Dị Thế Điền Viên

Chương 28: Qua đêm trong núi

Nhất Đóa Sơ Phương

27/12/2020

Edit: Cẩu Tử

Không qua bao lâu, bọn Lưu Trường Vượng cũng dẫn nhóm hậu bối đi đến. Bốn người trẻ tuổi mày mặt đều xám xịt. Đã sớm không còn hăng hái lúc đi vào núi, còn có chút chột dạ, đặc biệt là khi nhìn thấy cha mình nộ khí đằng đằng đang trợn mắt nhìn mình, trong lòng bọn họ đều sợ hãi.

Cha Triệu Cẩu Tử là người nóng nảy, lúc này thấy đứa con nhà mình, buông xuống lo lắng trong lòng, tức giận lại dâng lên. Ông lập tức tháo giày trên chân, cầm trên tay, đi đến dùng lực đánh vào mông Triệu Cẩu Tử: “Tên tiểu tử thúi nhà ngươi, gan thật lớn, còn dám vào trong núi lớn. Sao lợn rừng không cắn chết ngươi cho rồi. Mẹ ngươi lo lắng cho ngươi cả đêm không chợp mắt, chỉ sợ ngươi xảy ra chuyện gì…”

Triệu Cẩu Tử bưng cái mông, nhảy lên: “Cha, cha, ta sai rồi, ta cũng không dám nữa, ngươi đừng quất ta a, nhiều người nhìn như vậy, ta đều lớn như vậy, ngươi cứ lấy giày đánh ta là sao, ai u~~, cha, ta bị thương, ngươi đừng đánh ta, ta đau, á á…”

Những người khác nhìn thấy tình cảnh này đều nở nụ cười, không khí trầm trọng lúc trước cũng vơi bớt.

Thấy Triệu Cẩu Tử bị cha hắn đánh, mấy vị cha khác cũng là trợn mắt nhìn, làm nóng người, đều muốn giáo huấn đứa con nhà mình tại đây, cũng may là có Chu Trạch mở miệng ngăn lại.

“Khụ, cái kia, bây giờ sắc trời không còn sớm, hôm nay chúng ta không thể xuống núi, vẫn là thừa dịp trời chưa tối mà tìm một nơi nghỉ chân qua đêm đi”.

“Chu tiểu tử nói đúng lắm, mấy người các ngươi trước tiên tha cho đám tiểu tử thúi này đi, muốn đánh chúng nó còn khó à, sau khi xuống núi thì ngày nào cũng có thể đánh”. Vương Thiết Đầu cười ha ha nói.

Bốn người trẻ tuổi: “…”

Thầm nghĩ, Thiết Đầu Thúc, ngươi đây là đang giúp chúng ta hay là hại chúng ta. Bọn họ đã đoán trước được sau khi xuống núi về nhà, bọn họ sẽ không được trải qua dễ chịu.

“Mấy người các ngươi còn không nhanh cám ơn Chu đại ca, lần này nhờ có hắn hỗ trợ, chúng ta mới có thể tìm được các ngươi, các ngươi cần phải biết ơn hắn”.

Bốn người trẻ tuổi ngươi nhìn ta, ta nhìn ngươi, cuối cùng đều đi đến trước mặt Chu Trạch nói tiếng cám ơn. Triệu Cẩu Tử dẫn đầu nói: “Chu đại ca, lần này cám ơn ngươi, sau này nếu có gì cần ta giúp đỡ, cứ việc nói ra”.

Lưu Võ vẻ mặt phức tạp nhìn Chu Trạch, không ngờ tới là Chu Trạch mang người đi cứu bọn họ. Lại nhớ đến Lâm Ngọc cùng người này định thân, trong lòng bị đè nén đến khó chịu. Gã cúi đầu, đè cảm xúc trong lòng xuống, cũng đi qua nói cảm ơn.

Chu Trạch khách khí với bọn họ vài câu, cũng không nói thêm cái gì.

