Danh Sách Chương:

  • Màu nền:
  • Font chữ:
  • Chiều cao dòng:
  • Kích Cỡ Chữ:
CHƯƠNG 56:

 

Thế Huân lôi kéo Lộc Hàm đi đến vị trí còn trống trên hàng ghế, giúp Lộc Hàm ngồi xuống xong hắn liền bảo có việc đi ra ngoài một lát, Lộc Hàm đỏ mặt nhìn mọi người xung quanh, có vài vị khách đang híp mắt cười cậu. Lộc Hàm xấu hổ cầm chiếc áo khoác trong tay che trên đùi.

 

Lộc Hàm sau khi che chắn xong xuôi liền thở phào nhẹ nhõm ngẩng đầu nhìn đàn nai con đang biểu diễn, nai con đối với Lộc Hàm mà nói là vô cùng thích thú, cho nên Lộc Hàm nhanh chóng bị đàn nai con thu hút tâm trí.

 

“Bây giờ, tôi xin giới thiệu với mọi người huấn luyện viên mới đến của chúng tôi, hắn sẽ mang đến cho mọi người một màn biểu diễn đặc sắc, nếu có chỗ nào sơ suất mong mọi người thứ lỗi, hoan nghênh huấn luyện viên mới của chúng ta, Ngô Thế Huân!”

 

Ngô Thế Huân! Lộc Hàm giật mình nhìn Thế Huân đi từ sau cánh gà ra, bộ đồ bó sát người nổi bật thân thể thon dài của hắn, dù mặc bộ đồ kỳ quái của huấn luyện viên sở thú thế nhưng không thể lấn át được phong thái của Thế Huân. Thế Huân vừa ra toàn khán đài đều vỗ tay hoan hô, tất cả những cô gái trẻ đều hét lên vì huấn luyện viên quá đẹp trai.

 

Không nói thêm điều gì, Thế Huân thành thục chỉ huy đàn nai con biểu diễn, trên mặt vẫn duy trì dáng tươi cười mê người. Dù được tập luyện nhiều nhưng những chú nai vẫn mắc lỗi, nhưng Thế Huân đều nhẹ nhàng ra hiệu lại thật chính xác, sau đó thưởng cho mỗi chú nai một phần thưởng xứng đáng.

 

Lộc Hàm không nghĩ tới Thế Huân lại có thể huấn luyện được đàn nai nhỏ, mà lại còn huấn luyện tốt như vậy.

 

Những chú nai được Thế Huân chỉ đạo phối hợp vô cùng ăn ý, mọi người đều vỗ tay tán thưởng. Cuối cùng trong tiếng nhạc du dương, Thế Huân giơ cánh tay cùng những chú nai nhảy bật lên. Trong đó có hai chú nai nhảy dựng lên thật cao, đồng thời dùng miệng gặm hai sợi dây treo trên cột giật xuống. Ngay sau khi tấm màn được hạ xuống, một tấm hoành phi thật lớn hiện ra trong sự kinh ngạc của mọi người.

 

Kinh ngạc nhìn tấm hoành phi, Lộc Hàm sững sờ che miệng lại vừa mừng vừa sợ.

 

【 Lộc Hàm 】【 Anh yêu em 】

 

Dòng chữ khắc trên tấm hoành phi đỏ rực rỡ thật bắt mắt, nhất thời cả khán đài náo nhiệt bàn tán.

 

Thế Huân cầm lấy micro đứng trên sân khấu lên tiếng, chậm rãi nói rằng.

 

“Lộc Hàm, anh yêu em, lâu nay anh chưa từng có dũng khí nói ra ba chữ này, hôm nay nhân cơ hội này anh muốn nói cho em biết, anh yêu em.” Thế Huân thâm tình sâu sắc tỏ tình, khiến mọi người trong khán đài đều tĩnh lặng.

 

“Chúng ta gặp nhau có thể là đã được định trước, dù em nghĩ anh không xứng làm người yêu của em, nhưng anh vẫn cố gắng để em hiểu được tình yêu của anh, Lộc Hàm, tha thứ cho anh được không?”

