Danh Sách Chương:

  • Màu nền:
  • Font chữ:
  • Chiều cao dòng:
  • Kích Cỡ Chữ:
Edit: Mie

Beta: Tiểu Pi

Tóc đen tán loạn, sắc mặt nhợt nhạt, trên trán lấm tấm mồ hôi lạnh, răng cắn môi đến phát đỏ. Trên gương mặt nhỏ thanh lệ tràn đầy khống khổ.

Trời đã tờ mờ sáng, nàng thức dậy rồi tự mình cải trang.

Bởi vì bị dì cả tra tấn đến kiệt sức, thế nên quần áo trên người đã ướt đẫm mồ hôi.

Nàng cắn răng ngồi trước tấm gương, sau khi đã chuẩn bị đầy đủ khoá biến thanh và yết hầu giả, lại cảm thấy từng cơn đau bụng ập tới. Nàng nhíu sâu hàng lông mày, hai mắt nhắm nghiền lại, chịu đựng cảm giác sống không bằng chết này.

Ngoài cửa vang lên tiếng đập cửa: "Tiểu Hoan Tử, Vương gia tìm ngươi!" - Trúc Đào nói

Hàn Thập Hoan chịu đựng cơn đau, trả lời: "Lập tức tới liền."

Nàng nhanh chóng đổ phấn mặt màu đen trong bình sứ ra, xoa lên mặt của mình. Bởi vì sốt ruột, nên sắc mặt hôm nay đặc biệt ngăm đen hơn ngày thường.

Mấy ngày nay Tần Vị Trạch vẫn không có động tĩnh, hôm nay bỗng dưng tìm nàng, nhất định không phải chuyện tốt.

-----

Lúc này mặt trời đã ló dạng, trên những cánh hoa mơ hồ vẫn còn đọng lại những hạt sương sớm.

Khi nàng đến sân trước, đã thấy Tần Vị Trạch ngồi ở đó, bên cạnh còn có bốn nữ nhân đang ngồi.

Nhìn quanh tư sắc của mỗi một người đều duyên dáng đáng yêu, kiều diễm vũ mị, xinh đẹp động lòng người.

Tất nhiên họ đều là nữ nhân của Tần Vị Trạch.

Có nhiều người như vậy, nên Thập Hoan lén lút đứng ở nơi xa đám người nhất, cố chịu đựng cơn đau của việc dì cả ghé thăm.

Từ sáng sớm Tần Vị Trạch đã để ý đến Tiểu Hoan Tử, hôm nay làn da hắn đặc biệt ngâm đen, vẻ mặt hồng hào cùng với đôi mắt to, cũng trở nên ảm đạm không thấy ánh sáng, cau chặt mày, bộ dạng phờ phạc, rũ rượi hệt như cà tím thấm sương[1].

[1] Nguyên văn 霜打的茄子 sương đả đích gia tử: câu ngạn ngữ này xuất phát từ phương bắc. Mỗi khi cuối thu, nhất là sau khi tiết sương giáng (23 hoặc 24 tháng mười), đất phương bắc bởi vì nhiệt độ trong đêm hạ thấp mà trên thực vật kết một tầng sương mỏng, mà lúc này quả cà chưa hái (quả cà chịu được nhiệt độ cao nhưng sợ lạnh), không chịu được sương lạnh kích thích mà khiến da bên ngoài nhăn nheo—> để chỉ một người tinh thần uể oải không phấn chấn, phờ phạc, suy sụp, mất hồn…

"Vương gia, người đã đưa đến, thuộc hạ xin cáo lui." - Một người có dáng dấp như thị vệ nói với Tần Vị Trạch.

Tần Vị Trạch xua xua tay: "Bổn vương cảm tạ ý tốt của Thái tử, những mỹ nhân này, bổn vương rất thích!"

Ánh mắt của hắn mang ý cười, chỉ có điều ý cười ấy chưa chạm đến đáy mắt.

"Vương gia kim an! Thần thiếp có thể hầu hạ bên cạnh Vương gia, chính là may mắn tu được từ mấy kiếp. Từ nay về sau nhất định sẽ tận lực hầu hạ Vương gia." Nữ nhân đứng đầu trên người mặc váy lụa xanh trong như làn nước nói.

Tần Vị Trạch lười biếng gật đầu qua loa, một tay chống lên trán, nhắm mắt dưỡng thần, mí mắt cũng không nâng lên một chút nào.

Nữ nhân kia ăn một bát chè bế môn[2], một chút mặt mũi cũng không còn. Vừa định nói gì đó, đã bị Nguỵ Đạt cắt ngang.

[2] Nguyên văn:闭门羹 (từ chối không cho khách vào nhà gọi là cho khách ăn chè bế môn).

“Vương gia hơi mệt, mời các vị phu nhân quay trở về. Đến lúc cần Vương gia sẽ triệu kiến.” Dứt lời tay bày ra động tác mời.

Những vị phu nhân này đều là người khôn ngoan, lập tức ngoan ngoãn rời đi.

Thập Hoan thấy bọn họ rời đi rồi, vốn định đi theo. Nhưng còn chưa kịp cất bước, đã nghe được tiếng nói của Tần Vị Trạch: "Tiểu Hoan Tử ở lại!"

Nàng gần như không thể chịu đựng được những cơn đau bụng nữa, thân thể hơi cuộn tròn, chậm chạp đi về phía Tần Vị Trạch.

Chỉ bước vài bước chân, mà có cảm giác dường như lâu hơn cả một thế kỉ.

"Ngươi bị bệnh?” Mới vừa đứng yên, hắn đã hỏi.

"Thân thể tiểu nhân không khoẻ, sợ làm tổn thương đến quý thể của Vương gia, nên rời đi trước thì tốt hơn."

Tần Vị Trạch ngước đầu, cẩn thận quan sát người trước mặt. Bộ dạng dường như vô cùng khống khổ.

“Nếu bị bệnh, thế thì tốt nhất nên khám qua một chút. Nguỵ Đạt, gọi Lữ Bất Chu tới khám cho hắn."

Ánh mắt nghiên cứu trực tiếp đặt lên người Thập Hoan khiến sắc mặt nàng hơi sửng sốt.

Nếu như lúc này mà từ chối, như vậy thì chẳng khác nào lạy ông tôi ở bụi này.

“Cảm tạ ý tốt của Vương gia" Thập Hoan điền nhiên đồng ý đề nghị của hắn, ít nhiều cũng khiến hắn hơi bất ngờ.

Lại có thể không cự tuyệt.

Nếu là một nữ nhi, thế thì chỉ cần một lần xem mạch thì mọi chuyện sẽ lập tức sáng tỏ.

Bạn đang đọc truyện trên: Webtruyen.com

Danh Sách Chương:

truyện full
Bạn đang đọc truyện trên website WebTruyen.Com

Nhận xét của đọc giả về truyện Độc Sủng Tùy Tùng Vương Phi

BÌNH LUẬN FACEBOOK