Độc Thê Không Dễ Làm

Chương 75: Chương 66-2

Vụ Thỉ Dực

01/09/2020

Editor: nyanko cungquanghang

Hôm sau A Bảo thức dậy có chút trễ, chậm rãi chớp mắt một chút, lập tức đứng dậy mặc quần áo, rồi kêu nha hoàn đang chờ ở bên ngoài tiến vào hầu hạ.

Sáng sớm Tiêu Lệnh Thù đã đi ra ngoài, đoán chừng là tiến cung tìm Thái Tử. Tuy rằng A Bảo không biết rõ Tiêu Lệnh Thù đi vì chuyện gì, cũng không giống mấy hoàng tử khác ở trong triều có cái chức làm chút sai sự. Chẳng qua xem hắn trực tiếp lãnh mật chỉ xuất kinh làm việc, có thể thấy việc này không có quang minh chính đại lắm.

Dùng xong đồ ăn sáng, A Bảo không có xử lý sự vụ trong phủ, mà gọi Lưu quản gia đến, dò hỏi ông ấy trước đây khi Tiêu Lệnh Thù rời phủ thì chuẩn bị hành lý ra sao.

Lưu quản gia mập mạp cực kỳ dứt khoát nói: “Vương gia từ trước tới nay không thích đồ vật trói buộc, chỉ cần đem theo mấy bộ quần áo và bạc là được.”

A Bảo: =口=! không phải là nên chuẩn bị lương khô dược liệu vật dùng hằng ngày này nọ gì gì đó sao? Hay là xe giảm xóc gì đó không phải là đặc quyền của Vương gia phong kiến khi đi ra ngoài hả?

thật ra Lưu quản gia cũng muốn khóc với việc này, chỉ là Tiêu Lệnh Thù làm việc luôn sấm rền gió cuốn, cảm thấy mang theo mấy thứ kia thật là trói buộc, không cần cũng vậy, mỗi lần trực tiếp đem phủ vệ đi theo, nhưng ngày đi nghìn dặm, hành động bưu hãn kinh người như vậy, giống như một con mãnh thú đáng sợ vậy đó. Cũng chỉ có ít người mới dám vuốt râu hùm trên đầu Tiêu Lệnh Thù, chứ nam nhân hung tàn đó, thật không dễ chọc mà.

A Bảo vô lực phất tay bảo Lưu quản gia lui xuống, sau đó gọi Hoa ma ma tới, bảo bà ấy tự mình đi chuẩn bị một ít lương khô dinh dưỡng nhưng thuận tiện để đem theo, sau đó tự mình chạy đến Bán Hạ Các một chuyến, vì thấy Tiêu Lệnh Thù sắp rời kinh, bảo Giải Thần Y chuẩn bị một ít thuốc.

“hắn lại muốn đi làm chuyện xấu sao?” Phản ứng của Giải Thần Y cũng rất nhanh, chờ sau khi nói xong, mới thấy A Bảo trừng mắt nhìn mình, chạy nhanh cười mỉa nói: “Vương phi đừng vội, tại hạ lập tức đi chuẩn bị.”

A Bảo khách khí nói: “Đa tạ Giải Thần Y.” thật ra, nếu là Giải Thần Y cũng đi theo cùng, nàng sẽ tương đối yên tâm hơn, cũng không biết Tiêu Lệnh Thù lần này có đem theo Giải Thần Y đi cùng hay không.

Chạng vạng, chờ khi Tiêu Lệnh Thù trở về, A Bảo đang thu thập quần áo cho hắn, nhìn đến tay nải tròn vo vo kia, cuối cùng Tiêu Lệnh Thù cái gì cũng chưa nói.

“Vương gia có cần đem theo Giải Thần Y không?” A Bảo rót cho hắn ly trà, hỏi.

“không dẫn theo.”

Lúc này, vừa lúc Giải Thần Y đem theo dược vật hắn đã chuẩn bị tốt đưa tới đây, nghe được Tiêu Lệnh Thù trả lời, vui vẻ nói: “Như vậy quá tốt rồi, ta cũng không muốn đi Giang Nam, không có gì đẹp đẽ.” Quê nhà hắn vốn ở vùng Giang Nam, đã sớm ở đó ngây ngốc đến chán ngấy.

Tiêu Lệnh Thù uống ngụm trà, cũng không thèm nhìn Giải Thần Y đem theo một bao nải toàn là thuốc, nói: “Trói buộc như vậy, không đem theo cũng được.”