“Con này lợn rừng rất béo, ta vẫn là lần đầu nhìn thấy lượn rừng to như vậy, chà chà~”. Lưu Trường Vượng nhìn lợn rừng trên mặt đất cảm thán.

“Xác thực rất lớn, đoán chừng phải có ba, bốn trăm cân đây, một người khiêng không nổi, ta nghĩ phải hai người mới được”. Vương Thiết Đầu nói: “Chúng ta tìm đến nhánh cây lớn, hai người khiêng lên, mệt mỏi thì thay người khác đến”.

“Cái này cũng là một biện pháp.” Lưu Trường Vượng đáp, đi tìm cành cây chặt thành gậy, dùng dây thừng buộc bốn chân lợn rừng lại, luồn nhánh cây qua, hai người khiêng lên vừa vặn.

Chu Trạch vùi lấp máu của lợn rừng trên mặt đất lại, vẩy lên ít bột che mùi, cũng rắc lên trên người lợn rừng một ít, tránh cho mùi máu quá nồng sẽ hấp dẫn thú dữ lại đây.

Xử lý xong sau, Chu Trạch đi trước dẫn đường, tìm kiếm ký hiệu lần trước, mang theo mọi người đi đến hang núi kia, nhanh chân đi, khi đến hang động trời cũng vừa tối.

Hang núi này cũng không lớn, to bằng gian phòng, nhiều người đi vào như vậy, hang động bỗng chốc chật chội hẳn. Đến chỗ nhóm lửa cũng không có. Bọn họ không thể làm gì khác, đành phải đi ra ngoài sơn động, đốt một đống lửa trước cửa. Đem lương khô mang theo ra, tuy rằng thức ăn không nhiều, nhưng cũng miễn cưỡng lấp đầy bụng.

Chuột trắng nhỏ thèm ăn vô cùng, thích ăn thịt nhất, đối với bánh màn thầu Chu Trạch đút cho nó, nó rất ghét bỏ, không thèm ăn. Chu Trạch nhặt trứng gà xào kẹp trong màn thầu đút cho nó, nó cũng chỉ ăn vài miếng liền thôi, cứ chít chít với Chu Trạch hoài. Duỗi hai chân trước vỗ lên bụng, ý chỉ rất rõ ràng, ta ăn không no, ta muốn được ăn ngon.

Nhìn chuột trắng nhỏ bộ dạng ngốc manh, Chu Trạch nở nụ cười: “Ngươi con vật nhỏ này còn rất ghê gớm, trứng gà đều không thích ăn, nhưng hiện tại ta cũng không có thứ gì khác cho ngươi nha”.

Chuột trắng nhỏ yên lặng quay người, đưa mông ra. Quẫy đuôi với Chu Trạch hai lần, thân ảnh nho nhỏ nhảy nhảy mấy cái chui vào trong rừng. Đây cũng không phải lần đầu chuột nhỏ chạy đi. Chu Trạch cũng không lo nó xảy ra chuyện gì nguy hiểm. Thầm nghĩ chuột nhỏ chỉ thích ăn thịt, lần này lại nhờ có nó hỗ trợ tìm người, lần sau nhất định phải làm cho nó chút thịt ăn mới được.

Ăn xong, Lưu Cường cùng Chu Trạch ở lại bên ngoài canh gác lượt đầu tiên, những người còn lại đi vào sơn động, dựa vào nhau miễn cưỡng chợp mắt.

Ánh lửa ấm áp dễ chịu, ban đầu Lưu Cương còn tỉnh táo, về sau cũng không chịu nổi, mí mắt sụp xuống, có chút muốn ngủ. Ban ngày hắn bị lợn rừng đuổi theo một đường, xác thực cũng đã rất mệt.

Chu Trạch thấy hắn gật đầu như gà mổ thóc, nói: “Cường Tử, ngươi vào bên trong ngủ một lát đi, một mình ta canh chừng là được”.

