Danh Sách Chương:

  • Màu nền:
  • Font chữ:
  • Chiều cao dòng:
  • Kích Cỡ Chữ:
CHƯƠNG 59:

 

Từ sau khi Bạch Hiền mang thai, nghiễm nhiên trở thành bảo bối được cưng chiều của toàn bộ mọi người, nhất là Phác mẫu và Xán Liệt hết mực cưng chiều Bạch Hiền.

 

Bạch Hiền có điểm dở khóc dở cười, bây giờ mới mang thai hơn một tháng, bụng cũng chưa có dấu hiệu nổi lên, nếu như chờ 8 tháng nữa chắc sẽ bị giam lỏng ở nhà mất.

 

Sau khi hai người kết hôn Xán Liệt rất chăm lo cho gia đình, nhất là khi Bạch Hiền mang thai liền biến thành ông chồng đảm đang 24/24 giờ.

 

“Điện thoại di động không nên để trong người, người mang thai rất nhạy cảm với tia phóng xạ. Ô mai chua thì luôn mang theo bên mình, khi nào muốn nôn thì lập tức ăn vài quả nếu không sẽ rất khó chịu. Không được làm việc quá sức, anh nói với Thế Huân rồi không giao nhiều việc cho em nữa, thân thể cảm giác khó chịu thì lập tức về nhà hoặc gọi điện thoại cho anh, anh sẽ lập tức tới đón em.”

 

Bạch Hiền lộ ra nụ cười bất đắc dĩ, “Không ngờ anh lại nhiều lời như thế, những điều này sáng nay trước khi ra khỏi nhà anh lải nhải cả trên đường đến công ty, em mà không nhắc chắc anh sẽ đi làm muộn luôn.”

 

“Tính của em anh hiểu rõ nhất, gặp chuyện gì cũng âm thầm chịu đựng sợ người khác lo lắng, nhưng bây giờ có anh rồi em không cần chịu đựng một mình nữa, anh sẽ giúp em giải quyết vấn đề.”

 

“Biết rồi, biết rồi, không có chuyện gì nữa thì em đi làm đây.”

 

Xán Liệt suy nghĩ một chút xem có chuyện gì cần nói nữa không, sau đó gật đầu ý bảo đồng ý, khi Bạch Hiền mở cửa lại bị Xán Liệt gọi lại.

 

“Bạch Hiền, hay là chuyển về Phác thị đi, như vậy anh mới yên tâm được.”

 

Bên trong xe bỗng trầm lặng, Bạch Hiền chậm rãi nói rằng, “Hôm qua em đã nói rồi còn gì, em sẽ không trở lại Phác thị, lại càng không thể bỏ việc được.” Sau đó Bạch Hiền ôn hòa nói, “Ở đâu làm việc cũng như nhau cả thôi, chỉ cần em hài lòng là được, không phải sao?”

 

Nếu Bạch Hiền nói làm việc ở đây rất hài lòng, Xán Liệt cũng không ép buộc Bạch Hiền trở lại Phác thị làm việc nữa, “Chỉ cần em thích là được rồi, nhanh vào đi, sắp muộn rồi.”

 

“Em đi đây.”

 

Bạch Hiền mỉm cười mở cửa, nhưng hình như còn có chuyện chưa làm, lập tức quay đầu lại nhân lúc Xán Liệt không chú ý, nhanh chóng đặt một nụ hôn lên môi hắn, sau đó nói tiếng tạm biệt rồi đi vào công ty.

 

Xán Liệt như lần đầu tiên được hôn, vẫn chưa phục hồi tinh thần lại cứ ngẩn ngơ sờ sờ môi, nhìn dáng đi nhẹ nhàng của Bạch Hiền vào công ty, trong lòng mặc dù có chút thất vọng vì Bạch Hiền không trở về Phác thị, nhưng chỉ cần Bạch Hiền thích thì làm ở đâu cũng chẳng sao cả.

 

Tới gần buổi trưa Thế Huân đi tới bộ phận thiết kế, đi tới chỗ của Bạch Hiền.

 

“Sao vậy, chủ tịch Phác vẫn cho phép anh ra ngoài làm việc sao.”

 

Thế Huân nói chuyện khôi hài khiến đồng nghiệp trong phòng đều nhẹ giọng bật cười, Bạch Hiền trừng mắt lườm Thế Huân, tuy rằng quan hệ tốt thế nhưng trong giờ làm việc không muốn trêu đùa.

 

“Được rồi, anh đừng trừng mắt như muốn ăn tươi nuốt sống tôi như vậy, mau ăn cơm trưa đi, chủ tịch Phác đặc biệt căn dặn tôi kiểm tra anh ăn.”

 

Bạch Hiền thực sự chịu không nổi mồm Thế Huân cứ mở ra là chủ tịch Phác này chủ tịch Phác nọ nữa, không thể làm gì khác hơn là kéo Thế Huân nhanh chóng ra khỏi phòng làm việc. Trong nhà ăn tập thể, Bạch Hiền và Thế Huân ngồi ở một góc cạnh cửa sổ.

