Danh Sách Chương:

  • Màu nền:
  • Font chữ:
  • Chiều cao dòng:
  • Kích Cỡ Chữ:
Tô Căng Bắc đeo khẩu trang, chống gậy đi về chỗ Tiêu Viễn Tống nói, nhưng cô chống gậy dạo qua dạo lại gần đó thật lâu cũng không thấy bóng Chu Thời Uẩn.

Ngay lúc cô từ bỏ ý định, chuẩn bị về phòng thì một bé gái khoảng sáu bảy tuổi vừa chạy vừa kêu với một góc ngoặt:

- Anh Thời Uẩn, hôm nay Văn Văn rất ngoan, mẹ thưởng cho một que kẹo mút, anh Thời Uẩn xem nè.

Giọng nói trong trẻo non nớt của trẻ con vô cùng rõ ràng trên hành lang vắng vẻ, Tô Căng Bắc đi đến góc ngoặt, nhìn theo hướng cô bé.

Ánh nắng trưa chiếu thẳng vào, xuyên qua lá cây loang lổ mảng xanh mảng vàng bên cạnh, rơi xuống hai người một cao một thấp.

Cô bé hồn nhiên đáng yêu, cầm que kẹo màu hồng, cố gắng giơ đến trước mặt người đàn ông. Nhưng, chiều cao của cô bé có hạn.

Ngay lúc cô bé mỏi muốn buông tay thì Tô Căng Bắc thấy người đàn ông mặc áo blouse trắng ngồi xổm xuống, đưa tay nhận lấy que kẹo của cô bé, gương mặt luôn đạm nhạt hiện ra ý cười, khóe môi cong cong, càng lộ vẻ dịu dàng.

Tô Căng Bắc ngẩn người, cô trước giờ chưa từng thấy anh cười. Khoảnh khắc ấy, gương mặt anh trong trẻo mà rạng rỡ.

Tô Căng Bắc không biết hình dung cảm giác lúc này của mình thế nào, trong lòng vừa mềm mại vừa kinh ngạc lại vừa rung động. Hóa ra một người không hay cười, khi cười lên lại đẹp đến vậy.

- Anh Thời Uẩn, chị kia luôn nhìn anh kìa.

Cô bé không biết đã xoay người lại lúc nào, chỉ vào Tô Căng Bắc mà nói.

Tô Căng Bắc chợt hoàn hồn:

- Khụ khụ, em chỉ là tùy tiện đi dạo thì gặp phải anh, trùng hợp ha.

Chu Thời Uẩn đứng dậy, gương mặt lại khôi phục vẻ lãnh đạm, anh nói với cô bé kia:

- Bớt ăn kẹo lại, sâu răng đấy.

Cô bé chu mỏ:

- Vậy em chỉ ăn lần này thôi, được không?

Chu Thời Uẩn dường như thật sự nghiêm túc suy nghĩ:

- Tùy em.

Cô bé nở nụ cười:

- Em bảo đảm chỉ ăn lần này, lần sau rất lâu rất lâu nữa mới ăn.

Chu Thời Uẩn khẽ gật đầu.

Tô Căng Bắc mỉm cười, nói sao nhỉ, trước đây cô luôn cảm thấy Chu Thời Uẩn cho cảm giác như thế ngoại cao nhân, không cười không giỡn, tựa như không hề có tình cảm. Nhưng sau nụ cười ban nãy, cô mới nhận ra anh cũng là một con người, hơn nữa còn là một người y thuật rất tốt, rất quan tâm đến bệnh nhân.

Cô bé đột nhiên nói:

- Anh Thời Uẩn, chị kia vẫn đang nhìn anh kìa.

Chu Thời Uẩn nhìn Tô Căng Bắc. Cô cau mày, chống gậy đi tới:

- Em gái nhỏ à, anh ấy đẹp trai nên người khác nhìn cũng rất bình thường.

Cô bé mở to mắt, rất tán thành gật đầu:

- Anh Thời Uẩn là người đẹp nhất em từng gặp, đẹp hơn cả ngôi sao trên ti vi nữa.

