Danh Sách Chương:

  • Màu nền:
  • Font chữ:
  • Chiều cao dòng:
  • Kích Cỡ Chữ:
Khoảng nửa giờ sau cửa phòng lần nữa bị mở ra, bóng dáng cao gầy của đàn ông bước tới nhưng Dạ Tuyết Ninh quá hoảng loạn hoàn toàn không hề phát hiện ra.

Vũ Vĩ Phong một tay cắm túi quần, đóng cửa. Ánh mắt anh sáng như chim ưng lặng im nhìn người trên giường, thần thái anh mệt mỏi, nét mặt phức tạp.

Vừa rồi chạy khắp nơi tìm cô, may mắn đụng phải một nhân viên phục vụ, cậu ta nói cho anh biết cô đang ở phòng nghỉ trên lầu.

Vũ Vĩ Phong chậm rãi rảo bước tới. Trong ánh sáng mờ ảo của trăng non, anh nhìn đến mái tóc cô hơi rối, quần áo hình như có chút xộc xệch, trong lòng anh nhói lên một cái đau không rõ ràng, chỉ biết rằng anh không thích nhìn bộ dạng cô như vậy.

Cánh tay anh đưa ra muốn chạm vào người đang cuộn tròn mình trong góc giường kia nhưng rồi đưa đến nửa đường lại siết chặt tay thu về.

Vũ Vĩ Phong cẩn thận ngồi xuống, hơi cúi đầu nhìn vào mặt cô. Vóc người cô nhỏ nhắn, đến khuôn mặt cơ hồ cũng nhỏ như vậy, chỉ cần một bàn tay anh cũng có thể che khuất mặt cô. Hình như cô đang ngủ, hàng mi dài rủ xuống, cong như cánh quạt khẽ run rẩy, bên mi cô còn đọng vài giọt nước mắt chưa khô. Vũ Vĩ Phong cảm thấy mình gần như hít thở không thông, lần thứ hai anh quan sát cô ở khoảng cách gần như vậy, trong lòng vẫn luôn nhận thức rằng không yêu nhưng khi nhìn đến bộ dạng chật vật này của cô trái tim lại mơ hồ có chút đau. Thật anh chỉ coi cô là em gái sao?

Đúng rồi, anh luôn chỉ coi cô như một đứa em gái. Vũ Vĩ Phong cưỡng ép tâm mình không được dao động. Ánh mắt trong một khắc trở lên băng lạnh, dường như tất cả những gì vừa tồn tại qua đôi đồng tử của anh chỉ là mộng ảo của người xem.

"Ưm... "

Anh liếc nhìn cô, thật nhanh kéo dãn khoảng cách bằng nửa chiếc giường.

Dạ Tuyết Ninh khó chịu "ưm" một tiếng tỉnh dậy. Hàng mi dài cong mượt run rẩy mở ra để lộ đôi đồng tử lay động. Theo bản năng cô đưa tay dụi mắt lại trông thấy Vũ Vĩ Phong đang ngồi ở mép giường.

"Vĩ Phong?" Cô hồ nghi, cẩn trọng lên tiếng.

Thanh âm cô có chút khàn khàn nhưng nếu nghe không kĩ sẽ không nhận ra. Vũ Vĩ Phong bỗng chốc nhíu mày kiếm, lạnh nhạt "ừ" một tiếng.

Trong lòng cô mơ hồ thổi qua một cơn gió lạnh, lúc này đây cô rất muốn được anh an ủi, muốn được anh ôm chặt cô trong vòng tay to rộng của mình nhưng cô lại không có can đảm đó, không có cảm đam đem tất cả những chuyện vừa phát sinh kể cho anh. Cô ủy khuất rũ rèm mắt xuống, đem nước mắt cưỡng ép chảy ngược vào, đoạn hít một hơi thật sâu mới miễng cưỡng hướng anh nở nụ cười.

"Xong rồi sao?"

Mày kiếm Vũ Vĩ Phong hơi chút nhíu chặt, âm thanh trầm thấp không nhận ra một tia cảm xúc nào: "Ừ." Nói rồi anh đứng dậy, tay vừa đặt trên đấm cửa liền nghe người đằng sau lên tiếng.