 

Nói xong Thế Huân lấy từ phía sau người một cành hồng đỏ thắm, chú nai đầu đàn có đôi mắt sáng như sao ngẫng đầu ngậm lấy, Thế Huân ôn nhu sờ sờ đầu chú nai, sau đó chú nai nghe lời chạy về phía khán đài, ngẩng đầu tặng cành hồng cho Lộc Hàm một cách chính xác.

 

Lộc Hàm ngạc nhiên nhận đóa hoa, toàn khán đài một lần nữa xôn xao, thì ra người mà huấn luyện viên tỏ tình là một chàng trai.

 

Thế Huân chạy lên khán đài, sau đó chậm rãi đi tới trước mặt Lộc Hàm.

 

Cứ như coi mấy trăm người trong khán đài thành không khí, trong mắt Thế Huân chỉ nhìn mỗi Lộc Hàm.

 

“Lộc Hàm, trước đây đều là lỗi của anh, xin hãy tha thứ cho sự ngu ngốc của anh, từ nay về sau trong lòng anh chỉ có một mình em thôi, xin hãy tin tưởng tình yêu anh dành cho em là chân thành.”

 

Thế Huân xúc động nói ôn nhu, vừa ấm áp lại thâm tình, hơi thở hổn hển vì vừa chạy qua, điều này lẽ nào không khiến Lộc Hàm cảm động sao?

 

Chỉ là Lộc Hàm vẫn nghi ngờ, Bạch Hiền trong lòng Thế Huân còn lưu giữ đâu đó mà mình không biết, chỉ cần Thế Huân còn có một chút tình cảm nhỏ nhoi với Bạch Hiền, Lộc Hàm sẽ không dám tiếp nhận tình yêu của Thế Huân.

 

Nhận thấy Lộc Hàm nghi ngờ, Thế Huân lấy một chiếc hộp nhỏ trong túi ra, sau đó mở nắp, lộ ra một chiếc nhẫn sáng lấp lánh. Thế Huân quỳ một gối xuống đất, giơ chiếc hộp về phía Lộc Hàm.

 

Oa Mọi người xung quanh liên tục tán thưởng.

 

“Lộc Hàm, gả cho anh đi, tình yêu anh dành cho em đời này vĩnh viễn không phai.”

 

Nhìn ánh mắt chân thành và tha thiết của Thế Huân, mọi người xung quanh cũng lên tiếng khuyên Lộc Hàm nên nhận lời, gả cho hắn, Lộc Hàm không còn lý do gì để từ chối Thế Huân nữa rồi, nếu như Thế Huân không thương mình, hắn sẽ không tốn nhiều tâm tư như vậy.

 

“Em nhận lời, mau đứng lên đi.”

 

Cuối cùng Lộc Hàm cũng chấp nhận, Thế Huân vui vẻ đứng lên ôm lấy Lộc Hàm. Mọi người quanh họ cũng đứng dậy theo hoan hô chúc mừng, đàn nai nhỏ nghe tiếng vỗ tay cũng nhảy nhót vui mừng.

 

Lộc Hàm vẫn bồi hồi ngắm nhìn chiếc nhẫn trên ngón tay, vừa rồi Thế Huân đeo vào ngón tay rất vừa vặn. Lộc Hàm đứng ở hậu trường chờ Thế Huân thay quần áo, ngây ngốc nhìn chiếc nhẫn, trong lòng ấm áp lạ thường.

 

“Lộc Hàm ”

 

Nghe tiếng Thế Huân đi ra, Lộc Hàm xoay người nhìn lại, Thế Huân đã thay tây trang cười xán lạn như nắng mai.

 

“Để em đợi lâu rồi.”

 

“Không có gì.”

 

Lúc này đoàn huấn luyện viên cũng đi ra, thấy Thế Huân ôm Lộc Hàm thân mật tất cả đều tấm tắc ước ao.

 

“Không nghĩ tới huấn luyện viên đẹp trai nhất của chúng ta lại khổ cực luyện tập để tỏ tình với cậu bé dễ thương này.” Một huấn luyện viên nữ nói, vẻ mặt đầy ước ao.

