Danh Sách Chương:

  • Màu nền:
  • Font chữ:
  • Chiều cao dòng:
  • Kích Cỡ Chữ:
CHƯƠNG 58:

 

Đại sảnh của nhà hàng cao cấp nhất của Hàn Quốc đang cử hành một hôn lễ rất long trọng, bên ngoài còn cẩn thận đặt một tấm biển rất bắt mắt, trên đó viết tên của chủ nhân hôn lễ này.

 

Chú rể: Biện Bạch Hiền, cô dâu: Phác Xán Liệt.

 

Bạn bè thân thích đều mặc y phục trắng noãn ngồi trên bàn tiệc, chỉ có Thế Huân và Lộc Hàm đang hiếu kỳ nhìn đôi vợ chồng đứng trên sân khấu.

 

“Bạch Hiền không phải là cô dâu sao?” Thế Huân hiếu kỳ hỏi.

 

“Anh Bạch Hiền và anh Xán Liệt đang làm trò gì vậy? Nhưng mà anh Bạch Hiền hôm nay đẹp trai quá, em cũng muốn được kết hôn.” Lộc Hàm chu mồm lầm bầm rất đáng yêu.

 

Thế Huân cười nắm chặt bàn tay của Lộc Hàm, “Không phải anh đã cầu hôn rồi sao, hôn lễ chỉ là một hình thức mà thôi.”

 

“Không giống, em cũng muốn một hôn lễ lãng mạn và long trọng như thế này.” Lộc Hàm giả vờ tức giận nói.

 

Thế Huân tiến đến bên tai Lộc Hàm nói, “Nếu không, chúng ta len lén đi đăng kí, sau đó ra nước ngoài kết hôn?”

 

Thế Huân nói khiến Lộc Hàm có chút dao động, trên mặt xấu hổ cười rộ lên.

 

“Cha không cho phép, Lộc Hàm còn đang đi học, nếu như hai ngươi len lén đi kết hôn, sau này cậu đừng hòng gặp mặt Lộc Hàm nữa.” Biện phụ ngồi ở bên người Lộc Hàm đột nhiên lên tiếng, ngồi nghiêm chỉnh nói với Thế Huân.

 

Thế Huân và Lộc Hàm xấu hổ nhìn nhau cười, xem ra phải đợi Lộc Hàm tốt nghiệp mới kết hôn được.

 

Bên kia, Phác mẫu đang ngồi cười rạng rỡ, sung sướng trò chuyện với em gái.

 

“Chung Nhân không đến thật đáng tiếc, nó chẳng lẽ còn tức giận sao?”

 

“Nó ấy à mồm nói một đàng tay làm một nẻo, còn nhờ em tặng quà cho Bạch Hiền nữa này.” Em gái Phác mẫu nói, “Nhưng mà người trên sân khấu hình như không đúng thì phải.”

 

Nhắc tới trên sân khấu tất cả mọi người đều đổ dồn về Xán Liệt, Phác mẫu hiển nhiên có điểm xấu hổ, ấp úng nói, “Ha hả, đây là chuyện của hai chúng nó.”

 

Khúc nhạc kết hôn rộn ràng vang lên, ánh đèn rực rỡ cũng tụ về sân khấu, mọi người cũng đều quay đầu nhìn lại.

 

Phác Xán Liệt áo cưới trắng như tuyết có điểm xuyết những bông hoa ly nho nhỏ từ từ xuất hiện trước mắt mọi người, nhất thời toàn bộ sân khấu đều ôm bụng cười không ngừng, thấy mọi người cười nghiêng ngả Bạch Hiền cũng không nhịn được che miệng cười khúc khích.

 

Cả căn phòng chỉ có Phác Xán Liệt không cười, nhưng cũng không tức giận, chắc hắn đang vô cùng xấu hổ, Xán Liệt nhấc váy cưới cẩn thận đi tới Bạch Hiền.

