Trang Chủ
Ngôn Tình
Diện Thủ
Hôm Nay Khí Trời Tốt Lắm

Danh Sách Chương:

  • Màu nền:
  • Font chữ:
  • Chiều cao dòng:
  • Kích Cỡ Chữ:
Từ ngày ở chuồng ngựa, công chúa quần áo hỗn độn tóc dài tán loạn được Diệp Tiềm ôm ra, trong phủ đều biết, dưới công chúa, Diệp Tiềm lớn nhất. Thị vệ trong phủ Công chúa tất cả đều quy về làm thủ hạ của Diệp Tiềm. Hầu gia hàng năm không ở nhà, trong phủ hết thảy do công chúa làm chủ, vì thế Diệp Tiềm ở trong phủ thế nhưng thành nhân vật dưới một người trên ngàn người. Lại bởi vì trong phủ công chúa mới đến ba ngàn tinh vệ, thế gia quý tộc quan lại trong Túc Ninh Thành coi Hầu phủ làm chủ, sai đâu đánh đó, đối với trưởng công chúa có đệ đệ đồng bào vừa mới đăng cơ này, càng e sợ lấy lòng không kịp. Vì thế thân là nam sủng của công chúa, Diệp Tiềm thế nhưng nhảy một bước trở thành nhân vật chạm tay có thể bỏng trong Túc Ninh Thành, có tiểu lại địa phương và đệ tử quan lại đến kết giao.

Diệp Tiềm vốn ngạo mi lãnh mục, nhưng xử sự khiêm tốn, ai có chuyện cầu hắn, hắn đều làm hết khả năng. Vì vậy, người Túc Ninh Thành tuy biết hắn là diện thủ của công chúa, dựa vào nam sắc thượng vị, lại không có ý xem thường hắn.

Lúc này Diệp Tiềm đúng là đường làm quan rộng mở, cũng không biết ở quốc đô thành Đại Viêm xa xôi, đế vương tuổi trẻ đã tính toán tương lai cho hắn. hắn nghe theo lời cùng công chúa đi dã ngoại đạp thanh trong cảnh xuân tháng ba tươi đẹp.

Công chúa xuất hành xe liễn kéo dài, Diệp Tiềm áo xanh ngựa trắng, lưng đeo trường kiếm, dẫn đầu đội thị vệ đi qua cửa thành, Túc Ninh Thành có vài nữ nhi thấy hắn cao ngất kiên nghị, bộ mặt tuấn tú, dánh vẻ lịch sự lại làm người hưởng ân sủng. Các cô nương gia một đám không khỏi thở dài, trách không được người này có thể được Triêu Dương công chúa từng duyệt qua vô số nam nhân ưa thích, Diệp thị vệ là nam tử tuấn tú như thế, tức thời nữ hài nhi trở về nhà, khó tránh khỏi xuân tâm lãng đãng.

Diệp Tiềm cũng không biết ánh mắt và tâm tư những người này, hắn ngồi vững vàng, tâm niệm lại đều bị nữ tử trong xe ngựa chiếm cứ.

Mùa xuân tháng ba, trời ấm gió mát, thổi lên cả thanh xuân, xe ngựa xóc nảy, Triêu Dương công chúa khó tránh khỏi nhớ tới đêm qua một hồi hoan ái, liền xốc trướng mạn lên, nhìn thiếu niên anh tuấn hộ vệ bên cạnh mình.

Ai ngờ lúc xốc màn xe lên, Diệp Tiềm cũng đang nhìn sang, hai mắt đối diện, Triêu Dương công chúa quyến rũ cười, lấy môi ngữ nói với hắn.

Diệp Tiềm thấy, gò má đỏ lên, xoay đầu, giục ngựa đi về phía trước.

Triêu Dương công chúa càng cảm thấy chơi vui, thiếu niên trước mắt này bề ngoài tuấn tú không nói, ban đêm kỳ giai như có dị năng, mỗi lần lửa nóng khiến nàng không thể nhịn. Nhưng ban ngày, lại quá mức nghiêm trang, có đôi khi quật cường tức giận, có đôi khi lại kính cẩn nghe theo làm cho người ta đau lòng.

Nàng buông trướng, ngồi ngay ngắn trong xe nhắm mắt dưỡng thần, nhưng trong lòng lại nghĩ đến quay về nên trêu chọc thế nào - làm hắn một phen mới hết giận.

