Dear Doctor (Quãng Đời Còn Lại Xin Chỉ Giáo Nhiều Hơn)

Chương 83: Anh cũng yêu em (1)

Bách Lâm Thạch Tượng, Thợ Đá Berlin

07/04/2021

Tôi và đồng nghiệp cùng đi thành phố J công tác. Hai ngày trước khi trở về thành phố X, sáng ra lúc tỉnh dậy tôi thấy đau đầu, nhưng lại nghĩ chắc không có vấn đề gì, uống viên thuốc rồi lại đi làm tiếp. Kết quả, chẳng hiểu sao sốt cao phải nhập viện. Lúc Cố Nguỵ gọi điện thoại tới, tôi nhấc cánh tay đang tê rần lên kẹp được chiếc điện thoại giữa tai và gối.

Cố Nguỵ: “Đã hạ sốt chưa?”

Tôi: “Chăc là rồi.”

Cố Nguỵ: “Đừng có đi đâu.”

Tôi: “Anh định tới sao?”

Cố Nguỵ “ừm” một tiếng: “Anh phải đón em về.”

Tư duy đang mơ màng của tôi chợt tỉnh táo hoàn toàn, nhưng lại bị cảm giác ngọt ngào làm cho mụ mị đầu óc, bắt đầu làm nũng: “Cố Nguỵ, anh đừng cúp điện thoại, anh nói chuyện với em đi.”

Cố Nguỵ hít sâu một hơi: “Em ngoan ngoãn nằm ngủ đi.”

Chín rưỡi tối, Cố Nguỵ ngồi tàu cao tốc xuất phát, lúc anh tới bệnh viện đã là rạng sáng hôm sau.

Tôi cảm giác điện thoại ở bên tai bị ai đó rút ra, vừa mở mắt đã trông thấy Cố Nguỵ. Anh áp tay lên trán tôi. Tôi ngửi thấy mùi ẩm ướt trên áo sơmi của anh: “Ngoài kia đang mưa sao?”

“Ừ, mưa.” Cố Nguỵ đặt tay xuống, lấy ghế ngồi sang bên cạnh, nheo mắt nhìn danh sách thuốc truyền treo trên đầu giường, sau đó đưa tay vén những sợi tóc loà xoà trên mặt tôi, anh im lặng nhìn tôi chăm chú. Dáng vẻ rõ ràng là có tâm sự nhưng lại kìm nén của anh khiến sự áy náy trong tôi trỗi dậy: “Em cứ tưởng truyền hai chai xong là sẽ khoẻ lại ngay để được đi về… Thế nên mới không nói với anh.”

Buổi sáng cô y tá nói với tôi: “Cô nhắm mắt ngủ một giấc đi.” Tôi liền ngoan ngoãn nằm ngủ suốt mười mấy tiếng đồng hồ. Lúc tỉnh dậy đồng nghiệp đã giúp tôi làm xong xuôi thủ tục nhập viện và quay lại thành phố X báo cáo công việc rồi.

Cố Nguỵ hơi nhíu mày, giọng điệu nhẹ tênh “ừm” một tiếng: “Anh đã quá quen rồi.” Sau đó anh quay người, lấy chai nước từ trong túi ra, cho vào trong cố giữ nhiệt, cắm ống hút, đừa về phía tôi, nói: “Há miệng.”

Tôi ngoan ngoãn ngậm ống hút, thấy anh nhanh chóng lấy từ trong túi ra nào là khăn ướt, cốc giữ nhiệt, cả chăn sưởi nhỏ cũng có. (Ưu điểm của một bác sĩ chính là trong vòng năm phút đã có thể sắp xếp xong 90%  đồ dùng cần thiết cho một lần nhập viện.)

Cố Nguỵ: “Lần trước ở tỉnh S động đất, tỉnh Y sạt lở, tỉnh H gặp mưa bão không về được. Bây giờ ở “ngay gần nhà” thôi, sốt một trận, truyền nước, cũng coi như nhẹ rồi.”

