Trang Chủ
Xuyên Không
Dị Thế Thú Duyến
Chương 2

Danh Sách Chương:

  • Màu nền:
  • Font chữ:
  • Chiều cao dòng:
  • Kích Cỡ Chữ:
CHƯƠNG 2: GẶP MẶT

Ngả Khắc dù sao cũng là tiểu giống cái chưa có bạn lữ nói đến chuyện sinh sôi nảy nở vẫn rất ngượng ngùng.

Nhưng mà bây giờ Tiếu Dương cũng không cố tình trêu chọc tiểu Ngả Khắc đang ngượng ngùng kia, hắn thật sự đang rất kinh hãi.

Mặc dù mấy ngày nay nhìn tóc người nơi này có đủ các loại màu sắc, vóc người phổ biến so với địa cầu thì cao lớn hơn rất nhiều nhưng hắn vẫn tưởng vì tinh cầu này có các sinh vật phổ biến kỳ lạ cho nên loài người cũng lớn lên cường tráng hơn nhiều nhưng bây giờ xem ra sinh vật giống con người đang xuất hiện trước mặt hắn thực sự không phải con người!

Tiếu Dương hiểu ra, thì ra ở nơi này, khi bọn họ từ dã thú biến thành hình thái giống người địa cầu thì kêu thú nhân, khó trách gọi bọn họ là thú nhân, bọn họ vốn là dã thú tiến hóa thành người mà… Nhưng mà, cái gọi là “giống cái chúng ta” ? Sẽ không phải là…

“Ngả Khắc, ta hỏi một vấn đề.”

“Ừ? Dương còn muốn hỏi cái gì?”

“Ngươi nói, ta là… giống cái?”

“A? Chẳng lẽ Dương không phải? Ngươi có thể biến hình sao? Dương thoạt nhìn nhu nhược nhỏ yếu hơn hẳn so với giống cái bình thường, sao lại không phải giống cái?”

“Bản thân ta vốn sẽ không biến hình, chẳng lẽ không thể biến hình chính là giống cái sao?”

“Đúng vậy, kỳ thật thú nhân chúng ta sinh ra đều là hình thái dã thú hơn nữa chẳng phân biệt được giống đực hay giống cái, căn cứ vào tình trạng thân thể được mấy tháng sau khi sinh ra, mà phát sinh biến hóa, thân thể nếu yếu đuối nhu nhược thì dần dần thoát ly hình thú biến thành bộ dáng thú nhân trẻ con, sau này cũng không thể biến trở về hình thú, chính là giống cái. Mà đủ cường tráng thì tiếp tục bảo trì hình thú tích tụ năng lượng rèn luyện khả năng, vừa được vài tuổi thì biến hình thành hình thái thú nhân , bọn họ chính là giống đực, có thể ở hình thú cùng hình thái thú nhân tự do chuyển hóa, lúc chiến đấu thì khôi phục hình thú có năng lực càng cường đại thì có lợi cho việc đi săn hơn, hơn nữa hình thái thú nhân của giống đực so với giống cái thì cao lớn hơn rất nhiều.”

“Cho nên,  ta là giống cái?”

“Giống cái giống như Dương yếu đuối nhu nhược, ta là lần đầu tiên chứng kiến đấy, da tay Dương vừa lại trơn nhẵn lại vừa mềm, màu da cũng trắng, hơn nữa Dương nhìn cũng rất đẹp, sau này nhất định có rất nhiều giống đực thích ngươi.”

Gì? Hay lắm, đi tới cái nơi tinh cầu mạc danh kỳ diệu này, bản thân không chỉ không phải là người nơi này, mà còn bị nhận định là sinh vật giống cái nhưng lại là sinh vật giống cái “rất đẹp” , bây giờ Tiếu Dương cảm thấy lúc đầu tại cảnh cục lúc xưng hô, bản thân vốn là tiểu sinh tuấn tú khiến các nữ cảnh sát nói rất đáng yêu, ít nhất trong mắt người ta, ta vẫn đường đường chính chính là đàn ông nha!

Đối với bản thân ở nơi này bị nhận định là giống cái gánh vác trách nhiệm sinh sôi nảy nở hậu đại, Tiếu Dương cũng không có cảm giác sâu sắc lắm, coi như bị cho là giống cái căn bản cũng không cần phải nhất định tìm một giống đực để làm mọi chuyện rối tung lên, hơn nữa dù sao nơi này không phải thế giới của hắn, hắn chỉ là tạm thời lạc đến nơi này nên cảm giác cũng không mạnh mẽ như vậy, hiện tại đang nhìn thế giới này cũng chỉ như là người bên ngoài mà thôi, ở trong lòng hắn vẫn tồn tại suy nghĩ nhất định phải trở về , hắn chỉ có thân nhân bằng hữu ở địa cầu mới là thế giới của hắn.

