Danh Sách Chương:

  • Màu nền:
  • Font chữ:
  • Chiều cao dòng:
  • Kích Cỡ Chữ:
Khách Không Mời Mà Đến

Tâm tư của các sư huynh Ân Lê Đình, Lộ Dao không phát hiện ra. Một bên chăm sóc Du Đại Nham, một bên dạy y học cơ bản cho Hàn Hề, ngoài ra còn rút thời gian nghiến răng nghiến lợi học thư pháp với Ân Lê Đình, bận bịu từ sáng đến tối, thậm chí cả tập bản thảo dày cộp Phó Thu Nhiên đích thân chắp bút viết cũng không có thời giờ xem, đành phải cất lại đó. Vì thế nàng càng không có sức lực đâu chú ý tới việc thời gian nàng và Ân Lê Đình chung đụng hình như càng lúc càng nhiều. Ngay cả Mạc Thanh Cốc lúc trước không có chuyện gì thích chạy tới viện của nàng bị nàng bắt nạt mấy ngày nay cũng không thấy mặt. Trái lại, sau khi lành vết thương mấy ngày nay A Nhiên càng thêm lanh lợi. Dường như báo mối thù nàng bẻ một tay một chân của nó hôm trước, mỗi ngày lúc Ân Lê Đình và nàng luyện chữ, A Nhiên luôn đụng vào bàn của nàng, nếu không phải muốn lật đổ nghiên mực thì cũng đập đồ rửa bút, may mà có Ân Lê Đình ra tay cứu lại. Vốn Lộ Dao còn có chút áy náy với nó nên cũng mặc nó quậy. Nhưng vài ngày nay nó phá phách quả thật có xu hướng càng lúc càng táo tợn. Hôm ấy, lúc A Nhiên suýt lật úp ống bút thì, Lộ Dao rốt cuộc không nhịn hơn được nữa, tính đi kiếm một sợi dây xích, hễ nàng luyện chữ thì xích nó lại.

Khổ nỗi, trên núi Võ Đang, binh khí đồ sắt không thiếu, chỉ có dây xích là không có, còn dây mây dây thừng trói được vài lần là A Nhiên giãy ra được hết. Lộ Dao đau đầu không thôi. Ân Lê Đình nói dưới núi có nhà thợ rèn trong trấn, chỗ đó có lẽ sẽ tìm được dây xích phù hợp. Thế là hai người lập tức xuống núi. Lộ Dao mua ở lò rèn ấy một sợi xích chó, dọc đường vung vẩy sợi xích cười cực kỳ hả hê cùng Ân Lê Đình trở về. Ân Lê Đình thấy vẻ mặt nàng vừa buồn cười vừa thương thay cho A Nhiên. Nhưng hễ nghĩ tới mỗi lần hai người tập viết, A Nhiên lại làm loạn hết lên liền vất bỏ đồng tình, cảm thấy Lộ Dao sáng suốt hơn một chút.

Lúc này đã là giữa tháng chạp, trên núi Võ Đang vừa đổ một trận tuyết lớn. Con đường mòn lên núi, ngày hè thông reo vi vu nước chảy róc rách lúc này phủ đầy tuyết trắng xóa, hai hàng tùng xanh ngắt bên đường phủ thêm một lớp áo trắng trên nền lá xanh, ven đường suối chưa kịp kết thành băng, nước vẫn chảy rào rạt, chỉ là đá sỏi trong suối đã kết một lớp băng mỏng trong suốt, nhìn thật đẹp mắt. Hai người vừa đi vừa dạo, Ân Lê Đình từ nhỏ lớn lên ở đây, cảnh sắc thế này đã nhìn quen rồi. Lộ Dao lần đầu đến núi Võ Đang vào mùa tuyết rơi, cao hứng vô cùng. Ân Lê Đình nhìn Lộ Dao cười tươi rói, thầm mong con đường này dài thêm một chút. Kết quả là, hai người xuống núi từ tờ mờ sáng, nhưng vừa đi vừa dạo, không đi đường chính mà đi xuyên qua đường nhỏ trong rừng, quá giờ cơm trưa mới về tới cửa Tử Tiêu cung.