 

Tuy dáng người của Xán Liệt thon dài, nhưng dù sao cũng là đàn ông, mặc áo cưới bó sát liền hiện ra cơ bớp bên trong. Bạch Hiền trộm cười nhìn Xán Liệt đang đi tới bên người mình, trong lòng ngàn lần sung sướng. Xán Liệt vì muốn kết hôn cùng mình, ngay cả yêu cầu làm cô dâu và phải mặc áo cưới cũng chấp nhận, xem ra Xán Liệt thực sự rất yêu mình.

 

“Cô dâu của em thật đẹp!” Bạch Hiền âu yếm hôn nhẹ bên tai Xán Liệt.

 

Xán Liệt dù trên mặt không vui, nhưng ngoài miệng cũng cười trả lời, “Chú rể của anh cũng rất tuấn tú.”

 

Trang phục kỳ lạ của hai vợ chồng khiến cha sứ không khỏi buồn cười, ông đã chủ trì rất nhiều đám cưới của người cùng giới, nhưng chưa từng thấy đám cưới nào kỳ lạ như thế.

 

“Nghi thức hôn lễ chính thức bắt đầu.”

 

Thanh âm của cha sứ vang lên, trên dưới đài đều lập tức an tĩnh lại.

 

“Anh Phác Xán Liệt, anh đồng ý trở thành chồng hợp pháp của anh Biện Bạch Hiền chứ, bất luận sau này nghèo khó hay giàu sang, bệnh tật hay khỏe mạnh, khó khăn hay thuận lợi, đều suốt đời suốt kiếp làm bạn với hắn, cho đến khi hai người sang thế giới bên kia, anh đồng ý không?” Cha sứ nhìn Xán Liệt hỏi.

 

Xán Liệt nghiêng đầu nhìn Bạch Hiền, hồi hộp đáp, “Con, đồng, ý!”

 

“Anh Biện Bạch Hiền, anh đồng ý trở thành vợ hợp pháp của anh Phác Xán Liệt chứ, bất luận sau này nghèo khó hay giàu sang, bệnh tật hay khỏe mạnh, khó khăn hay thuận lợi, đều suốt đời suốt kiếp làm bạn với hắn, cho đến khi hai người sang thế giới bên kia, anh đồng ý không?” Cha sứ nhìn Bạch Hiền hỏi.

 

Từ dưới đáy mắt của Bạch Hiền tỏa sáng ánh lệ nhìn Xán Liệt, vừa hồi hộp vừa kích động nhất thời nói không nên lời.

 

“Bạch Hiền, em sẽ không đổi ý đấy chứ?” Bạch Hiền do dự làm Xán Liệt lo lắng.

 

Bạch Hiền cúi đầu cười, lắc đầu, “Không phải, chỉ là thời khắc này như giấc mơ trở thành hiện thực, có cảm giác không thật.”

 

“Là thật đó, không tin em cắn anh mà xem.”

 

“Ngốc, không phải em không tin, là quá kích động mà thôi.” Bạch Hiền vuốt ve bàn tay của Xán Liệt, sau đó nhìn thẳng vào cha sứ, biểu tình trấn định trả lời.

 

“Con đồng ý!”

 

Giờ khắc này hôn lễ mới chính thức bắt đầu.

 

“Xin hỏi, phía dưới còn có ai phản đối không?” Cha sứ nghiêng đầu nhìn mọi người đang yên lặng phía dưới.

 

“Vậy, tôi xin tuyên bố… ”

 

“Tôi phản đối!”

 

Đúng lúc đó, ngoài cửa truyền đến một thanh âm cao vút, mọi người trong phòng đều quay đầu lại nhìn. Thấy Chung Nhân mệt nhọc thở hổn hển đứng ở cửa phòng khách, trên mặt còn trưng ra bộ dạng không thiện ý.

 

“Cướp cô dâu, à không đúng, là tới cướp chú rể sao?” Thế Huân buồn cười hỏi.

 

“Chung Nhân con lại nghịch dại rồi, không phải nói không đến sao?” Mẹ của Chung Nhân nghiến răng nghiến lợi nói.

 

Chung Nhân không chú ý ánh mắt của mọi người đi lên sân khấu.