Buổi sáng hôm nay, Ngả Khắc cùng Tiếu Dương ngồi ở tiểu viện nói chuyện phiếm thì một người thú nhân với mái tóc ngắn màu xanh biếc, tướng mạo tuấn lãng đẩy cửa tiến vào, Ngả Khắc thấy hắn đến liền cao hứng mà nghênh đón, “Ca ca ~ “

Thú nhân thân thủ tràn đầy sủng nịch sờ sờ đầu hắn nói, “Ngả Khắc, mấy ngày nay khỏe không?”

Vô cùng thân mật mà kéo cánh tay thú nhân, Ngả Khắc quay đầu lại giới thiệu với Tiếu Dương “Dương, đây là ca ca ta Ngả Thuỵ Tư, là đội trưởng đội tuần tra bộ lạc của chúng ta, lúc đầu hắn tuần tra thì nhìn thấy ngươi hôn mê trong rừng cây nên đem ngươi mang về, ca ca ta là rất giống đực ưu tú, mà vẫn còn chưa có giống cái nhé.”

Tiếu Dương tự động không chú ý đến ý tứ khác trong lời nói của Ngả Khắc, hào phóng gật đầu tỏ vẻ cảm tạ, “Chào, ta là Tiếu Dương, lần trước thật sự cảm ơn ngươi.”

“Không có gì, không nên khách khí, ta gọi là Ngả Thuỵ Tư, thân thể ngươi có khá hơn chút nào không? Nhìn giống cái nhu nhược như ngươi sao lại xuất hiện trong rừng cây?”

Lại là nhu nhược ~ lão tử không phải nhu nhược mà là sinh vật nơi này của các ngươi thật sự rất biến thái. Tiếu Dương cảm giác mình ở trên địa cầu thuộc về loại nam nhân cường tráng.

“Ừ, nhờ có Ngả Khắc nhiều ngày tới chiếu cố, ta khỏe hơn rồi.” Tiếu Dương nhẫn nại dìm xuống biểu hiện không hài lòng, nói.

“Ha ha, vậy là tốt rồi, vậy Tiếu Dương đi theo ta, Vương muốn gặp ngươi.”

“Vương tại sao muốn gặp Dương?” Ngả Khắc hỏi, ngữ khí lo lắng làm cho Tiếu Dương vô cùng cảm động.

“Không có việc gì đâu Ngả Khắc, ta nghĩ Dương là người mới đến đây nên thủ lĩnh gọi để hỏi thăm một chút mà thôi.”

Tiếu Dương hiểu được, mặc dù Tế Tự cho mình ngụ ở đây và cung cấp thức ăn cùng dược liệu nhưng mấy ngày nay mình chỉ có thể cùng Ngả Khắc ở trong phòng hoạt động, ngoài cửa thường thường có thú nhân cầm vũ khí đi qua, sợ mình là người từ bên ngoài đến khiến cho bọn họ có chút không tin tưởng.

Nghe Ngả Khắc nói qua trên đại lục Vương thống trị trong bộ lạc vốn là tuyệt đối nhân tiện ngay cả trong truyền thuyết có thể cùng Thần giao tiếp mà Tế Tự cũng chỉ có thể là phụ tá, hôm nay thủ lĩnh bộ lạc triệu kiến cũng nằm trong dự liệu của Tiếu Dương, chỉ là không nghĩ tới nhanh như vậy.

Ngả Thuỵ Tư nhưng thật ra có điểm ngoài ý muốn nhìn thoáng qua vẻ mặt bình tĩnh của Tiếu Dương, “Đúng vậy Ngả Khắc, Tiếu Dương muốn ở trong bộ lạc thì nhất định phải được Vương cho phép, yên tâm đi chỉ là hỏi ý thôi. Tiếu Dương, chúng ta đi thôi.”

Tiếu Dương gật đầu đi theo phía sau Ngả Thuỵ Tư chậm rãi đi ra khỏi phòng, đập vào mắt là một loạt nhà gỗ sắp xếp tinh xảo cùng rất nhiều cây cối cao lớn, những ngôi nhà cách nhau rất xa, tọa lạc rất chỉnh tề, chỉ có vị trí ở chính giữa có một tòa nhà so với nhà khác cao lớn hơn, rất khí thế.

