Trang Chủ
Ngôn Tình
Độc Bộ Thiên Hạ - Thanh Xuyên Hoàng Thái Cực
Chương 2

Danh Sách Chương:

  • Màu nền:
  • Font chữ:
  • Chiều cao dòng:
  • Kích Cỡ Chữ:
Thoải mái quá! Thật là thoải mái quá! Đã không biết bao lâu rồi tôi không có được một giấc ngủ ngon như lúc này.

Tuy rằng thân thể bởi vì mệt mỏi quá mức, nên không khỏi cảm thấy bủn rủn, nhưng mà......

Đúng rồi, hiện tại đã mấy giờ rồi? Hữu Hoành nói rằng chiều nay sẽ đi xe đến sân bay, nếu như tôi còn tham ngủ không chịu dậy, có thể là sẽ bị lỡ mất giờ?

Nghĩ đến việc lỡ mất chuyến bay, bị đám người vô lương tâm vô đạo đức kia vứt bỏ lại trên đại thảo nguyên mênh mông này, tôi đang ngủ bỗng kêu to bật dậy từ trên giường.

"A------" Tôi nghe được một giọng nữ tinh tế kêu lên, khi mở to mắt ra nhìn, lại thấy một cô gái tựa như đang mặc trường bào Mông Cổ, trong tay cầm một cái khay bằng gỗ lim thình thịch lùi về sau ba bốn bước, cuối cùng ngã ngồi trên đất, trước mặt nàng ta là cái chén sứ Thanh Hoa đang lăn tròn, trên đất văng đầy nước canh đỏ sậm.

Tôi trợn mắt kinh hãi nhìn cái chén kia lấy làm khó hiểu, nàng ta cũng nhìn tôi với vẻ mặt vừa mừng vừa sợ, ngay sau đó, nàng ta đột nhiên bổ nhào tới, quỳ xuống trước giường tôi: "Cách cách, người tỉnh rồi? Trời ơi! Cách cách tỉnh rồi------Cách cách tỉnh rồi------"

"Ngươi------" Chưa kịp đợi tôi hiểu rõ, cánh tay đưa ra vẫn còn đang cứng đờ giữa không trung, nàng ta bỗng tựa như một cơn lốc vút bay ra khỏi tầm mắt của tôi.

Cái này......rốt cục đã xảy ra chuyện gì thế này?

Tay tôi vẫn còn đang bất động trên không, đầu ngón tay truyền đến từng trận run rẩy, điều này cho thấy rằng nội tâm tôi lúc này đang bất an và sợ hãi.

Giường lò*, bên trên giường dựng sáu cây cột gỗ, trên cột gỗ treo một màn trướng màu đỏ bằng lụa mỏng, từ trong màn vén lên nhìn ra bên ngoài, một gian phòng nho nhỏ hiện ra, đối diện bày ra nào là bàn**, đệm......một cái cửa sổ ô vuông làm bằng gỗ, cửa chính cũng được làm bằng gỗ, cả phòng thoạt nhìn được bày trí vô cùng cổ kính, cũng là vì mấy ngày nay ở tại một khách sạn với điều kiện quá kém, nhưng cơ chừng xem ra ở đây, điều kiện còn không bằng so với khách sạn.

*Giường lò: hay giường đất là loại giường của người phương Bắc Trung Quốc. Được làm bằng gạch hoặc đất, bên dưới có lỗ, có thể đốt lên để sưởi ấm. (nguồn: Baidu.)

**Nguyên văn là 炕桌: một loại bàn thấp đã được sử dụng ở miền bắc Trung Quốc, Nhật Bản và Bắc Triều Tiên . Nó có hình dạng giống như một cái bàn thông thường , có bốn chân và chiều cao khoảng 20-40 cm. (nguồn: Baidu.)

Nó được mọi người sử dụng để ăn trên giường và viết. Rất thuận tiện và nhanh chóng.