Cố Nguỵ không phải người dễ oán giận, nhưng một khi đã oán giận sẽ lôi hết cả nợ cũ nợ mới tính lên, nhất định phải công kích đến cùng. Tôi quyết định giữ im lặng.

Cố Ngụy: "Ai không biết còn tưởng em là phóng viên chiến trường đấy."

Tôi đưa cốc nước hoa quả đã hết sạch cho anh: "Công việc mà…"

Cố Ngụy quay đầu sang: "Thế thì khi em gặp chuyện gì, ít nhất cũng phải gọi điện ngay cho anh chứ?"

Tôi nhìn ánh mắt nghiêm nghị của anh, quyết định vùi đầu vào trong chăn.

Có rất nhiều lúc tôi cảm thấy dường như Cố Ngụy đã bị tôi làm cho phát điên lên rồi. Anh quay mặt về phía tủ đầu giường, không động đậy, tôi chỉ có thể nhìn thấy sườn mặt nghiêng nghiêng không có chút biểu cảm gì của anh. Một lát sau, anh mới chậm rãi mở nắp bình giữ nhiệt ra, mùi cháo thơm nồng nàn dần lan tỏa.

Cố Ngụy đi tới bên kia giường, kéo chăn xuống: "Dậy ăn chút gì đi." Anh vòng tay qua eo tôi, định đỡ tôi ngồi dậy.

Tôi vòng tay lên ôm lấy cổ anh, thấp giọng gọi: "Cố Ngụy…"

Ở một bệnh viện nơi đất khách quê người, sau một giấc ngủ dài tỉnh dậy, phát hiện chỉ có một mình lẻ loi, trong lòng bỗng có chút hoang mang. Tôi còn đang thẫn thờ, ngơ ngẩn thì nhận được điện thoại của Cố Ngụy. Nghe thấy anh nói sẽ tới, mọi nỗi hoang mang trong lòng đều bay biến, vì thế tôi lại yên tâm ngủ tiếp. Mở mắt ra lần nữa, ông xã đã đứng ngay trước mặt tôi, vội vã đi chuyến tàu ngay trong đêm, rõ ràng trong lòng rất bực tức, lo lắng, nhưng vẫn cố nén giận để làm đồ ăn cho tôi.

Cố Ngụy yên lặng để mặc cho tôi ôm, khẽ vỗ lên lưng tôi: "Được rồi. Không sao rồi."

"Em sai rồi."

"Ừm."

"Lần sau em nhất định sẽ nhớ gọi điện thoại cho anh."

"Được."

"Ông xã…"

"Haizz."

Cố Ngụy nằm bò bên giường tôi cả một đêm, sáng hôm sau tỉnh dậy, mặt vẫn không có chút biểu cảm nào.

Tôi ngoan ngoãn vào nhà vệ sinh đánh răng rửa mặt, vừa đánh răng xong, anh liền bước vào, lấy bàn chải đánh răng của tôi rồi đánh răng.

Anh quên mang bàn chải của mình rồi.

Tôi nhìn anh chằm chằm.

Cố Ngụy: "Đừng có nhìn anh như thế. Anh ăn không tiêu. Ra ngoài ăn sáng đi."

Trên tàu cao tốc trở về, Cố Ngụy lấy chiếc chăn sưởi bọc tôi kín mít như bảo bối vậy. Tôi tiếp tục chớp mắt, ngơ ngẩn ngắm nhìn gương mặt nghiêng của anh.

"Được rồi, đừng có dùng ánh mắt như cún con nhìn anh nữa. Lúc nào em cũng chạy nhảy ở bên ngoài. Em thử nghĩ em, nếu như anh đến giờ còn chưa về nhà, sau đó Trần Thông gọi điện nói cho em biết rằng anh đang nằm viện ở một tỉnh khác sốt tới mê man…" Cố Ngụy thở dài: "Nếu đổi lại là em, em sẽ làm thế nào?"