Tô Căng Bắc xoa đầu cô bé:

- Chị cũng thấy vậy.

Cô bé cười đắc ý:

- Cho nên hôm qua em đã nói với mẹ, Văn Văn muốn gả cho anh Thời Uẩn, mẹ còn cười rất vui đấy.

Tô Căng Bắc lảo đảo, suýt đứng không vững, cô nheo mắt:

- Em gái nhỏ, em nói gì?

Cô bé chớp chớp mắt, cảm thấy ánh mắt chị gái này hơi đáng sợ nhưng vẫn kiên trì nói:

- Em nói, em muốn gả cho anh Thời Uẩn…

Nói xong, cô bé cảm thấy ánh mắt của chị gái xa lạ càng đáng sợ hơn, sau đó cô bé nghe chị ấy nói:

- Em gái nhỏ à, không được.

Vẻ mặt cô bé ngây thơ:

- Tại sao không được ạ?

Tô Căng Bắc cong môi, ánh mắt quyến rũ:

- Bởi vì anh Thời Uẩn là của chị nhé.

Cô bé bĩu môi:

- Không phải đâu.

- Sao không phải, em hỏi anh ấy thử xem.

Tô Căng Bắc đưa tay kéo người nào đó thờ ơ không quan tâm lại:

- Anh Thời Uẩn à, anh nói xem, anh sẽ kết hôn với người nào khác ngoài em sao?

Cô bé tha thiết chờ mong nhìn Chu Thời Uẩn.

Anh khựng lại, nhìn nụ cười xinh đẹp của Tô Căng Bắc, trầm mặc hai giây mới nói:

- Cô an tĩnh lại chút, tôi sẽ không cưới người khác.

Cô bé sững sờ hồi lâu, từ từ phản ứng được ý của anh Thời Uẩn, sau đó:

- Hu hu hu hu… Òa!

Cô bé khóc lớn chạy đi, kẹo que màu hồng vô cùng đáng thương bị bỏ quên trên nền đất.

Tô Căng Bắc há miệng, vội vã gọi với theo bóng lưng bé nhỏ kia:

- Này này, Văn Văn? Văn Văn! Đừng khóc mà, chị mua kẹo cho em nha, em quên anh Thời Uẩn đi là được…

Tiếc là bóng dáng bé nhỏ kia không nghe khuyên bảo, vẫn chạy đi mất. Tô Căng Bắc mím môi bất đắc dĩ, nghiêng đầu nhìn người nào đó thờ ơ vô cảm:

- Nè, sao anh lại bắt nạt con nít hả?

Chu Thời Uẩn ung dung phản bác:

- Là cô bắt nạt con nít.

- Em bắt nạt con nít hồi nào?

Tô Căng Bắc vuốt mái tóc dài trên vai, sóng mắt đong đưa lấp lánh, cô mỉm cười nói:

- Là anh, anh nói anh hết lòng hết dạ với em mới làm tổn thương trái tim cô bé.

Chu Thời Uẩn nhìn vào mắt cô, chốc lát sau lại không tự nhiên dời đi, ánh mắt cô gái này luôn khiến anh cảm thấy là lạ.

- Không phải hết lòng hết dạ, điều tôi nói là hiện thực mà thôi.

Chu Thời Uẩn dứt lời liền nhấc chân rời đi.

Tô Căng Bắc bất ngờ không kịp chuẩn bị, vội vã chống gậy:

- Này này này, đợi em với, Chu Thời Uẩn, em là bệnh nhân của anh!

- Cô có thể từ từ đi.

- Anh đỡ em.

- Cô có gậy.

- Gậy cũng có thể té mà, đỡ em.

- Nếu biết thế thì cô không nên ra ngoài.

- …

Dần dần, chân Tô Căng Bắc đã hoàn toàn khỏi, vì công việc, cô cuối cùng cũng không thể không xuất viện.

Hà Địch vừa thu dọn đồ đạc cho cô vừa nói với cô về lịch trình:

- Tuần này nhất định phải đẩy nhanh tiến độ quay mấy kỳ “chủ nhật”, kế đó tháng sau chuẩn bị vào đoàn phim.

