Danh Sách Chương:

  • Màu nền:
  • Font chữ:
  • Chiều cao dòng:
  • Kích Cỡ Chữ:
Trong số đó có một vị Ma Vương hậu kỳ đại thành cường giả Lỗ Thành Y, người này chính là tổng chỉ huy chiến dịch lần này, cũng cùng chung số phận như hắn, bị thu vào cái hắc động vô tận kia.

Vẫn còn có một tên ngoại lệ, chính là cái tên đáng ghét Lỗ Nan Hoa kia, hắn vẫn không có việc gì nhắm mắt tại kia, sao tên kia không cùng đi vào với hắn kia chứ! Thật là ông trời bất công.

Thông Thần cường giả, không có bất ngờ gì xảy ra, đám người của mình lần này là gặp phải một vị Thông Thần Thiên Quân cường giả của Nhân Tộc, âu cũng chỉ trách bọn họ xui xẻo.

"Không có chết! Chúng ta không có chết!"

"Không sai! Là Nhân Tộc một vị cường giả đã đến cứu chúng ta! "

"Đa tạ tiền bối ân cứu mạng, Hiên Sương Thành người sẽ không bao giờ quên đại ân của ngài!"

Hiên Sương Thành Nhân Tộc, đang rơi vào tuyệt đối hạ phong bên trong, thành phá nhân vong chỉ là chuyện sớm muộn, không thể tưởng tượng nổi chỉ trong vòng giây lát tình thế biến chuyển, mấy trăm vạn Ma Tộc cường giả không hiểu nổi tại trước mắt bọn họ biến mất, nguy cơ vì vậy cũng được giải trừ.

Bọn họ biết là do một vị cường giả Nhân Tộc đến đây giải cứu cho bọn họ, vị cường giả này cũng không chịu hiện thân, cho nên tất cả đều nghĩ hắn đã rời đi, đây cũng không phải là lần đầu tiên bọn họ thấy Nhân Tộc cường giả hành sự kỳ quái như vậy, cho nên cả thành Nhân Tộc chỉ có thể quỳ xuống tạ ân.

"Ân! Ta còn không có chết sao?" Lỗ Nan Hoa nhắm mắt lại hồi lâu, chờ đợi Lỗ Thắng Kiệt ra tay kết liễu bản thân, chỉ là hắn chờ hồi lâu, cũng không thấy tử vong tiến đến, kinh nghi bất định, lại nghe được mọi người xung quanh nghị luận, dường như là sự việc có chuyển biến, cho nên hắn đã mở mắt ra.

"Ngươi là rất muốn chết sao?" Diệp Tử Phàm đi đến, nhìn kỹ cái tên Ma Tộc Ma Soái này thật lâu, sau đó mỉm cười hỏi.

Là Ma Tộc không sai, không hề sử dụng Hóa Hình Thuật hay là Ngọc Phù Ẩn Hình đại loại, tên này tuyệt đối là Ma Tộc một trăm phần trăm.

Chuyện xảy ra vừa rồi là hắn nhìn một cái không bỏ sót, tên Ma Tộc này vì một đám không quen không biết ngoại tộc Phàm Nhân, lại dùng cả sinh mạng của mình ra để thủ hộ, cái này làm cho tâm trí sắt đá như hắn cảm động, cũng là rất không hiểu.

Ban đầu hắn còn cho tên này là Nhân Tộc ngụy trang thành Ma Tộc để có thể tiện bề hành động, nhưng khi nhìn kỹ lại, hắn biết đây là Ma Tộc, không thể nghi ngờ.

Ma Tộc thường ích kỷ cùng tàn độc, những cái này hắn là thời gian qua thấu hiểu rất là triệt để, chỉ là giống như cái tên Lỗ Nan Hoa này, thật sự trên đời không có.

Tên này cho dù biết mình chết, cũng không bỏ rơi Nhân Tộc Phàm Nhân, những người mà Ma Tộc được xem là hèn mọn cùng đê tiện, nghĩa cử cao thượng kia, hắn là mới gặp lần đầu tiên.

Lâm An Nam xem như một cái, chỉ là Lâm An Nam chỉ đối với Nhân Tộc tốt, còn ngoại tộc nàng ta cũng ra tay không có nhân từ gì để nói, Lỗ Nan Hoa này làm người, xem ra vẫn hơn Lâm An Nam một chút.

"Tiền bối! Là ngươi đã cứu ta?" Lỗ Nan Hoa nhìn đám người Diệp Tử Phàm một chút, lại nhìn đám người Nhân Tộc xung quanh đang dập đầu quỳ bái, hắn là đã hiểu chuyện gì xảy ra.

"Không sai! Có thể nói như vậy! " Diệp Tử Phàm gật đầu nói.

