Điện Cạnh Luyến Nhân (Cùng Em Đi Đến Tận Cùng Thế Giới)

Chương 32: Trò chơi của đồng đội (2)

Nam Dã Lâm Nhi

16/09/2019

Sau khi vòng đấu kết thúc, các đội được nghỉ ngơi hai ngày, buổi tối mọi người ở phòng khách sạn vừa ăn vừa nhìn TV, tổ chức buổi tiệc chúc mừng chiến tích ngắn ngủi. Tuy rằng rằng không ai nói gì, nhưng từ lúc lập đội đến nay ai cũng thừa nhận áp lực thực sự rất lớn - bị ngươi ngoài nghi vấn và chế nhạo, mặt khác bị các đội mạnh xa lánh, cùng hoàn cảnh khốn khó, khiến họ cơ bản không dám rời phòng huấn luyện nửa bước, thế mà giờ đây, bọn họ đã bước một chân đến được chiến thắng cuối cùng.

Lâm Dật Hiên mệt mỏi ngã vào ghế sô pha. "Những lúc thế này, không còn gì bằng để Anh muội muội nhảy một bài để động viên lòng người."

Hạ Lăng lườm anh ta một cái: "Trước mặt Quý ca còn dám nói câu ấy, anh cũng quá gan rồi."

"Cậu ta nói không sai." Quý Hướng Không đặt hai chân xuống, trên đùi có laptop, không hề ngẩng đầu, "Có điều, chỉ là nhảy cho một mình tôi xem thôi."

Lâm Dật Hiên đột nhiên giật lấy cái khăn giấy lau miệng, ua oán hát: "Loại thức ăn cho cho đang rơi đầy trên mảnh đẩ cằn cỗi kia....."

Khâu Anh đang khoác vai Quý Hướng Không, nghe bọn họ nói thếm tay cô tiếp tục dùng sức, ép anh tới hít vào một ngụm khí lạnh.

Trong lúc vui đùa, Lâm Dật Hiên phát hiện xâu thịt dê cũng bị lấy mất, đột nhiên quay đầu vỗ đùi: "Trời ạ! Bùi Hy, cậu thừa dịp chúng tôi nói chuyện ăn ngon lành! Ăn mảnh giàu nhanh a!"

Quý Hướng Không đang xem trang web của IConquer, Khâu Anh trong đó có một bài viết về Kiều Hinh: scandal bạn gái của Bùi Hy, liền cười nhạo nói: "À, Bùi Hy, anh bị hiểu nhầm lâu như vậy, một chút cũng không chiếm tiện nghi, thật không đáng mà."

Lâm Dật Hiên bụm miệng rít lên: "Đừng đừng đừng! Nếu để nữ hoàng điện ảnh chạm vào, Bùi Bùi của chúng ta thua thiệt lớn lắm đấy?"

Mọi người cười một trận lớn.

Bùi Hy đem xâu thịt dê đặt nghiêm chỉnh trên đĩa, cụp mắt nhìn bàn tay của Lâm Dật Hiên như móng vuốt cào lên quần áo mình, cả người người đằng sau bị đông cứng đến toàn thân run rẩy, chê cười thu tay về.

Lúc chuẩn bị đi ngủ, Quý Hướng Không kéo cửa ra, phát hiện Tôn Trạch Nghị đã đứng ở ban công rất lâu, liền đi đến gần anh, cười hỏi: "Tôn ca, nghĩ gì thế?"

Tôn Trạch Nghị vẫn ngẩng đầu nhìn khoảng không phía trước: "Tôi đang nghĩ, trở về thời điểm vừa bắt đầu, tôi lo mình rời chiến trường bao nhiêu năm như vậy, tuổi tác lại lớn, sẽ lực bất tòng tâm. Trước đây tôi lăn lộn ở đội dự bị rất lâu, nhưng không có cách nào có thể thi đấu chính thức, nếu ngày đó cậu không đến tìm tôi, có thể cả đời tôi vẫn sẽ cứ như vậy. Nhưng mất ngày nay, khi tôi đứng trên sân khấu nghe khán giả bên dưới hò hét, mỗi tế bào trong cơ thể đều phấn chấn không ngừng."

Tôn Trạch Nghị hít một hơi thật sâu, cật lực dồn nén cảm xúc xuống đến mức thanh âm cũng run rẩy theo: "Một khắc đó tôi mới ý thức được, tôi muốn được quay lại chiến trường thế nào, tôi khát vọng được một lần nữa chinh chiến thế nào."