 

“Nhóc con, lại đến phá đám hả!” Xán Liệt tức giận đến muốn ói cả tim ra ngoài, thật vất vả mới đi đến đây lại bị cục đá cản đường.

 

Chung Nhân dùng ánh mắt khinh bỉ nhìn Xán Liệt đang nắm chặt váy cưới, sau đó ghét bỏ không nhìn hắn, quay sang Bạch Hiền nói, “Anh Bạch Hiền, anh thực sự phải gả cho anh Xán Liệt sao?” Chung Nhân buồn bã hỏi.

 

“Bạch Hiền, đừng để ý tới thằng nhóc này, nó đang dùng kế ly gián đó.” Xán Liệt xen mồm vào nói.

 

“Tôi nói rồi là tôi nguyện ý, còn có thể không muốn sao?” Bạch Hiền mĩm cười hiền hậu.

 

Chung Nhân biết mình đã làm điều thừa, ánh mắt hiện lên một tia bi thương nhưng lại lập tức chuyển thành dáng cười sáng lạn, “Em biết rồi, dù em nỗ lực thế nào đi chăng nữa, trái tim anh Bạch Hiền cũng chỉ thuộc về anh Xán Liệt mà thôi.”

 

“Cậu biết rồi còn đến quấy rối làm gì.” Xán Liệt tức giận nói.

 

“Em phản đối là vì hai người không đợi em mà đã làm lễ rồi, ngày vui của anh họ sao có thể thiếu em được, ha ha ha” Chung Nhân vuốt tóc cười khanh khách, mọi người nghe được hắn nói như thế cũng thở phào nhẹ nhõm.

 

“Vậy giờ cậu xuống dưới đi!” Xán Liệt nghiêm mặt nói, sau đó đá Chung Nhân xuống chỗ Phác mẫu.

 

“Chúng ta tiếp tục, phía dưới không có ai… ”

 

“Cha à, lúc nãy bị gián đoạn, không ai dám phản đối đâu, con cũng sẽ không để cho bọn họ phản đối!” Xán Liệt cắt đứt lời cha sứ nói.

 

Nhìn dáng vẻ hấp tấp của cô dâu, cha sứ đành thở dài bỏ qua tiểu tiết.

 

“Tôi tuyên bố anh Biện Bạch Hiền và anh Phác Xán Liệt chính thức là vợ chồng hợp pháp, mời trao nhẫn.” Hai người trao nhẫn xong, cha sứ lại hỏi.”Hai người là ai hôn ai?”

 

Lời cha sứ vừa dứt, Xán Liệt đã nhanh chóng nâng khuôn mặt Bạch Hiền lên hôn thắm thiết, pháo hoa đồng thời bắn tung khán đài, trong đại sảnh náo nhiệt tiếng vỗ tay hoan hô, ai cũng mĩm cười chúc phúc cho đôi vợ chồng trẻ.

 

Hai người ôm hôn nhau trong bầu trời ngập tràn pháo hoa bay lượn, phảng phất lúc này chỉ còn lại hai người bọn họ mà thôi.

 

“Bạch Hiền, anh yêu em, mãi mãi yêu em.”

 

“Xán Liệt, em cũng yêu anh, mãi mãi yêu anh.”

 

Hai người nói thì thầm rồi hôn nhau triền miên.

 

“Tôi chuẩn bị ném hoa, mọi người đón cẩn thận nha!” Hôn lễ xong xuôi, Xán Liệt ôm váy cầm bó hoa quay xuống phía dưới thông báo.

 

Mọi người phía dưới nghe thế liền xăn áo vấn váy vào vị trí, ai cũng muốn giành được bó hoa để trở thành người may mắn kết hôn tiếp theo.

 

“Mẹ, mẹ làm gì mà hăm hở vậy, mẹ có chồng rồi còn gì!” Chung Nhân kéo tay mẹ mình.

 

“Mẹ giành cho con, để con nhanh chóng cưới một người vợ ngoan hiền như Bạch Hiền.” Nói xong Kim mẫu cũng gia nhập vào đoàn cướp hoa.

