Danh Sách Chương:

  • Màu nền:
  • Font chữ:
  • Chiều cao dòng:
  • Kích Cỡ Chữ:
- Tại sao?

Ánh mắt Chu Thời Uẩn liếc cô có chút nghi ngờ.

Tô Căng Bắc ngẩn người, cảm thấy mỹ nhân này quá mê hoặc, thế là cô định thần lại, nhìn qua chỗ khác:

- Bởi vì bên ngoài đều là phóng viên.

Chu Thời Uẩn hơi nghiêm mặt, ánh mắt rõ ràng nói: Cho nên?

- Bọn họ đều tới vì tôi, nếu anh mở cửa, họ sẽ cầm máy ảnh chụp liên tục, anh biết nghĩa là gì mà?

Tô Căng Bắc nghiêm túc nói:

- Có nghĩa là, bộ dạng ma quỷ này của tôi sẽ bị đưa lên ống kính, tiếp nhận sự kiểm duyệt của khán giả cả nước!

Bộ dạng ma quỷ? Chu Thời Uẩn nghe lời nói của cô thì rất kiên nhẫn quét qua cô từ trên xuống dưới một lần.

Không phấn son trang điểm, Tô Căng Bắc quả thực ít đi cảm giác quyến rũ xinh đẹp ngời ngời trên màn ảnh nhưng cũng không phải là bộ dạng ma quỷ như cô nói. Gương mặt mộc của cô vẫn rất dễ nổi bật giữa đám đông. Hơn nữa, cô thế này cũng có thể dính dáng đến từ “thanh thuần”.

- Bác sĩ Chu, xin anh đấy, đừng mở cửa.

Tô Căng Bắc đưa tay muốn kéo tay anh, cố gắng để mình ra vẻ yếu đuối. Nhưng cô vừa chạm tới lòng bàn tay của anh thì bị anh tránh ra.

- Ơ, xin lỗi xin lỗi, tôi quên bác sĩ Chu có chút bệnh sạch sẽ.

Tô Căng Bắc nhảy lò cò đến sau cửa, chắn tay cầm:

- Bác sĩ Chu, chúng ta chờ phóng viên đi rồi hẵng mở cửa, được không?

Chu Thời Uẩn dừng lại, quay người, lấy điện thoại di động trong túi ra.

- Thanh Duy, tình huống bên ngoài thế nào?

- Sư huynh, anh đang ở văn phòng à? Ngoài cửa của anh lũ lượt kéo tới rất nhiều phóng viên, họ nói cô Tô ở trong văn phòng anh, em nói sao có thể, sao anh cho cô ấy vào văn phòng mình được chứ, nhưng họ đều không nghe lời em.

Lâm Thanh Duy vừa trò chuyện với anh vừa đọ sức với các phóng viên:

- Đây là bệnh viện, xin mọi người yên tĩnh, cũng xin mọi người đừng quấy rầy bệnh nhân nghỉ ngơi, cô Tô thực sự không ở trong đây, mọi người nhầm rồi.

Phóng viên:

- Chính mắt tôi thấy cô ấy vào, vị bác sĩ này, chúng tôi chỉ phỏng vấn một chút, phỏng vấn xong liền đi ngay.

- Không được! Mọi người mau đi đi, còn như vậy nữa chúng tôi sẽ báo cảnh sát!

- Nhưng Tô Căng Bắc…

- Đã nói không có bên trong mà, đây là văn phòng của sư huynh tôi!

Chu Thời Uẩn nghe Lâm Thanh Duy ngoài cửa nói năng hùng hồn, chuẩn mực thì mím môi, cảm thấy cần phải cho cậu ấy biết sự thực:

- Thanh Duy, Tô Căng Bắc ở đây.

Lâm Thanh Duy đang ngăn cản phóng viên thì nghẹn họng:

- …Hả?

Trong văn phòng.

- Bác sĩ Chu, có thể dìu tôi không, tôi muốn qua bên kia ngồi.

Chu Thời Uẩn cúp điện thoại của Lâm Thanh Duy, xoay người nhìn cô.

Tô Căng Bắc chỉ chỉ xuống chân mình:

- Tôi sắp đứng không nổi rồi.

Chu Thời Uẩn trầm mặc, kỳ thực, anh vô cùng không thích người khác vào phòng làm việc của mình, càng không thích người khác chạm vào đồ của mình, Tô Căng Bắc nói muốn ngồi, nội tâm anh theo bản năng là kháng cự.