Ý nghĩ ban đầu của hắn là đem tất cả Ma Tộc một lưới bắt hết, bao gồm cả cái tên Lỗ Nan Hoa này, nhưng mà sau khi nhìn thấy nghĩa cử của hắn, Diệp Tử Phàm đã thay đổi ý định, bỏ qua cho hắn cùng một ít Ma Tộc không có tu vi.

"Ngươi tên là Lỗ Nan Hoa đi! Có thể nói cho ta biết, ngươi vì sao lại hi sinh bản thân mình chỉ vì cứu một đám Phàm Nhân hay không? " Diệp Tử Phàm nhìn thẳng vào Lỗ Nan Hoa hỏi.

Những người khác, như Hổ Huyền Thiên cùng là nhìn chằm chằm vào Lỗ Nan Hoa, chờ hắn trả lời.

Người vì một chút cơ duyên cùng lợi ích, sát hại lẫn nhau không có việc ác nào không làm, bọn hắn đã nhìn mãi quen mắt, như là vì người khác có thể hi sinh bản thân, đem sinh tử tự thân không màng, bọn họ là lần đầu tiên nhìn thấy.

"Vì sao lại cứu một đám Phàm Nhân sao?" Lỗ Nan Hoa lẩm nhẩm hồi tưởng.

Mấy trăm năm trước, hắn cũng là một người giết người không ghê tay, trong một lần tấn công vào một tòa Nhân Tộc Thành Trì, hắn lần đầu tiên nếm mùi thất bại, may mắn không chết, lại rơi xuống một cái sơn phong, được một vị cô gái Nhân Tộc cứu giúp, đưa về một thôn nhỏ chăm sóc, cô gái này chỉ là Phàm Nhân, lại không có võ đạo tu vi, chỉ là nàng lại có một trái tim thánh thiện, không có quan tâm thân phận Ma Tộc của hắn, vẫn hết mình chăm sóc cho hắn.

Ngày tháng qua đi, sớm chiều ở chung, trái tim của hắn đã thật sự rung động, thế nhưng vào một ngày, có một đám Nhân Tộc tu luyện giả, bọn họ có thể là theo giấu vết của hắn tìm đến đây, hắn khi đó thương thế đã khôi phục lại bảy thành, có thể nói là diệt đám Nhân Tộc kia không khó.

Nhưng mà hắn cũng không có ra tay, hắn là muốn nhìn xem đối mặt với một đám Nhân Tộc cường giả, vị cô nương kia có còn thủ vững bản tâm, một lòng giúp hắn hay là không.

Không nghĩ đến vì quyết định này của hắn, làm hắn ân hận suốt đời, cô gái kia là đem hắn cất giấu vào một nơi kín đáo, còn đem một khối gia truyền Liễm Tức Ngọc Phù cho hắn, kết quả đám người kia không tìm được hắn, lại giận lây sang cô gái kia, bọn họ một tên đã ra tay, đánh bay đi cô gái đáng thương kia.

Hắn khi đó muốn cứu đã không còn kịp, trước khi chết, cô gái kia cũng không hề oán trách hắn một câu, chỉ cầu xin hắn sau này nếu như có giết người, cũng không nên giết Phàm Nhân, họ rất đáng thương.

Họ rất đáng thương, chính là những lời của cô gái này, hắn trong lòng đã hứa với nàng, sau này không những không giết Phàm Nhân, mà nếu như Phàm Nhân gặp nạn, bất kỳ là Nhân Tộc hay Ma Tộc, hắn đều sẽ ra tay cứu giúp, cho dù phải hi sinh cái mạng này cũng không có tiếc.

"Họ rất đáng thương!!! " Lỗ Nan Hoa vẫn còn tại trong hồi ức, hai hàng nước mắt của hắn chảy dài lúc nào cũng không hay, hắn chỉ lẩm nhẩm nói một câu.

"Đáng thương sao?" Diệp Tử Phàm hơi ngẩn người.

Hắn nhìn thấy Lỗ Nan Hoa thần sắc, vô cùng rối rắm cùng phức tạp, hắn cũng biết Lỗ Nan Hoa không nói thật nguyên do, nhưng mà hắn cũng không có đào tận gốc rễ, hắn biết đây là người có chuyện cũ trong lòng, y không muốn nói, hắn cũng không có ép, mỗi người đều có bí mật riêng thuộc về mình.

"Lỗ Nan Hoa! Ta nhìn ngươi cũng rất thuận mắt, ngươi có muốn đi theo ta lang bạt hay không? "Bỏ qua một bên cái chuyện họ thật đáng thương kia, Diệp Tử Phàm liền lên tiếng mời chào.

Danh Sách Chương:

truyện full
Bạn đang đọc truyện trên website WebTruyen.Com

Nhận xét của đọc giả về truyện Đỉnh Luyện Thần Ma

BÌNH LUẬN FACEBOOK