Danh Sách Chương:

  • Màu nền:
  • Font chữ:
  • Chiều cao dòng:
  • Kích Cỡ Chữ:
CHƯƠNG 22:

 

Xán Liệt cũng hét lớn, hắn rất hiểu tính cách của Phác mẫu, nếu biết Từ Nhã Nghiên và Biện Bạch Hiền cùng mang thai, bà nhất định sẽ chọn Biện Bạch Hiền, hơn nữa sẽ đem vị trí tổng tài uy hiếp hắn không được ly hôn, như vậy không những thương tổn Từ Nhã Nghiên mà còn mất đi con của họ. Trong chuyện này, hắn chỉ có thể chọn con đường hi sinh Biện Bạch Hiền.

 

“Anh muốn ly hôn, được, tôi ly hôn với anh, tôi lập tức ký.”

 

Bạch Hiền sớm đã nhìn thấy tờ giấy ly hôn trên bàn, cho nên khi đoạt lấy giấy đoán bệnh mang thai thì nhịn không được mà khóc rấm rức.

 

Bạch Hiền giãy khỏi tay Xán Liệt hai mắt đẫm lệ ký tên vào giấy ly hôn, động tác run rẫy khiến cho nước mắt rơi xuống thấm ướt cả tờ ly hôn.

 

Bạch Hiền chưa bao giờ nghĩ mình sẽ ký vào tờ giấy ly hôn nhanh như vậy, nhưng con đường đã đi đến ngã rẽ này, khi bàn tay di chuyển nét bút, chút ánh sáng lẻ loi trong tim Bạch Hiền đã bị dập tắt.

 

“Tôi xin anh, xin anh hãy tha cho con tôi.”

 

Đã từng khao khát được ở lại bên người Xán Liệt, thậm chí dù Xán Liệt làm nhiều chuyện khiến cậu thương tâm, nhưng cậu vẫn nỗ lực tìm kiếm một cơ hội nhỏ nhoi. Thế nhưng hiện tại Bạch Hiền như một tên khất cái, đi cầu xin Xán Liệt buông tha cho mình.

 

“Vô dụng thôi, dù cậu ký rồi, mẹ tôi vẫn không để chúng ta ly hôn.”

 

Với tính cách của Phác, dù hắn ly hôn với Bạch Hiền, Phác mẫu nhất định sẽ cho cả thế giới biết vợ của Xán Liệt là nam, còn sắp sinh con đầu lòng. Đến lúc đó hắn phải làm sao đối mặt với Từ Nhã Nghiên.

 

“Đi bệnh viện phá thai nhanh!”

 

“Không, buông ra.”

 

Bạch Hiền kiên cường chống lại, Xán Liệt cũng không khoan nhượng cầm chặt lấy vai Bạch Hiền không tha, cố kéo cậu đến cánh cửa.

 

Dùng hết sức lực toàn thân chống lại, bụng Bạch Hiền truyền đến từng đợt đau nhức, thế nhưng cậu cắn chặt răng kiên trì, nếu như thả lỏng một chút, cậu sợ con mình sẽ ra đi mãi mãi. Đứa con ấy là sinh mạng của cậu, cậu không muốn mất đi, không bao giờ muốn.

 

“Biện Bạch Hiền, cậu cho là sinh con rồi tôi sẽ yêu cậu sao, đừng nghĩ dùng đứa con sẽ khiến tôi đến với cậu, cậu sai rồi!” Xán Liệt bạo phát nắm hai vai Bạch Hiền gào thét. Nếu như mềm không được, chỉ có thể mạnh bạo thôi.

 

“Tôi không hy vọng anh yêu tôi, nhưng xin anh đừng giết con của tôi, tôi xin anh.” Bạch Hiền khóc như điên dại tìm cách cứu lấy đứa con của mình.

 

“Tôi sẽ không yêu cậu, từ đầu đến bây giờ tôi cũng chưa từng chấp nhận cậu!” Xán Liệt tuyệt tình khiến tâm hồn Bạch Hiền tan nát như bị xe tải dần qua.

 

“Không! Tôi không muốn nghe.”

 

“Cậu nghĩ sinh con ra không có cha nó sẽ an ổn lớn lên sao? Đi phá thai đi.”

 

Xán Liệt chậm rãi nói, vươn tay tới Bạch Hiền.

 

Không có tình thương yêu của cha mẹ, con của mình nhất định sẽ hận một người ba vô dụng như mình, sẽ bị những đứa trẻ khác cười nhạo, không được, mình không thể để con mình chịu đau khổ. Thế nhưng ba thực sự thương con.

 

“Không được, tôi sẽ không đi phá thai!”

 

Bạch Hiền thoát khỏi tay của Xán Liệt, thế nhưng bàn chân không ổn định lệch trọng tâm mà ngã về phía sau, đụng vào chiếc ghế sô pha bên cạnh, vừa lúc bụng bị va chạm mạnh.

 

Cú ngã khá mạnh khiến nỗi đau từ bụng truyền lên gia tăng, móng tay đâm vào chiếc gối chịu đựng cơn đau giết người. Cảm giác được một dòng chất lỏng nóng ấm từ hạ thân chảy ra, Bạch Hiền chịu đựng đau đớn nhìn lại, máu đỏ đang chậm rãi thấm ướt quần jean.

 

Bạch Hiền thống khổ ôm bụng ngồi dưới đất, cậu cảm giác con mình đang bị dòng máu đỏ kia cuốn trôi đi mất.