 

Nhìn Bạch Hiền lấy ra một gói ô mai rồi ăn một quả, Thế Huân không khỏi buồn cười, “Đây là Phác Xán Liệt chuẩn bị sao, ôi, hắn thật đúng là đổi tính rối, biến thành ông chồng đảm đang 24/24 giờ rồi.”

 

“Xán Liệt sợ tôi khó chịu mới chuẩn bị đó.”

 

“Đúng vậy đúng vậy, yêu đứa con càng yêu bà vợ, nói thật đi anh không cảm thấy Phác Xán Liệt thực sự đã thay đổi sao?”

 

“Thay đổi như thế nào?” Bạch Hiền cố ý hỏi.

 

“Trở nên sợ hãi và phục tùng vợ, ha ha” Thế Huân lớn tiếng bật cười.

 

“Tôi đâu làm gì mà Xán Liệt sợ sệt, là hắn quá lo lắng cho tôi mà thôi.” Bạch Hiền xấu hổ đỏ mặt.

 

“Là quá yêu anh thì có, nhìn anh xấu hổ kìa.” Thế Huân ưu nhã uống canh.

 

Tuy rằng chuyện Xán Liệt yêu mình là điều ai cũng biết, thế nhưng Bạch Hiền vẫn canh cánh trong lòng, nếu như lần sau gặp phải một người như Từ Nhã Nghiên có thể khiến Xán Liệt động tâm, mình có phải sẽ bị vứt bỏ một lần nữa.

 

“Sao vậy, nhìn anh hình như vẫn chưa hoàn toàn tin tưởng Xán Liệt, nếu không, chúng ta thử làm một bài kiểm tra tình cảm đi.”

 

“Kiểm tra? Như thế nào?”

 

Thế Huân ghé sát bên người Bạch Hiền, ánh mắt nham hiểm mập mờ nói chuyện.

 

Xán Liệt thật vất vả mới hoàn thành xong hợp đồng, đang dưới tầng hầm chuẩn bị lái xe ra thì nhận được điện thoại của Từ Nhã Nghiên, thấy tên hiển thị là Từ Nhã Nghiên, Xán Liệt do dự có nên nhận hay không. Từ sau khi hai người ly hôn rất ít khi liên lạc với nhau, không biết cô ta tìm mình làm gì.

 

“A lô ” Xán Liệt vẫn là nhận điện thoại, giọng điệu có điểm lạnh lùng.

 

“Xin hỏi có phải anh Phác Xán Liệt không?” Bên kia là một giọng nam.

 

“Xin chào, tôi là bác sĩ của bệnh viện Seoul, cô Từ Nhã Nghiên vừa bị tai nạn giao thông, chúng tôi hiện tại không thể liên lạc được với người nhà của cô ấy, trong điện thoại di động của cô ấy có tìm được số điện thoại của anh.”

 

“Cái gì? Joy bị tai nạn.” Xán Liệt nghe được tin Từ Nhã Nghiên bị tai nạn theo bản năng phản ứng rất kích động, thế nhưng không nói lập tức đến bệnh viện, “Để tôi giúp anh liên hệ với người nhà của cô ấy.”

 

Cúp điện thoại Xán Liệt vô cùng mâu thuẫn, nhìn đồng hồ đeo tay thì đã đến lúc Bạch Hiền tan tầm rồi, hiện tại rốt cuộc phải đi đón Bạch Hiền hay nên đi xem tình hình của Từ Nhã Nghiên, cha mẹ của cô ấy đều ở nước ngoài, tại Hàn Quốc một người thân cũng không có.

 

Xán Liệt gọi điện thoại cho Bạch Hiền, “Bạch Hiền, anh có chuyện phải xử lý, không thể tới đón em được.” Xán Liệt lo lắng nói.

 

“Không sao, anh làm việc đi, em sẽ tự mình về nhà.”

 

“Xin lỗi, hay là em đứng ở trước công ty chờ một lát, khoảng một tiếng sau anh sẽ đến.”

 

“Không cần đâu, Thế Huân nói có thể đưa em về nhà.”

 

“Vậy cũng được. Bạch Hiền, anh yêu em.”

 

Xán Liệt đột nhiên nói anh yêu em, tựa hồ đang suy nghĩ nói cho Bạch Hiền, mặc kệ mình làm cái gì cũng chỉ yêu Bạch Hiền thôi.

 

“Vâng, em cũng yêu anh.”

 

Hai người đều trầm mặc cúp điện thoại, sau đó Xán Liệt lập tức chạy xe đến bệnh viện. Bên này tuy rằng nghe được Xán Liệt nói anh yêu em, thế nhưng trong lòng Bạch Hiền lại rất khó chịu.

 

“Sao vậy, ghen tị chứ gì, tôi biết ngay mà.” Thế Huân vừa lái xe vừa cười nói.

 

“Tôi không giống như con gái động tí là ghen tuông đâu, Xán Liệt chỉ là lo lắng cho bạn bè mới đi thăm Từ Nhã Nghiên mà thôi.”