đang nghĩ, đã đến nơi dã ngoại, các thị nữ xuống xe, dựng tạm lều trải thảm. Diệp Tiềm xoay người xuống ngựa, đỡ tay công chúa, kính cẩn nghênh công chúa xuống

Triêu Dương công chúa ra khỏi xe ngựa, hít sâu một hơi, phóng tầm mắt nhìn, chỉ thấy dương liễu như khói, hoa nở cây xanh, gió mát vờn quanh, oanh gáy cỏ dài, phong cảnh thật tươi đẹp. Triêu Dương công chúa nhất thời tâm tình cực tốt, cùng Diệp Tiềm bước chậm chung quanh. Cẩm Tú gặp thần thái thế này, liền không đi theo, chỉ cùng các thị nữ bắt đầu xếp đồ ăn, chờ bọn họ mệt mỏi trở về dùng bữa.

không bao lâu, hai người đã đi xa khỏi các thị vệ thị nữ, đến một chỗ nước, suối nước trong suốt, chảy róc rách, cuối cùng tụ về một ao nước trong, ao nhỏ này có một chỗ cửa mở ra, nước suối lại từ chỗ này chậm rãi chảy xuống.

Triêu Dương công chúa thấy nơi ẩn nấp kín đáo, bên cạnh đại thụ che phủ, bỗng nhiên nảy ra ý, nói: "Ta muốn tắm rửa ở trong này."

Diệp Tiềm nghe thế, nhất thời nhíu mày: "không được." Vùng hoang vu, nàng không sợ, hắn lại lo lắng nàng bị người khác nhìn.

Triêu Dương công chúa không thuận theo, mị mâu híp lại, tà nghễ liếc hắn một cái: "Vì sao không được? Ta muốn."

Diệp Tiềm cảm thấy đau đầu, biết nếu nói ra lo lắng của mình, ngược lại chọc nàng hăng hái hơn, vì thế nắm tay nàng, ôn thanh nói: "Nàng xem nơi này nước lạnh, nếu cảm lạnh phong hàn thì làm sao bây giờ?"

Triêu Dương công chúa nghĩ nghĩ, gật đầu nói: "Ngươi nói có đạo lý. Bất quá không sợ, chờ ta bị phong hàn, ngươi tận tâm hầu hạ là được, ta tất nhiên có thưởng lớn."

Diệp Tiềm nghe nàng nói như vậy, biết là khó ngăn cản, đành phải quan sát xung quanh, cuối cùng miễn cưỡng nói: "Cũng được, nàng nhanh chóng tắm đi, ta ở đây trông chừng cho nàng là được."

Triêu Dương công chúa gật đầu, vỗ vỗ tay hắn cầm kiếm nói: "Có ngươi ở đây, ta đương nhiên là khôngsợ."

Lời này nói ra làm ngực Diệp Tiềm dâng lên nhiệt huyết, nhìn chủ nhân diễm dã nghịch ngợm, hắnnhếch môi mỏng thành một đường cong nhỏ.

Triêu Dương công chúa nhìn thấy tâm liền động, kiễng mũi chân, hôn hai má hắn, nỉ non nói: "Ngươi mau giúp ta cởi áo."

Diệp Tiềm nghe vậy, lại nhíu mày, lắc đầu nói: "không được, nàng tắm nhanh lên, ta bảo vệ cho nàng." nói xong xoay người sang chỗ khác, chỉ nhìn chung quanh, không nhìn công chúa.

Triêu Dương công chúa bất đắc dĩ, đành phải tự cởi la y, bỏ các vật trên người t, chậm rãi đi vào trong ao nước. Nước suối trong suốt bị khuấy động, hắt lên vào thân hình mạn diệu như ngọc, mang đến thanh lương thấm vào người. Nhắm hai mắt, nghe tiếng suối nước róc rách, phát ra âm thanh rộn ràng. Triêu Dương công chúa ngước nhìn Diệp Tiềm bên cạnh, nghĩ nếu lừa người này xuống bồi nàng cùng tắm, thì không thể tốt hơn.

Nhưng Diệp Tiềm nắm chặt kiếm trong tay, giống như tùng bách đứng một bên, quay cái lưng rộng về phía mình, căn bản không từng liếc mắt nhìn mình một cái.

Triêu Dương công chúa thở dài: "Diệp Tiềm, tới, giúp ta đấm lưng."

Diệp Tiềm vững vàng bất động.

Triêu Dương công chúa nhíu mày: "Diệp Tiềm, tới ôm ta."

Diệp Tiềm lông mày động đậy, nhưng thân hình vẫn không nhúc nhích như cũ.

vẻ mặt Triêu Dương công chúa đã không còn vui vẻ, khuôn mặt kiều diễm chậm rãi lạnh xuống, nói: "Diệp Tiềm, ta muốn ngươi tới hầu hạ ta."

Diệp Tiềm hít một hơi thật sâu, cung thanh nói: "Công chúa, xin người bớt giận."

Triêu Dương công chúa thế này thật tức giận, hất nước suối lung tung về phía bờ, nhưng xuân phong vô lực, suối nước vô tình, nàng không hắt được chút nước nào lên người Diệp Tiềm.