Tô Căng Bắc:

- Tháng sau? Tháng sau vào đoàn phim?

- Phải, phim điện ảnh của đạo diễn Trương đã quyết định ngày rồi.

- Được thôi.

Tô Căng Bắc mang giày vào, nói rồi bước ra ngoài.

- Ôi! Em đi đâu thế?

Tô Căng Bắc ngoái đầu lại, cười:

- Trước khi đi phải đến xem bác sĩ Chu nhà em chứ.

Hà Địch ngẩn người:

- …Nh, nhà em?

“Cốc cốc cốc.”

- Vào đi.

Tô Căng Bắc đẩy cửa vào, biếng nhác hô:

- Chu Thời Uẩn.

Anh ngẩng đầu, chưa trả lời cô, ánh mắt rơi trên đôi giày cao gót màu đen 10 cm dưới chân cô.

Chân Tô Căng Bắc vốn thon dài thẳng tắp, sau khi mang giày cao gót có thể khiến người ta, đặc biệt là phái nam, máu huyết tuôn trào. Cô chú ý tới tầm mắt của anh, tức thì gập chân tạo dáng:

- Đẹp không?

Chu Thời Uẩn cau mày:

- Ai cho cô mang giày cao gót?

- Hả?

Tô Căng Bắc sững sờ, tư duy của người này không giống người bình thường:

- Sao?

- Chân tuy khỏi nhưng chưa khỏi đến mức cho cô làm vậy.

Ánh mắt Chu Thời Uẩn nặng nề, cuối cùng trầm giọng phun ra hai chữ:

- Cởi ra.

Tô Căng Bắc sững sờ, khúc khích cười ra tiếng:

- Bác sĩ Chu, cởi ở đây không hay đâu nhỉ.

Cô nhấn mạnh chữ “cởi” khiến người nghe vô cùng mờ ám.

Chu Thời Uẩn hơi thay đổi sắc mặt, không muốn để ý tới cô nữa.

Tô Căng Bắc không hề để bụng, điệu đà đi đến bên cạnh anh, hơi cúi người nói:

- Hôm nay em tới là để nói cho anh biết, em sắp xuất viện rồi.

- Ờ, biết.

- Em tới tạm biệt anh, tiện thể, xin số điện thoại anh.

Chu Thời Uẩn liếc cô:

- Làm gì?

- Đương nhiên là sợ có tác dụng phụ gì thì liên hệ anh chứ sao.

Chu Thời Uẩn không hề lung lay:

- Không có đâu, cô yên tâm.

Tô Căng Bắc sớm biết anh sẽ nói như vậy, bèn rất tùy tiện khoác một tay lên vai anh:

- Này, em không phải dùng thân phận một bệnh nhân đến xin số đâu nhé, mà là dùng thân phận vị hôn thê, vợ chưa cưới đấy anh hiểu không?

Chu Thời Uẩn quả nhiên có chút phản ứng. Trong lòng Tô Căng Bắc hơi đắc ý, người của Chu gia đế đô quả nhiên rất xem trọng lời hứa và thân phận, bây giờ Chu Thời Uẩn trông có vẻ không mấy thích cô, nhưng với sự thực rằng cô là vị hôn thê, anh vẫn rất để tâm.

Tô Căng Bắc bổ sung:

- Có điều em cũng không nhất định phải hỏi anh, hỏi người nhà của anh chẳng qua chỉ mấy phút đồng hồ thôi là có số ngay, nói không chừng họ còn rất vui vẻ vì cuối cùng em cũng thấy hứng thú với anh đấy.

Chu Thời Uẩn ờm một tiếng:

- Tôi có số của cô.

- Hả?

Lần này đến lượt Tô Căng Bắc bất ngờ:

- Anh có số của em? Em có cho anh sao?

- Mẹ cô cho.

Tô Căng Bắc nhướng mày:

- Vậy anh gọi cho em, em lưu số của anh.