 

“Vậy sao, nếu thật sự quan tâm bạn bè, vậy sao không trực tiếp nói rõ với anh, còn tìm lý do có chuyện.” Thế Huân nhìn có chút hả hê nói, “Chúng ta cũng đến bệnh viện thôi, kịch hay sắp diễn ra rồi.”

 

Xán Liệt đi tới bệnh viện hỏi y tá trực liền lập tức chạy lên lầu ba tìm phòng của Từ Nhã Nghiên, đẩy cửa ra liền thấy Từ Nhã Nghiên mặc y phục bệnh nhân ngồi ở trên giường.

 

“Joy, em không sao chứ?” Xán Liệt đi tới bên giường, giọng nói có chút hỗn loạn.

 

“Xán Liệt, anh thật sự tới rồi.” Từ Nhã Nghiên kích động ôm lấy Xán Liệt.

 

“Joy, em đừng như vậy, chúng ta đã hết rồi.” Xán Liệt vội vã gỡ tay của Từ Nhã Nghiên ra, lui về phía sau bảo trì khoảng cách.

 

“Xán Liệt, anh nhất định phải làm như vậy sao? Anh thực sự không còn chút tình cảm nào với em sao? Em nhờ bác sĩ gọi điện thoại cho anh, em nghĩ anh sẽ không tới, thế nhưng thấy anh tới em thực sự rất vui.”

 

“Anh chỉ là thấy em không có người thân ở Hàn Quốc, cho nên đến xem tình hình mà thôi, em đỡ rồi thì anh về đây.”

 

Thấy Từ Nhã Nghiên đã ổn, Xán Liệt nghĩ không cần chăm sóc nữa, đang chuẩn bị xoay người ra về. Từ Nhã Nghiên ở trên giường đột nhiên vươn người kéo Xán Liệt, không may mất thăng bằng mà ngã xuống dưới sàn, Xán Liệt hoảng hốt xoay người nâng cô dậy.

 

“Xán Liệt, đừng rời xa em, chúng ta hãy quay lại với nhau đi, em sẽ không giống như trước đây nữa, em sẽ học cách làm một người vợ hiền, một người mẹ đảm đang.”

 

“Joy, em từ từ nghỉ ngơi đi, chuyện của chúng ta đã qua rồi, trở lại không được nữa, hiện tại người anh yêu chỉ có Bạch Hiền, hơn nữa Bạch Hiền đã có con của anh rồi, xin em đừng tới làm phiền gia đình của anh nữa.” Xán Liệt đỡ Từ Nhã Nghiên lên giường, nghiêm túc nói.

 

“Cậu ta và anh cũng từng chia lìa, vì sao anh còn có thể thương cậu ta, mà không thể cho em một cơ hội.” Từ Nhã Nghiên đau khổ nói.

 

“Anh nợ Bạch Hiền nhiều lắm, trước đây là do tâm trí anh bị u mê cho nên không hiểu chuyện mà quý trọng Bạch Hiền, thế nhưng hiện tại Bạch Hiền cho anh một cơ hội, để anh bồi thường cũng như để hiểu được con người Bạch Hiền.”

 

“Anh như vậy chẳng phải là thương hại cậu ta sao? Nói vậy cậu ta còn đáng thương hơn em.”

 

“Không phải!” Xán Liệt đột nhiên lớn tiếng phản bác, “Anh yêu Bạch Hiền, từ khi phát hiện tình cảm của mình đến tận bây giờ tình yêu đó vẫn luôn mãnh liệt, khi anh ly hôn với Bạch Hiền thì mới phát hiện Bạch Hiện chính là nửa còn lại của mình, không chỉ vậy Bạch Hiền là người hiểu rõ anh nhất, trong lòng anh nghĩ gì, muốn gì Bạch Hiền đều biết. Dù không nói ra, nhưng chỉ cần một ánh mắt cũng khiến anh rất ấm áp.”

 

“Thì ra ngay từ đầu em đã thất bại rồi.” Từ Nhã Nghiên miễn cưỡng tươi cười.

 

Xán Liệt vỗ vai Từ Nhã Nghiên, tuy rằng yêu thương thế nhưng chưa từng động tâm, “Em cứ an tâm nghỉ ngơi đi, anh về đây.”

 

Nói xong Xán Liệt xoay người ra về, thế nhưng xoay người lại liền thấy Bạch Hiền và Thế Huân đang đứng ở cửa, nhất thời ngây ngẩn cả người.

 

Bạch Hiền mặt không hiện ra biểu tình gì, Xán Liệt không nghĩ tới gặp phải Bạch Hiền ở chỗ này, hoảng hốt chạy lại giải thích, “Bạch Hiền, sao em lại ở đây, em nghe anh giải thích đã, không phải anh cố ý lừa em đâu.”

 

Nhìn Xán Liệt hoảng loạn giải thích, Bạch Hiền nhịn không được nở nụ cười, “Anh giải thích cái gì, em đã nghe thấy hết những gì mà hai người nói chuyện rồi.”

 

“Bạch Hiền, bây giờ yên tâm rồi chứ.” Từ Nhã Nghiên ở phía sau từ trên giường đi xuống, cười rạng rỡ đi tới bên người Bạch Hiền và Xán Liệt.