 

“Thế Huân, chúng ta nhất định phải cướp được hoa.”

 

“Lộc Hàm, anh sẽ nỗ lực cướp được, đám cưới tiếp theo nhất định là chúng ta.”

 

Thế Huân và Lộc Hàm cũng hăng hái bày binh bố trận sẵn sàng đón quân địch.

 

“Chủ tịch, người của chúng ta ở đây, tốt xấu gì chúng tôi cũng là đồng nghiệp của Bạch Hiền đó nha.”

 

Đám người của chị Lý cũng háo hức không kém.

 

Xán Liệt lúc này rất đau đầu, chỗ này là bạn bè của Bạch Hiền, chỗ kia là em trai của Bạch Hiền?

 

Mặc kệ đi, Xán Liệt quay lưng, tùy ý vươn tay ném ra phía sau, bó hoa theo lực đẩy bay theo một đường cánh cung xinh đẹp rồi rơi vào trong lòng Chung Nhân.

 

Mọi người nhìn bó hoa đã có chủ, đều thở dài tiếc nuối, có ai đó lớn mật lên tiếng trách cứ Xán Liệt.

 

“Chủ tịch, cảm giác phương hướng của ngài bị nhầm rồi!”

 

“Cẩn thận không tôi trừ lương giờ!”

 

Chung Nhân nhận được hoa mà nghĩ buồn cười, trái lại Kim mẫu thấy con trai mình vô tâm đoạt được hoa liền cười như được mùa.

 

“Chung Nhân, chúc mừng em.” Bạch Hiền đứng ở một bên chúc mừng.

 

“Nhận được hoa thì sao chứ, em đã có người yêu đâu, nhưng mà sau đó em nhất định sẽ tìm một người tốt như anh Bạch Hiền.”

 

“Đúng vậy, nỗ lực lên nhé! Bạch Hiền đương nhiên là tốt rồi, nhưng đã thuộc về anh chú rồi.” Xán Liệt đột nhiên đi tới ôm Bạch Hiền vào lòng, lên tiếng quyền sở hữu.

 

Chung Nhân hậm hực liếc mắt.

 

Cả ngày bận rộn hôn lễ làm Xán Liệt và Bạch Hiền mệt muốn chết, vừa phải đi uống rượu chúc mừng vừa phải chịu sự trêu chọc của bạn bè. Vị khách cuối cùng vừa ra khỏi cửa, Bạch Hiền đột nhiên cảm thấy choáng váng, ôm đầu lắc vài cái cho tỉnh.

 

“Bạch Hiền, em làm sao vậy?” Xán Liệt ở bên cạnh phát hiện Bạch Hiền không ổn, nhanh nhẹn ôm hỏi.

 

“Có thể hôm nay quá mệt mỏi, không có việc gì đâu.”

 

Tuy ngoài miệng nói không có việc gì, thế nhưng trong lòng Xán Liệt rất đau, ôm Bạch Hiền vào lòng mình an ủi, “Vất vả cho em rồi, xin lỗi.”

 

“Còn có anh nữa mà.” Bạch Hiền e thẹn, còn có cha mẹ, cô dì và em trai nữa mà.

 

Hai bên sui gia vừa vào đã thấy cô dâu chú rể đang thân thiết, “Còn chưa động phòng mà đã nóng nảy như vậy rồi.” Dì của Xán Liệt chọc.

 

“Cháu ôm vợ thôi mà, dì đừng ghen tỵ nha.”

 

Xán Liệt nói khiến cả nhà nghĩ hắn rất ấu trĩ, đều ghét bỏ không chấp. Trong lòng Bạch Hiền cũng bất lực, cười thầm rất nhỏ. Thế nhưng đầu đột nhiên trầm xuống, toàn thân vô lực, trước mắt tối sầm lại, cả người gục trong lòng Xán Liệt.

 

“Bạch Hiền!”

 

Thấy Bạch Hiền té xỉu, tất cả mọi người vội vàng chạy lên, nóng ruột nhất là Xán Liệt, sợ đến mặt mũi trắng bệch.

