Danh Sách Chương:

  • Màu nền:
  • Font chữ:
  • Chiều cao dòng:
  • Kích Cỡ Chữ:
CHƯƠNG 23:

 

Lời bác sĩ nói như một tia sét đánh khiến Phác mẫu choáng váng muốn té xỉu, Xán Liệt vội vàng đỡ lấy Phác mẫu, “Mẹ, mẹ, mẹ làm sao vậy?”

 

“Đứa con xấu số của ta, Bạch Hiền của ta ”

 

Phác mẫu lòng tan nát vụn vỡ, thật vất vả mới có một đứa cháu vậy mà nó lại ra đi như vậy.

 

“Ba ba, ba ba, ba ba không cần con nữa sao? Ô ô…”

 

Trước mắt xuất hiện một đứa bé khoảng một tuổi, nói mơ hồ không rõ, bàn tay nhỏ bé xoa xoa con mắt, trong miệng vừa nói vừa khóc nức nở.

 

“Con yêu, không phải ba không cần con.”

 

Bạch Hiền sốt ruột chạy tới muốn ôm cục cưng, thế nhưng vừa chạy đến bé con liền tan thành khói trắng.

 

“Cục cưng, bảo bối, con ở đâu?”

 

Bạch Hiền hò hét trong bóng đêm u tối.

 

Trong phòng bệnh an tĩnh, Bạch Hiền nằm ở trên giường nhắm mắt lại bất an nói mớ.

 

“Bạch Hiền, con mở mắt nhìn mẹ đi.” Phác mẫu nắm chặt tay Bạch Hiền, cố gọi Bạch Hiền tỉnh dậy.

 

Bạch Hiền run run lông mi mở mắt, nhìn về phía bốn bức tường trắng noãn, thấy Phác mẫu đang ngồi gạt nước mắt bên giường.

 

“Mẹ.” Bạch Hiền suy yếu gọi một tiếng, “Mẹ, con của con không có việc gì chứ.”

 

Bạch Hiền nỗ lực mỉm cười, tay cũng nhẹ nhàng xoa lên bụng, vẫn cho rằng con mình vẫn còn đang trong bụng.

 

“Bạch Hiền, con còn trẻ, vẫn có thể mang thai.” Phác mẫu không dám nhìn thẳng vào mắt Bạch Hiền.

 

Hiển nhiên Bạch Hiền không rõ ý tứ của Phác mẫu, vẻ mặt nghi hoặc hỏi, “Mẹ nói gì vậy?” Bạch Hiền miễn cưỡng khởi động thân thể, nhìn Phác mẫu đang cúi đầu, ngực có dự cảm không tốt.

 

“Con của cậu đã không còn nữa.”

 

Xán Liệt vẫn đứng ở bên kia đột nhiên nói, Bạch Hiền lạnh lùng quay đầu nhìn về phía Xán Liệt, đôi mắt vô thần nhìn Xán Liệt, trong miệng chậm rãi nói rằng, “Con tôi đã không còn nữa?”

 

Trong phòng bệnh an tĩnh Bạch Hiền chợt nghe thấy thanh âm máu từ tim đang chảy ngược ra ngoài.

 

“A ”

 

Một tiếng thét chói tai khiến Phác mẫu và Xán Liệt đều giật mình hoảng loạn, Bạch Hiền thống khổ ôm đầu hét như điên như dại.

 

“Bạch Hiền, con bình tĩnh một chút.” Phác mẫu lo lắng ngăn Bạch Hiền lại, thế nhưng nỗi đau mất đi đứa con làm sao khiến Bạch Hiền bình tĩnh được. Bạch Hiền cứ hét, dùng chút sức lực trong đáy lòng mà hét. Nỗi đau ấy biến thành cơn điên dại. Bạch Hiền muốn hét lên tận trời xanh, muốn cho ông trời biết nỗi cay đắng đang giết chết mình.

 

“Biện Bạch Hiền, cậu bình tĩnh một chút.”

 

Xán Liệt cũng tiến lên khuyên can, Bạch Hiền liền cầm lấy chiếc gối bên người ném tới Xán Liệt, hắn nhanh tay chụp lấy, vẻ mặt khó tin nhìn Bạch Hiền, dám lấy đồ ném hắn.