 

“Mấy người?” Xán Liệt khó hiểu nhìn hai người bọn họ.

 

“Để tôi giải thích vậy, đây là bài kiểm tra do chính tay tôi dựng nên, nội dng chính là kiểm tra tình cảm của anh đối với Bạch Hiền sâu đậm đến nhường nào.” Thế Huân trong tư thế người thắng lợi nói.

 

“Cảm ơn cô Từ.” Bạch Hiền nói.

 

“Đừng khách sáo, tuy rằng tôi không phục, thế nhưng thấy Xán Liệt không có cậu thì không sống được, tôi nghĩ dù mình cố gắng thế nào cũng thất bại thôi. Cho nên tôi cũng chỉ có thể chúc phúc cho hai ngươi thôi.”

 

Từ Nhã Nghiên thoải mái nói, hôm nay bị Ngô Thế Huân cầu xin diễn một màn kịch, lúc đó nhận lời cũng có chút suy nghĩ, vẫn muốn xem Xán Liệt có còn chút lưu luyến nào với mình không, nhưng xem ra Xán Liệt đã biến thành một ông chồng chung thủy rồi, cho nên mình cũng hoàn toàn hết hy vọng.

 

Trên đường về nhà Xán Liệt nổi giận với Bạch Hiền, dọc theo đường đi không nói lời nào.

 

“Xán Liệt, bọn em chỉ là đùa giỡn thôi mà.” Bạch Hiền theo Xán Liệt vào phòng, đi phía sau nói.

 

“Anh không cảm thấy có gì vui cả, là em không tin tình yêu của anh dành cho em chứ gì.” Xán Liệt thuận miệng nói, cởi áo khoác tháo cà- vạt.

 

“Hứ, nếu như không phải anh trước đây đối xử với em như vậy, em có bày ra trò này không? Em cũng chỉ muốn con của mình sinh ra và lớn lớn trong một gia đình hạnh phúc mà thôi, không muốn nó vì một người cha bị vứt bỏ như em mà đau buồn.”

 

“Anh nói vứt bỏ em lúc nào.” Xán Liệt nói, cũng không giận dỗi nữa, cuối cùng là thỏa hiệp, ôm từ phía sau lưng Bạch Hiền, “Có thể nói thì có thể làm, anh đã nói hết tâm tư của mình rồi, nếu như em nghĩ còn chưa đủ, anh chỉ có thể lấy cái chết để chứng minh tình yêu của mình thôi.”

 

“Ngu ngốc, nói cái gì đó, nếu như anh chết rồi, vậy cũng là vứt bỏ em và con, như vậy cũng là thương tổn em.”

 

“Được được được, anh sẽ sống thật tốt, chăm sóc em và con thật tốt, không để em và con chịu thương tổn, được chưa?”

 

“Cũng tạm được.” Bạch Hiền thoải mái cười.

 

“Thế nhưng, em và Ngô Thế Huân liên thủ lại gạt anh thì phải giải quyết thế nào, anh cần phải nghiêm phạt em!”

 

Nói xong Xán Liệt bế Bạch Hiền lên giường, vẻ mặt gian xảo.

 

“Chúng ta còn chưa ăn tối mà.”

 

“Anh ăn em là đủ rồi.”

 

“Đừng mà. . . A. . . Ô ”

 

Trong phòng truyền tiếng rên rỉ khiến người nghe xấu hổ đỏ mặt, làm cho cả phòng đều nhiễm một màu hồng rực rỡ.

 

Cuối tuần nhàn hạ Bạch Hiền dậy muộn một chút, từ khi mang thai trở nên thèm ngủ hơn.

 

“Xán Liệt, muộn thế này rồi, sao anh không gọi em dậy.”

 

Bạch Hiền rửa mặt xong mặc đồ thể dục xuống lầu, liền thấy Xán Liệt đang mang tạp dề cầm muỗng xào nấu trong nhà bếp.

 

“Khó có cơ hội cuối tuần để em ngủ nhiều, bữa sáng anh sắp làm xong rồi, em cứ ăn bánh kem trước đi.”

 

Bạch Hiền hiếu kỳ ngó vào phòng bếp muốn coi, lại bị Xán Liệt ngăn cản, “Nhà bếp nhiều khói, cầm bánh kem ra phòng khách đi.”

 

“Vâng ”

 

Bạch Hiền ngoan ngoãn tiếp nhận bánh kem, Xán Liệt cũng quá lo lắng rồi, khói dầu phòng bếp không đến mức động tới bảo bối đâu. Thế nhưng đây có thể là biểu hiện tình yêu của Xán Liệt, Bạch Hiền cũng chỉ buồn cười nhận thôi.

 

Chờ Bạch Hiền ngồi ở bàn ăn xử lí hết bánh kem Xán Liệt mới dâng bữa sáng tình yêu lên, sandwich kẹp thịt gà vàng ươm, ở giữa còn trang trí bằng hai quả trứng tròn to đáng yêu.

 

“Nhiều ghê.” Bạch Hiền nhìn phần ăn trước mặt.