"Em bỗng nhiên thấy hơi lạnh... Có thể... cho em mượn áo một lát không?" Dạ Tuyết Ninh xuống giường, cắn môi dưới, hai mắt nhắm chặt, móng tay dài đâm sâu vào da thịt khiến tâm cô bình tĩnh hơn một chút, môi cô mấp máy thật khẽ thật khẽ nói ra. Cô sợ trên người mình có dấu hôn để lại, lại càng sợ Vũ Vĩ Phong phát hiện mà sinh ra chán ghét cô.

Nắm tay Vũ Vĩ Phong đặt trên đấm nắm cửa bất giác siết chặt mà ngay cả chính anh cũng không nhận ra. Anh thẳng lưng đứng đó, không bỏ đi nhưng cũng không xoay người.

Ngay tại lúc cô cho rằng Vũ Vĩ Phong sẽ cự tuyệt thì anh lại cởi áo choàng lên vai cô. Bàn tay anh năm ngón thon dài tuyệt đẹp nhẹ vuốt mái tóc cô.

"Vĩ Phong, anh có một chút nào thích em không?" Không biết ma xui quỷ khiến thế nào cô lại đem câu hỏi bấy lâu nay chôn chặt trong lòng buột miệng thốt lên, nhưng cô không hề hối hận, cô cắn chặt môi dưới hồi hộp chờ đợi mang theo một tia hy vọng.

Nhưng hy vọng rồi cũng chỉ là hy vọng. Cô cảm giác bàn tay anh đang vuốt tóc cô hơi chút ngập ngừng, trái tim cô ở một khắc đó cũng như rơi xuống vực thẳm sâu không thấy đáy.

Vĩ Phong nói: "Thích chứ, anh luôn coi em như em gái, làm sao có thể không thích đây?"

Hoặc là sự thật, hoặc là giả vờ không biết. Lại là em gái?

Dạ Tuyết Ninh cong môi cười chua xót, cúi đầu che giấu sự thất vọng trong đáy mắt, cô rất muốn khóc nhưng lại ép mình không thể khóc vào lúc này.

Ánh trăng chiếu ngoài cửa sổ dường như cũng bị tâm trạng của cô ảnh hưởng mà trở lên ảm đạm vô cùng.

Hít một thật sâu, cô ngẩng đầu, cố gắng để giọng mình bình thường nhất mức có thể: "Em cũng thích anh."

Trong đêm tối, anh không nhìn được những điểm sáng lay động trong mắt cô cũng như cô không nhìn thấy một tia phức tạp trong mắt anh.

Vũ Vĩ Phong cố gắng lý giải từ thích của cô ở mức độ đơn giản nhất đó là tình cảm của một đứa em gái dành cho anh trai, nhưng trong thâm tâm cả hai đều biết thích của cô, không phải là thích của anh.

Không khí trong xe yên tĩnh đến khó thở. Vũ Vĩ Phong ngồi vắt chéo chân trên ghế trái, một tay anh gác lên cửa xe, hai mắt nhắm nghiền, lạnh lùng ra lệnh: "Về Dạ gia."Tài xế nhận được chỉ thị vội vàng khởi động, đem xe nhanh chóng hòa vào dòng đường nhộn nhịp.

Dạ Tuyết Ninh dựa người vào cửa xe không chớp mắt nhìn những điểm sáng lướt nhanh bên ngoài, nhanh đến nỗi cô không kịp nắm bắt. Dường như chỉ cần chăm chú nhìn vào một điểm tâm trạng của cô sẽ tốt hơn vậy.

Dạ Tuyết Ninh đã quá nhập tâm, điện thoại đột nhiên reo lên dọa cô giật mình mất một lúc. Quay đầu nhìn Vũ Vĩ Phong, vẫn thấy anh hai mắt khép chặt trong lòng cô cũng không biết nên có tư vị gì.

Cô lấy điện thoại từ túi xách ra, hờ hững liếc mắt thấy cái tên đang xuất hiện trên màn hình.

"Vân Anh?"

"Tuyết Ninh, mày tới chưa? Tao và anh Chấn Nam kẹt xe nên đến muộn. Mày đang ở đâu? Tao qua tìm mày."

Lời Vân Anh nói có chút nhanh kèm theo tiếng huyên náo truyền vào tai cô. Hèn chi cô không tìm được cô ấy trong bữa tiệc mặc dù cô và Vũ Vĩ Phong đi trước một lúc, hóa ra là kẹt xe.

