Danh Sách Chương:

  • Màu nền:
  • Font chữ:
  • Chiều cao dòng:
  • Kích Cỡ Chữ:
Tuyệt phẩm tiên hiệp - Đạo Quân
Đây hoàn toàn là lực lượng va chạm vào nhau, Diệp Tử Phàm tự phụ thân thể cường hãn, trong khi Tiêu Nguyên Thương vì sử dụng Cấm Thuật, trong thời gian ngắn có thể tăng gấp đôi chiến lực, cũng là không tin Diệp Tử Phàm có thể chống lại.

Đến giờ phút này, hai người bọn họ không khác gì hai con dã thú lao vào cắn xé đối phương, chỉ khác nhau là trong quyền phong của bọn họ lại ẩn chứa sức mạnh kinh khủng, nếu như một ít Võ Mạch, hay Siêu Phàm sơ kỳ đụng phải, lập tức liền có thể tan thành tro bụi.

Mười phút đồng hồ sau...

Tiêu Nguyên Thương hai con ngươi chưa từng có ngưng trọng, thân thể phía trên, phủ đầy chằng chịt vết thương.

Đáng chết, đây là quái vật gì? Sao phòng ngự lại cường đại như vậy?

Tiêu Nguyên Thương trong lòng mắng thầm, có thể so với Trung Phẩm Phòng Ngự Linh Khí thân thể, làm cho hắn tuyệt vọng, vừa rồi thực lực của hắn đã gia tăng rồi gần gấp đôi.

Nhưng vẫn là không làm gì được Diệp Tử Phàm, trái lại Diệp Tử Phàm mỗi quyền đánh lên thân thể của hắn, làm cho hắn thương càng thêm thương.

Một trận chiến này, thật không thể nào tiếp tục đánh.

Sau một khắc...

"Ha ha...sảng khoái....Thật sự sảng khoái, cho Bản Tọa chết đi, ta đánh.. Haha!" Diệp Tử Phàm cười quái dị liên tục, thanh âm không nói ra được hưng phấn, một trận chiến này, làm hắn triệt để tin tưởng, Chân Huyền cảnh dưới, hắn chính là vô địch tồn tại.

Sảng khoái, sảng khoái đến cực điểm, bây giờ hắn hoàn không có Phòng Ngự nữa, thay vào đó là liên tục tấn công.

Tiêu Nguyên Thương lại cũng không giám giống như hắn vậy, không nhìn thẳng phòng ngự, không có chút nào hoàn thủ.

"Không được! Không thể lại cùng tên quái vật này đáng tiếp... "Tiêu Nguyên Thương trong lòng trầm xuống, lại cứ để cho Diệp Tử Phàm công kích xuống dưới, cho dù hắn có tiêu hao hết thọ Nguyên, cuối cùng chỉ sợ là chống đỡ không nổi.

Hơi không cẩn thận, ngay cả tánh mạng cũng sẽ giao phó tại nơi này.

"Thật sự là muốn vận dụng bảo bối kia!" Tiêu Nguyên Thương trong lòng do dự, bảo bối kia có thể nói là uy lực tuyệt luân, nhưng mà chỉ có thể sử dụng ba lần.

Hắn đã sử dụng hai lần rồi, chỉ còn có một lần nữa mà thôi, đó là thủ đoạn bảo mệnh cuối cùng của hắn, không dễ gì có thể vận dụng.

"Haha!Bản Tọa đánh nổ ngươi! "Diệp Tử Phàm gào thét liên tục, song quyền lưỡng cước điên cuồng vũ động, thế tiến công như mưa gió hướng Tiêu Nguyên Thương bao phủ tới.

Giờ khắc này, Tiêu Nguyên Thương không còn giám chống cự nữa, hắn dùng thân hình hết trốn đông, lại trốn tây, vô cùng chật vật.

Hơn nữa, thân thể của hắn cũng là hết sức thảm thương, chắc biết lúc nào, sẽ là bị thân hủy nhân vong.

Thể nội Linh Lực, càng là không ngừng bị tiêu hao, cho dù hấp thu ngoại giới Thiên Địa Linh Khí cũng không có bù vào thể nội hao tổn.

"Hừ!Đây là ngươi bức ta!"