 

Vội vã đưa Bạch Hiền vào bệnh viện, cả hai nhà đều ngồi bên ngoài phòng cấp cứu chờ đợi, Xán Liệt lòng nóng như lửa đốt hận không thể chạy vào phòng bệnh xem xét tình hình.

 

Một lúc say bác sĩ đi ra, mọi người đều đồng loạt chạy lại.

 

“Bác sĩ, Bạch Hiền thế nào rồi?” Xán Liệt nắm tay bác sĩ lo lắng hỏi.

 

Bác sĩ trên mặt lộ ra vẻ mừng rỡ, sung sướng nói, “Chúc mừng, cậu Biện đây đã mang thai rồi.”

 

“Mang thai? !”

 

Cả nhà trăm miệng một lời cùng đồng thanh.

 

“A a a, thật tốt quá, tôi được làm cha rồi!” Người thứ nhất phản ứng là Xán Liệt, tâm tình hưng phấn kích động, hoa chân múa tay vui sướng chạy vào trong phòng bệnh.

 

Mọi người nhìn bộ dạng ngốc nghếch của Xán Liệt như trúng vé số, vừa vui lại vừa buồn cười, dù phấn khởi nhưng cũng biết ý chưa vào quấy rối bọn họ.

 

“Chúng ta chờ ngoài này vậy.” Dì của Xán Liệt nói.

 

“Tôi được làm bà nội rồi, ha ha” Phác mẫu cũng vô cùng phấn khởi, rốt cục cũng đợi được đứa con của Bạch Hiền.

 

“Chúng tôi đây là gì, chúng tôi mới là ông bà nội.”

 

Biện phụ Biện mẫu bên này không hài lòng lên tiếng.

 

“Ông thông gia, con của Bạch Hiền sinh ra đương nhiên là tôn tử của Phác gia chúng tôi, tôi đương nhiên là bà nội rồi.” Phác mẫu nghênh chiến.

 

“Đó cũng là tôn tử của Biện gia, hơn nữa Phác Xán Liệt nhận lời rồi, đứa con đầu lòng của hai người bọn họ sẽ mang họ Biện, tôi mới cho hắn và Bạch Hiền kết hôn.”

 

“Dựa vào cái gì hả, con của Xán Liệt tất nhiên phải mang họ Phác.” Phác mẫu nghe tin Xán Liệt bán đứng liền trừng mắt tấn công.

 

“Hai người là người lớn sao lại cãi nhau trước mặt lớp trẻ vậy, Xán Liệt và Bạch Hiền đâu chỉ sinh có một đứa.” Dì của Xán Liệt vội vàng chuyển hướng cuộc đấu khẩu.

 

Phác mẫu và Biện phụ ngẫm lại cũng đúng, đành tạm thời ngừng chiến, đoàn người lại tiếp tục hành quân ra hành lang.

 

“Thế Huân, anh nói sau này cha anh có cùng cha em vì chuyện này mà đánh nhau không.”

 

Đội ngũ đi sau cùng là Thế Huân và Lộc Hàm đang âm thầm bàn bạc.

 

“Yên tâm, chúng ta sinh mấy đứa, sinh một đội bóng rỗ cũng được.” Thế Huân dõng dạc nói, nhưng Lộc Hàm lại xấu hổ đỏ mặt.

 

“Muốn sinh thì anh sinh đi, anh nghĩ em là heo à.” Lộc Hàm vừa tức vừa thẹn.

 

“Đúng vậy, heo con bảo bối của anh, em cũng nhanh tốt nghiệp đi, bằng không anh không chờ được nữa đâu.”

 

“Hứ, em học xong đại học còn muốn học thạc sĩ rồi tiến sĩ nữa.”

 

“Đừng mà, em mà cứ học mãi là anh phải chờ tới 50 tuổi đó.” Thế Huân vuốt mồ hôi, hắn nghĩ mình chờ được Lộc Hàm học xong đại học là quá sức chịu đựng rồi.