Có cần thiết phải khoa trương như vậy không? Hữu Hoành bọn họ cuối cùng đã đem tôi đến một nơi như thế nào vậy? Không lẽ do nơi đây cách phi trường rất gần?

Hay là do......tôi vẫn còn đang mơ ngủ?

"Kẽo kẹt!" Cửa ngoài dường như đang bị đẩy ra, sau đó là tiếng bước chân dồn dập liên tục, một đám người mặc trường bào lạ lùng tiến vào trong gian phòng này, nhưng, đối với những người Mông Cổ mà tôi đã từng gặp qua, y phục thường có đai lưng bó chặt, thì trường bào của những người này lại không rộng bằng trường bào của người Mông Cổ, nhưng ngược lại bất luận là nam hay nữ, thì y phục đều dài cổ xuống đầu gối tương tự như y phục trong phim truyền hình thời nhà Thanh, chỉ là trên thân áo bào của bọn họ không có thu eo, cũng không có thắt lưng bó lại.

Sau khi những người này vào cửa, họ nhìn đăm đăm vào tôi với đôi mắt mở to đầy ân cần và lo lắng.

Tiếp xúc gần như thế, cảm giác ngột ngạt mãnh liệt như thế, tôi cho dù không muốn nhìn họ hóa trang kỳ lạ thế nào cũng không được, những người này tuổi tác cũng không lớn, trẻ con khoảng chừng mười tuổi trước sau từng đứa đều cạo trọc, chỉ chừa lại sau đầu một nhúm tóc nhỏ tết lại thành chùm rồi kéo để sang vai trái, đuôi tóc được buộc lại bằng tua đen.

Đây là kiểu ăn mặc gì vậy? Dù cho người Mông Cổ có yêu thích mặc phục sức* dân tộc thế nào đi chăng nữa, thì cũng sẽ không tết bím tóc nhỏ. Bộ dáng này thật có chút giống với cách ăn mặc của người Mông Cổ vào thời Nguyên. Rốt cục nơi đây là chỗ quái nào? Làm thế nào mà phong tục dân tộc lại tạo nên tình cảnh hoang mang như thế?

*Phục sức: y phục và trang sức.

Tôi bị nhìn chằm chằm đến mức da đầu ngứa ngáy, chột dạ nhảy vọt lên lui vào trong góc giường, nhưng không đợi tôi kịp thoái lui, cánh tay đột nhiên bị siết chặt, tôi bị một người kéo vào vòng ôm ấm áp.

"Thật tốt quá......thật tốt quá! Nàng không sao......" Bất luận là giọng nói hay cánh tay đang ôm chặt lấy tôi của người nọ cũng đều run nhè nhẹ.

Tôi cứng đờ, trực giác bèn muốn đẩy tay ra, nhưng sức lực của tay người này quá lớn, nên về điểm này sức tôi chẳng khác gì là chuồn chuồn lay cột đá*, mảy may không một chút tác dụng.

*Nguyên văn là: Thanh Đình hám trụ 蜻蜓撼柱. Nhưng để cho dễ hiểu hơn thì mình dịch thành "Chuồn chuồn lay cột đá", dù nguyên văn không có chữ "đá". (nguồn: Google.)

Faint! Tôi nhịn không nổi nữa mà đảo mắt hướng lên trên đỉnh giường, nhưng vô tình lại chạm phải một đôi mắt ôn nhu dịu dàng.

Tôi chợt ngẩn người, đôi mắt kia tựa hồ đã nhìn thấu được điều gì, bèn lộ ra một tầng ý cười nhàn nhạt, lướt qua đám người trước giường, sau đó tôi có thể nhìn thấy rõ ràng chủ nhân của đôi mắt đó, từ đầu đến cuối là một cậu bé trong chiếc áo bào màu lam, trên mặt bày ra một loại tình cảm quan tâm chân thành tha thiết, sau đó lại vui mừng mà thở phào nhẹ nhõm.

Đó có nghĩa là gì? Tôi cả kinh, tôi và cậu ta rất thân thuộc sao? Nhìn biểu tình của cậu ta thế nào lại giống như vô cùng quen thuộc với tôi.