 

“Không nhiều đâu, bây giờ em cần ăn hai phần cơm, hơn nữa người mang thai dù ngồi một chỗ cũng tiêu hao rất nhiều thể lực, cho nên phải ăn nhiều một chút.” Xán Liệt tháo tạp dề ngồi đối diện Bạch Hiền, ăn phần của mình.

 

“Chốc nữa anh dẫn em đến một nơi.” Xán Liệt vừa ăn vừa bí mật nói.

 

“Đi đâu?” Bạch Hiền hiếu kỳ hỏi.

 

“Em cứ ăn cho xong đi, đến đó tự nhiên em sẽ biết.” Xán Liệt không tiết lộ điều gì cho Bạch Hiền, Bạch Hiền đành phải ăn bữa sáng thật nhanh.

 

Dưới sự giám sát của Xán Liệt, Bạch Hiền cũng ăn hết bữa sáng mà không để thừa.

 

“Đi đâu thế, đi đâu thế?”

 

Sau khi lên xe Bạch Hiền hưng phấn hỏi, như một đứa trẻ hiếu động.

 

“Tới rồi em sẽ biết.” Xán Liệt vẫn không tiết lộ.

 

“Xán Liệt thật đáng ghét, nếu như đến nơi em không thích thì anh cứ chuẩn bị nhận đòn đi.”

 

Bạch Hiền cố ý giả vờ tức giận nói, Xán Liệt chỉ cười, sau đó chuyên tâm lái xe. Thấy Xán Liệt không để ý tới mình, Bạch Hiền buồn chán nhìn phong cảnh ngoài cửa sổ.

 

Dần dần xe rẽ lối vào một nơi rất quen thuộc, thế nhưng Bạch Hiền nhất thời nghĩ không ra nơi này đã đến khi nào. Cho đến khi Xán Liệt đỗ xe trước một tiệm chụp ảnh cổ kính thì Bạch Hiền mới nhớ ra, Xán Liệt dẫn Bạch Hiền tới nơi mà bọn họ đã từng chụp ảnh cưới, thế nhưng lúc đó chỉ có Bạch Hiền chụp một mình.

 

“Anh dẫn em tới đây làm gì.” Bạch Hiền có chút bồi hồi, nhưng giọng nói vẫn cố bình thản nói.

 

“Theo anh.” Xán Liệt nắm tay Bạch Hiền, đi vào trong tiệm chụp ảnh.

 

“Anh Phác, hai người tới rồi.”

 

Thợ chụp ảnh thấy Xán Liệt tới liền nhiệt tình lên chào hỏi, Bạch Hiền nhớ rõ người thợ chụp ảnh này, chính là người đã chụp ảnh cưới cho mình, Andy. Bạch Hiền có chút xấu hổ, lúc đó còn van nài nửa ngày hắn mới chịu ghép ảnh cưới, không biết hắn còn nhớ hay không.

 

“Chúng ta đến chụp ảnh cưới, chuẩn bị xong chưa?” Xán Liệt hỏi, Bạch Hiền trừng mắt to nhìn Xán Liệt, mình đã đồng ý chụp ảnh khi nào chứ.

 

“Em không chụp!” Bạch Hiền rút tay, giận dữ xoay người đi ra cửa.

 

“Xin lỗi, anh chờ một chút.”

 

Nói xong Xán Liệt chạy lên ngăn cản Bạch Hiền.

 

“Bạch Hiền, sao em lại không chụp, chúng ta đã kết hôn rồi chụp ảnh là đương nhiên.”

 

“Em không muốn chụp, anh nói chúng ta đã kết hôn rồi thì cần gì chụp nữa.” Bạch Hiền cúi đầu, Xán Liệt không nhìn thấy biểu tình của Bạch Hiền, thế nhưng nghe thanh âm của Bạch Hiền thì hiểu cậu đang buồn khổ.

 

“Buổi tối hôm trước, anh thấy em xếp đồ, thấy được ảnh kết hôn và giấy chứng nhận kết hôn của chúng ta trước đây, tuy rằng lúc đó em đưa lưng về phía anh, nhưng anh thấy em khẽ rơi lệ.”

 

Bạch Hiền như trước cúi đầu không nói, Xán Liệt tiếp tục nói, “Cho nên anh lên kế hoạch đi chụp ảnh kết hôn, vì anh không muốn mỗi lần nhìn ảnh cưới là em lại đau lòng.”

 

Giọng điệu của Xán Liệt rất khoan thai, ôn nhu nhẹ nhàng dao động Bạch Hiền. Quả thực đúng như lời Xán Liệt nói, mỗi lần nhìn ảnh cưới của một ai đó Bạch Hiền đều cảm thấy đau lòng cho mình.

 

“Ngốc quá, nếu em hối hận khi đi chụp thì vẫn còn kịp, nhưng nếu như chờ chúng ta 70 80 tuổi mới đi chụp, em nghĩ xem lão già như anh còn đủ sức bế em lên nữa không.”

 

Xán Liệt nghịch ngợm nói, Bạch Hiền nhịn không được bật cười. Lúc này mới ngẫng đầu lên, quyệt nước mắt buồn cười nhìn Xán Liệt.