 

Trong phòng bệnh, Xán Liệt cẩn thận rót cho Bạch Hiền một ly nước, sau đó thâm tình nhìn Bạch Hiền uống xong.

 

“Còn có chỗ nào khó chịu không, khó chịu nhất định phải nói, anh đi tìm bác sĩ, hiện tại em không còn một mình nữa, còn có con của chúng ta, nhất định phải cẩn thận.”

 

Xán Liệt quan tâm khiến Bạch Hiền không khỏi cảm động, lần đầu tiên mang thai không lấy một ai quan tâm như vậy cả.

 

“Bạch Hiền, có phải anh nói sai cái gì không, có phải anh nói quá gò bó không, em cứ thoải mái dưỡng thai, anh sẽ chăm sóc cho em và con mà.”

 

Xán Liệt thấy Bạch Hiền đáy mắt ánh lệ không khỏi nhíu mày, yêu thương hỏi.

 

“Em thực sự rất vui, anh quan tâm em như thế khiến em rất cảm động.”

 

“Ngốc quá.” Xán Liệt ngồi vào bên giường ôm chặt Bạch Hiền trong lòng, “Chúng ta hiện tại kết hôn rồi, em là vợ anh, anh đương nhiên phải quan tâm và yêu thương em rồi.”

 

“Trước đây chúng ta kết hôn thì anh không có như vậy.” Bạch Hiền cố ý nhắc tới chuyện trước kia.

 

“Đó là Phác Xán Liệt trước đây, Phác Xán Liệt trước đây đã chết rồi, hiện tại là một Phác Xán Liệt mới, là một Phác Xán Liệt chỉ yêu Biện Bạch Hiền.” Xán Liệt vội vàng nói, sợ nhất là Bạch Hiền lấy chuyện trước kia để dạy dỗ mình, như vậy không chỉ có Bạch Hiền thống khổ mà hắn cũng rất thống khổ.

 

“Cái gì mà chết hay mới chứ, hôm nay là ngày chúng ta kết hôn, đừng nói gở.” Bạch Hiền vỗ vỗ lưng Xán Liệt, “Mặc kệ anh là Phác Xán Liệt trước đây hay là Phác Xán Liệt hiện tại, người em thích vẫn là Phác Xán Liệt, tuy đã từng bị tổn thương, nhưng em vẫn không thể ngừng thích anh được.”

 

Tình yêu của Bạch Hiền đối với Xán Liệt là thủy chung không đổi khiến hắn cảm động rơi nước mắt, không nghĩ tới bản thân mình trước đây thương tổn Bạch Hiền như vậy, mà Bạch Hiền vẫn thích mình. Xán Liệt ngực oán hận suy nghĩ, trước đây là bị cái gì che mắt nên mới không thấy Bạch Hiền thật là tốt.

 

“Anh muốn nghe con đạp.” Xán Liệt buông Bạch Hiền ra làm bộ dán tai lên bụng cậu.

 

“Bác sĩ nói mới một tháng, con mới như quả trứng lấy gì mà đạp.”

 

“Có, có, anh nghe được, nghe được bụng của em kêu, ha ha ”

 

“Bại hoại!” Bạch Hiền hờn dỗi kéo tai Xán Liệt, “Cả ngày chưa ăn cái gì, quá đói bụng không được sao.”

 

“Đi, Phác phu nhân muốn ăn gì, tiểu nhân đi mua cho người ăn, người rất thích ăn bánh mật phải không.”

 

Nhìn Xán Liệt vỗ mông chạy ra chạy vào, Bạch Hiền lộ ra dáng cười hạnh phúc, sờ sờ chiếc bụng phẳng của mình, cúi đầu nói rằng, “Con yêu à, lần này cha đã chọn không sai, cha thực sự rất hạnh phúc.” Đăng bởi: admin

Danh Sách Chương:

truyện full
Bạn đang đọc truyện trên website WebTruyen.Com

Nhận xét của đọc giả về truyện Độc Thủ Tịch Mịch

BÌNH LUẬN FACEBOOK