"Ách......" Tôi muốn mở miệng, thế nhưng lại bị chính âm thanh khàn khàn khó nghe phát ra từ cổ họng hù cho nhảy dựng.

"Đại ca! Huynh mau buông Đông Ca ra, nếu để a mã nhìn thấy huynh ôm nàng không rời, nhất định sẽ lại nổi giận cho xem!" Người nói lời này là một đứa bé khoảng chừng năm sáu tuổi đang chen lên trước đám người nọ, là một đứa bé kháu khỉnh bụ bẫm, cái đầu nhẵn bóng chỉ chừa lại một ít tóc đen trên thóp*, tròn trịa và đáng yêu như Hồng hài nhi trong Tây Du ký. Chớ mà xem thường cậu ta, dù tuổi không lớn, nhưng lời nói của cậu ta tràn đầy trung khí, giống như là một tiểu đại nhân.

*Thóp: mỏ ác.

Tôi vừa định cười, bỗng nhiên lại thấy đứa bé đứng phía sau kia, trước vẫn còn nhìn thật sâu vào tôi bằng đôi mắt sáng trong veo, sau lại lùi từng bước từng bước không dấu vết, vọt đến lẩn trốn vào phía sau đám người.

Tôi cảm thấy có chút kỳ quái, người đang ôm tôi đột nhiên buông ra, xoay người lại một tay nắm lấy đứa bé ấy xách lên không trung: "Đệ nói gì nhỉ? Mãng Cổ Nhĩ Thái, đệ đây là đang uy hiếp ta sao?"

Đứa bé ấy bỗng oa oa la hét, khuôn mặt nhỏ nhắn lập tức đỏ bừng lên.

Cái này......rốt cuộc đang làm cái quái gì thế này? Ngực tôi có chút run nhẹ, không biết vì sao toàn thân tôi lại lạnh đến không thể lạnh hơn, răng trên răng dưới va đập ẩu đả với nhau.

"Đại ca." Bởi vì tất cả mọi người xung quanh đều im lặng không lên tiếng ngăn cản, cuối cùng cậu bé mặc áo bào màu lam kia đành mở miệng, tuy rằng chẳng qua chỉ là hai từ đơn giản, nhưng tên hung thần ác sát trước mặt này nghe xong lại hừ lạnh một tiếng, đem đứa bé từ trên không trung ném trở lại đất.

Mà cái tên trông vô cùng ngang ngược ấy, thật ra cũng chỉ là một cậu bé hơn mười tuổi mà thôi.

Tôi ôm lấy đầu gối, kéo chiếc chăn bông dày trên giường quấn chặt lấy bản thân, ngoảnh mặt làm ngơ.

"Đông Ca." Cậu ta không hề báo trước một tiếng đột ngột xoay người lại.

A......một khuôn mặt thật là lớn! Kề sát vào tôi gần đến như vậy để làm gì?

"Huynh ức hiếp ta! Ta phải đi nói với a mã!" Đứa bé từ trên đất hét to rồi bò lên, rất nhanh lao ra khỏi phòng.

Đây là loại ánh mắt gì thế này? Một đứa nhỏ mới mười một mười hai tuổi sao lại có một ánh mắt dữ tợn như vậy? Không đợi tôi kịp hiểu rõ, cậu ta đột nhiên kéo đi chiếc chăn bông tôi vừa mới quấn chặt mình, tay vòng qua eo ôm lấy tôi.

Đợi đã đợi đã!

Hắn bế tôi! Một cậu bé mới hơn mười tuổi lại có thể bế được tôi sao? Chẳng lẽ cậu ta có năng lực trời ban sao? Này cũng thật khó tin quá đấy!

"Đại ca!" Trên cổ tay bỗng bị nắm chặt, bàn tay lạnh lẽo khiến ta run sợ cả người, nhưng lại có thể thấy rõ nét ôn hòa trong đôi mắt của cậu bé ấy "Bình tĩnh một chút! A mã sẽ lập tức đến ngay......"