 

“Em không cần anh bế, anh đi trang điểm đi.”

 

“Khó mà làm được, anh đã bàn với Andy rồi, có mấy tư thế ôm và bế.”

 

Nói xong Xán Liệt kéo Bạch Hiền vào chụp ảnh, quay sang Andy cười thắng lợi, đối với thủ đoạn dụ dỗ người của Xán Liệt, làm bạn tốt như Andy cũng phải kiêng sợ.

 

Xán Liệt và Bạch Hiền được nhân viên trong tiệm hết lòng trang điểm, Bạch Hiền hồi hộp ngồi ở trên ghế, chăm chú dõi theo mấy cô nhân viên vừa làm tóc cho mình vừa hỏi chọn y phục. Nhớ kỹ lần kia không có nghiêm trang cẩn thận như thế, chỉ làm qua loa vài bước là xong.

 

“Cậu thích lễ phục bằng vải nị đúng không, thích màu trắng hay màu đen?”

 

Nhân viên cửa hàng cầm hai bộ lễ phục cho Bạch Hiền xem, Bạch Hiền do dự, nhìn đều rất đẹp.

 

“Màu trắng đi.” Bạch Hiền cuối cùng chọn màu trắng, kết hôn mình muốn sự tinh khiết và thanh cao của màu trắng.

 

Khi Bạch Hiền thay xong bộ lễ phục màu trắng, nhìn vào gương kinh ngạc khó tin vào mắt mình.

 

“Ánh mắt của cậu thật không tồi, màu trắng thực sự rất hợp với cậu, thoạt nhìn phi thường đẹp trai.” Nhân viên cửa hàng ở một bên tán thưởng, người đẹp vì lụa quả không sai.

 

“Cảm ơn. . . Cảm ơn.” Bạch Hiền cũng vui vẻ hơn, khóe miệng len lén lộ ra nụ cười vui sướng.

 

“Xin hỏi, bên này được rồi chứ, anh Phác đã chuẩn bị xong rồi, đang đợi cô dâu kìa.”

 

“Được rồi, lập tức đến đây.”

 

Nhân viên trang điểm sửa lại chiếc nơ liền mĩm cười tỏ ý xong xuôi.

 

Xán Liệt trang điểm rất đơn giản, nhưng với khí chất trời cho dù trang điểm đơn giản cũng vô cùng đẹp trai. Ngồi ở trên sô pha lật vài trang tạp chí, chờ Bạch Hiền đi ra.

 

Lúc này rèm che chậm rãi lui về hai phía, nghe được động tĩnh Xán Liệt ngẩng đầu nhìn lên. Phía sau tấm rèm, Bạch Hiền mặc trên mình bộ lễ phục màu trắng như tuyết đứng mĩm cười, mái tóc mềm mại vương vấn bờ mi dài. Có thể là lần đầu tiên bị người khác nhìn chăm chú như vậy, Bạch Hiền không được tự nhiên có chút ngại ngùng.

 

Xán Liệt buông tạp chí đi tới, ngắm nhìn Bạch Hiền với bộ mặt khó hiểu, không phải vui vẻ cũng không phải mất hứng.

 

“Có phải rất xấu không, nếu xấu thì nói để em thay bộ khác.”

 

Bạch Hiền cho rằng Xán Liệt không thích, lập tức chạy xuống đài thì bị Xán Liệt kéo lại.

 

“Ngốc, rất đẹp.”

 

Nghe được Xán Liệt nói đẹp, Bạch Hiền ngượng ngùng xấu hổ, bên tai đều đỏ ửng lên.

 

“Em xem.” Xán Liệt dẫn Bạch Hiền đến trước gương, “Chúng ta đều chọn màu trắng, nhìn xem, rất xứng đôi.”

 

Nhìn Xán Liệt và mình trong gương, Bạch Hiền phải thừa nhận vẻ đẹp trung tính của mình cùng nét nam tính của Xán Liệt rất xứng đôi, nhất thời sắc mặt đỏ ửng.

 

“Ha ha, Bạch Hiền xấu hổ, chứng minh em cũng hiểu được chúng ta rất xứng đôi. Quả nhiên chúng ta là một đôi trời đất tạo nên, anh không chọn sai em, Bạch Hiền.”

 

Xán Liệt đang tâm tình thì thợ chụp ảnh Andy chạy lại giục hai người.

 

“Hai người muốn tâm tình tán thưởng thì đợi chút nữa đi, mau tới đây chụp ảnh, cả đống khách đang chờ tôi kia kìa.”

 

Bạch Hiền nắm chặt tay Xán Liệt vào phòng chụp ảnh, nhìn ngọn đèn tụ sắc lên sân khấu, Bạch Hiền có chút hồi hộp.

 

“Cứ thoải mái, chúng ta đâu phải đến chụp ảnh GV đâu.”

 

Bạch Hiền trừng mắt lườm Xán Liệt, “Ăn nói thế à.”

 

Hai người lên đài nhưng nhất thời chưa nghĩ ra tư thế gì.

 

“Hai người các ngươi có phải đến chụp ảnh không thế, kết hôn rồi mà sao chẳng thấy chút thân ái nào vậy.”