Áng nắng sáng sớm yên tĩnh, tự nhiên trong bộ lạc chỉnh tề sạch sẽ, trong không khí có một loại cảm giác thông suốt. Hít sâu một hơi, cảm giác quả nhiên nhẹ nhàng khoan khoái truyền khắp toàn thân,ở địa cầu không khí vốn ô nhiễm nghiêm trọng cho dù như thế nào đi nữa cũng không bằng được như ở đây.

Tâm tình Tiếu Dương cũng trở nên hào hứng, trên mặt cũng hiện ra một mặt ý cười.

Ngả Thuỵ Tư nhìn giống cái bên người vẻ mặt buông lỏng , cuối cùng không nhịn xuống được, nói, “Ngươi thoạt nhìn không có chút lo lắng nào.”

“Không phải đâu, kỳ thật lòng ta trong vốn rất khẩn trương chỉ là ngươi nhìn không ra thôi.” Tiếu Dương lập tức nghiêm mặt nói.

“A ~ thật sự?” Ngả Thuỵ Tư cười cười không nói lời gì nữa.

Tiếu Dương âm thầm bĩu môi, ta việc gì phải vội vàng chứ, chẳng lẽ Vương các ngươi muốn gặp ta, ta còn phải nơm nớp lo sợ sao? Xin lỗi ta vốn sinh trưởng ở xã hội chủ nghĩa dưới lá cờ đỏ, thuở nhỏ học tập nhân quyền để trở thành thiếu niên tốt, phát xít độc tài thống trị này nọ ở chỗ chúng ta cũng bị lật đổ rồi.

Tiếu ta một mặt đi một mặt hết nhìn đông tới nhìn tây, bộ lạc này xem ra thật sự rất lớn, ánh mắt nhìn đến nơi cuối cùng vẫn còn có vô số nhà ở, nơi ở của Ngả Khắc hẳn là gần ở giữa trong bộ lạc, nhà ở nơi này so với những ngôi nhà ở xa không được gần gũi lắm.

Tới tới lui lui có rất nhiều thú nhân, cũng có hình thái dã thú thỉnh thoảng đi ngang qua, có dã thú trên lưng chở người, rất nhiều người tò mò chỉ chỉ trỏ trỏ Tiếu Dương, có một số thú nhân lúc Tiếu Dương nhìn liền quay lại mỉm cười chào hỏi.

Húy húy, xem ra đến người dân nơi này rất hòa thuận hữu hảo, làm một đại sứ ngoại giao địa cầu duy nhất ở tại đại lục Minh Khắc Tư ta cũng không thể đánh mất lễ phép mà Khổng Tử, Mạnh Tử đã dạy được, vì vậy Tiếu Dương cũng hữu hảo quay lại mỉm cười, thú nhân nhìn thấy hắn đáp lại càng nhiệt tình , một người thú nhân tóc ngắn màu nâu đi tới trong tay cầm dã quả đưa cho hắn.

“Hmm, đây là cho ta sao?” Tiếu Dương có chút thụ sủng nhược kinh.

“Ân, cho ngươi, quả La La ăn ngon lắm .” Thú nhân đôn hậu gãi đầu có chút ngượng ngùng.

“Thật sự là cảm ơn ngươi, ta vừa lúc có chút khát nước.”

Chung quanh, thú nhân khác nhìn thấy tiểu giống cái xinh đẹp nhận dã quả, thì đều sốt ruột đi tới, trong tay cầm các loại gì đó đưa cho Tiếu Dương, kể cả dã quả rau dưa thậm chí còn có thịt mới săn được vẫn còn máu me chảy đầm đìa, Tiếu Dương quả thực đã được thể nghiệm cảm giác trở thành một ngôi sao, nhiều người vây lấy mình như vậy, đưa cho mình lễ gặp mặt, Tiếu Dương không khỏi cảm động, đây là sự nhiệt tình háo khách của thú nhân!

Đợi được Tiếu Dương đi theo Ngả Thuỵ Tư đi vào chỗ ngồi lớn nhất trong phòng thì các thứ đồ vật trong lòng Tiếu Dương đã sắp rơi ra rồi, trên lưng còn mang một khối thịt tươi mới.

“Ồ ~ thu được nhiều đồ vật như vậy, thật đúng là được hoan nghênh đây ~” Thanh âm trêu chọc rất quen tai, nhìn về phía thanh âm phát ra, quả nhiên, là vẻ mặt tươi cười của Tế Tự.