Lưu Cường giật mình ngẩng đầu, đầu óc thoáng thanh tỉnh, nói: “Không được, không thể để ngươi canh chừng một mình, hai người chúng ta đều trông, không có việc gì, ta có thể chịu đựng được”.

“Ngươi chịu được mới là lạ, nghe lời, đi vào bên trong ngủ một lát đi.” Chu Trạch nói.

Ngay lúc này, bên trong rừng cây có tiếng động, như có thứ gì đang bò, lại giống như tiếng nhai thức ăn, trong đêm tối yên tĩnh nghe càng rõ ràng.

Lưu Cường bị dọa, phút chốc lên tinh thần, không cảm thấy mệt mỏi nữa: “Chu đại ca, ngươi có nghe thấy thanh âm đó không, ngay bên kia”.

Chu Trạch đương nhiên cũng nghe thấy được, gật đầu với Lưu Cường.

Chu Trạch rút ra chủy thủ bên hông, Lưu Cường vươn tay chộp dao đốn củi, lúc này hắn không dám thở mạnh, chỉ nắm chặt dao bổ củi đưa ra trước ngực.

Hai người chậm rãi đứng dậy, cẩn thận đề phòng, lắng nghe thanh âm kia, thanh âm kia từ xa đến gần, càng ngày càng rõ ràng, dĩ nhiên đi về phía bọn họ.

“Chu đại ca, chúng ta đánh thức bọn người Lưu thúc đi, ngộ nhỡ là thú hoang tới thì làm sao bây giờ?”

“Đừng nóng vội, tiếng động thú hoang phát ra không phải như vậy, hơn nữa chúng ta còn có lửa, động vật đều sợ lửa. Chúng nó cũng không dám đến gần, hơn nữa ta đã kiếm tra xung quanh đây, không có vết tích thú hoang từng hoạt động”.

Âm thanh càng ngày càng gần, một thân ảnh nhỏ xíu kéo theo một vật thật dài xuất hiện trong tầm mắt bọn họ. Rất nhanh, bọn họ liền nhận ra vật nhỏ này, chính là chuột trắng nhỏ đã chạy đi ban nãy. Trong miệng nó ngậm cái đuôi rắn, tốn công gắng sức kéo lại đây. Thanh âm vừa nãy bọn họ nghe được, chính là thanh âm chuột nhỏ kéo con rắn này.

Thấy là chuột trắng nhỏ trở lại, không phải thú hoang, Chu Trạch thở ra, buông xuống cảnh giác.

Chu Trạch nhìn chuột trắng nhỏ tha con xà lao lực vô cùng, vì vậy đi tới, giúp nó nhấc con rắn lên. Chuột trắng nhỏ cũng không nhả ra, cứ như vậy ngậm đuôi con rắn, bị nhấc lên theo.

Chu Trạch: “…”

“Con chuột nhỏ này cũng thật là lợi hại, không chỉ có thể dẫn đường còn có thể đánh rắn. Ta chỉ nhẹ nói qua rắn ăn chuột, đến lượt nó thì lại ngược lại”. Lưu Cương ngạc nhiên nói.

Chu Trạch đồng thời nhấc cả rắn lẫn chuột đến bên cạnh đống lửa, nhờ ánh lửa nhìn rõ con rắn kia, phát hiên đôi mắt con rắn này cũng là màu hồng, là một Dị Xà.

Tâm nói, chuột nhỏ này cũng thật kén ăn, nó thông minh như vậy, nhất định là biết được hiệu quả sau khi ăn của Dị Xà này.

Chuột trắng nhỏ nhả đuôi rắn ra, chít chít kêu lên với Chu Trạch, lại vỗ vỗ bụng nhỏ của chính mình.

Chu Trạch lập tức minh bạch ý của nó: “Ngươi là muốn ta nướng thịt rắn cho ngươi ăn, đúng không?”

Chuột trắng nhỏ đáp lại hắn một tiếng “Chít.”