- Lần sau.

Tô Căng Bắc không tin, cô đi rồi, anh còn gọi cho cô chắc? Nếu dễ dàng như vậy, hai mươi năm qua, họ đã gặp nhau rồi.

- Chu Thời Uẩn, anh đừng gạt em.

Tô Căng Bắc không hề khách sáo dựa vào bàn làm việc của anh, nghiêng đầu nhìn anh, vài sợi tóc nâu nhạt đung đưa theo gió trước mặt anh. Mắt Chu Thời Uẩn hơi nheo lại, cuối cùng lấy di động của mình ra, vẻ mặt bình thản giao vào tay cô.

Khóe môi Tô Căng Bắc cong lên:

- Vậy mới đúng chứ.

Cô hài lòng cầm điện thoại gọi cho mình. Kỳ thực cô cũng có thể đoán được, Chu Thời Uẩn đưa điện thoại cho mình đại khái vì thời gian qua tiếp xúc chung, anh có hơi hiểu cô. Anh không đưa, cô sẽ nghĩ cách lấy cho bằng được, nhưng trước khi có, cô sẽ quấy rầy anh rất lâu.

Suy nghĩ của Chu Thời Uẩn rất đơn giản, lãng phí thời gian như vậy, không bằng trực tiếp rõ ràng.

Sau khi có được số điện thoại, Tô Căng Bắc vốn còn muốn trêu bác sĩ Chu nhà cô thêm nhưng Hà Địch gọi điện thoại tới bảo cô nhanh chóng xuất phát, hết cách, cô đành phải lưu luyến rời khỏi văn phòng anh.

Tô Căng Bắc đi không lâu, điện thoại Chu Thời Uẩn liền hiển thị có tin nhắn.

Anh mở ra xem, bên trong là một câu rất “Tô Căng Bắc”: Anh Thời Uẩn, chờ em về tìm anh nhoa ~~ Chu Thời Uẩn mím môi, dùng giọng điệu bác sĩ dặn dò bệnh nhân: Thời gian này đừng mang giày cao gót.

Tô Căng Bắc: Lời anh Thời Uẩn nói, em sẽ cố gắng nghe theo.

Chu Thời Uẩn nhìn, ấn nút khóa màn hình.

Điện thoại im lặng chưa lâu, mấy phút sau lại hiển thị có cuộc gọi đến. Nhưng lần này không phải Tô Căng Bắc mà là chủ nhân Chu gia hiện tại – Chu Chính Hiến.

- A lô.

- Thời Uẩn, ở bệnh viện?

Chu Thời Uẩn ừ.

Giọng nói bên kia điện thoại vừa trầm thấp vừa ôn hòa:

- Tết năm nay nhớ về nhà đấy, đừng có ra nước ngoài như năm ngoái.

Chu Thời Uẩn không đáp lời ngay.

- Sao hả, lại không về à?

Đối phương vờ tức giận:

- Dạo này anh không khỏe lắm, em về xem thử.

Ánh mắt Chu Thời Uẩn hiện lên ý cười hiếm thấy, trong nhà có bác sĩ riêng, đâu cần anh ra tay, nhưng anh không vạch trần, chỉ nói:

- Em biết rồi, anh.

- Đúng rồi, cũng dẫn Tô đại tiểu thư về nhé.

Chu Thời Uẩn hơi khựng lại:

- Có cần không?

- Anh nghe nói hai đứa ở chung rất tốt, Thời Uẩn, kết hôn là chuyện sớm muộn, nếu hai đứa hài lòng lẫn nhau thì Tết năm nay dẫn về cho bà nội xem, tiện thể, cũng cho anh xem.

Lời tác giả: Haiz… hai người lớn bắt nạt một đứa trẻ (mặc niệm cho cô bé Văn Văn, dù sao gặp phải tình địch quá lợi hại)

Danh Sách Chương:

truyện full
Bạn đang đọc truyện trên website WebTruyen.Com

Nhận xét của đọc giả về truyện Đẹp Trai Là Số 1

BÌNH LUẬN FACEBOOK