Triêu Dương công chúa nhíu mày đẹp, hai mắt híp lại, rất nhanh nảy ra ý hay, nàng không lên tiếng, chỉ tự chơi đùa trong nước.

Bỗng nhiên, nàng đình chỉ động tác, mềm nhũn kêu một tiếng: "A, có rắn! Rắn!"

Diệp Tiềm trong lòng biết có lẽ nàng đang lừa mình, bất quá vẫn vội vã quay lại nhìn, chỉ thấy Triêu Dương công chúa ở trong nước suối, một con rắn nhỏ màu xanh đang du đãng giữa hai chân bạch ngọc thon dài.

Diệp Tiềm tâm trầm xuống, vội phi thân qua, thả người nhảy vào suối nước, bổ nhào qua ôm lấy công chúa.

một loạt tiếng nước rào rào, cả người công chúa bóng loáng ướt át giống như thủy mạn ôm lấy người Diệp Tiềm, hai cái chân dài còn quấn lên eo gầy của hắn.

Diệp Tiềm muốn đặt nàng bên bờ, nhưng không bỏ xuống được, vì thế nhíu mày dỗ: "Nàng không cần náo loạn, bị rắn cắn sẽ trúng độc."

Triêu Dương công chúa nghi hoặc không hiểu, mị mắt thế nhưng lóe ra hồn nhiên ngây thơ kinh ngạc: "thật vậy chăng?"

Diệp Tiềm nghiêm cẩn gật đầu, lo lắng nhíu mày rậm, đồng thời giải thích cho chủ nhân: "Có loại rắn độc rất đáng sợ, kiến huyết phong hầu, bị cắn là mất mạng."

Triêu Dương công chúa nghe xong, lại nhíu mày cười, bỗng nhiên tay trái vừa động, giơ con rắn xanh với cái đuôi còn đang đung đưa lên trước mắt Diệp Tiềm: "Nó có độc như thế, chúng ta vạn vạn khôngthể buông tha nó." nói đến đây, hàm răng nàng như nghiến lại soàn soạt.

Diệp Tiềm nhìn chằm chằm cái lưỡi rắn đang đung đưa gần mi tâm, mặt cứng ngắc một hồi lâu, mới nói: "Nàng..."

Triêu Dương công chúa tay dùng sức, ném mạnh con rắn xanh ra xa, tiếp tục cười quyến rũ, ôm lấy Diệp Tiềm: "Được rồi, ta đã ném độc xà đi, chúng ta an toàn. Ngươi cũng ướt đẫm cả người, khôngbằng cởi ra quần áo hầu hạ ta tắm rửa."

nói đến đây, hai cái mông tròn đã nhẹ nhàng cọ cọ Diệp Tiềm, hơn nữa vừa lòng cảm thấy của hắn đãdựng lên đáp lại.

Triêu Dương công chúa vừa lòng thở dài, nàng thích Diệp Tiềm thế này.

Diệp Tiềm đáy mắt tối sầm, tay nắm eo nàng, đề phòng nàng lại làm gì khiến mình càng không thể khống chế.

Triêu Dương công chúa hai cái cánh tay ngọc ôm lấy cổ hắn, hai chân bắt đầu tiếp tục ở chỗ cứng rắn của hắn khẽ vuốt, gò má cũng mềm mại dán lên bờ vai kiên cố.

Diệp Tiềm không thể chịu nổi, bắt đầu hổn hển thở dốc, hai mắt như lửa nhìn chằm chằm nữ tử leo lên người minhg, thong thả lắc lắc đầu, thô câm nói: "Được, ta sẽ hảo hảo hầu hạ nàng."

nói xong, một tay hắn bỏ trường kiếm xuống, lại nới đai lưng, kéo trường bào, một tay đỡ thắt lưng công chúa, rồi giữ kiều mông của công chúa, khiến nàng chậm rãi chìm xuống.

Triêu Dương công chúa ưm một tiếng, mày nhíu lại, chỉ cảm thấy chỗ ướt át đầy nước đã bị dị vật to xâm nhập. Có lẽ bởi vì tư thế này, dị vật kia thế nhưng thẳng tắp đâm vào chỗ sâu nhất, đâm đến nơi chưa có ai đâm vào, đâm nàng cả người tê dại.

Diệp Tiềm ôm nàng, bàn tay to thô ráp hữu lực xoa nắn nàng hai cánh hoa tuyết đồn phía sau, xoa chỗ tuyết trắng thành một mảnh lửa đỏ.