Giải Thần Y: “.....” cungquanghang_nyannyan

A Bảo: =口=! Cho nên nói, không chỉ có ngại hành lý trói buộc, ngay cả đại phu tay trói gà không chặt cũng ghét bỏ sao? Vương gia à, hành sự quá đơn giản cũng không tốt lắm đâu!

Giải Thần Y đem theo tâm tình thả lỏng lẫn bi phẫn rời khỏi, ngay cả bao tải dược liệu hắn them đến cũng lười giải thích với Tiêu Lệnh Thù. A Bảo mở ra xem xét, phát hiện có rất nhiều chai lọ và mấy gói thuốc trong giấy dầu. Mỗi dạng đồ vật đều dùng mẫu giấy nhỏ ghi chú rõ tên và cách sử dụng, từ thuốc ngoại thương, đến phong hàn này nọ đều có, cực kỳ đầy đủ. A Bảo rất vừa lòng, Giải Thần Y thật là người cực kỳ cẩn thận.

Sau bữa tối, Tiêu Lệnh Thù nắm tay A Bảo đi tản bộ ở trong hoa viên, khó có khi hắn không trực tiếp xách nàng đến phòng luyện công lăn lộn, cũng chẳng phải hắn đột nhiên lương tâm phát hiện gì đó, A Bảo cảm thấy đoán chừng hiện tại không lăn lộn nàng, chờ đến khi lại lên giường lăn lộn -- ai ui, giống như eo lại muốn đau rồi!

Quả nhiên, đêm nay tình hình chiến đấu cũng cực kỳ kịch liệt, A Bảo cảm thấy hắn chiến đấu hăng hái vài ngày này, có chút lo lắng lúc lên đường có thể không có tinh thần hay không, cho nên sau khi xong hai hiệp, hy sinh chính mình cự tuyệt nghiêm túc.

“Vương gia ngày mai còn phải lên đường, nên nghiêm túc nghỉ ngơi mới phải.”

Tiêu Lệnh Thù véo cằm nàng, bốn mắt nhìn nhau. Đôi mắt kia ngày thường thoạt nhìn nửa lạnh lùng nửa âm ngoan, thế nhưng bây giờ thấy có chút sương mù, phảng phất như bị khói nhẹ từ lư hương phát ra, có dấu vết động tình - nhìn đến mức thân thể nàng cũng muốn nhũn ra. một loại run rẩy tê mỏi từ xương chảy thẳng một đường xuống lưng, thẳng đến lúc bị hắn một lần nữa đè ở dưới thân, thân thể bị lấp đầy nghẹn ngào khôn kể, dường như là khóc thút thít xin tha.

“Tiêu Lệnh Thù...”

Nàng duỗi tay ôm lưng mướt mồ hôi của hắn, trong lòng thật sự luyến tiếc hắn rời đi lâu như vậy.

“không cho phép chàng...” cqh_edit_tonratnhieuthoigian

“Hử?” Giọng nói hắn khàn khàn dò hỏi.

Nàng có chút oan ức mà nhìn hắn, khoé mắt bởi vì tình dục huân nhiễm đến đỏ rực, laị thêm vài phần vũ mị, tứ chi của nàng như bạch tuộc tám chân bám lấy thân thể tuy gầy nhưng săn chắc của hắn, bởi vì động tác chiếm hữu của nam nhân nên giọng nói nghẹn ngào: “không cho phép chàng chạm vào nữ nhân khác, không cho phép ở địa phương ta không biết mà làm xằng bậy...”

Động tác hắn dừng lại một chút, sau đó ôm nàng vào trong ngực, liếm nước mắt ở khoé mắt của nàng, nhỏ giọng nói: “Được.”

*****

Sau khi tỉnh lại, vị trí bên cạnh đã trống không, gió thu chợt nổi, làm chăn đệm có phần lạnh lẽo.

A Bảo ủ mình trong chăn, lười biếng không muốn động đậy.

Từ khi thành thân đến giờ đều chưa từng chia lìa, hiện tại Tiêu Lệnh Thù vừa đi, không biết như thế nào nhưng trong lòng lại cảm thấy vắng vẻ, làm gì cũng không có tinh thần.

Chờ A Bảo lăn vài vòng trên giường, lăn lộn đến mức vòng eo vốn dĩ đã mỏi nhừ càng thêm khó chịu mới chịu ngồi dậy.

Vốn dĩ tâm tình đang không vui, đến khi xem mấy tay nải nàng thu thập cho ai kia vẫn ở trong phòng, A Bảo lập tức phát giận.