"Đến đúng lúc lắm! Dù bất cứ giá nào ta cũng sẽ không đem Đông Ca nhường cho bất cứ kẻ nào! Bao gồm cả đệ......Đại Thiện!"

Xẹt----------Giữa tầm mắt hai người họ xuất hiện tia lửa bắn tung tóe.

Có khi nào......tôi thật sự là đang nằm mơ hay không?

Nhắm mắt lại, có lẽ tôi thật sự đang mơ! Đúng rồi nhất định là nó, tôi còn đang ở trong mơ, tôi chưa hề tỉnh lại.

"Đông ca......" Kéo theo đó là tiếng hơi thở nóng hổi bị đè nén, cậu ta hôn vào tóc tôi, khẽ nói "Một lát nữa a mã đến, ta nhất định sẽ hướng người mà xin nàng, Đông Ca......Đông Ca, nàng cũng thích ta, có đúng không?"

Tôi chấn động một phen, thân thể tựa như bị điện giật mà giật bắn người lên.

Thượng Đế à! Tạo ra cái giấc mơ này cũng thái quá quá đi chứ! Không được! Không được! Cho dù là mơ đi nữa! Tôi cũng tuyệt đối không thể không nói đạo lý mà để cho một đứa trẻ ăn đậu hũ của mình.

Tôi mở mắt, trừng mắt hung tợn nhìn về phía hắn: "Tiểu quỷ, quay về chờ cho răng mọc hoàn chỉnh đi rồi hãy trở lại."

Âm thanh vang dội khắp phòng, đổi lấy là vẻ mặt u ám của cậu ta, sắc mặt tối đen âm thầm lấp chỗ cho nhu tình vạn trượng trước đó. "Lẽ nào, nàng thật sự yêu mến a mã ta?"

Tôi nghe không hiểu cậu ta đang nói gì, tôi hừ lạnh, xua tay: "Làm ơn thả tôi xuống!" Giấc mơ này đi xa quá rồi, phải mau mau tỉnh lại một chút để trở về với hiện thực.

Cánh tay vòng qua eo tôi bỗng siết chặt, tôi đau đớn kêu lên một tiếng, cảm thấy xương cốt sắp bị cậu ta bóp nát, đau quá.

Đứa bé vẫn luôn đứng ở phía đối diện không hề hé răng lấy một tiếng, ừm, tên nó là Đại Thiện đúng không? Nhưng nó tên thế nào thì có liên quan gì chứ, dù sao thì đây cũng là một giấc mơ, chính xác thì tên cũng chỉ là một cái danh hiệu giả mà thôi---------Đời này của tôi thật đúng là chưa từng trải qua một giấc mơ nào rõ nét như vậy, người trong mơ hơn nữa lại còn có tên riêng không giống nhau. Khái niệm thông thường đều là Giáp Ất Bính chẳng lẽ không tốt sao?

Đại Thiện lặng lẽ đem tôi giải thoát ra từ trong tay tên nọ, lúc đầu hắn ta còn kiên cường ôm chặt không buông, nhưng cuối cùng dưới ánh nhìn chăm chú mềm mại của Đại Thiện thì cũng đành buông tay.

Tôi thở phào, rốt cuộc cũng có cảm giác vững vàng.

Thế nhưng......sao tôi lại thấp bé như thế này? Thậm chí so với hai người bọn họ tôi lại thấp hơn nửa cái đầu! Giấc mơ này đang tính toán kiểu quái quỷ gì thế hả? Bản thân tôi như thế nào mà thoáng cái lại co nhỏ như vậy?

Tôi dở khóc dở cười giơ chân giậm nhảy, đang muốn lên tiếng, chợt nghe ngoài cửa truyền đến một hồi xôn xao, ngay sau đó thì truyền vào một giọng cười sang sảng: "Đông Ca cách cách đã tỉnh chưa? Mau để ta trông xem!"