“Nếu ngươi ghen tị với hảo cảm của ta, ta không ngại chia cho một chút nhiệt tình của mọi người để an ủi ngươi.” Ôm đồ vật, Tiếu Dương nhún nhún vai.

“Kỳ thật ta nhớ ngươi hơn là muốn an ủi bản thân ta.” Tế Tự cười, nháy mắt. Rất nhanh có người đi tới tiếp nhận những đồ vật gì đó trong tay hắn, “Nhớ kỹ lúc rời khỏi đây nhất định phải trả lại cho ta.” Tiếu Dương lo lắng mà dặn dò nói, thú nhân kia nghẹn cười ôm đồ vật lui xuống.

Tiếu Dương lúc này mới có cơ hội cẩn thận đánh giá đại sảnh hình tròn này, cũng là do mảnh gỗ dựng thành, chỉ là hơn nhiều chút vật trang sức xương thú vật cùng một ít hình đồ đằng kỳ quái, gian giữa để hai hàng ghế dựa, Tế Tự cùng Ngả Thuỵ Tư, mỗi người ngồi ở cái ghế đầu tiên trên cùng thuộc hai hàng phân biệt, dưới bọn họ còn lại là mấy người thú nhân ngồi, cũng đang nhìn chằm chằm Tiếu Dương.

Mà trong đó có cảm giác áp bách nhất chính là một đạo ánh mắt đã nhìn hắn từ lúc hắn mới vào, chỉ là bất quá ngay từ đầu bị hắn cố gắng xem nhẹ, Tiếu Dương không thích loại cảm giác bị áp chế này, giữa hoàn cảnh lạ lẫm hắn cần ổn định tinh thần một chút .

Cảnh cục trong quen thuộc của Tiếu Dương thì mọi người đều biết, người này mặc dù bình thường tùy tiện nhìn qua có chút thích ứng trong mọi tình cảnh, kỳ thật bên trong rất mạnh mẽ, bằng không không thể lấy thành tích hạng nhất mới vừa tốt nghiệp liền được nhận vào tổ trọng án.

Tiếu Dương lấy lại bình tĩnh, cuối cùng hướng tới cảm giác áp bách mười phần từ ánh mắt nhìn tới, một người thanh niên tuấn mỹ đang nghiêng tay chống đầu trên ghế, suy nghĩ nhìn hắn, ngũ quan đường hoàng, hình dáng rõ ràng, tóc dài màu tím đen tùy ý rối tung ở sau đầu, môi mỏng có chút hơi cong lên hiện ra một mạt ý cười biếng nhác, ánh mắt màu vàng hẹp dài cộng thêm một phần yêu dã.

Hắn ngồi trên da thú tuyết trắng có chút ung dung.

Một thân mặc trang phục kỵ binh màu tím sậm được thêu hoa văn màu đen, làm cho người ta một cảm giác một loại khí chất kiên cường nhưng cũng rất hung hăng kiêu ngạo.

Xùy, thật là một kẻ độc tài, vừa nhìn quần áo trên cơ thể kia là biết đổi lấy từ mồ hôi nước mắt dân chúng mà.

“Hi Nhĩ Đạt, ngươi nói đây là tiểu giống cái đó hả?” Thanh âm kẻ độc tài trầm thấp mà hùng hậu, ngô, được rồi có thể gọi là rất có từ tính.

“Đúng vậy.”

Không nghĩ tới hồ ly Tế Tự cũng có lúc nói chuyện đứng đắn …

“Hmm, xem ra rất yếu ớt.”

Xin lỗi ta đã nghĩ sai về thanh âm rất từ tính kia nha, đó mới là một thanh âm thều thào muốn đứt cái cổ họng thì có . .

“Tiểu giống cái, nghe Hi Nhĩ Đạt nói ngươi đã quên nhà ở của mình ở nơi nào?”

Ta không quên ngươi có thể tống ta quay về địa cầu sao? ?

“Đúng vậy, cho nên thỉnh cầu thủ lĩnh đại nhân có thể cho phép ta ở tại quý bộ lạc trụ một đoạn thời gian.” Tiếu Dương hạ mắt xuống, biểu hiện rất cung kính.

“Ở lại đây cũng không phải là không thể được…”

Tác giả nói ra suy nghĩ của mình: tiểu công ơi ~~

Bạn đang đọc truyện trên: Webtruyen.com

Danh Sách Chương:

truyện full
Bạn đang đọc truyện trên website WebTruyen.Com

Nhận xét của đọc giả về truyện Dị Thế Thú Duyến

BÌNH LUẬN FACEBOOK