Nhưng với tình hình trước mắt, cô lại còn là bệnh nhân của anh…

Thế là, Chu Thời Uẩn chỉ có thể cau mày, trong lòng đọc lại một lần những mỹ đức mà bác sĩ nên có, nghiêm mặt đi về phía Tô Căng Bắc đang tươi cười cợt nhả.

Cô vội vàng nói cám ơn, đưa tay ôm cánh tay anh, khập khiễng đi về phía sofa nhỏ.

- Ôi chao.

Tô Căng Bắc đứng một chân quá lâu, nhảy nhót một hồi cuối cùng cũng không chịu nổi, mắt thấy lại sắp ngã nữa rồi. Chu Thời Uẩn cau mày, một lần nữa nhanh chóng đưa tay đỡ lấy cơ thể cô, có điều… lần này vị trí không quá chuẩn.

Hai giây sau, Tô Căng Bắc trợn mắt nhìn bàn tay đang đặt trước ngực mình, há miệng nói không nên lời!

Chu Thời Uẩn cũng phát hiện không đúng, nhanh chóng rụt tay về, rồi lại nhanh chóng xách cổ áo sau gáy Tô Căng Bắc.

- Khụ khụ… Buông.

Tô Căng Bắc còn chưa phản ứng khi mình bị sàm sỡ thì cổ áo đã thít chặt lại:

- Nè…

Chu Thời Uẩn xách cô tới trước sofa như xách thứ gì đó kinh khủng lắm, ném đi, buông lỏng tay ra. Kế đó, anh nói:

- Xin lỗi.

Tô Căng Bắc lại ho mấy tiếng, vừa buồn cười vừa tức giận:

- Xin lỗi chuyện nào, sờ ngực tôi hay suýt siết chết tôi?

Chu Thời Uẩn mím môi, hạ mi mắt nhìn bàn tay mình. Chỉ là chuyện trong nháy mắt nhưng nhiệt độ và đường cong của cô cách một lớp vải vẫn dễ dàng để lại dấu ấn:

- Tôi không cố ý.

Tô Căng Bắc nhíu mày nhìn anh, cô đương nhiên biết anh không cố ý, nhưng anh lại mặt không đổi sắc nói ra lời xin lỗi này, quả nhiên không phải đàn ông bình thường!

Chu Thời Uẩn cảm thấy ánh mắt Tô Căng Bắc có chút quái dị, bèn dứt khoát ngoảnh mặt làm ngơ, xoay người ngồi xuống ghế xoay sau bàn làm việc:

- Chờ lát nữa phóng viên sẽ đi.

Tô Căng Bắc hừ một tiếng:

- Ờm.

Chu Thời Uẩn vốn ít nói, điện thoại của Tô Căng Bắc lại ở chỗ Tiểu Oai nên cô chỉ có thể ngồi không. Vì quá buồn chán, cô liền quan sát khung cảnh của văn phòng nhỏ này.

Cả phòng sạch sẽ đến mức không nhiễm một hạt bụi, đồ đạc xếp chỉnh tề ngay ngắn, trên kệ sách, sách vở được xếp theo quy luật từ cao đến thấp, không mảy may cẩu thả.

- Bác sĩ Chu, Tiểu Duy nói anh mắc chứng rối loạn ám ảnh cưỡng chế nhẹ (1), hôm nay đến văn phòng anh, vừa nhìn thì thấy đúng là như vậy.

(1) Rối loạn ám ảnh cưỡng chế (obsessive compulsive disorder - OCD) là một rối loạn tâm lý của não bộ có nguyên nhân từ sự bất thường trong xử lý thông tin. Dấu hiệu phổ biến của bệnh là ý nghĩ ám ảnh, lo lắng không có lý do chính đáng và phải thực hiện các hành vi có tính chất ép buộc để giảm bớt căng thẳng.

Chu Thời Uẩn hơi dừng lại, không nói gì. Có điều, anh phải mất vài giây mới tiêu hóa được sự thật “Tiểu Duy” chính là Lâm Thanh Duy.

- Bác sĩ Chu, hôm nay anh không đeo khẩu trang, khỏi cảm rồi?

- Ừ.