Triêu Dương công chúa yêu kiều hừ hừ, giật giật mông, nhẹ nhàng vặn vẹo thân thể bao hàm một phần của hắn, ngón tay ngọc thon thon cào lên hắn, oán giận: "Diệp Tiềm, ngươi hầu hạ ta tắm rửa như vậy sao?"

Diệp Tiềm thở dốc ở bên tai nàng, cắn vành tai, thanh âm khàn khàn: "Ai cũng biết ta là nam sủng của nàng, nam sủng chẳng lẽ không hầu hạ chủ nhân như vậy sao?"

Triêu Dương bị hắn cắn một cái, tai ngứa ngày, trái tim trào dâng, phía dưới cũng chảy ra sương sớm, càng dễ chịu siết chặt vật ở bên trong, vật đó càng siết càng lớn.

Diệp Tiềm càng thêm quật khởi, đang muốn động, bỗng nhiên, xa xa truyền đến tiếng bước chân.

Hai người nhất thời cứng lại, Triêu Dương công chúa nhíu mày chôn trong lòng Diệp Tiềm, Diệp Tiềm cảnh giác nhìn trong rừng cách đó không xa.

Tiếng bước chân càng ngày càng gần, sau đó còn truyền đến tiếng nam nhân tục tằng ngâm nga. Dọng điệu dẫn theo khẩu âm nồng đậm vùng núi, Triêu Dương công chúa từ nhỏ ở thành Trường An và Đôn Dương, đương nhiên không hiểu lời này, nhưng Diệp Tiềm nghe rõ ràng, trong khoảnh khắc không khỏi đỏ mặt, phía dưới cao ngất thế nhưng càng ngẩng đầu phô trương.

Triêu Dương công chúa và Diệp Tiềm gắn bó kề cận bên nhau, hắn biến hóa như vậy càng chọc lên thân thể mềm mại, vì thế nàng tức thời không hiểu nhỏ giọng hỏi: "Có chuyện gì? Thợ săn hát khúc gì?"

Diệp Tiềm nóng bỏng thở dốc quanh quẩn bên tai nàng, ôn nhu đáp: "Người này hẳn là thợ săn vùng núi, hắn hát huân khúc dân ca."

Triêu Dương công chúa cảm thấy thật vui: "Huân khúc thế nào, nói nghe một chút."

Diệp Tiềm mím môi, hơi do dự, câm thanh nói bên tai nàng: "Cởi sa y này, kéo cẩm khố này, đè thân ngọc này, mở chân mềm này, hút nhũ cứng này, ngậm cặp môi thơm, sờ soạng sờ soạng, đẩy dương nhập âm..." (PS: Ta nói còn nóng hơn cả Thập bát mô á)

Triêu Dương công chúa nghe, không khỏi mở to hai mắt: "Diệp Tiềm, ta vốn tưởng rằng trước kia ngươi thành thật, hóa ra là từ nhỏ nghe huân khúc thế này lớn lên."

Diệp Tiềm đỏ mặt, lắc đầu, đanh giọng nói: "không phải. Trước kia ta chăn dê, ngẫu nhiên nghe người ta hát, cho nên biết. Nhưng ý tứ bên trong, trước kia không hiểu."

Triêu Dương công chúa nghiêng đầu đánh giá hắn, thấy hắn mặt mày kiên cường lộ ra xấu hổ, khôngkhỏi cười nói: "Trước kia không hiểu, hiện tại cái gì cũng đã hiểu rồi."

Lúc nàng nói đến đây, thợ săn đã tới gần hơn, Diệp Tiềm sợ thợ săn nghe thậy, vội che miệng nàng, nhỏ giọng nói: "Cẩn thận."

Triêu Dương công chúa kéo bàn tay to của Diệp Tiềm, ngón tay dài móng đỏ bất đắc dĩ chọc lên điểm đỏ trước ngực Diệp Tiềm, nhỏ giọng hỏi: "Nên làm gì bây giờ?"

Diệp Tiềm mặt trầm xuống, giữ tay nàng ngăn cản nàng cọ lên chỗ mẫn cảm của mình, thấp giọng bất đắc dĩ nói: "Chúng ta trốn đi."

Triêu Dương công chúa gật đầu phân phó: "nói có lý, nhanh làm đi."

Diệp Tiềm càng bất đắc dĩ, là nàng muốn ở trong này tắm rửa chơi đùa, lại là nàng muốn ôm lấy mình ở vùng hoang vu làm chuyện nam nữ, hiện sắp bị người bắt gặp, thế nhưng dường như vẫn không có việc gì, phân phó mình như vậy.

Bạn đang đọc truyện trên: Webtruyen.com

Danh Sách Chương:

truyện full
Bạn đang đọc truyện trên website WebTruyen.Com

Nhận xét của đọc giả về truyện Diện Thủ

BÌNH LUẬN FACEBOOK