 

“Ai nói vậy, chúng tôi rất nồng nàn nhá.”

 

Xán Liệt nói xong mạnh mẽ ôm Bạch Hiền vào trong lòng, sau đó rất thân mật kề sát khuôn mặt Bạch Hiền, tay còn bày ra dáng chụp V-sign.

 

“Tôi nói này Phác Xán Liệt, anh làm như chụp ảnh ngoài đường không bằng ấy.”

 

Bị Andy không hề nể mặt nói một câu như thế, Bạch Hiền nhịn không được nở nụ cười, cậu cho tới bây giờ chưa thấy có người nào dám nói Xán Liệt như thế.

 

Mà Andy thấy Bạch Hiền mỉm cười thì lập tức cầm lấy cameras điều chỉnh cự ly quay sang Bạch Hiền liên tục bấm máy.

 

“Này này này, sao lại chụp Bạch Hiền thế.” Xán Liệt lập tức đem Bạch Hiền giấu ra phía sau lưng.

 

“Đại ca à, tôi là một thợ chụp ảnh, thấy cảnh đẹp thì phải chụp lưu lại thôi.”

 

Tuy rằng Andy nói như vậy, có thể biết Bạch Hiền cười rất hấp dẫn, thế nhưng trong mắt Xán Liệt thì hắn đang trộm nhìn mặt vợ mình. Nhưng đang chụp ảnh cưới, cho nên không muốn náo loạn.

 

Không khí dễ chịu khiến Bạch Hiền bắt đầu thả lỏng tâm tình, dưới sự chỉ đạo của Andy, Xán Liệt và Bạch Hiền phối hợp hoàn thành những tư thế thân mật rất tốt, thậm chí hai người ngã lên ngã xuống vẫn nhe răng cười, khiến Andy nhìn vừa phát điên vừa buồn cười.

 

“Tiếp theo là một bức ảnh đầy ***y.”

 

“Gì?”

 

Bạch Hiền ra vẻ không hiểu, thế nhưng Xán Liệt đã hiểu.

 

“Tôi hiểu tôi biết, Bạch Hiền em chỉ cần phối hợp với anh là được rồi.”

 

“A.” Bạch Hiền kiến thức nửa vời mơ hồ gật đầu.

 

Xán Liệt một tay ôm chầm lấy thắt lưng của Bạch Hiền, cơ thể hai người dính sát vào cùng một chỗ, giữa lúc Bạch Hiền định mở miệng hỏi đây là tư thế gì, Xán Liệt liền nhắm mắt lại hôn lên môi Bạch Hiền.

 

Bạch Hiền ngạc nhiên, Xán Liệt lại hưởng thụ, rất nhanh đã rơi vào cameras của Andy. Bạch Hiền rất xấu hổ khi bị Xán Liệt hôn môi trước mặt nhiều người như vậy, thế nhưng Xán Liệt bóp chặt thắt lưng khiến cậu không thể giãy dụa, chậm rãi Bạch Hiền cũng rơi vào nụ hôn triền miên ấy. Hai tay đáp lên vai Xán Liệt, khẽ nâng đầu đón ý hôn của Xán Liệt.

 

Nếu như không phải Andy cắt đứt hai người, chỉ sợ hai người sẽ tiếp tục hôn cho tới cảnh giới cuối cùng.

 

“Được rồi, phần tiếp theo, hai người các ngươi thay quần áo đi.”

 

Lại đi vào phòng hoá trang Bạch Hiền cũng không e lệ như trước nữa, trên mặt vẫn còn lưu lại một tia đỏ ửng.

 

“Anh Phác và cậu Biện thật xứng đôi, đều đẹp trai như nhau.” Nhân viên cửa hàng nói đầy ước ao.

 

“Lần này thay y phục nào đây, dù gì hai người mặc cái gì cũng đều rất xứng đôi vừa lứa.”

 

“Vậy, tôi có thể mặc áo cưới không?”

 

“Cái gì? !”

 

Nhân viên hoá trang đều sợ ngây người nhìn Bạch Hiền, rất ít con trai mặc áo cưới chụp ảnh, dù sao cũng không muốn bị xem như là con gái.

 

Lần này Xán Liệt thay một bộ tây trang màu đen, bên trong là áo sơmi màu trắng, trên cổ còn thắt nơ bướm màu đen, chân ngồi bắt chéo thản nhiên đọc tạp chí, phong thái như boss lớn đang nghiên cứu tài liệu.

 

Tấm rèm lại chậm rãi mở ra, Xán Liệt chống cằm nhìn lại. Khi thân ảnh Bạch Hiền từ từ xuất hiện trước mắt hắn, Xán Liệt mắt trợn to mồm há hốc nhìn Bạch Hiền.

 

Bạch Hiền mặc chiếc áo cưới đuôi dài trắng noãn để lộ vai, trên đầu còn đính chiếc khăn sa trắng noãn vừa vặn che khuất mái tóc ngắn, trong mông lung khó có thể nhìn rõ dung nhân mỹ lệ của người đội nó. Đôi vai gầy lộ ra không có dáng đàn ông tráng kiện, chỉ thấy xương quai xanh hiện rõ khiến người nhìn lưu luyến không muốn chớp mắt.