- Vậy tôi đúng là may mắn, may mắn được thưởng thức dung nhan xinh đẹp của bác sĩ Chu.

Tô Căng Bắc tìm một tư thế tốt, hơi nhíu mày nhìn anh, điệu bộ này khá giống khi cô chọc ghẹo sao nam trong show:

- Bác sĩ Chu, anh đẹp như vậy, hẳn có rất nhiều cô gái theo đuổi nhỉ, chậc chậc, tôi thấy anh còn đẹp hơn các sao nam đấy.

Chu Thời Uẩn nhìn cô, trong lòng đột nhiên cảm thấy rất nghi hoặc, tại sao bà nội luôn chú trọng truyền thống lại tiếp nhận cô gái này, dù cho thầy bói nói ngày sinh tháng đẻ của họ hợp… nhưng anh thực sự nhìn không ra hợp chỗ nào.

Tô Căng Bắc hăng hái bừng bừng hỏi:

- Ồ, bác sĩ Chu, sao anh không nói chuyện, không phải anh đã có bạn gái rồi chứ? Hay là, đã kết hôn?

Chu Thời Uẩn vừa định mở miệng nói cũng xem như là vậy, thì cửa văn phòng đột nhiên bị người khác gõ mạnh:

- Sư huynh, phóng viên đi hết rồi.

Lâm Thanh Duy gọi như vậy, Tô Căng Bắc mới phát hiện tiếng ồn ào bên ngoài không còn nữa, mắt cô sáng lên:

- Phóng viên đi rồi?

Chu Thời Uẩn gật đầu, đứng dậy đi mở cửa.

Ngoài cửa, Lâm Thanh Duy và Tiểu Oai vẻ mặt sốt ruột đứng phía trước, đằng sau họ là vài bác sĩ và y tá hóng chuyện. Chu Thời Uẩn nghiêng người:

- Dìu cô ấy ra ngoài đi.

- Được!

Tiểu Oai vội vã đi vào.

Lâm Thanh Duy liếc vào bên trong, nở nụ cười mờ ám với Chu Thời Uẩn:

- Sư huynh, thành thật khai báo, đại minh tinh sao lại chạy tới phòng anh hử?

Chu Thời Uẩn cảm thấy biểu cảm cậu ấy rất lạ:

- Làm sao tôi biết?

- À, anh còn không biết à.

Lâm Thanh Duy đấm nhẹ anh một cú:

- Có vấn đề có vấn đề.

Lúc này, Tô Căng Bắc cũng được Tiểu Oai dìu ra, Lâm Thanh Duy vội vàng chuyển xe lăn đến cho cô ngồi:

- Cô Tô, vất vả rồi.

- Tiểu Duy, sao phóng viên chịu đi thế?

Lâm Thanh Duy đã miễn dịch với cách xưng hô Tô Căng Bắc đặt cho mình, nhiều ngày nay, mỗi lần gặp anh, cô đều gọi như vậy.

- Chỗ chúng tôi tốt xấu gì cũng là bệnh viện, họ không đi thì thật muốn bị bắt à?

Lâm Thanh Duy đắc ý:

- Qua sự đe dọa và uy hiếp của tôi, họ dám không đi sao?

Tô Căng Bắc vỗ vỗ cánh tay anh:

- Ừ, làm rất tốt, Tiểu Duy.

- Phì.

Không biết y tá nào không kiềm được cười nhạo cái tên vô cùng đồng bóng này.

Lâm Thanh Duy không hề để ý, đây là tên do nữ thần đặt cho anh, nữ thần đặt là phải hay:

- Cười gì mà cười, các cô đứng đấy làm gì, không có việc gì làm à, còn không mau tản đi!

Bị la như thế, đám người xem náo nhiệt lưu luyến rời đi.

- Cô Tô, cô nói nhỏ cho tôi biết, cô đang yên đang lành ở trong phòng bệnh sao lại chạy tới văn phòng của sư huynh vậy?

Lâm Thanh Duy rốt cuộc vẫn hóng hớt, tò mò đảo mắt qua lại giữa hai người:

- Hai người… Hửm?

Tô Căng Bắc liếc Chu Thời Uẩn, anh vô cùng bình tĩnh, dường như không hề có ý muốn giải thích rõ. Cô hừ hừ, cố ý bối rối nói:

- Chuyện này à… không thể nói.

Lâm Thanh Duy:

- Hả?