Màn cửa đồng thời bị vén lên, mọi người trong phòng đều quỳ xuống, trong miệng hô: "Cung thỉnh Thục lặc bối lặc thánh an!"

Trước mắt tôi sáng ngời, một nam nhân cỡ chừng ba mươi, tinh thần phấn chấn tiêu sái bước vào, hắn ta đội mũ lông chồn, khăn quàng cổ cũng bằng lông chồn, toàn thân đều là lông chồn với hoa văn thêu hình rồng ngũ sắc, eo đeo thắt lưng tơ vàng, ngọc bội điểm xuyết cho khăn*, đao phụ, đá mài, Chương sừng, chân đi đôi ủng Ngột Lạp** làm từ da hươu, toàn thân toát lên một loại khí chất cao quý không tả nổi.

*Nguyên văn là: Bội duyệt khăn佩悦巾. Từ duyệt 悦 theo như mình tìm hiểu thì nó còn có nghĩa là làm cho sáng hơn, làm cho đẹp hơn. Vì thế mà mình sử dụng từ "điểm xuyết" để gói gọn nghĩa của nó, và cũng khiến cho câu từ trở nên dễ hiểu hơn. (nguồn: Từ điển Hán Nôm hvdic.)

**Ngột Lạp: Loại giày da dùng để mang vào mùa Đông của người xứ Đông Bắc Trung Quốc, bên trong có lót cỏ Ngột Lạp. (nguồn: Từ điển Hán Nôm hvdic.)

Tiếp theo đó là một đám người tiến vào, trừ bỏ cái đám người qua đường tựa như là đang đánh nhau ra, trong đó còn có một nữ tử, khuôn mặt tựa như tranh vẽ, tú lệ đoan trang, có thể nói là hình mẫu điển hình của một người con gái đẹp, chỉ là thân thể nàng vô cùng điềm đạm tựa như là đang mang thai, phục sức lộng lẫy cũng khó mà che đậy được phần bụng đang nhô cao bên dưới.

Bồi dưỡng thật là tốt! Vị nữ tử đang mang thai này trông tràn đầy ý vị, và hiếm thấy hơn chính là khuôn mặt kia thoạt nhìn rõ ràng vẫn giống với một thiếu nữ mười bảy mười tám tuổi.

Thấy tôi kinh ngạc nói không ra lời, nam nhân nọ hơi cười, đưa tay qua sờ trán tôi, tôi theo phản xạ có điều kiện co rụt lại nhưng không thể tránh ra, trán liền vừa vặn áp vào lòng bàn tay ấm áp của hắn.

"Ừm, hạ sốt rồi. Nếu như cách cách vẫn không tỉnh lại. Ta liền đem tất cả những tên đại phu người Hán vô dụng kia chém cho." Âm lượng của hắn chẳng hề cao, thế nhưng tôi nghe xong lại cảm thấy một trận rét run trong lòng.

Má mi ơi, là chém người đấy, vì sao việc hắn nói cùng với việc chém củ cải lại nhẹ nhàng như nhau thế?

Lúc này, tiểu mỹ nữ kia cười chúm chím đi đến kéo tay tôi, khẽ nói với tôi: "Đông Ca, nhớ kỹ là về sau đừng lại trêu ghẹo tiểu tính tử* nữa. Nếu có việc gì bất trắc, thì người được gọi là cô cô này làm thế nào mà giao ngươi về cho a mã đây." Tay tôi run lên, không kìm lòng nổi mà vẫy tay ra.

*Tiểu tính tử 小性子: bướng bỉnh, dễ thương, cố chấp.

Nàng ta hoảng hốt và kinh ngạc nhìn tôi.

Chỉ thấy Thục lặc bối lặc gia đảo đôi mắt sáng qua, không giận mà uy, khí thế bức người mà chất vấn: "Chử Anh, lúc nãy có đúng là con đã ức hiếp Mãng Cổ Nhĩ Thái?"