 

“Ước ao không được nha, còn nhớ một tuần trước hắn đến học tưởng là để tìm người yêu, thì ra hoa sớm đã có chủ rồi.” Một huấn luyện viên nam trêu chọc.

 

“Đúng vậy đúng vậy, Thế Huân tới chỗ này học rất chăm chỉ, mỗi ngày đều quấn lấy chúng ta đòi dạy hắn huấn luyện đàn nai nhỏ chính là vì buổi biểu diễn hôm nay, như vậy xem ra không phụ lòng người rồi.”

 

“Ai nha, mấy người đi nhanh lên, màn biểu diễn tiếp theo sắp bắt đầu rồi.” Thế Huân giục bọn họ.

 

“Biết rồi, Thế Huân sau này nhớ tới chơi thường xuyên nhé.”

 

“Biết rồi, sau này tôi sẽ dẫn Lộc Hàm tới.” Thế Huân sủng nịch kéo Lộc Hàm tới gần.

 

Nhìn các huấn luyện viên đi ra, Lộc Hàm nghi hoặc hỏi, “Mỗi ngày anh đều đến đây luyện tập sao? Thì ra lý do anh không tới tìm em là vì chuyện này.” Nói đến chuyện Thế Huân bỗng mất liên lạc, Lộc Hàm còn thương tâm nghĩ mọi chuyện đã kết thúc rồi.

 

“Xin lỗi Lộc Hàm, quãng thời gian đó em nhất định rất khó chịu?”

 

Lộc Hàm kiên cường lắc đầu, thế nhưng mũi đã phiếm đỏ.

 

“Sau này anh sẽ không bao giờ làm em khổ sở nữa, anh đã xác định được tình cảm của mình, anh sẽ yêu em đến già, anh yêu em.”

 

Ba chữ, nhưng còn hơn tất cả. Lộc Hàm khóc sung sướng nhào vào trong lòng Thế Huân, ôm chặt Thế Huân, không bao giờ muốn buông lỏng ra.

 

Biện phụ thất thần suy nghĩ không biết kiếp trước mình đã làm sai cái gì, đời này chỉ là một ông nông dân cần cù và thật thà, vì sao hai đứa con trai khổ cực nuôi lớn lại phải lòng đàn ông. Mà thôi mà thôi, coi như mình nuôi hai cô con gái vậy.

 

“Bạch Hiền và Xán Liệt thì cha có thể cho phép.” Biện phụ ôm trán nói rằng.

 

Bạch Hiền và Xán Liệt ngồi bên cạnh mừng rỡ cười toe, Biện phụ bất đắc dĩ lắc đầu chuyển hướng sang Lộc Hàm và Thế Huân.

 

“Thế nhưng Lộc Hàm và Thế Huân. . . ”

 

“Bác trai, con thực sự yêu Lộc Hàm.” Biện phụ còn chưa nói xong Thế Huân đã lên tiếng, sợ Biện phụ không đồng ý.

 

Biện mẫu ngồi bên cạnh Biện phụ cúi đầu nín cười, sau đó ngẩng đầu mỉm cười nói với Thế Huân, “Hai bác không phải không cho hai con bên nhau, chỉ là bây giờ con đã cầu hôn Lộc Hàm rồi, thế nhưng Lộc Hàm còn đang đi học, cho nên tạm thời không thể cho hai đứa kết hôn được.”

 

Thế Huân ngượng ngùng vâng dạ, xem ra mình quá sốt ruột rồi.

 

Lộc Hàm ngồi một bên cũng hiểu được mà buồn cười, “Con đã nói với anh ấy rồi, chờ con tốt nghiệp đại học xong chúng ta mới bàn chuyện kết hôn.”

 

“Ừ, như vậy mới đúng.” Biện mẫu cười rạng rỡ, tuy rằng ‘ vợ ’ là đàn ông, thế nhưng thấy con trai mình có thể tìm được hạnh phúc cũng mãn nguyện rồi.

 

“Vậy, cha mẹ, chuyện kết hôn của con và Bạch Hiền thì sao ạ? Chúng con không cần phải chờ nữa nhỉ.”