- Tiểu Oai, đi thôi.

- Dạ, chị Căng Bắc.

Tô Căng Bắc được trợ lý đẩy đi rồi, Lâm Thanh Duy sững sờ hỏi Chu Thời Uẩn:

- Không thể nói? Sư huynh, anh làm chuyện gì không thể nói à?

Chu Thời Uẩn khẽ cau mày, hạ mi mắt nhìn nhìn lòng bàn tay, ừ, cũng xem là như vậy.

Tối hôm đó, weibo bùng nổ.

Top 3 hot search là: #Tô Căng Bắc Từ Gia Vỹ#, #Tô Căng Bắc bệnh viện# và #Từ Gia Vỹ tai nạn giao thông#.

Theo truyền thông đưa tin, Tô Căng Bắc và Từ Gia Vỹ cùng xuất phát từ một khách sạn, trai đơn gái chiếc hẹn hò đêm khuya, sau đó xảy ra tai nạn giao thông, hai người cùng được đưa vào bệnh viện phẫu thuật. Từ Gia Vỹ bị thương nhẹ đã xuất viện nhưng Tô Căng Bắc vẫn còn ở lại bệnh viện điều trị, bị thương nghiêm trọng…

Tô Căng Bắc nằm trên giường, vừa ăn táo vừa lướt weibo.

- Hà Địch, thế này là em và Vỹ Vỹ nhà em tạo scandal hả?

Hà Địch liếc cô:

- Hai người cùng bị tai nạn giao thông, còn là hơn nửa đêm, có thể không tạo scandal sao hả?

- Ờ, cuối cùng cũng tạo ra một scandal mà em xem như hài lòng.

Tô Căng Bắc lại ngoạm một miếng táo lớn:

- So với ông trùm CEO hay đạo diễn quy tắc ngầm gì gì đó trước đây thì đẹp hơn nhiều.

- Em đừng nói bậy, Từ Gia Vỹ chắc chắn không muốn tạo ra loại scandal này, danh tiếng cậu ta đang thịnh, fan không cho phép có hạt cát như em đâu.

Tô Căng Bắc cười hai tiếng:

- Chị đừng nói, fanclub của Vỹ Vỹ đang phỉ nhổ em đây này, haiz, em cũng là fan của Vỹ Vỹ mà, “Sinh ra từ một gốc, Sao nỡ đốt thiêu nhau.” (2)

(2) Trích “Thất bộ thi” của Tào Thực, câu thơ dịch được lấy từ internet.

Hà Địch đoạt lấy điện thoại của cô:

- Em đừng xem nữa, muộn rồi, nghỉ ngơi cho tốt.

- Ôi ôi ôi, đang đặc sắc mà.

Tô Căng Bắc bất mãn đoạt lại:

- Em mới thấy một acc weibo nói em và Từ Gia Vỹ rất xứng đôi. Chị xem nè, Từ Gia Vỹ là tiểu thịt tươi đang hot nhưng em cũng không kém, về địa vị hoàn toàn có thể tương xứng, đợi đã… Kết luận cuối cùng là không hợp? Cái quỷ gì thế, không hợp chỗ nào chứ?

Tô Căng Bắc rất khó chịu kéo bài đó từ đoạn cuối đến đoạn giữa, lúc nãy cô mới xem đoạn đầu nên chưa xem kỹ.

Hà Địch chống cằm:

- Đừng xem nữa, họ nói là em quyến rũ gợi cảm, còn Từ Gia Vỹ ngây thơ đơn thuần, hai người một trời một đất, ở bên nhau không hợp.

Tô Căng Bắc trừng cô ấy:

- Chị xem rồi?

Hà Địch thu lại điện thoại của cô:

- Không xem chị cũng biết sẽ là kiểu bình luận này.

- Không có mắt.

Tô Căng Bắc cười nhạo:

- Bỏ đi, không hợp thì không hợp, em còn có người hợp hơn đấy.

- Hợp hơn gì chứ, đừng có mơ.

Hà Địch đắp chăn cho cô:

- Mau ngủ đi, chị còn phải nghĩ xem khai báo với nhà em thế nào đây.

Danh Sách Chương:

truyện full
Bạn đang đọc truyện trên website WebTruyen.Com

Nhận xét của đọc giả về truyện Đẹp Trai Là Số 1

BÌNH LUẬN FACEBOOK