Dạ Tuyết Ninh gượng gạo cười, biết rằng Vân Anh sẽ không thể thấy nên cô cũng không cần phải che giấu.

"Mày tới muộn quá, tao đang trên đường về rồi."

"Á, làm sao có thể... "

Ánh đèn lê ông chợt chiếu vào xe. Dạ Tuyết Ninh bị chiếu tới thì có chút khó chịu nheo mắt.

Vũ Vĩ Phong vô tình nghiêng đầu, lại không tình nguyện phát hiện một dấu hôn mờ nhạt trên cổ Dạ Tuyết Ninh, lông mày anh nhíu chặt, trong lòng không biết do đâu mà nhem nhói một ngọn lửa. Anh quả quyết nhắm mắt, quay đầu nhìn bên ngoài.

Từ lúc xuất hiện trong phòng cho tới giờ, Vũ Vĩ Phong luôn giữ thái độ trầm mặc về việc này. Anh không hỏi cô rốt cuộc đã xảy ra chuyện gì, cũng không quan tâm cô có khó chịu hay không, dường như dù cho cô có thật sự xảy ra chuyện gì thì cũng không liên quan tới anh.

Cô và Vân Anh nói chuyện thêm một lúc nữa thì tắt máy.

"Tuyết Ninh?"

Dạ Tuyết Ninh bất ngờ, hồ nghi cho rằng bản thân mình nghe nhầm nhưng thật sự là Vũ Vĩ Phong vừa gọi cô. Nhìn thấy khuôn mặt anh từ từ quay lại, tâm trí cô bắt đầu có điểm không yên phận.

Xe chạy vào làn đường chuyên thuộc ô tô, ánh đèn đường cũng vì thế mà vững vàng chiếu vào không còn chớp nhoáng như vừa nãy nữa.

Dạ Tuyết Ninh cẩn thận đánh giá sắc mặt anh, nhưng như mấy lần trước ngoài khuôn mặt lạnh lùng cùng biểu tình không cảm xúc ra cô dù cố gắng mấy cũng không tìm được một chút gì mà cô mong muốn.

Thất vọng cúi đầu, cô mệt mỏi dựa vào lưng ghế.

"Dạ?"

"Biệt thự của Vũ gia đã tu sửa xong, sắp tới anh sẽ chuyển lại qua đó." Thanh âm anh trầm thấp, lạnh nhạt lên tiếng.

Vừa rồi nhắm mắt nhớ lại khoảng thời gian gần đây, anh thấy bản thân mình hình như đã mơ hồ để cô mặc nhiên nhem nhói một tia hy vọng với anh. Vẫn biết bản thân không hề yêu cô, anh nghĩ mình cần phải lạnh nhạt với cô thêm chút nữa.

Dạ Tuyết Ninh bất ngờ một hồi rồi cũng không có phản ứng gì lớn. Cô khẽ khép hai mắt lại, quay đầu nhìn ra bên ngoài, lặng lẽ dấu đi một giọt nước mắt mà trong lúc không kìm nén được đã thoát ly khỏi lý trí của cô lăn dài trên đôi gò má.

"Ừ." Cô không dám nói nhiều sợ anh sẽ phát hiện tâm trạng cô không tốt.

Vũ Vĩ Phong thâm trầm nhìn cô, trong đáy mắt xẹt qua một tia đau lòng rất nhanh đã bị anh vùi lấp. Anh không nói gì nữa mà quay đầu về thế giới riêng của mình.

Hai con người, mỗi người nhìn một bên cửa xe. Không có tiếng nói chuyện, trong xe đột nhiên trở lên ngột ngạt.

Tài xế vuốt vội một tầng mồ hôi hột, trong lòng bị không khí áp bức không khống chế được lái có chút nhanh.

Danh Sách Chương:

truyện full
Bạn đang đọc truyện trên website WebTruyen.Com

Nhận xét của đọc giả về truyện Độc Sủng Vợ Yêu

Avatar
binhbinh le20:05 12/05/2019
Sao ko đọc được tiếp chuyện vậy mới nguoi
Avatar
binhbinh le20:05 12/05/2019
Ủng hộ 5 điểm

BÌNH LUẬN FACEBOOK