Hai người tiến vào sân trước phái Võ Đang, lại thấy ngoài cửa chính điện Tử Tiêu cung có mấy đạo đồng, hình như là có khách đến, đang ở trong đại điện.

Hai người nghe được giọng nam nhân chối tai: “Các vị nói Du tam hiệp bị Đại Lực Kim Cang chỉ của Thiếu Lâm ta đả thương, một mực tính nợ. Nhưng một nhà bảy mươi hai người của Long Môn tiêu cục, đệ tử Thiếu Lâm chúng ta bị Võ Đang Trương Thúy Sơn giết chết, cái này tính sao đây?”

“Quý phái khăng khăng nhận định vụ huyết án Long Môn tiêu cục là do ngũ đệ ta làm, lại không đưa ra được chứng cứ nào, chuyện nói không có bằng chứng như vậy đại sư nói có ai tin đây?” Giọng nói này là của Trương Tùng Khê.

“Ngày hôm đó, trước khi chết chính miệng Tuệ Phong nói là Võ Đang Trương Thúy Sơn làm, sao không đáng tin?!” Nam tử hết sức vô lễ rống lên.

Giọng Trương Tùng Khê lạnh hẳn: “Có hay không có chỉ một mình đại sư nói, sao có thể định tội cho ngũ đệ ta được? Ngược lại tam ca ta bị Đại Lực Kim Cang chỉ của các ngươi đả thương, đĩnh vàng này là chứng cứ xác thực nhất, các ngươi giải thích thế nào?”

“Ngươi!!!” Giọng nói chối tai trước đó quát to.

Lúc này Tống Viễn Kiều lên tiếng: “Là lục đệ và Lộ cô nương à? Vào đi.”

Lộ Dao cảm thấy hình như đây là chuyện riêng của phái Võ Đang, mình không nên nghe bừa mới đúng, đang định rời đi lại nghe Tống Viễn Kiều nói thế. Sờ sờ mũi, bây giờ mà đi thì không lễ phép, thấy Ân Lê Đình đẩy cửa đành theo Ân Lê Đình đi vào.

Vừa vào điện, phát hiện Tống Viễn Kiều ngồi trên ghế chủ tọa, ba người Du Liên Châu, Trương Tùng Khê và Mạc Thanh Cốc ngồi ở một bên, bên kia là ba nhà sư áo vàng. Dẫn đầu là một người tuổi rất cao, thân hình gầy gò, lông mày khóe miệng đều trễ xuống, vẻ mặt khổ não. Bên dưới là hai nhà sư một cao gầy một béo lùn, người nào cũng mù một mắt.

Ân Lê Đình vào điện làm lễ với Tống Viễn Kiều trước, nghe Tống Viễn Kiều nói: “Lục đệ, ra mắt Không Trí thần tăng, hai vị đại sư Viên Nghiệp Viên Âm phái Thiếu Lâm đi.”

Ân Lê Đình chắp tay chào ba người. Trong điện vừa nãy hiển nhiên là dương cung bạt kiếm, khổ nỗi Tống Viễn Kiều và Ân Lê Đình đều nói năng ôn hòa, lễ độ, ba người cũng không tiện dồn ép, đành đứng dậy đáp lễ.

Ân Lê Đình chào xong, Tống Viễn Kiều lại nói: “Vị cô nương này họ Lộ, hiện giờ ở tạm ở phái Võ Đang ta, chữa bệnh cho tam đệ ta.”