 

“Xán Liệt, cứu tôi…” Bạch Hiền giơ tay hướng về Xán Liệt xin giúp đỡ.

 

Xán Liệt thấy dưới thân Bạch Hiền đầy máu tươi, hoảng sợ choáng váng không dám động đậy. Chờ hắn định thần lại, lần đầu tiên gặp chuyện này cũng không biết làm sao.

 

“Bạch Hiền, cậu làm sao vậy?” Xán Liệt lo lắng hỏi.

 

“Con tôi, xin anh hãy cứu con tôi.” Bạch Hiền khó khăn mấp máy những lời bi thương, trên gương mặt trắng bệch như trang giấy trắng không ngừng rơi lệ, nắm lấy vạt quần của Xán Liệt cầu xin.

 

Đúng lúc này Phác mẫu đột nhiên đến thăm, thấy cảnh tượng bên trong phòng khách mà hoảng sợ, nhìn dưới thân Bạch Hiền có vết máu liền biết là dấu hiệu sảy thai.

 

“Còn đứng đó làm gì, mau gọi cấp cứu.”

 

Bạch Hiền tựa ở trong lòng Xán Liệt, đau đến nói không nên lời, chỉ có thể dùng đôi mắt ngập lệ nhìn Xán Liệt, ngực liên tục nói, hãy cứu con của tôi, cứu con của tôi.

 

Xe cấp cứu hú vang cả con đường đến bệnh viện, cáng cứu thương rất nhanh chạy vào phòng cấp cứu, hộ sĩ và bác sĩ cũng gấp rút chạy theo. Phác mẫu vẫn cầm lấy tay Bạch Hiền, nỗ lực an ủi Bạch Hiền.

 

“Bạch Hiền, kiên trì, con sẽ bình an.”

 

“Mẹ, con của con…” Hiện tại trong miệng chỉ còn lại từ này, Bạch Hiền đã lâm vào khủng hoảng.

 

“Không có việc gì, con của Bạch Hiền chúng ta nhất định rất kiên cường, nhất định sẽ không có việc gì.”

 

Bạch Hiền được đưa vào phòng cấp cứu, Phác mẫu và Xán Liệt bị chặn ở ngoài, đèn ngoài phòng cấp cứu đã đỏ lên.

 

Xán Liệt nhìn cửa phòng cấp cứu đang đóng chặt, lúc nãy choáng váng vẫn chưa tỉnh lại, lúc này Phác mẫu đột nhiên giáng một cái tát lên mặt hắn.

 

“Phác Xán Liệt, ta sao có thể nuôi một đứa con súc sinh như ngươi!”

 

Đây là lần thứ hai Phác mẫu đánh Xán Liệt, hiện tại bà đã hoàn toàn thất vọng với hắn, hết lần này tới lần khác bóp nát con tim của người làm mẹ này.

 

“Bạch Hiền rốt cuộc đã làm sai cái gì mà ngươi lại đối xử với nó như thế, đó cũng là con của ngươi a, ngươi sao có thể tàn nhẫn như thế.”

 

Tàn nhẫn? Bạch Hiền cũng từng nói mình tàn nhẫn, lẽ nào mình thực sự tàn nhẫn?

 

“Xin lỗi, mẹ.” Xán Liệt cúi đầu áy náy nói.

 

“Ngươi đi mà nói xin lỗi với Bạch Hiền, nó yêu ngươi như vậy mà ngươi dĩ nhiên đối xử tàn nhẫn với nó như thế, thật vất vả mới có thai, vậy mà ngươi còn bắt nó đi phá!”

 

“Thế nhưng Joy cũng có thai, mẹ bảo con phải chọn thế nào?”

 

Xán Liệt ngẩng đầu nhìn Phác mẫu, nói ra khổ não của mình.

 

Xán Liệt nói chưa dứt lời Phác mẫu đã bùng lửa lên, chỉ tiếc rèn sắt không thành thép mà quật chết Xán Liệt, “Ngươi tên hỗn đản này, dĩ nhiên vì con ranh kia mà tổn thương Bạch Hiền, ngươi có còn là người không, các ngươi mới là vợ chồng!”

 

“Nếu mẹ lúc ấy không ép chúng con kết hôn, hiện tại đâu thành như vậy?”

 

“Ngươi giờ còn dám mở miệng trách ta, nếu Bạch Hiền có mệnh hệ gì, ngươi đừng trách ta.”

 

“Con căn bản không yêu cậu ta, mẹ bảo con đối mặt cả đời với cậu ta thế nào đây!”

 

“Ngươi sẽ hối hận, ngươi tuyệt đối sẽ hối hận!”

 

Phác mẫu lấy khăn tay lau nước mắt, lòng vô cùng đau xót, bà đã dùng hết tâm tư muốn Xán Liệt và Bạch Hiền bên nhau, lẽ nào thật là ép buộc?

 

Nửa giờ sau đèn phòng cấp cứu tắt, bác sĩ và hộ sĩ giật cửa đi ra.

 

“Bác sĩ, Bạch Hiền thế nào rồi?” Phác mẫu tiến lên hỏi.

 

Bác sĩ tháo khẩu trang xuống sắc mặt ngưng trọng, “Xin lỗi, chúng tôi đã tận lực rồi, cái thai không thể giữ được.” Đăng bởi: admin

Danh Sách Chương:

truyện full
Bạn đang đọc truyện trên website WebTruyen.Com

Nhận xét của đọc giả về truyện Độc Thủ Tịch Mịch

BÌNH LUẬN FACEBOOK