“Vương gia không đem theo hành lý sao?” Mệt nàng chuẩn bị tỉ mị như vậy, sợ hắn ở bên ngoài bị lạnh bị đói bị thương. Tuy rằng hành lý có nhiều một chút, chỉ là cũng không chiếm bao nhiêu, không phải còn có mấy phủ vệ đi theo sao?!

Nhạn Hồi nhìn nàng đồng tình nói: “Vương gia chỉ đem theo dược mà Giải Thần Y đã chuẩn bị, còn lại cái gì cũng không đem.”

Mấy vị Nhạn khác cũng có chút đồng tình với A Bảo, đồng thời oán trách Tiêu Lệnh Thù không hiểu phong tình. rõ ràng tiểu thư của bọn họ chịu khó chuẩn bị hành lý tỉ mỉ cho người, ai ngờ chỉ một câu chiếm chỗ mà cái gì cũng không đem theo. nyanko129_cungquanghangA Bảo nghiến răng soàn soạt, khuôn mặt có chút dữ tợn, mấy vị Nhạn sợ tới mức đứng sát gần nhau, thầm nghĩ từ sau khi Vương phi gả chồng, tính tình dường như biến lớn. Trước kia cho dù có tức giận thế nào, nàng cũng cười tủm tỉm, nào có tính khí lớn như hiện tại chứ? không thể không nói, có người nam nhân toàn tâm toàn ý sủng ái thậm chí là dung túng cho nữ nhân của họ, thì nữ nhân kia thực sự sẽ dễ dàng bị chiều hư.

Sau khi Tiêu Lệnh Thù rời đi, ngày tháng vẫn tiếp tục trôi.

Lúc đầu A Bảo còn lo lắng ở bên ngoài Tiêu Lệnh Thù có thể ăn không ngon ngủ không yên hay không, cả ngày chỉ miên man suy nghĩ, than ngắn thở dài. Đến mấy ngày sau, loại lo lắng này cũng dần mờ nhạt, trừ bỏ buổi tối ngủ sẽ lăn vào vị trí mà Tiêu Lệnh Thù nằm, nhắc lui nhắc tới về hắn trong chốc lát, thì sau đó lập tức ngủ say.

Tháng chín là ngày tốt để Trần Lưu Vương cưới phi, tất nhiên A Bảo phải tham gia.

A Bảo nhìn thấy Giang Lăng Vi đã lâu không gặp, đột nhiên phát hiện nàng ấy có chút ốm, không khỏi có chút lo lắng. Ngũ công chúa cũng lo lắng nhìn nàng ấy, tuy rằng Kim Cảnh Hi không quen thân Giang Lăng Vi cho lắm, chẳng qua trên mặt cũng toát ra biểu cảm quan tâm.

Giang Lăng Vi xoa xoa trán, cười nói: “Gần nhất thân mình thái phi không khoẻ, ta đi hầu bệnh. Chờ đến khi thân thể thái phi khoẻ mạnh, tất nhiên không có việc gì.”

Sau khi A Bảo nghe xong, đang muốn mở miệng dò hỏi bệnh tình của Thái phi, nhìn xem có cần xuất động Giải Thần Y hay không thì có giọng chen vào: “Thái phi bị bệnh?”

Bốn người nhìn lại, đúng là Hiền Vương phi đang được nha hoàn cẩn thận đỡ đi đến.

Sau đó mấy người lại chào hỏi nhau, Hiền vương phi một lần nữa hỏi lại, bộ dáng dường như cực quan tâm đến Bình Vương thái phi, Giang Lăng Vi gật gật đầu, mở miệng nói: “Biểu tỷ không cần lo lắng, thái phi chỉ là ngẫu nhiên bị phong hàn, không phải chuyện lớn gì, rất nhanh sẽ khỏi.”

Hiền vương phi gật đầu, cười nói: “Có người cháu dâu tri kỷ như vậy chiếu cố, quả thực Thái phi sẽ mau chóng khoẻ lại.” Miệng thì nói vậy nhưng trong lòng lại hồi tưởng đến sự tình đời trước. Đời trước, hiện tại Bình Vương Thái phi vẫn còn rất khoẻ mạnh, cũng không nghe nói bà ấy bị bệnh, chẳng lẽ có ẩn tình gì đó?

Trong lòng Hiền vương phi xoay chuyển trăm bề, tính toán đợi sau khi trở về thì sai người đi thăm dò tin tức. cungquanghang_truyenchiduoc_edit_o_cqh

Lúc này Ninh vương phi cũng đến rồi, nàng ta nhìn chung quanh thì liếc mắt một cái nhìn thấy đám người A Bảo, không khỏi nâng cằm kiêu ngạo, nha hoàn cầm tay nàng ta tiến tới, cứ như sợ rằng người ta không biết nàng ta có thai không bằng.