Tôi: "Đuổi tới giết tận nơi."

Cố Ngụy lại thở dài: "Em đúng là sốt tới hỏng luôn rồi. Thôi em ngủ đi."

Tôi tựa lên vai anh: "Cố Ngụy, em yêu anh." (Đúng là sốt tới hỏng rồi.)

Cố Ngụy ngoài thở dài ra vẫn là thở dài: "Anh cũng yêu em."

Sau khi về tới nhà, cả người tôi hoàn toàn lơ mơ, cuộn tròn như kén tằm, bị Cố Ngụy đặt lên sofa, tiếp tục lim dim nửa tỉnh nửa mê. Nửa tiếng sau, Cố Ngụy bưng một bát cháo lên. Tôi rất hưởng thụ mà ăn hết bát cháo đó, sau đấy đi tắm rồi ôm Cố Ngụy ngủ bù.

Khi tỉnh dậy, bên cạnh đã không còn ai, Cố Ngụy đi trực đêm rồi. Tôi lôi điện thoại ra.

"Cố Ngụy…"

"Ừ."

"Ông xã…"

"Lại sốt rồi à? Tủ đầu giường có cặp nhiệt đọi đấy."

"…"

"Dậy ăn đồ ăn đi."

"Em ngủ tiếp."

"Em đâu có giống như bị sốt, em rõ ràng là đang ngủ đông."

Ngày hôm sau, tinh thần tôi đã phấn chấn hơn hẳn, ghé qua trường có chút việc sau đó quay lại cơ quan.

Đồng nghiệp: "Ôi! Đã xuống được giường nhanh thế cơ à? Sao mà như động vật hoang dã thế?"

Hơn năm giờ chiều tôi nhận được điện thoại của Cố Ngụy: "Hình như anh bị lây em rồi."

Tôi nghe giọng mũi nghèn nghẹt của anh liền phi như bay tới bệnh viện. Buổi tối đi thành phố J Cố Ngụy đã bị dính mưa, lại không được ngủ ngon giấc, vội vàng quay trở lại thành phố X, còn phải đi trực đêm, hôm sau đó lại phải đi làm bình thường. Bỗng nhiên tôi cảm thấy anh thật vất vả.

Lúc tôi bị ốm, Cố Ngụy có thể ngồi chuyến tàu hỏa suốt hai tiếng đồng hồ để đón tôi về nhà. Bây giờ anh bị ốm, hiển nhiên tôi cũng nên quan tâm chăm sóc anh tận lực tận tâm, vì thế tôi nhanh chóng lấy lại tinh thần, nhiệt huyết trào dâng.

Khi tới bệnh viện, Cố Ngụy đang yên lặng ngồi ở bàn làm việc, đeo khẩu trang, tay cầm cốc nước (không hiểu anh định uống như thế nào?). Nghe tiếng bước chân tôi đi vào, anh ngẩng đầu lên, đôi mắt lim dim buồn ngủ nhìn tôi, chầm chậm chớp hai cái. Tôi bị ánh mắt của anh đánh bại, xót hết cả ruột, vội bước tới ôm anh vào lòng, sau đó sờ tay lên trán anh, ừm, nhiệt độ cũng không quá cao.

"Cố Ngụy…" Em có lỗi với anh, em sai rồi. Em nhất định sẽ làm cho bệnh tình của anh nhanh chóng thuyên giảm, trở lại trạng thái tốt nhất.

"Khụ khụ khụ. Hai người không show ân ái thì sẽ chết sao?"

Tôi nhìn sinh vật sống duy nhất còn lại trong căn phòng ngoại trừ hai chúng tôi: "Cũng có ảnh hưởng gì tới anh đâu."

Trần Thông: "Sao mà không ảnh hưởng? Ca trực ngày mai là anh trực thay cậu ấy đấy."

Cố Ngụy: "Sau này sẽ mời cậu ăn cơm." Nhanh gọn, tiền trao cháo múc.

