghĩ mẹ của mình là một người đàn ông cho nên không thích em.”

“Ngốc quá, sao có thể được, có thể D. O đã trưởng thành nên có tư tưởng của riêng mình, ở vào thời kỳ trưởng thành thì ai chả vậy.”

“Anh lấy mấy điều này ở đâu ra vậy, D. O cũng là con trai anh, chẳng lẽ anh không lo lắng sao.” Bạch Hiền căm tức nhìn Xán Liệt.

“Đừng nóng giận đừng nóng giận, chúng ta ăn cơm rồi hỏi nó.”

Xán Liệt cũng không phải không lo lắng, chỉ là D. O không muốn nói thì dù hỏi cũng vô ích, còn không bằng chờ D. O chủ động mở rộng cửa lòng với mọi người.

Một nhà ba người ăn cơm trong yên lặng, Bạch Hiền dưới bàn đá chân Xán Liệt một phát rồi nháy mắt bảo Xán Liệt nhanh hỏi con, Xán Liệt bất đắc dĩ cười không thể làm gì khác hơn là buông chén đũa.

“Đô Đô.”

“Bố, cha, con có chuyện muốn nói.”

Xán liệt vừa kêu D. O, D. O đã mở miệng nói có chuyện cần tuyên bố, khiến Xán Liệt và Bạch Hiền đều ngây ngẩn cả người.

“Đô Đô có chuyện gì?” Xán Liệt hỏi.

“Con đã xin sang nước Mỹ du học, chờ tháng sáu này sau khi kết thúc kỳ thi tốt nghiệp con sẽ qua Mỹ học.”

“Không được!” Bạch Hiền không chút do dự cự tuyệt, làm sao có thể để con trai rời xa mình mà đi nước Mỹ xa xôi được.

“Bạch Hiền, nghe Đô Đô nói hết lời đã.” Xán Liệt nói.

“Mặc kệ hai người có đồng ý hay không, con đã nộp đơn qua mạng rồi, hơn nữa đơn cũng đã được xét duyệt rồi, con đã được chọn, con chỉ báo một tiếng cho hai người thôi.”

Nói xong D. O buông chén đứng dậy, “Con ăn no rồi, con đi cho Tiểu Đô ăn cơm.” Sau đó đứng dậy đi tới sau nhà.

“Xán Liệt, anh nhìn đi, nó mới 14 tuổi mà tự động lên kế hoạch như vậy, dáng vẻ này rõ ràng là 40 tuổi mà!”

Bạch Hiền nói khiến Xán Liệt buồn cười, vội vã trấn an Bạch Hiền, “Em đừng tức giận, em chọc tức D. O cũng không khiến nó hồi tâm chuyển ý được, sang nước Mỹ cũng được, dì và Chung Nhân đều ở đó có thể chăm sóc cho D. O, nói không chừng D. O đi nước Mỹ sau khi trở về lại thoải mái hơn.”

Nghe Xán Liệt nói cũng có lý, nhưng Bạch Hiền vẫn không yên lòng để D. O một mình sang nước Mỹ xa xôi đó, từ nhỏ sống trong gia đình cẩm y ngọc thực sang nước Mỹ rồi cái gì cũng phải độc lập, nó quen được sao?

Sau nhà yên tĩnh, D. O ngồi xổm nhìn chú chó trắng lông xù đang ăn cơm ngon lành.

“Tiểu Đô, khi nào anh xuất ngoại thì nhớ chăm bên cạnh cha và bố nhé, không được trốn trong nhà gỗ mà ngủ nướng đâu, anh biết cha rất thương tâm, thế nhưng anh muốn thay đổi cuộc sống.”

Chú chó nhỏ nghe được D. O nói liền sủa một tiếng, tựa hồ muốn nói đã biết rồi.