 

Xán Liệt cẩn thận hỏi, thế nhưng lời vừa nói ra trong phòng đột nhiên im lặng, tất cả mọi người nhìn về phía Xán Liệt.

 

“Con nói sai gì sao?”

 

“Xán Liệt, chúng ta tạm thời khoan bàn đến chuyện này, đã khuya rồi, Xán Liệt và Thế Huân về trước đi, ngày mai mọi người còn phải đi làm nữa.”

 

Bạch Hiền cũng có vẻ sốt ruột, kéo Xán Liệt và Thế Huân ra ngoài cửa. Không đợi Xán Liệt nói thêm gì, hai người đã bị đuổi ra ngoài cửa.

 

“Đều do anh cả, đang bình thường lại nhắc tới chuyện này!” Thế Huân ai oán trách cứ Xán Liệt, sau đó đi xuống lầu trước.

 

“Tôi làm sao cơ, lẽ nào kết hôn không được sao?” Xán Liệt vô tội nhìn Thế Huân đang bỏ đi, lại liếc nhìn cánh cửa nhà Bạch Hiền, vẻ mặt ngây ngô khó hiểu.

 

Xán Liệt vô cùng nóng ruột lại khiến Bạch Hiền không quen, Bạch Hiền còn chưa chuẩn bị tâm lí kết hôn với Xán Liệt, kết hôn xong có còn phải chịu sự cô đơn như lúc trước không? Còn có đứa con, vẫn là một khúc mắc trong lòng Bạch Hiền.

 

Vài ngày sau Bạch Hiền đang ngồi trong phòng làm việc, đột nhiên nghe đồng nghiệp nói có người tìm mình, Bạch Hiền đứng dậy ngẩng đầu nhìn.

 

Xán Liệt mặc tây trang cầm một bó hoa tươi xinh đứng trước cửa phòng, trên mặt lại mang biểu tình nghiêm túc không hợp cho lắm.

 

Bạch Hiền sợ đến lui ra phía sau một bước, buồn cười nhìn Xán Liệt, muốn nói gì đó nhưng lại không biết mở miệng thế nào.

 

Mấy đồng nghiệp khác cũng ngạc nhiên như nhau, đều tụ tập lại thành nhóm nhỏ giọng bàn luận. Mấy đồng nghiệp bên bộ phận khác cũng tò mò qua hóng chuyện, nhưng chỉ dám đứng từ xa chỉ trỏ.

 

Xán Liệt cầm bó hoa đi tới phía Bạch Hiền, Bạch Hiền nhìn Xán Liệt đi tới có chút hoảng hốt.

 

“Anh làm trò gì vậy?” Bạch Hiền xấu hổ cười hỏi.

 

Xán Liệt không nói, chỉ nhìn chằm chằm vào Bạch Hiền, khiến Bạch Hiền vô cùng ngượng ngùng, nhưng mà hành động tiếp theo của Xán Liệt mới khiến Bạch Hiền chân tay luống cuống.

 

Xán Liệt quỳ một gối xuống đất, dâng bó hồng đến trước mặt Bạch Hiền, trên mặt lộ ra nụ cười xán lạn mê người, “Bạch Hiền, gả cho anh đi.”

 

Nhất thời trong ngoài phòng làm việc nổ tung, mỗi người trên mặt đều lộ ra biểu tình kinh ngạc.

 

“Anh đừng như vậy, đứng lên nói chuyện đi.” Bạch Hiền tiến lên muốn nâng Xán Liệt dậy, thế nhưng Xán Liệt vẫn cố chấp quỳ trên mặt đất, nghiêm túc nhìn cậu.

 

“Bạch Hiền, anh biết trước đây đã kết hôn qua loa sơ sài với em, em nhất định muốn một lễ cưới lãng mạn nhưng lại sợ hình thức, cho nên anh mới làm như vậy. Lần này anh xin lấy nhân cách ra cầu hôn em, nếu như sau này anh có làm chuyện gì có lỗi với em, Phác Xán Liệt sẽ bị liệt cả đời!”