Bất thình lình, Tiêu Nguyên Thương trong mắt lóe lên một vẽ quyết đoán, còn tiếp tục như thế, hắn không chết không thể.

"Ân!"

Diệp Tử Phàm hình như hơi có cảm giác, thế tiến công có chút trì trệ, trong mơ hồ, tựa như có cảm giác bất ổn sắp xảy ra. Có nguy hiểm đến hắn một dạng.

Đúng lúc này..

Tiêu Nguyên Thương mặt mũi giữ tợn, hai con mắt trước đó chưa từng có oán độc:"Tiểu Tử, cầu chúc cho người gặp nhiều vận may!"

"Không tốt! Chủ nhân, ngươi lập tức rời đi nơi này, đó là Tam Phẩm Na Di Phù!" Tại trong thức hải của hắn, Đại Hắc giọng nói gấp rút truyền đến.

Diệp Tử Phàm trong lòng rung động, tuy không biết Đại Hắc nói Tam Phẩm Na Di Phù là vật gì, nhưng hắn biết bây giờ không phải là lúc hỏi đến những chuyện này.

Trong lòng báo động, cộng thêm Đại Hắc nhắc nhở, hắn vững tin không chút nghi ngờ.

Việc cần làm bây giờ là phải rời đi nơi này rồi nói sau. Đại Hắc kiến thức uyên thâm, tuyệt sẽ không có nhầm lẫn.

"Hiện tại muốn đi, đã muộn! "Tiêu Nguyên Thương nhe răng cười một tiếng, trong tay của hắn không biết lúc nào xuất hiện một cái to bằng bàn tay Ngọc Phù, sau đó hắn dùng Linh Lực truyền vào trong đó, đem nó quăng về cách đó không xa Diệp Tử Phàm.

La lâm Sơn Mạch.

Diệp Tử Phàm cùng Tiêu Nguyên Thương đại chiến gần hai canh giờ, ở Diệp Tử Phàm vô địch phòng ngự dưới, ban đầu Tiêu Nguyên Thương còn có thể cùng hắn chiến cái ngang tay, nhưng càng về sau,Tiêu Nguyên Thương chỉ có sức lực chống đỡ, không có bao nhiêu sức hoàn thủ.

Đến bây giờ, càng là thê thảm, ngay cả cấm thuật thêu đốt tự thân Sinh Mệnh làm đại giới hắn vẫn không xoay chuyển được tình thế.

Ở tiếp tục như vậy, hắn không cần nói chuyển bại thành thắng, đó là có thể bảo vệ cái mạng già của mình hay không, cũng là một vấn đề.

Nhìn tên tiểu tử kia điên cuồng bộ dáng, rõ ràng là muốn đưa hắn triệt để tuyệt sát tại nơi đây.

Thời khắc sống còn, Tiêu Nguyên Thương thật đã hạ quyết tâm, vận dụng lấy hắn một lần kỳ ngộ vào được một động phủ tiền bối để lại.

Cơ duyên lấy được một mai Tam Phẩm Na Di Phù, loại Ngọc Phù này có ưu điểm là chỉ cần dùng tự thân Linh Lực truyền vào, nó sẽ lập tức khởi động, trong vòng mười mét vuông không gian phạm vi của nó sẽ bắt đầu truyền tống.

Người bị Na Di Phù bao phủ phạm vi, sẽ bắt đầu bị truyền tống đến phạm vi ngàn vạn dặm trong vòng, địa điểm không hề được biết đến.

Vì nghiệm chứng loại Ngọc Phù này uy lực, Tiêu Nguyên Thương hắn đã tự thân sử dụng một lần, cũng là lần đó, hắn bị truyền tống đến Tượng Vân Sơn Mạch, một đầu ngàn vạn dặm Sơn Mạch do tam giai Tượng Vân thú lãnh địa, nếu không phải hắn chạy nhanh, bây giờ có lẽ đã làm mồi cho bọn chúng nhắm rượu.

Đối với uy lực của loại Ngọc Phù này hắn tin tưởng không nghi ngờ, chỉ tiếc nó chỉ có thể sử dụng được có ba lần, đây cũng là lần cuối cùng mà hắn có thể sử dụng.