 

Bạch Hiền cúi đầu ngượng ngùng, thế nhưng thấy bộ dạng Xán Liệt nhìn mình si mê thì có chút buồn cười.

 

Rốt cuộc Bạch Hiền còn có bao nhiêu bí ẩn, càng đi sâu tìm hiểu càng làm cho người ta mê muội ở trong đó.

 

Khẽ vén tầng váy trắng mỏng bên ngoài, đôi tay thon dài trắng mịn của Bạch Hiền giao nhau đặt ở trước người, phía trước còn cầm một bó hoa cưới, bộ dạng e lệ ngượng ngùng.

 

Khi tổ chức hôn lễ thì Xán Liệt mặc áo cưới, so với Bạch Hiền bây giờ thì khác một trời một vực, nếu như Xán Liệt mặc áo cưới như làm trò hề, thì Bạch Hiền lại làm cho người ta có cảm giác kinh diễm.

 

“Bạch Hiền. . .” Xán Liệt đi qua, con mắt vẫn mở thật to, “Em. . .” Xán Liệt sợ chớp mắt Bạch Hiền mỹ lệ như vậy sẽ biến mất, Bạch Hiền không phải không thích mặc áo cưới sao, sao giờ lại?

 

“Em muốn thử một lần, xem tây trang của anh và áo cưới của em có xứng đôi không.”

 

Bạch Hiền nói làm Xán Liệt cười, “Mặc kệ em mặc cái gì đều rất xứng đôi với anh, em như vậy thật là xinh đẹp.”

 

“Lại dỗ ngon dỗ ngọt rồi, nhanh đỡ em đi xuống, quả nhiên em mặc đồ con gái không hợp, nhanh chụp để em thay đồ.”

 

Bản tính nữ vương của Bạch Hiền trỗi dậy, Xán Liệt lại mĩm cười xấu xa, liền ôm lấy eo Bạch Hiền.

 

“Anh làm gì vậy!”

 

“Nói nghe này, lát nữa anh bế em chụp ảnh nhé.”

 

“Như vậy thật mất mặt.”

 

Bạch Hiền đột nhiên nghĩ đến trong TV khi kết hôn thì người con trai bế người con gái, tuy rằng lúc này Bạch Hiền mặc áo cưới, thế nhưng vẫn có chút không quen.

 

Không cho Bạch Hiền phản kháng Xán Liệt đã ôm cậu lên sấn khấu, vừa vào thợ chụp ảnh chợt nghe một trận bàn tán rồi cảm thán, Xán Liệt kiêu ngạo không gì sánh được vênh váo đi vào, còn Bạch Hiền thì đang xấu hổ ôm cổ hắn, cả mặt chôn trước ngực Xán Liệt, chiếc khăn sa mỏng manh càng làm dung nhan Bạch Hiền thêm phần mơ màng.

 

“Andy nhanh chụp đi, dung nhan của vợ tôi không thể để các ngươi nhìn lâu được.”

 

Đạo lý ngốc nghếch của Xán Liệt khiến cả phòng bấm bụng cười, Bạch Hiền ở trong lòng vừa tức vừa buồn cười đấm vào lưng Xán Liệt, trong miệng còn làu bàu.

 

“Ok, nhìn màn ảnh, thân mật một chút.”

 

Nghe tiếng Andy, Xán Liệt càng dũng cảm, lại bỏ thêm một phần sức lực bế Bạch Hiền lên cao một chút, khuôn mặt gần sát nhau hơn.

 

“Đúng, chính là như thế này.”

 

Hơn mười phút trôi qua, Xán Liệt vẫn bế Bạch Hiền chụp ảnh, trên trán Xán Liệt đã đổ đầy mồ hôi.

 

“Xán Liệt, đặt em xuống đi, anh bế em hơn mười phút rồi.” Bạch Hiền yêu thương nói.

 

“Đừng lo, người anh bế là người quan trọng nhất, anh cam tâm tình nguyện.”

 

“Ngốc ” Bạch Hiền mũi ê ẩm, lấy tay lau mồ hôi trên trán Xán Liệt.

 

Cảnh tượng tự nhiên mà ngọt ngào ấy được Andy chụp vào cameras tức khắc, làm một người chụp ảnh chỉ cần thấy cảnh đẹp là lập tức chụp lấy.

 

Chụp ảnh cưới xong thì Bạch Hiền bỗng có cảm giác không muốn rời xa Xán Liệt nữa, từ trước đều rất ít khi chủ động, hiện tại lại có ý nghĩ yêu thương với Xán Liệt. Xán Liệt tựa hồ cũng cảm giác được Bạch Hiền đã thay đổi, trong lòng rất hạnh phúc, bởi vì hành động của mình đã khiến Bạch Hiền cảm động. Đăng bởi: admin

Danh Sách Chương:

truyện full
Bạn đang đọc truyện trên website WebTruyen.Com

Nhận xét của đọc giả về truyện Độc Thủ Tịch Mịch

BÌNH LUẬN FACEBOOK