Mới đầu Lộ Dao còn lấy làm lạ, vì sao Tống Viễn Kiều để người ngoài như nàng vào, lúc này nghĩ tới lời Trương Tùng Khê nói ban nãy, Du Đại Nham bị thương bởi Đại Lực Kim Cang chỉ của Thiếu Lâm mới hiểu được dụng ý của Tống Viễn Kiều: mình đứng trong điện này là bằng chứng sống sờ sờ nhắc nhở phái Thiếu Lâm món nợ của Du Đại Nham cần phải tính toán. Lộ Dao không sao cả, huống chi nghĩ tới tình cảnh Du Đại Nham lúc nàng mới lên núi, quả thật tệ hại vô cùng, phái Võ Đang truy cứu trách nhiệm của Thiếu Lâm xác thật là nên làm, bèn tìm một cái ghế ở mặt sau ngồi xuống. Ai ngờ Trương Tùng Khê ngoắc nàng, ra dấu cho nàng ngồi cạnh mình. Lộ Dao chớp mắt suy nghĩ, chỗ đó là ghế của chủ nhà mà, có điều dù sao nàng cũng chả để ý lễ tiết, đằng nào cũng đi vào rồi, ngồi đâu cũng thế thôi, bèn chắp tay chào ba nhà sư kia rồi ngồi xuống.

Vừa mới ngồi, nhà sư béo lùn Viên Âm tiếp tục làm khó dễ: “Cho dù không nhắc đến chuyện Long Môn tiêu cục thì, ba con mắt trái của Viên Tâm, Viên Nghiệp sư huynh và ta là do Trương Thúy Sơn bắn độc châm làm mù, phái Võ Đang còn muốn chối cãi hay sao?”

“Đại sư nói ngũ đệ ta dùng độc châm bắn mù mắt ngài và hai vị cao tăng khác của quý phái ư?” Trương Tùng Khê hỏi.

“Đúng thế! Ta chính là nhân chứng sống sờ sờ đây, đại hòa thượng ta muốn xem các ngươi chối cãi đùn đẩy thế nào!”

Trương Tùng Khê mỉm cười muốn nói, Mạc Thanh Cốc lại chen vào: “Đệ tử Võ Đang ta xưa nay hành sự quang minh lỗi lạc. Công phu bổn phái tầm thường, nếu nói ám khí, phi đao cương tiêu đều có nhưng tuyệt đối không có ngân châm, đừng nói chi là hạ độc? Đệ tử Võ Đang hành tẩu giang hồ có khi nào dùng độc châm bao giờ?”

Trương Tùng Khê bồi thêm: “Nếu đại sư không làm khó ngũ đệ ta, Võ Đang thất hiệp cũng không phải người không biết lý lẽ. Chỉ cần có chứng cứ xác đáng tin cậy, tự nhiên chúng ta sẽ có lời đáp rõ ràng cho Thiếu Lâm các vị. Nhưng nếu muốn vu vạ, Võ Đang ta cũng không dễ dàng bỏ qua.

Tống Viễn Kiều ôn hòa nói: “Ngũ đệ Trương Thúy Sơn của ta đến hôm nay vẫn chưa rõ tung tích, đúng sai phải trái thế nào không nói rõ được. Hai phái Võ Đang Thiếu Lâm ở đây tranh cãi cũng vô ích. Vẫn nên chờ ngũ đệ ta trở về rồi lại cãi tiếp đi.” Ẩn ý là, muốn tiễn khách rồi.

Bên này phái Võ Đang nói năng mạch lạc gọn gàng, lại có lý có lẽ, Thiếu Lâm tam tăng nghe mà sắc mặt khó coi. Không Trí dẫn đầu, lúc này niệm Phật thật lớn tiếng: “A Di Đà Phật, Tống đại hiệp…” Nói chưa xong, liền nghe Viên Nghiệp ngồi bên rống to, nhảy bật dậy, chỉ thẳng vào mũi Lộ Dao ngồi đối diện quát: “Ta nói sao mà thấy quen quen! Thì ra là con yêu nữ nhà ngươi!”

Lần này chẳng những Võ Đang ngũ hiệp, cả Lộ Dao cũng kinh ngạc, nhíu mày nhìn Viên Nghiệp, cấp tốc nghĩ xem hòa thượng này là ai.

Lại nghe Viên Nghiệp quát: “Hay cho phái Võ Đang các ngươi, dám cấu kết làm bậy với yêu nữ Ma giáo, còn xưng cái gì mà hiệp nghĩa, ta khinh!”

Câu này hiển nhiên nhục mạ thanh danh Võ Đang. Tuy Tống Viễn Kiều không hiểu nhưng sắc mặt đã sa sầm, Mạc Thanh Cốc thoáng cái đã lướt tới trước mặt Viên Nghiệp quát lên: “Tên hòa thượng ngươi ăn nói hồ đồ.”