Từ lúc quyết định quay lại đến giờ, Tôn Trạch Nghị không phải không cảm giác được dấu vết của tháng năm, phản ứng, sự chú ý thậm chí là thể lực đều đã giảm xuống, chỗng đỡ anh đi đến tậ giây phút này, đều là ý chí không chịu thua cực kỳ mạnh mẽ.

"Tất cả mọi người đều nói "anh toi rồi" "anh buông bỏ đi", nhưng tôi không cam tâm, trong lòng tôi vẫn còn khẩu khí!" Tôn Trạch Nghị dùng tay che mặt, như một con đê sau nhiều năm bị đè nén cũng đến lúc vỡ vụn, "Tôi muốn thắng, tôi muốn vô địch thế giới, nguyện vọng này nói ra miệng sợ có biết bao nhiêu người cười cợt chê bai, chỉ có thể biến tâm ước của mình trở thành hành động mà bước tiếp thôi."

Gió ban đêm thổi mạnh khiến quần áo cũng vang lên tiếng xột xoạt, phảng phất nhiệt huyết chảy tràn khắp không gian.

Quý Hướng Không đáy mắt sâu thẳm, vỗ vai anh: "Tôn ca, chúng ta cũng đi, từng bước từng bước, trở lại thời kỳ hoàng kim của chính mình."

Vòng tuyển chọn giằng co ròng rã tổng 2 tuần, mười đội tiến hành thi đấu vòng tròn BO3, sau khi ác liệt liên tục đánh 27 trận với 9 đội khác, cuối cùng vào cái khoảnh khắc quan trọng nhất đó -

"GG! Chúc mừng chiến đội Phoenix ở hai vòng tuyển chọn thể hiện xuất sắc, thành công đứng đầu bảng dành được vé tham dự giải đấu mùa xuân CPL! Chúng ta hãy cùng chờ đón biểu hiện của họ trong mùa giải sắp tới!"

Lúc màn hình bắn ra biểu thượng chiến thẳng của Iconquer, Khâu Anh kích động nhảy ra khỏi chỗ ngồi, tựa như một cơn gió phi thẳng lên sân khấu, các thành viên Phoenix vừa đi xuống cầu thang liền đụng phải cô, suýt chút nữa ngã đến không còn hình tượng.

"Thắng rồi! Chúng ta thắng rồi!" Khâu Anh đỏ mặt, hai tay nắm chặt, rõ ràng là chuyện vui vẻ, nhưng cô vừa mở miệng, nước mắt đã rơi ướt đầm khuôn mặt, thiếu chút nữa liền gào lên khóc nức nở.

Vô số người ngửi được mùi bát quái, máy thu hình dồn dập quét về góc này. Lâm Dật Hiên cùng các thành viên ăn ý xếp thành bức tường chắn, che cho mỹ nữ huấn luyện viên ở sau, Quý Hướng Không xoa xoa đầu Khâu Anh, cúi đầu nhẹ giọng nói bên tai cô: "Đừng làm nũng mà, nhiều người nhìn như vậy, tí về anh hôn em."

Khâu Anh khịt khịt mũi, dùng tay lau nước mắt, khóe miệng co rúm: "Em chỉ thấy...xảy ra nhiều chuyện như vậy...chúng ta thực sự....thực sự....đã quá khó khăn rồi!"

Lâm Dật Hiên bị dáng vẻ của cô chọc cười: "Anh muội muội, chỉ là vòng tuyển chọn thôi mà, các ca ca tốt xấu thế nào cũng là tuyển thủ chuyên nghiệp, giải đấu mùa xuân sắp tới mới khó khăn đây!"

Khâu Anh lúc này mới khống chế được cảm xúc, mắt to chớp chớp, lông mi thật dài rũ xuống, dính nước mắt, càng đen hơn, khéo léo kết hợp với chóp mũi cao, không thể không yêu....Nếu như không có chuyện trang điểm, vì nước mắt chảy xuống hai hàng mascara đen kịt.

Thấy cô mặt như gấu trúc tâm tình ôn định hơn ngồi xem video thi đấu, Quý Hướng Không rôt suộc cũng không nhịn được "Mau đi lau mặt đi."

Bạn đang đọc truyện trên: Webtruyen.com

Nhận xét của độc giả về truyện Điện Cạnh Luyến Nhân (Cùng Em Đi Đến Tận Cùng Thế Giới)

Số ký tự: 0

    Bình luận Facebook