 

“Anh cút, anh cút, tôi không muốn thấy anh.”

 

Bạch Hiền không ngừng ném đồ vào Xán Liệt, chiếc ly nước thủy tinh thiếu chút nữa trúng đầu Xán Liệt, may mà Phác mẫu chặn kịp thời.

 

“Ngươi còn đứng ngốc ở đây làm gì, nhanh đi ra ngoài cho ta.” Phác mẫu hét lên với Xán Liệt, hiện tại Xán Liệt ở chỗ này sẽ chỉ làm Bạch Hiền càng kích động.

 

Xán Liệt vẻ mặt khó chịu nhìn Bạch Hiền được Phác mẫu ôm vào trong ngực, trong lòng có điểm chán ghét, không phải chỉ mất đi một đứa con thôi sao, vậy mà cứ như người điên không bằng.

 

Thế nhưng Xán Liệt không biết, đứa con này đối với Bạch Hiền quan trọng cỡ nào, khi Bạch Hiền quyết định giữ lại đứa bé, cậu đã tưởng tượng rất nhiều về khung cảnh gia đình có ba và con thơ. Đứa con như vật tín niệm cuối cùng mà Bạch Hiền có được trong những năm tháng sống trong tình yêu vô vọng với Xán Liệt. Thế nhưng hiện tại vật tín niệm không còn, tâm cũng tan nát.

 

Đợi Xán Liệt đi ra ngoài đóng cửa lại, Phác mẫu vỗ lưng Bạch Hiền an ủi, thế nhưng Bạch Hiền chỉ có thể nghẹn ngào.

 

“Mẹ, con của con, con của con đã không còn.”

 

Bạch Hiền không ngừng rơi lệ nói, Bạch Hiền như vậy khiến cho Phác mẫu chẳng biết làm thế nào cho phải.

 

“Còn có thể có, Bạch Hiền còn trẻ mà.”

 

“Sẽ không đâu, sẽ không còn nữa, hắn đã tuyệt tình như vậy, con đã cầu xin hắn thế nhưng hắn không muốn, con cái gì cũng không còn nữa rồi.”

 

“Con còn có ta, Bạch Hiền còn có mẹ mà.” Phác mẫu đau lòng ôm Bạch Hiền vào trong lòng an ủi, mà bản thân bà cũng đau xót chảy nước mắt.

 

“Mẹ, hãy để chúng con ly hôn, con xin mẹ.”

 

Bạch Hiền cầm chặt lấy tay áo của Phác mẫu, ai oán nhìn bà. Giấy ly hôn đã ký rồi, đứa con cũng đã không còn, tình cảm của bọn họ như tấm gương đã vỡ không thể hàn gắn, có miễn cưỡng bên cạnh nhau cũng chỉ làm đôi bên càng khó chịu.

 

Phác mẫu không đành lòng thấy Bạch Hiền thống khổ như vậy, thế nhưng càng không đành lòng nhìn Bạch Hiền buông tha như vậy, là Phác gia thương tổn Bạch Hiền, thế nhưng theo lời Xán Liệt nói, hắn không yêu Bạch Hiền, cứ cùng một chỗ như vậy bi kịch sẽ lại phát sinh. Đã từng nổ lực, thế nhưng vẫn không thể gắn được hai người bọn họ lại với nhau, đã đến lúc buông tay rồi.

 

“Được, mẹ đồng ý.”

 

Gian nan nói ra những lời này, Phác mẫu vẫn coi Bạch Hiền như là con ruột của mình, Bạch Hiền đau khổ như hôm nay có trách cũng chỉ trách bà lúc ấy cố chấp mà thôi.

 

“Cảm ơn mẹ.”

 

Bạch Hiền nội tâm run rẫy, rốt cục, cậu phải kết thúc cuộc hôn nhân vô vọng này rồi. Đăng bởi: admin

Danh Sách Chương:

truyện full
Bạn đang đọc truyện trên website WebTruyen.Com

Nhận xét của đọc giả về truyện Độc Thủ Tịch Mịch

BÌNH LUẬN FACEBOOK