Ân Lê Đình cũng cao giọng: “Lộ cô nương là đại phu tử tế tốt bụng, cứu người hoạn nạn, sao lại là yêu nữ Ma giáo? Nếu đại sư ăn nói hàm hồ, ta quyết không đồng ý.”

Du Liên Châu lên tiếng: “Ở đây là núi Võ Đang, đại sư nói chuyện nên cẩn thận!” Mọi người cảm thấy lỗ tai ong ong, đến tách trà trên bàn cũng rung rung, hiển nhiên khi Du Liên Châu nói có kèm theo nội lực, Giọng ông không to nhưng lại hiệu quả đến thế, có thể thấy tu vi nội công rất cao, Viên Âm Viên Nghiệp đều kinh hoàng, cảm giác nội tức của mình đều bị thanh âm làm chấn động.

Song Viên Nghiệp không chịu thôi, vẫn chỉ vào mũi Lộ Dao mà rống: “Ả vì tàn dư Ma giáo, đả thương, hạ độc đệ tử Thiếu Lâm ta, không phải yêu nữ Ma giáo thì là gì?! Yêu nữ này còn cùng người Ma giáo ngang nhiên dâm loạn giữa ban ngày ban mặt, trần truồng như nhộng, vô sỉ cùng cực!”

Vừa dứt lời, chỉ nghe hai tiếng keng keng, Ân Lê Đình và Mạc Thanh Cốc đồng thời rút trường kiếm chỉ thẳng vào Viên Nghiệp, Ân Lê Đình quát: “Nếu đại sư còn nói năng càn rỡ, làm nhục Lộ cô nương thì đừng trách Ân Lê Đình không khách sáo.” Nói xong trường kiếm lóe lên, Viên Nghiệp đứng trước mặt Viên Âm còn chưa kịp thấy động tác của Ân Lê Đình ra sao thì hai ống tay áo và vạt áo vàng đã bị cắt đứt. Chiêu này là một chiêu trong Nhu Vân kiếm pháp Trương Tam Phong truyền thụ cho Ân Lê Đình hai năm trước, kiếm thuật thâm ảo nhất trong kiếm pháp Võ Đang, sau khi luyện thành, Ân Lê Đình hành tẩu giang hồ động thủ với người ta chưa hề dùng đến. Những người còn lại của Võ Đang đều chùng lòng. Luận kiếm thuật, tuy Ân Lê Đình còn trẻ nhưng trình độ cực sâu rộng, có thể nói là giỏi nhất trong thất hiệp. Bình thường mọi người chưa hề thấy chàng sử kiếm nhanh thế này, xem chừng lúc này nhất định là giận đến cực điểm. Ba nhà sư Thiếu Lâm thấy kiếm thuật như thế cũng sững ra. Viên Nghiệp không tránh được chiêu kiếm nhanh như vậy, nếu chiêu vừa rồi đâm sâu hơn ba phân, lão không chết cũng bị thương.

Ngay lúc này, giọng nữ tử trong trẻo cất lên: “Ân lục ca, huynh tránh ra đi.” Chính là Lộ Dao nãy giờ vẫn không lên tiếng.

Danh Sách Chương:

truyện full

Nhận xét của đọc giả về truyện Dịch Lộ Lê Hoa

Avatar
DAO Tu11:10 08/10/2015
Đây là truyện hay nhất ở Webtruyen mình từng đọc, buộc phải vào bình luận luôn này! Cốt truyện mạch lạc, tuần hoàn luân chuyển, khiến cảm thấy hết sức thú vị. Tác giả có cách hành văn thanh thoát và thắt mở câu chuyện làm người đọc say mê. Một lời cảm ơn chân thành hơn nữa cho Dịch giả vì đã cố công bám sát vào văn phong và giải ngữ nghĩa của điển tích và từ ngữ. Dịch văn mạch liền trôi chảy, đọc hết sức thuận mắt êm tai.

BÌNH LUẬN FACEBOOK