Đỉnh Cao Giường Chiếu

Chương 7

Ngụy Tùng Lương

29/12/2020

Năm ấy, biết Triệu Tứ An không đậu đại học mình ghi danh, phản ứng đầu tiên của Lâm Sinh Vi là muốn đổi nguyện vọng, sửa thành trường Triệu Tứ An có thể vào.

Cậu đi tìm Triệu Tứ An, nhưng chưa kịp mở miệng đã nghe giọng điệu rầu rĩ của Triệu Tứ An. Lần đầu tiên Lâm Sinh Vi thấy hắn chán chường đến thế, hắn nói: "Sinh Vi, có phải anh vô dụng lắm không."

Lâm Sinh Vi lắc đầu, cậu không biết làm sao an ủi Triệu Tứ An, chỉ khẽ đẩy đẩy vai hắn, nhỏ giọng hỏi: "Muốn khóc không?"

Từ bất đạt ý - là cách an ủi điển hình của Lâm Sinh Vi.

Triệu Tứ An nghe xong càng thêm phiền muộn.

Không phải là không muốn khóc, mà là không thể khóc.

Triệu Tứ An thở dài, ngón tay xỉa trán cậu, mắt mở trừng trừng, "Em không thể nói mấy câu đại loại như 'em rất nhớ anh', 'anh đã rất cố gắng rồi' làm anh vui một chút hả."

Lâm Sinh Vi ngẩn ra vài giây, kế đó như người máy lặp lại, "Em rất nhớ anh, anh đã rất cố gắng rồi."

Triệu Tứ An tức gần chết, nhào tới đè Lâm Sinh Vi trên giường, cúi đầu cắn vào cái miệng không biết nói chuyện kia.

Lâm Sinh Vi 'a' một tiếng nhưng không tránh né, sau đó là một chuỗi rên rỉ. Tay Triệu Tứ An xoa nắn eo Lâm Sinh Vi, hai chân tách ra nằm trên người cậu, môi men theo sườn mặt từ tốn dời lên mút lấy vành tay cậu, khẽ nói: "Anh không nên hi vọng tìm được an ủi từ miệng em, anh muốn em dùng thân thể mình đến an ủi anh."

Lâm Sinh Vi thở hổn hển, ngoan ngoãn mở chân, tay câu cổ hắn, trong mắt long lanh ánh nước, loang loáng chút ý cười, đầu ngón tay đặt trên cằm Triệu Tứ An nhẹ nhàng mân mê, "Sao anh lại muốn học chung trường đại học với em như vậy?"

Triệu Tứ An cảm thấy cằm ngưa ngứa bèn nghiêng đầu ngậm lấy ngón trỏ Lâm Sinh Vi, khoang miệng ấm áp mút mát, răng khẽ nhây cắn, hắn hàm hồ nói: "Em ngốc như thế, anh không theo sát em, nhỡ em bị bắt nạt thì sao?"

"Hơn nữa, cái trường đó rất tốt, anh cũng thích, em lại thích ngành Toán học bên đó sao, vẹn cả đôi đường còn gì. Mà nè Vi Vi, em không được vì anh mà sửa nguyện vọng, anh giận đấy."

Triệu Tứ An nói xong, cảm thấy còn chưa đủ trọng lượng liền cắn nhẹ một cái, giương mắt nhìn Lâm Sinh Vi.

Triệu Tứ An và Lâm Sinh Vi 18 tuổi, quấn quýt trên chiếc giường nhỏ phòng Triệu Tứ An, như thể muốn gôm hết ngọt trên đời nếm thử.

Thế nhưng ngọt ngào dường như cũng có giới hạn riêng, dùng càng nhiều càng mau hết, để cuối cùng chỉ còn lại sự đắng chát.

Khi người ta yêu, tại sao phải nảy sinh hiểu lầm, tại sao phải nói dối, tại sao người ngoài muốn ngăn trở, rõ ràng là yêu nhau nhưng tại sao lại khổng thể mở miệng bày tỏ.

Lâm Sinh Vi không hiểu, rõ ràng cậu yêu Triệu Tứ An, tại sao ngày ấy khi mẹ Triệu Tứ An hỏi cậu lại nói mình không biết.

Dường như mọi thứ bắt đầu thay đổi cũng từ sau hôm ấy.

Nơi nào đó Lâm Sinh Vi không biết, tình yêu nồng nhiệt như lửa của Triệu Tứ An dần suy tàn, ánh mắt hắn nhìn cậu tăng thêm vài phần nghiền ngẫm, cái ôm dành cho cậu trở nên gượng gạo, thởi điểm cá nước thân mật, hắn hỏi Lâm Sinh Vi - em có yêu anh không?

Lâm Sinh Vi đang bị tiến vào, đáp lại hắn chỉ là từng tiếng rên nghẹn ngào, Triệu Tứ An cố chấp lặp lại câu hỏi đến tận khi ngừng lại, hắn nói với cậu, "Mẹ anh tìm anh bảo anh chia tay em, bà nói em không yêu anh nhưng anh không tin. Lâm Sinh Vi, anh không tin bao nhiêu năm quen nhau, em lại không yêu anh."

"Em yêu anh? Phải không? Em yêu anh phải không? Lâm Sinh Vi nói anh nghe đi, nói em yêu anh, nói em yêu anh đi, Lâm Sinh Vi, xin em đấy, nói anh nghe đi."

Triệu Tứ An đã khóc, từng giọt nước nóng bỏng rơi trên mặt Lâm Sinh Vi, dọc theo gò má chảy xuống, như hóa thành nước mắt của Lâm Sinh Vi.