"Ầm ầm! "

Diệp Tử Phàm muốn trốn tránh, nhưng mà không có kịp rồi, một phương kinh khủng không gian trùng động, lăng không mà hiện, trực tiếp hướng hắn bao phủ đến.

"A! Không tốt! "Diệp Tử Phàm sắc mặt bỗng nhiên biến đổi, ở không gian trùng động bên trong, hắn cảm nhận được một cổ lực lượng kinh khủng không dung kháng cự ập đến, cho dù hắn có vùng vẫy cũng là phí công, trong lòng của hắn liền minh ngộ, nếu để cho không gian trùng động kia cuốn đi, chờ được hắn sẽ là vô cùng nguy hiểm.

Diệp Tử Phàm tốc độ phản ứng là không chậm, chỉ tiếc là vẫn chậm một bước, hắn đã bị không gian trùng động định vị.

"Đáng chết, Cho Bản Tọa phá!"

Diệp Tử Phàm dùng hết toàn lực lượng trong cơ thể để làm một lần giãy giụa, nhưng mà tất cả đều vô ích.

Từ không gian trùng động vách tường, hắn cảm nhận được một ngàn hai trăm long lực của mình như đá chìm đáy biển. Biến mất không một chút tăm hơi.

Theo hắn dự đoán, không gian trùng động này ít nhất cũng có mấy chục vạn long lực lượng, cho dù là Chân Huyền cường giả cũng không thể phá vỡ nó.

Mười giây sau.

Thân thể của hắn một nửa đã bị không gian trùng động nuốt mất, với sức mạnh của không gian, hắn cùng với người Phàm không khác nhau là mấy.

Năm giây sau..

"A! Bản Tọa nhất định sẽ quay trở lại, Tiêu Nguyên Thương, Dược Thần Cốc, chờ lấy, chờ Bản Tọa trở về, nhất định sẽ đạp diệt Dược Thần...." Diệp Tử Phàm thanh âm, có không cam lòng, oán hận nói.

Chỉ là không chờ hắn nói xong, cả người bị không gian trùng động nuốt chửng.

"Giết ta?Đạp diệt Dược Thần Cốc, chờ ngươi có thể từ trong tay yêu thú sống sót rồi hẳn nói sau! "Tiêu Nguyên Thương nhìn Diệp Tử Phàm biến mất tại không trung, cười lạnh một tiếng.

Lần trước, hắn có thể trốn đi, đó là vận khí thành phần chiếm đa số, Diệp Tử Phàm muốn từ mấy đầu ngàn vạn sơn mạch, hàng chục tam giai yêu thú, hàng ngàn nhị giai yêu thú chạy thoát, đúng là người si nói mộng.

" Chỉ là đáng tiếc cho Tam Cấp Na Di Phù của ta!" Tiêu Nguyên Thương nhìn đã hóa thành bột phấn Na Di Phù, trong lòng không cấm nhức nhối.

Đây là thủ đoạn bảo mệnh cuối cùng của hắn a, có Na Di Phù này, cho dù gặp được Chân Huyền lão tổ hắn tự tin có thể toàn thân trở ra, bây giờ...

"Hô" Tuy là có nhức nhối, nhưng mà cuối cùng vẫn là đem kia quái vật cho trục xuất, hắn vẫn là thở phào nhẹ nhõm.

Đang lúc hắn thầm hô may mắn..

Dị biến lại nổi lên.

Một cổ so với hắn còn mạnh gấp mười, gấp trăm lần bỗng nhiên xuất hiện, đem hắn tỏa định.

"Người tại nơi nào? " Một tôn trung niên bạch bào như là Thần Linh hàng thế. Xuất hiện tại trước mặt của Tiêu Nguyên Thương, cất giọng không đầu không đuôi hỏi.

"Ngân...Tiền bối, ta không biết ngài đang nói cái gì! " Tiêu Nguyên Thương âm thanh hơi run nói.

Người trước mắt này hắn biết, Đa Bảo Các Cửu Đại Chân Huyền một trong, Ngân Thái.

Các đại thế lực lớn đối với cao thủ của nhau đều có hiểu biết, Tiêu Nguyên Thương là Chấp Sự tại Tổng bộ Dược Thần Cốc, đối với Chân Huyền của Thất Đại Tứ Tinh thế lực khác hiểu rõ như lòng bàn tay, hắn nhận ra Ngân Thái cũng không có gì là khó.