Chu Trạch nhận mệnh đem con rắn này lột da xử lý sạch sẽ, gác ở trên lửa nướng, thịt rắn rất non, không mất một lúc liền nướng khô vàng, tản ra một luồng mùi thơm nồng nặc.

Lưu Cường vẫn là lần đầu tiên ngửi đượcùi thịt thơm như vậy, không nhịn được nuối nước miếng.

Chu Trạch cho chuột trắng nhỏ hơn một nửa, chính mình để lại gần một nửa, lại đem nửa mình chừa lại chia ra làm đôi đưa cho Lưu Cường: “Ngươi có lộc ăn rồi, ăn đi, thịt rắn này ăn rất ngon, ăn vào cũng tốt với thân thể”.

Lưu Cường cầm đoạn nhỏ thịt rắn, đặt trước mũi ngửi thử, nhét vào trong miệng, nhai nhai vài cái nuốt xuống, miệng không nhịn được nói: “Chu đại ca, thịt rắn này thật là thơm, thơm hơn tất cả các loại thịt ta từng được ăn”.

Chu Trạch cũng cầm thịt rắn trong tay ăn vào bụng.

Chuột trắng nhỏ lo lắng Chu trạch ăn xong sẽ đánh chủ ý lên miếng thịt rắn của nó. Cho nên nó kéo miếng thịt rắn ra xa, mới bắt đầu chậm rãi hưởng thụ.

“A, Chu đại ca, tại sao ta cảm giác bụng ta ấm áp dễ chịu, thân thể giống như cũng không mệt mỏi như vậy , đây chính là chỗ tốt của thịt rắn sao?” Vẻ mặt Lưu Cường vui mừng.

Chu Trạch gật đầu: “Đây là Dị Xà, không giống với rắn bình thường, nó không có độc, nhưng tốc độ của chúng rất nhanh, muốn bắt được chúng nó cũng không dễ, cũng không thường nhìn thấy. Thế nhưng ngươi cũng đừng thấy ăn ngon, mà tùy tiện đi bắt rắn ăn, ăn phải con rắn có độc thì ngươi xong đời”.

Vốn dĩ trong đầu Lưu Cường có ý nghĩ sau này sẽ bắt rắn nướng ăn, lại nghe Chu Trạch nói như vậy, nhất thời dẹp lại tâm tư, ngượng ngùng gãi đầu, xấu hổ cười: “Đa tạ Chu đại ca nhắc nhở, nếu không ta còn thực sự nghĩ muốn đi bắt rắn ăn đây, khà khà~~”

Đến nửa đêm, Lưu Trường Vượng và Vương Thiết Đầu đi ra canh gác, thay cho Chu Trạch và Lưu Cường vào bên trong nghỉ ngơi.

Đêm trôi qua, sáng sớm ngày hôm sau, bọn họ đã thức dậy, khiêng lợn rừng lên, bọn họ chỉ muốn nhanh chóng xuống núi, sớm được về nhà.

Dọc theo đường đi, chuột trắng nhỏ ngồi trên bả vai Chu Trạch, kêu lên với hắn. Chu Trạch còn nhớ lần trước chuột nhỏ kêu lên với hắn như vậy chính là muốn hắn đu theo nó. Hắn đoán, chẳng lẽ đêm qua chuột trắng nhỏ phát hiện thứ tốt gì mà nó không lấy về được, cho nên muốn hắn đi cùng sao? Có suy đoán như thế, Chu trạch động lòng, hắn biết trong núi này có nhiều bảo vật, hắn cũng muốn đi tìm.

Cho nên dẫn mọi người ra khỏi núi lớn, đến nơi không còn nguy hiểm, hắn nói với Lưu Trường Vượng một tiếng, nhờ báo bình an về cho hai huynh đệ Lâm Ngọc, hắn và chuột trắng nhỏ lại vòng trở lại núi.

Bạn đang đọc truyện trên: Webtruyen.com

Nhận xét của độc giả về truyện Dị Thế Điền Viên

Số ký tự: 0

    Bình luận Facebook