Triệu Tứ An tự nhủ, không được khóc, không được rơi lệ, bởi vì một giọt nước mắt chảy xuống, chính là khởi đầu của chấp nhận và buông bỏ.

Có trốn tránh thế nào cũng vô dụng, hắn tựa trán lên lồng ngực Lâm Sinh Vi, nghe từng nhịp đập từ tim cậu, nói: "Anh yêu em, Lâm Sinh Vi, nhưng. . . chúng ta hãy chia tay đi."

Tình yêu của Triệu Tứ An là gì?

Là liều lĩnh, là thương tổn, là bất chấp như thiêu thân lao đầu vào lửa, để rồi hóa thành tro tàn trước lửa.

Lâm Sinh Vi không yêu hắn, hắn không muốn cưỡng ép cậu thêm nữa.

Sau Lâm Sinh Vi đi rồi, cái gì cũng không còn, ngay cả tâm cũng vậy.

Cậu kéo tay Triệu Tứ An, không muốn chia tay.

Chỉ là con người Triệu Tứ An, một khi đã quyết dù đụng tường nam cũng không quay đầu.

Lâm Sinh Vi thua cuộc trong trận chiến này, nhưng lại được coi như kẻ chiến thắng, rõ ràng là thua thảm nhất, ấy mà trong mắt mọi người, Triệu Tứ An ngập trong men say quên sầu mới là người bị tổn thương bị vứt bỏ, còn Lâm Sinh Vi cứ không đau không buồn bước tiếp.

Nhưng không một ai hiểu, ai cũng không thể hiểu, so với Triệu Tứ An Lâm Sinh Vi càng khổ sở.

Cậu đã đặt trái tim tràn đầy sức sống lên chiến trường, mặc Triệu Tứ An oanh tạc, kị binh giày xéo, hắn không muốn trái tim kia nữa, cái gì cũng không muốn.

Nhưng vì sao Triệu Tứ An không để mặc cậu khô héo chứ? Cậu vốn đã không còn là đóa hồng của Triệu Tứ An rồi.

......

Trước khi phim bấm máy, Lâm Sinh Vi đổi một quản lý mới.

Tính Andy ít nói làm việc thì gọn ghẽ, sau khi nhậm chức lập tức sa thải hai trợ lý cũ ăn không ngồi rồi, thay thế bằng hai người chăm chỉ khác.

Biết chuyện xấu xa Vương An làm trước đây, ngày đầu tiên gặp mặt Lâm Sinh Vi, Andy cam đoan với cậu mình không phải hạng người như Vương An.

Qua một thời gian quan sát, Andy phát hiện Lâm Sinh Vi khá khớp với những gì báo chí viết - không thích nói chuyện, hương nội, trầm mặc thậm chí là có chút tự bế.

Sau khi bàn giao công tác, cô cắt bớt một vài lịch trình không cần thiết Vương An sắp xếp cho Lâm Sinh Vi, giữ lại event của hai bộ phim điện ảnh, hỏi một chút ý kiến của Lâm Sinh Vi sau đó lên lịch sắp tới cho cậu.

Muốn xử lý hết mớ bòng bong Vương An để lại, thật sự quá nhiều chuyện phải làm, một mình Andy bận tối mặt tối mày, vậy nên Lâm Sinh Vi vào đoàn phim rồi cô cũng không thể theo cậu, đành cử hai trợ lý chăm sóc cậu.

Phim được quay tại Vân Nam, sau khi đến nơi cả đoàn quyết định nghỉ ngơi một ngày. Lâm Sinh Vi chưa thích nghi với khí hậu bên này, từ lúc đến dạ dày liên tục chộn rộn buồn nôn, cả ngày chỉ uống nước cầm hơi, rút trong phòng ngủ li bì.

Chạng vạng, có người gõ cửa, Lâm Sinh Vi sực tỉnh, rề rà xuống giường. Cậu gần như đã ngủ cả ngày, cảm giác buồn nôn cũng hoàn toàn biến mất, ngược lại cảm thấy hơi đói bụng.

Tiếng gõ cửa vẫn tiếp tục, không gian trong phòng bị một mảnh mờ tối bao phủ, Lâm Sinh Vi lười bật đèn, mang dép lê ra mở cửa.

Song cửa sổ chạm trổ hoa văn phục cổ để hờ một khe hở, rèm cửa nửa buông, ánh chiều tà chiếu rọi từng rặng mây, vài tia sáng tinh nghịch lại len lỏi vào trong phòng.

Lâm Sinh Vi mở cửa, cửa gốc phát ra âm thanh kẽo kẹt, Lâm Sinh Vi lùi về sau, nửa sườn mặt chìm trong ánh sáng cam vàng, trong mắt phản chiếu một đường viền, là nét mặt của Triệu Tứ An.

Hắn vào phòng, từ bóng tối bước đến một không giang sáng ấm. Hắn nhìn Lâm Sinh Vi, khóe môi khẽ cong, "Khách sạn bảo các phòng đều full, chỉ còn phòng em là một người ở, anh bảo mình là người quen của em nên họ cho anh số phòng, để em với anh chung phòng."

Đoạn, Triệu Tứ An rút danh thiếp, "Anh là cố vấn du lịch của đoàn phim. Lâm Sinh Vi, hi vọng được giúp đỡ nhiều hơn."

Lâm Sinh Vi nhìn danh thiếp Triệu Tứ An vừa mới in, chăm chú vào từ 'cố vấn' bằng tiếng Anh, bình tĩnh nói: "Từ cố vấn đánh máy sai rồi."

Triệu Tứ An: ". . . ."

Bạn đang đọc truyện trên: Webtruyen.com

Nhận xét của độc giả về truyện Đỉnh Cao Giường Chiếu

Số ký tự: 0

    Bình luận Facebook