Cậu bé đứa bên cạnh tôi mím môi không phát ra một câu, mặt dần lộ ra vẻ nhợt nhạt, con ngươi rủ xuống nhưng lại lộ ra vẻ quật cường.

"A mã!" Đại Thiện bỗng tiến lên một bước, chậm rãi nói: "Không có chuyện gì quan trọng, đại ca chẳng qua chỉ là cùng ngũ đệ đùa giỡn mà thôi."

Bối lặc gia hừ lạnh một tiếng, nữ tử được gọi là cô cô của tôi đưa tay ra nắm lấy cánh tay của hắn, nhẹ giọng cười nói: "Chỉ là trẻ con vui đùa ầm ĩ mà thôi, gia không cần tưởng là thật."

Tôi cúi đầu, trông thấy bàn tay đang buông xuống bên người Chử Anh chẫm rãi nắm chặt lại, các đốt ngón tay trở nên trắng bệch.

Nhịp tim tôi đập dồn dập, ở trong một căn phòng nhét đầy người, nên một chút dưỡng khí lưu lại cũng không có, loại cảm giác nghẹt thở đau đớn đang chồng chất, bủa vây lấy tôi.

Tôi không rõ là đã xảy ra chuyện gì, chỉ là một thứ mơ hồ, trong lòng tựa như có một sự sợ hãi cùng hoảng loạn nói không nên lời.

Vô tình quay đầu lại, liếc về phía chiếc gương trên tủ rương thường trưng trong các cửa hàng, trên mặt chiếc gương đồng xưa trơn phẳng đang phản chiếu một gương mặt nhợt nhạt, xa lạ nhưng lại hoàn hảo đến nghẹt thở.

Tôi chấn kinh, lao nhanh đến phía trước, vội cầm lấy chiếc gương trong tay, nhìn mãi---------Khuôn mặt kia, tuy tuyệt mỹ nhưng vẫn lộ ra vẻ non nớt, vậy mà lông mày kia, mắt kia, môi kia......Mỗi một chỗ đều toát lên một cảm giác vô cùng quen thuộc.

Là nàng!

Trong lòng tôi cũng đồng thời hiện lên một bóng dáng mờ nhạt.

Là nàng ấy!

Tuy rằng tuổi tác có chênh lệch, nhưng mà, khuôn mặt này---------Khuôn mặt được phản chiếu trong gương này, tuyệt đúng là của nàng ấy.

Là nàng---------Bố Hỉ Á Mã Lạp!

Chủ nhân của lăng mộ cổ kia!

"Đông Ca!" Có người cầm lấy cổ tay tôi, chặt như vậy, lạnh như vậy, sự lo lắng khẩn trương trong lòng người nọ đang không ngừng truyền đến.

Tầm mắt tôi thê lương mờ mịt di chuyển khỏi khuôn mặt trên gương, đảo qua khuôn mặt dịu dàng nho nhã kia, sau đó, há mồm, hung hắn cắn xuống ngón trỏ tay trái mình.

"Đông Ca------" Đại Thiện kinh sợ kêu lên, nắm chặt lấy tay tôi run rẩy dữ dội.

Đau quá! Người người đều nói rằng thập chỉ liên tâm*, hóa ra đúng là đau như vậy! Đau đến độ tim cũng đồng thời xoắn lại.

*Thập chỉ liên tâm 十指连心: Mười ngón tay nối liền với tim.

Giá như đây không phải là mơ---------Trong lúc mất đi ý thức, một ý niệm đầy sợ hãi hiện ra trong đầu tôi.

Chỉ mong rằng đây thật sự chẳng qua là một giấc mơ!

Bạn đang đọc truyện trên: Webtruyen.com

Danh Sách Chương:

truyện full
Bạn đang đọc truyện trên website WebTruyen.Com

Nhận xét của đọc giả về truyện Độc Bộ Thiên Hạ - Thanh Xuyên Hoàng Thái Cực

BÌNH LUẬN FACEBOOK