Trần Thông: "Được. Bữa sáng một tuần."

Tôi nhìn bóng lưng của Trần Thông rời đi, nói với Cố Ngụy: "Bao nhiêu năm rồi, hai người bọn anh cá cược, mua chuộc, vay nợ gì đó, không bữa sáng thì cũng là hoa quả."

Cố Ngụy: "Bác sĩ mà, chú trọng sức khỏe. Đặc thù nghề nghiệp."

Sau khi ăn tối xong, tôi đi hầm một bát canh gà câu kì tử, sau đó bưng một bát lên, chân thành ngồi xuống trước mặt Cố Ngụy, nhìn anh ăn.

Cố Ngụy đẩy gọng kính, hơi híp mắt lại, ngồi tựa vào sofa ăn canh, hàng mi như ẩn như hiện trong làn khói, muốn bao nhiêu phần xinh đẹp có bấy nhiêu phần xinh đẹp. (Vốn từ của tôi quả là nhạt nhẽo.)

Xem tivi một lát tôi nói: "Anh đi tắm nước nóng đi."

Cố Ngụy đứng dậy nhưng chợt loạng choạng chóng mặt.

Tôi: "Liệu anh có ngất trong nhà vệ sinh không thế?"

Cố Ngụy rất nghiêm túc suy nghĩ chừng năm giây, sau đó khoác cánh tay tôi: "Vậy em vào với anh."

Buồng tắm đứng nhà tôi hoàn toàn làm bằng kính cường lực. Sáng nào ở trong nhà vệ sinh, đứng trước gương đánh răng rửa mặt, tôi cũng được ngắm nhìn toàn bộ cảnh đẹp đằng sau khi Cố Ngụy đứng trong buồng tắm bình thản tắm rửa. Cảnh đẹp trước mắt, anh cứ như một con yêu tinh quyến rũ người ta vậy… Vóc dáng Cố Ngụy tuy chưa đến mức hoàn mĩ như tượng điêu khắc David di động, nhưng cân đối, thon dài, đối với gu thẩm mĩ của tôi thì đã là đẹp lắm rồi. Tôi có thể nói rằng thực ra tôi chưa từng tắm chung với anh bao giờ không? Tôi có thể nói rằng thực ra tôi rất thẹn thùng không? Vì thế ngày nào tôi cũng phải sống trong dáng vẻ "chị đây có gì mà chưa từng thấy, chị đây thản nhiên có thừa" nhưng thực tế lại chẳng tự nhiên chút nào, sau đó nhanh chóng đánh răng rửa mặt rồi cút ra ngoài.

Thế cho nên khi Cố Ngụy lôi tôi vào nhà vệ sinh, nước ấm cứ thể chảy xuống, đầu óc tôi sắp biến thành một cục sắt đến nơi rồi. Truyện Truyện Teen

Buồng tắm đứng nhà tôi là cỡ lớn nhất nhưng… cũng đâu có lớn lắm đâu. Hai người lớn chen chúc vào trong đó… ngột ngạt lắm. Tôi chỉ ngẩng đầu lên là chạm vào mặt anh, cúi đầu xuống là… thôi bỏ đi, tôi không nên cúi đầu xuống thì hơn.

Tôi tự cho là mình đã không để lộ thái độ gì khi đối mặt với anh, làm đủ mọi động tác, sau đó lại nhìn ra ngoài…

Nghe thấy tiếng cười, tôi ngẩng đầu lên, thấy Cố Ngụy vừa gội đầu vừa híp mắt cười nhìn tôi.

Tôi bùng nổ: "Sao em thấy anh chẳng giống như sắp ngất gì cả?!?!"

Bạn đang đọc truyện trên: Webtruyen.com

Nhận xét của độc giả về truyện Dear Doctor (Quãng Đời Còn Lại Xin Chỉ Giáo Nhiều Hơn)

Số ký tự: 0

    Bình luận Facebook