Xem ra vị Chân Huyền lên tiếng tại đấu giá hội chính là người này.

"Oa! Phốc! "

Không thấy Ngân Thái có động tác gì, vừa rồi còn không ai bì nổi Siêu Phàm Bát Trọng Tiêu Nguyên Thương đã bay xa hơn mười trượng.

Hắn rơi trúng một cây đại thụ sau đó lại phun ra một ngụm máu tươi, ánh mắt của hắn kinh ngạc muốn tuyệt nhìn về phía Ngân Thái, không biết là mình đã nơi nào đắt tội hắn.

"Đừng có cùng ta giả ngu, ta nói chính là Diệp Tử Phàm? "

Ngân Thái âm lãnh nói, hắn theo dấu của Diệp Tử Phàm đi vào truyền tống trận đến Long Uyên căn cứ, nhưng mà khi đến nơi, hắn đã tìm khắp nơi nhưng mà không thấy tung tích của Diệp Tử Phàm, hắn biết mình có lẽ đã trúng kế nên đã quay trở lại.

Chỉ tiếc là hắn lại đến chậm một bước, khi hắn quay lại thì đã là hai canh giờ sau, tìm đến được nơi này thì đã không có bóng dáng của Diệp Tử Phàm đâu.

Tâm tình bây giờ của hắn tốt mới là có quái sự.

"Tiền bối! Ngài đến chậm một bước, Diệp Tử Phàm đã bị Tam Phẩm Na Di Phù truyền tống rời đi nơi này! " Tiêu Nguyên Thương nhanh chóng hồi đáp.

Hắn đã hiểu tại sao vị Ngân Tiền Bối này lại nổi giận như vậy, hóa ra là vì tên quái vật Diệp Tử Phàm kia.

Cũng phải! Chỉ mới mười sáu tuổi đã có kinh thế thực lực, nếu không phải hắn đánh không có lại Diệp Tử Phàm, hắn cũng muốn bắt Diệp Tử Phàm về nghiên cứu một phen.

"Na Di Phù? Đây là có chuyện gì? Lập tức nói cho rõ ràng? Nếu không, ta cũng không ngại cho ngươi nếm thử mùi vị của Sưu Hồn là như thế nào! "

"Vâng!! Vâng!! Ngân tiền bối, chuyện là như thế này..... " nghe nhắc đến Sưu Hồn, Tiêu Nguyên Thương ba hồn bảy phách liền như lạc vào hầm băng, cả người run rẩy liên tục, nào dám giấu giếm, một năm một mười kể ra.

Thậm chí ngay cả một chi tiết nhỏ như là Diệp Tử Phàm có bao nhiêu sợi tóc hắn cũng muốn biên ra.

Hết cách rồi, Đây là Sưu Hồn a, chỉ có Nguyên Thần mạnh mẽ như Chân Huyền cảnh trở lên mới có thể làm được.

Phương pháp rất đơn giản là trực tiếp bắt lấy Nguyên Thần của đối phương tìm tòi ký ức, bị Sưu Hồn giả sẽ phải nếm trải cảm giác như thiên đao vạn quả.

Sau cùng còn có thể bị Hồn phi phách tán, cho dù có chết rồi cũng không được đầu thai.

Vì vậy, Sưu Hồn Thuật cũng là một môn Cấm Thuật tại Thiên Hoang, nhưng điều luật này cũng chỉ cho có, cường giả chỉ xem nó như một tờ giấy lau đít là được rồi.

Tiêu Nguyên Thương tuyệt đối sẽ không nghi ngờ lời của Ngân Thái nói, vì trong truyền thuyết, vị Ngân tiền bối này không chỉ một lần sử dụng Sưu Hồn Thuật, những người bị hắn thi thuật đa số đã tan thành mây khói, duy nhất một người còn sống bây giờ cũng đã là si ngốc, cả mình là ai cũng không có biết.

Hắn Tiêu Nguyên Thương thà là chết, cũng là không muốn bị Sưu Hồn

Danh Sách Chương:

truyện full
Bạn đang đọc truyện trên website WebTruyen.Com

Nhận xét của đọc giả về truyện Đỉnh Luyện Thần Ma

BÌNH LUẬN FACEBOOK