D. O sủng nịch xoa đầu Tiểu Đô, sau đó tiếp tục an tĩnh nhìn chó con ăn cơm.

Cuối cùng Xán Liệt và Bạch Hiền vẫn không thể giữ lại được D. O, một tháng sau kì thi tốt nghiệp kết thúc, D. O cũng đã hoàn thành thủ tục xuất ngoại, ngày D. O xuất ngoại Bạch Hiền u buồn không muốn tới tiễn, mà là Xán Liệt cùng Thế Huân và Lộc Hàm.

“D. O, bên nước Mỹ nhớ chăm sóc tốt cho mình.”

“Đừng để người khác khi dễ nha. ”

“Sao có thể, mọi người đừng lo lắng.” D. O cười trả lời Thế Huân và Lộc Hàm.

Lúc này một bé gái ôm lấy chân D. O, D. O cúi đầu, bé ngẩng đầu dùng cặp mắt đen lúng liếng nhìn D. O, mang theo giọng nói non nớt.

“Anh D. O, khi nào trở về nhớ mua quà cho Thế Hàm nha.” Công chúa đầu lòng của Thế Huân và Lộc Hàm mới một tuổi nói.

D. O ngồi xổm xuống sờ sờ đầu Thế Hàm, cười, “Đương nhiên, sao anh có thể quen em gái bé bỏng được.”

“Thế Hàm, anh D. O phải đi, hôn anh D. O một cái làm quà đi.” Lộc Hàm nói với cô công chúa bé nhỏ của mình.

Dứt lời Thế Hàm tiến lên hôn lên má D. O một cái chụt, khiến tất cả mọi người cười vang.

“Được rồi, D. O phải lên máy bay rồi.” Xán Liệt nói.

Xán Liệt mặc dù có rất nhiều điều muốn nói với D. O, thế nhưng không biết nói từ đâu, “Qua nước Mỹ thì đi tìm chú Chung Nhân, chú sẽ chăm sóc cho con.”

“Vâng, con biết rồi.” D. O gật đầu, tựa hồ cũng có rất nhiều lời muốn nói, “Bố, lúc rảnh rỗi nhớ ở bên cạnh cha.”

“Nhóc con, còn đến phiên con nói sao.”

Xán Liệt vỗ vỗ D. O, sau đó xách hành lý đến bàn đăng ký.

D. O tiếp nhận hành lý, vẫy tay với mọi người, Thế Hàm được Lộc Hàm ôm vào trong ngực cũng dùng sức vẫy bàn tay nhỏ bé.

Mà lúc này ở nhà Bạch Hiền trốn ở trong phòng lật mở từng trang album, tất cả đều là ảnh chụp của D. O từ nhỏ đến lớn. Khi còn bé luôn quấn quýt Bạch Hiền, dù cho đi ngủ cũng không chịu rời, thế nhưng trưởng thành dần dần lại có ngăn cách. Tới tuổi này Bạch Hiền mới cảm nhận được nỗi đau của người làm cha mẹ, nhất là những nhà có con đi xa, tuy không muốn cũng không thể nhốt con bên người cả đời, một ngày nào đó con sẽ mọc đủ cánh và bay đi thật xa.

D. O đi rồi cuộc sống của hai người Xán Bạch lại khôi phục về thế giới lúc đầu, thế nhưng Bạch Hiền đã không còn muốn cười nữa, trước đây Xán Liệt chọc chọc Bạch Hiền sẽ nở nụ cười, nhưng giờ cuộc sống của Bạch Hiền chỉ còn đi làm và đi ngủ. Xán Liệt vô cùng thương tâm, lẽ nào D. O xuất ngoại đã mang theo trái tim của Bạch Hiền đi theo, thân làm chồng mà không bằng con trai nha.

D. O đi rồi Bạch Hiền cũng không thiết tha chuyện ăn uống, ăn một chút lại nôn ra hết, khiến cho cả người vốn đã gầy này càng mềm nhũn.

“Quản lí, khí sắc anh không tốt.” Mẫn Nhã lo lắng nói.

“Không sao, gần đây cứ ăn là nôn, cho nên sắc mặt thoạt nhìn không tốt.” Bạch Hiền đứng dậy định đi lấy tài liệu, nào ngờ vừa đứng dậy thì trước mặt bao trùm một màu đen, cơ thể ngã xuống trên ghế.