 

Xán Liệt nói vừa nghiêm túc lại vui đùa khiến mọi người đều phì cười, ai cũng giật mình khi thấy một chủ tịch công ty lớn lại lãng mạn như vậy, nhưng Bạch Hiền lại không cảm thấy lãng mạn, mà là rất quẫn bách.

 

“Không phải em không tin anh, chỉ là muốn anh cho em một chút thời gian để suy nghĩ mà thôi.” Bạch Hiền khẩn trương nói.

 

“Nhất định là anh thiếu thành ý rồi, còn có cái này.” Xán Liệt nói xong liền móc ra một hộp nhẫn, sau đó lại dâng lên trước mặt Bạch Hiền.

 

“Chiếc nhẫn này là tự anh thiết kế, tuy rằng nó không đẹp thế nhưng đều là tình yêu của anh dành cho em, bên trong còn khắc tên của hai chúng ta, YEOL&BEAK.”

 

Biết bao lần Xán Liệt tặng hoa hồng nhưng không cảm động được Bạch Hiền, nhưng vừa nhìn thấy chiếc nhẫn Bạch Hiền lập tức dao động. Trong lòng nhất thời hỗn loạn, cậu bỗng nhớ về chiếc nhẫn mà dù có chết cũng phải bảo vệ ngày xưa, lần này nó có thể khiến trái tim rung động nữa không?

 

“Bạch Hiền, chúng ta kết hôn đi!”

 

Bạch Hiền, chúng ta kết hôn đi!

 

Một câu nói như vậy in thật sâu trong lòng Bạch Hiền, chẳng bao giờ nghĩ tới lại có một ngày như vậy, Xán Liệt quỳ gối xuống trước mặt mình cầu hôn.

 

“Chấp nhận đi, đồng ý đi, đáp ứng đi. . .”

 

Đám đồng nghiệp bên người cùng nhau hò hét, điều này lại khiến cho lòng Bạch Hiền lắc lư càng mạnh, nhìn lại Xán Liệt trước mặt, bộ dạng tha thiết sao nỡ nhẫn tâm cự tuyệt.

 

“Em đồng ý.”

 

Bạch Hiền nói khiến tảng đá lớn trong lòng Xán Liệt rơi xuống, vui vẻ ra mặt cầm lấy nhẫn đeo lên ngón áp út của Bạch Hiền. Thấy Bạch Hiền sau khi mang nhẫn cũng lộ ra biểu tình mừng rỡ, Xán Liệt lần đầu tiên cảm nhận được cảm giác của hạnh phúc, còn hơn cảm giác khi cầu hôn với Từ Nhã Nghiên.

 

Ôm Bạch Hiền thật chặt, không bao giờ muốn buông tay nữa, cái ôm đó là cả cuộc đời.

 

Tuy rằng Bạch Hiền nhận lời cầu hôn của Xán Liệt, thế nhưng chưa đồng ý kết hôn. Dưới sự van xin thảm thiết cùng mấy trò ăn vạ của Xán Liệt, Bạch Hiền mới miễn cưỡng dọn về ở chung với hắn, lần thứ hai về lại ngôi nhà lớn năm xưa.

 

Xán Liệt đẩy cửa ra từng ký ức hãy còn mới mẻ hiện lên trước mắt, đồ dùng lâu ngày không đụng bị bụi bám lấy từng tầng mỏng. Bạch Hiền đi vào đứng trong phòng khách nhìn bốn phía, đã xa gần hai năm nhưng mọi thứ vẫn mới như cũ.

 

“Ngạc nhiên chưa.” Xán Liệt cười nói, “Sau khi em đi nơi này không có ai ở, khi Chung Nhân về Hàn Quốc không có chỗ ở mới để nó sống tạm ở đây, bây giờ Chung Nhân đi rồi anh liền gọi người làm dọn dẹp sạch sẽ, chào đón em trở về.”

 

Xán Liệt đi tới trước mặt Bạch Hiền, cười ôn nhu, “Anh nghĩ chúng ta sẽ bắt đầu lại từ nơi này, thế nhưng lần này là một sự khởi đầu tốt đẹp, sẽ không để em một mình chống chọi với cô đơn nữa.”