“Ồ, mấy vị hoàng tẩu đều ở đây cả.” Ninh vương phi đi tới, ngồi trên ghế nha hoàn đem lên, bóp eo một chút, làm bộ như mang thai thật vất vả, mọi người đều nhìn nàng ta.

A Bảo và Kim Cảnh Hi đều xem như nàng ta không tồn tại. Chẳng qua có kiểu người như vậy, người khác không muốn để ý đến ngươi, ngươi càng muốn tìm cảm giác tồn tại, Ninh vương phi nhìn bốn người trước măt, cười tủm tỉm nói: “Nữ nhân ấy à, chỉ có sau khi làm mẫu thân mới có thể cảm nhận được nỗi niềm vất vả lẫn hạnh phúc được. Ngũ muội muội, Ngũ hoàng tẩu, Lục hoàng tẩu và Bình Vương thế tử phi đều phải cố lên nhé!”

Sắc mặt Ngũ công chúa hơi bực mình, Giang Lăng Vi lại cười nói: “Quả thực Ninh vương phi nói có phần đạo lý, nữ nhân cũng chỉ có thể sau khi làm mẫu thân mới biết được nổi vất vả và hạnh phúc này. Đáng tiếc nam nhân lại không hiểu và thông cảm, có đôi khi nghĩ lại, nữ nhân vất vả như vậy là vì cái gì mới được chứ?”

Lời này của Giang Lăng Vi làm một nửa nữ quyến ở đây lộ ra vẻ xúc động, những người khác vẻ mặt mang ý cười nhìn sắc mặt chậm rãi đỏ lên của Ninh vương phi, nhịn không được cúi đầu nghẹn cười.

Gần đây Thích Quý phi lấy danh nghĩa hầu hạ Ninh vương phi mà ban mấy cũng nữ cho Ninh vương. Sau khi Ninh vương phi về thì làm ầm một trận. Vốn dĩ Ninh vương đều nghe nàng, đem mấy cung nữ đó như hoa đầu tường mà thôi. Ai ngờ Ninh vương phi nói không lựa lời, chạm phải điểm mấu chốt của nam nhân, vì vậy Ninh vương không khách khí mà thu bọn họ, thế nên mới chọc phải tổ ong vò vẽ này. Lúc này đã nhiều ngày trôi qua, mỗi ngày trong phủ Ninh vương đều ầm ĩ muốn chết, mấy người sống ở hẻm nhỏ gần bức tường hậu viện phủ Ninh vương đều có thể nghe thấy mấy thanh âm ồn ào truyền ra, muốn để người ta không biết cũng thật khó.

Hiền vương phi nhíu mày, ánh mắt có chút phức tạp nhìn Giang Lăng Vi, sau đó âm thầm thở dài đối với Ninh vương phi. Tính tình này nếu không thay đổi, khả năng Ninh vương sẽ bị đẩy càng ngày càng xa khỏi nàng ta. Nữ nhân cậy sủng sinh kiêu, cũng phải quản miệng mình cho thật tốt, tự biết nắm rõ chừng mực. Những vị hoàng tử đó cho dù tính tình có ôn hoà thì cũng là hoàng tử, trời sinh cao ngạo, làm sao có thể dung thứ cho nữ nhân nào tuỳ tiện bò lên trên đầu giương oai được chứ.

Sau khi tiệc cưới của Trần Lưu Vương kết thúc, tự nhiên A Bảo đem theo một đống bát quái hồi phủ. Tuy rằng Tiêu Lệnh Thù không có ở đây, chẳng qua nhìn bát quái phủ Ninh vương và phủ Đại công chúa cũng xem như là lạc thú.

Vốn dĩ A Bảo cho rằng sinh hoạt cứ bình an như vậy cho đến khi Tiêu Lệnh Thù trở về, không nghĩ đến rất nhanh lại có chuyện xảy ra.

Giải Thần Y giống như thỏ trắng nhỏ bị kinh hách, một đầu chui vào phủ Tấn vương, thê thảm hét lên: “Vương gia, cứu mạnggggggg!” Gọi xong mới phản ứng lại là Tấn vương không có ở đây, vội vàng thay đổi đối tượng: “Vương phi, người cần phải thay ta làm chủ!”

Bạn đang đọc truyện trên: Webtruyen.com

Nhận xét của độc giả về truyện Độc Thê Không Dễ Làm

Số ký tự: 0

    Bình luận Facebook