“Quản lí, quản lí!” Mẫn Nhã sợ hú vía vứt hết tài liệu trong tay chạy lại lay Bạch Hiền, sau đó hốt hoảng gọi điện thoại cho Xán Liệt.

Thân thể không còn một chút khí lực, Bạch Hiền dần tỉnh táo mà mở mắt ra, liền thấy Xán Liệt lo lắng ngồi một bên, sau đó nhìn bốn phía xung quanh mới biết mình đang ở bệnh viện.

“Em đã gần 40 tuổi rồi mà còn như con nít vậy, học người khác ăn kiêng sao.” Xán Liệt vừa tức lại lo lắng nói.

“Em chỉ là không ăn thôi, anh làm gì mà nói em như vậy.” Bạch Hiền đứng lên lầm bầm nói.

“Em không muốn ăn nhưng cái thai trong bụng cần phải ăn.”

“Cái gì trong bụng.” Chờ một chút. . .”Anh nói cái gì?” Bạch Hiền trừng mắt to nhìn Xán Liệt.

“Em lại có thai rồi, là cục cưng thứ hai của chúng ta, hắc hắc ” Xán Liệt cười đến vẻ mặt gian trá.

“Xán Liệt thối em đã chừng này tuổi, còn sinh đẻ cái gì nữa!” Bạch Hiền tức giận đánh Xán Liệt.

“Đừng lộn xộn, cẩn thận động thai khí. Em mới 38 tuổi, còn trẻ.” Xán Liệt cười nắm chặt bàn tay đanh đá của Bạch Hiền.

“Trẻ cái đầu nhà anh, đây có còn là tuổi sản phụ nữa đâu!”

“Hiện tại y học rất phát triển, tuổi sản phụ không như trước nữa, em xem chúng ta có D. O rồi hơn 10 năm sau mới có lại, nhất định là ông trời quan tâm chúng ta, nhìn thấy D. O đi rồi nên tặng cho chúng ta một cục cưng nữa.” Hiện tại sung sướng nhất chính là Xán Liệt, đương nhiên có lý do mỹ hảo nào hắn cũng nghĩ ra được.

“Tặng cái đầu anh, nếu không phải anh tinh lực dư thừa thi em đâu thành thế này? Đều tại anh!”

“Được được được, trách anh trách anh, em có sinh mấy đứa anh cũng nuôi được.”

“Vậy anh sinh đi!”

“Thể chất anh không thích hợp, hơn nữa hiện tại đã có con trong bụng em rồi.”

“Hỗn đản!”

Mặc dù hai người đều hơn ba mươi tuổi rồi, thỉnh thoảng cũng nên đánh nhau cãi lộn một xíu, đây mới là thú vui của cuộc sống hôn nhân.

Bóng mây qua đi rạng đông lại về, Bạch Hiền đã đem nỗi thương nhớ D. O thành tình thương chăm lo cho đứa con trong bụng, cảm giác lại những thời khắc khi mang thai D. O, lại một lần nữa được Xán Liệt sủng nịch như nữ vương. Tuy rằng lớn tuổi mang thai cũng mệt chết đi, thế nhưng niềm vui sướng lại lớn hơn, chờ đợi một sinh mệnh sắp ra đời.

Chín tháng sau, Bạch Hiền sinh đôi, bé trai tên là Phác Liệt Hiền, bé gái tên là Phác Bạch Xán. Sinh xong mấy tháng D. O cũng trở về, chỉ là bên người còn có Chung Nhân lẽo đẽo đi theo.

Câu chuyện của Phác gia vẫn chưa kết thúc, chỉ là mới bắt đầu mà thôi.

================= Toàn văn hoàn ================= Đăng bởi: admin

Danh Sách Chương:

truyện full

Có thể bạn thích

Bạn đang đọc truyện trên website WebTruyen.Com

Nhận xét của đọc giả về truyện Độc Thủ Tịch Mịch

BÌNH LUẬN FACEBOOK