 

Bạch Hiền nhìn lại bóng lưng mình cô đơn trong căn nhà rộng lớn, sô pha trong góc phòng, trên bàn cơm, trong phòng ngủ, đều là bóng dáng cô đơn của mình, mũi nhịn không được lại ê ẩm.

 

“Còn có, em nhìn này.”

 

Xán Liệt kéo tay Bạch Hiền lên lầu hai, sau đó thần bí mở căn phòng khách nho nhỏ.

 

Trước đây căn phòng khách rỗng tuếch hiện tại đã biến thành một gian phòng dành cho trẻ em, nền nhà trải thảm mềm mại, trong góc phòng bày đặt chiếc bàn học cùng giá sách nhỏ bé, gần chiếc cửa sổ có treo hàng chuông gió tí hon là chiếc giường gỗ màu vàng, trên giường chăn đệm còn thơm mùi nắng mai. Trên tường còn dán những bức trang hoạt hình sinh động, thế nhưng điều khiến Bạch Hiền kinh ngạc nhất chính là ở giữa căn phòn có một chiếc nôi.

 

Chiếc nôi được kiên định bằng đồng đỏ, phía trên còn treo máy bay đồ chơi và chuông gió hình nấm. Bạch Hiền nhìn không chớp mắt chiếc nôi, tựa hồ còn nhìn thấy một hình hài nhỏ bé nằm ở bên trong, đôi mắt to lấp lánh như sao, chân tay mũm mĩm linh hoạt đung đưa, đôi môi bé bỏng cứ mấp máy tạo ra tiếng sột soạt như đang ăn bánh, có lúc lại tròn mắt cười thật tươi khoe hàm răng mới nhú trắng tinh.

 

Xán Liệt lấy một chiếc hộp nhỏ từ dưới bàn học đi tới trước mặt Bạch Hiền, Bạch Hiền vô cùng kinh ngạc nhìn chiếc hộp trong tay Xán Liệt, đây chẳng phải là chiếc hộp ngày đó mình đã ném đi sao?

 

“Chiếc hộp này, sau khi em ném đi anh đã nhặt về, lúc đó có thể vì em dỗi anh mới vứt bỏ, nhưng ở trong lòng em nhất định không muốn.”

 

Quả thực là không muốn, chiếc hộp ấy chứa đầy hy vọng của Bạch Hiền đối với đứa con đầu lòng, thế nhưng đứa con không ra đời nên hy vọng cũng tan biến. Hôm nay lại thấy, nỗi đau trong lòng lại ùa về.

 

Bạch Hiền run rẫy nhận lấy chiếc hộp đặt trên mặt đất, quỳ xuống từ từ mở hộp ra. Những ký ức đã bị phủ bụi một lần nữa được gọi về, những chiếc quần lót nhỏ bé đáng yêu, những dòng thư của một người cha gửi cho con yêu, tất cả đều hiện về trước mắt.

 

Cuối cùng Bạch Hiền nhịn không được mà khóc nghẹn ngào, nếu như đứa con còn sống, hẳn là đã bi bô tập nói rồi.

 

“Bạch Hiền, xin lỗi, trước đây là anh làm sai, con của chúng ta mới ra đi như vậy.”

 

Xán Liệt yêu thương ôm Bạch Hiền vào trong lòng, Bạch Hiền tựa ở trước ngực Xán Liệt thất thần nhìn mọi thứ nhạt nhòa vì lệ. Xán Liệt tự trách mình đã phạm sai lầm, nếu như lúc đó lý trí một chút, bình tĩnh một chút, sẽ không khiến Bạch Hiền đau khổ như vậy, lại càng không để con đường theo đuổi Bạch Hiền gian nan như vậy. Đăng bởi: admin

Danh Sách Chương:

truyện full
Bạn đang đọc truyện trên website WebTruyen.Com

Nhận xét của đọc giả về truyện Độc Thủ Tịch Mịch

BÌNH LUẬN FACEBOOK