Danh Sách Chương:

  • Màu nền:
  • Font chữ:
  • Chiều cao dòng:
  • Kích Cỡ Chữ:
Đột nhiên nghe thấy có người kêu tên nàng, thân thể Thập Hoan rõ ràng cứng đờ.

Nhưng mà biến hóa rất nhỏ này cũng không qua được đôi mắt Tần Vị Trạch. Biểu tình mất tự nhiên kia hiển nhiên đã chứng minh tất cả.

Ánh mắt Tần Vị Trạch dần dần trở nên u ám, vẫn luôn so sánh cái tên vừa rồi, Thập Hoan… Tiểu Hoan Tử… Chẳng lẽ đây chỉ là trùng hợp?

Vẻ mặt vẫn không thay đổi, hắn dừng bước chân lại, nhìn về phía người nọ. Chỉ thấy người nọ mặc y phục màu xanh đen, đầu đội mũ ngọc, màu da ngăm đen, đôi mày hơi xếch, hai mắt sáng ngời có thần. Nhìn kỹ xuống, cặp mắt kia thật ra cũng có chút giống với Thập Hoan.

Thấy Tần Vị Trạch dừng lại, Thập Hoan cũng không thể không đứng lại theo. Nàng biết người này, hắn chính là ca ca nàng ở thời đại này – Hàn Thập Tuấn.

Lúc nàng vừa tỉnh lại sau khi đã xuyên đến đây, thấy mấy tên nam nhân lực lưỡng đang đè nàng lại, buộc chặt nàng rồi ném lên trên xe ngựa, đưa đi làm tiểu thiếp cho Thái tử. Mà mẹ cả nàng đứng ở bên cạnh thờ ơ lạnh nhạt nhìn.

Một khắc trước khi nàng bị ném lên xe ngựa, nàng còn nhớ rõ đã nghe được ở phía sau đang có người điên cuồng gào thét tên mình, mà cái âm thanh kia rất giống với thanh âm thanh của người trước mặt này.

Thấy Tiểu Hoan Tử nhìn Hàn Thập Tuấn như có bộ dáng suy tư, đôi mày của Tần Vị Trạch dần dần nhíu lại, trong mắt hiện lên vẻ không vui.

“Lui ra!” Tần Vị Trạch quát lạnh một tiếng, hắn không che dấu cảm giác bực bội ở trong lòng.

Nghe được giọng nói của Tần Vị Trạch, Thập Hoan lập tức hoàn hồn, vừa ngước mắt lên liền thấy mặt hắn tối sầm.

Sao lại tức giận, ai lại chọc tức tên hồ ly này rồi?

Nàng thành thật dịch nửa bước về phía sau, đứng ở phía sau bên phải Tần Vị Trạch.

“Tham kiến Vương gia.” Hàn Thập Tuấn chắp tay hành lễ.

“Hàn công tử miễn lễ.” Tần Vị Trạch giơ tay, sau đó liếc mắt nhìn Tiểu Hoan Tử bên cạnh.

Hàn Thập Tuấn đứng dậy, bắt đầu đánh giá gã sai vặt bên cạnh Tần Vị Trạch. Bóng dáng của người này cực kỳ giống Thập Hoan, nhưng người này đang cúi đầu nên hắn không nhìn rõ được khuôn mặt. Chỉ nhìn thấy da mặt và làn da trên tay rất đen.

“Người sai vặt này thật lạ mắt.” Hàn Thập Tuấn cố ý chuyển đề tài dời đến trên người gã sai vặt.

“Thô sử tạp dịch mà thôi, Hàn công tử vì sao lại cảm thấy hứng thú với gã sai vặt của bổn vương vậy?” Hắn cười như không cười, căn bản không muốn vòng vo.

Tất nhiên Hàn Thập Tuấn biết tính cách này của Ninh Vương gia, hắn cười nói: “Chỉ là mỗi lần đều là Ngụy Đạt hầu hạ Vương gia ra cửa, lần này đột nhiên thay đổi người, thần có chút tò mò thôi.”

“Thì ra là thế! Còn không nhanh hành lễ với Hàn công tử, đừng làm mất mặt bổn vương!” Tần Vị Trạch nói với Thập Hoan. Hắn cố ý gọi nàng, trong tiềm thức, hắn không nghĩ muốn cho Hàn Thập Tuấn biết quá nhiều chuyện.

Thập Hoan vẫn luôn nghe bọn họ đối thoại, trong lòng cũng có một chút khẩn trương. Hàn Thập Tuấn cũng không phải kẻ ngốc, mà thái độ Tần Vị Trạch lại không rõ ràng, hiện tại nàng hai mặt đều là thù địch.

“Tiểu nhân tham kiến Hàn công tử!” Tiếng nói ồ ồ truyền đến, còn hơi chói tai như vậy. Vốn dĩ Hàn Thập Tuấn có một tia mong đợi, hiện tại cũng thất vọng.

Giọng nói của muội muội hắn uyển chuyển du dương, không có khả năng trầm đục lại khó nghe như vậy.

Mà biểu tình cô đơn kia của hắn bị Tần Vị Trạch thu hết vào đáy mắt.

Nàng nói chuyện như vậy, là cố ý cho Hàn Thập Tuấn nghe được âm thanh khó nghe, vì nàng muốn cho hắn biết là gã sai vặt trước mắt hắn không phải là người hắn muốn tìm!

Nghĩ đến đây, Thập Hoan vẫn là có một tia cảm kích, rốt cuộc nếu thật sự bị Hàn Thập Tuấn hoài nghi, như vậy mới là bắt đầu gặp phiền toái.

Thập Hoan suy nghĩ một chút, nhưng lần này bị Hàn Thập Tuấn “nhận nhầm”, đã cung cấp tin tức mấu chốt cho Tần Vị Trạch!

Bạn đang đọc truyện trên: Webtruyen.com

Danh Sách Chương:

truyện full
Bạn đang đọc truyện trên website WebTruyen.Com

Nhận xét của đọc giả về truyện Độc Sủng Tùy Tùng Vương Phi

BÌNH LUẬN FACEBOOK