Đệ Nhất Sủng

Chương 94: TÔI MUỐN, NHẤT ĐỊNH PHẢI QUANG MINH CHÍNH ĐẠI.

Sơ Cửu

03/12/2020

Cố Cơ Uyển và Mộ Hạo Phong quả thật có đi đến khách sạn.

Nhưng chỉ là cô và Mộ Hạo Phong đến trước, Đàm Kiệt và Tô Tử Lạp đến sau.

Không hề có chuyện gặp riêng khiến người khác hiểu nhầm.

“Chủ nhà sao lại đột nhiên muốn lấy lại phòng của các cậu? Trước đó cũng không nói một tiếng, thật là quá đáng mà !”

Tô Tử Lạp vừa thu dọn đồ đạc vừa oán giận.

"Nghe nói chủ nhà và nhà họ Dương có chút quan hệ, chuyện lúc trước của Dương Băng Băng thành như thế này, người ta tránh nghi ngờ không cho chúng tôi thuê phòng cũng là điều đương nhiên.”

Dương Tử không có cảm giác gì, dù sao chủ nhà cũng đã trả lại tiên đặt cọc cho bọn họ, còn thu thiếu một tháng tiền nhà.

Tính toán thì bọn họ vẫn được lợi.

Nhưng, ở khách sạn...

Đàm Kiệt nhìn hoàn cảnh xung quanh, lại nhìn Cố Cơ Uyển, có chút lo lắng.

“Uyển Uyển, khách sạn này rất đắt đúng không? Ở đây một ngày mất bao nhiêu tiền?”

“Hơn một triệu rưỡi.”

“Hơn một triệu rưỡi!” Đàm Kiệt hét lên: “Sao không ở cái rẻ hơn? Ở gần trường học có mấy cái nhà nghỉ, một đêm khoảng năm sáu trăm nghìn”

“Hạo Phong đang bị thương, sao có thể ở một nơi có điều kiện quá kém được? Ngộ nhỡ có vi khuẩn bị lây nhiễm thì phải làm sao?”

“Tớ không sao.” Mộ Hạo Phong cười, không cho là như vậy: “Chỉ là một vết thương nhỏ thôi”

“Sao có thể là vết thương nhỏ được chứ? Gần nhìn thấy xương rồi.”

Tô Tử Lạp vừa nghĩ đến vết dao kia sâu như thế nào, không khỏi rùng mình, thật đáng sợ mà!

Nếu như con dao đó chém mạnh hơn một chút, chiếc chân này của Hạo Phong còn có thể giữ được sao?

Vừa nghĩ đến đã cảm thấy đáng sợ!

“Tớ vẫn chưa cảm ơn cậu một cách đàng hoàng." Cố Cơ Uyển nhìn Hạo Phong, cũng giống như Tô Tử Lạp, giờ phút này vẫn còn sợ hãi.

“Không có gì phải cảm ơn.” Điều mà Mộ Hạo Phong không thích nhất chính là cô nói cảm ơn với mình.

Anh ta đổi chủ đề: “Tối qua, sau khi trở về....cậu chủ Mộ có làm khó cậu không?”

Nghe thấy vậy, ánh mắt Cố Cơ Uyển hơi tối lại, trong mắt thoáng qua một tia u ám.

Nhưng cô chỉ mỉm cười, không quan tâm nói: “Thực ra, quan hệ giữa tớ và cậu chủ Mộ, ngay cả bạn bè bình thường cũng không nhắc tới, các cậu biết đó, chỉ là liên hôn giữa các gia tộc thôi.”

”Vì vậy, không tôn tại cái gì mà làm khó hay không làm khó, sau khi anh ấy trở về liền đi ngủ, không hề quan tâm đến tớ.”

Đôi môi mỏng của Mộ Hạo Phong khẽ động, muốn nói cái gì đó, cuối cùng lại không nói gì.

Cậu chủ Mộ đối với cô tuyệt đối không chỉ là quan hệ liên hôn đơn giản như vậy.

Tối hôm qua, lúc cậu chủ Mộ vội vàng chạy tới cứu cô, nhìn thấy cô không sao, anh thực sự thở phào nhẹ nhõm.

Đối với một người đứng trước sự sụp đổ của núi thái sơn cũng không thay đổi sắc mặt như cậu chủ Mộ, có thể thở phào nhẹ nhõm một cách rõ ràng như vậy, đủ thấy trước khi anh nhìn thấy Uyển Uyển đã lo lắng như thế nào.

Cậu chủ Mộ....không phải là không quan tâm đến cô, chỉ là cô gái này không phát hiện ra.

“Được rồi, hôm nay cậu cứ ở đây nghỉ ngơi đi, tớ với Đàm Kiệt đi tìm phòng.”

Tô Tử Lạp đẩy Cố Cơ Uyển một cái: “Buổi chiều không có tiết, Uyển Uyển, buổi sáng sau khi cậu tan học nhớ quay lại chăm sóc Hạo Phong."

“Không vấn đề.” Cố Cơ Uyển ra hiệu “OK' với bọn họ.

Tô Tử Lạp và Đàm Kiệt cầm ví tiền, không đám lãng phí thời gian, lập tức rời khỏi khách sạn, đi tìm phòng.

Cố Cơ Uyển nhìn thời gian trên điện thoại, 8h30.

Tiết đầu tiên đã bắt đầu, bây giờ cô chỉ có thể quay về để đuổi kịp tiết thứ hai.

“Hạo Phong....”

“Cậu đi học đi, đúng lúc tớ cũng có chút buồn ngủ, muốn ngủ một lúc.”

“Được rồi, cậu nghỉ ngơi đi, đừng tùy tiện đi ra ngoài, đợi tớ tan học sẽ mua cơm về cho cậu.”

Thấy anh ta gật đầu, Cố Cơ Uyển mới đeo balo lên rời đi, vội vàng quay về đi học.

Mộ Thiên Hạo nhìn vào cánh cửa bị cô đóng lại, ánh mắt lại sâu thêm.

Cô nhóc này, tối qua nhất định đã bị ủy khuất, nhưng ở trước mặt bọn họ vẫn không nói một lời. Gần đây, dường như cô thật sự đã thay đổi, trở nên yên tĩnh hơn, thậm chí là điềm đạm, còn trở nên biết nhìn xa trông rộng.

Giống như, đột nhiên trưởng thành hơn rất nhiều.

Nhưng độ tuổi của cô...rõ ràng chỉ mới tròn 18 tuổi.

Trước đây nhìn thấy cô, chỉ cảm thấy đáng thương.

Bây giờ nhìn thấy cô, trái tim thỉnh thoảng lại dâng trào những cảm xúc khác thường.

Về phần là cảm xúc gì, anh ta không nói rõ được, cũng không muốn nghĩ nhiều.

Bây giờ như thế này đã rất tốt rồi.

Bên ngoài có chút động tĩnh, cửa phòng đột nhiên bị mở ra.

Mộ Hạo Phong không khỏi mỉm cười: “Cô nhóc, cậu vẫn hay quên như vậy...”

Lời nói đột ngột dừng lại, bởi vì, người đi vào không phải là Cố Cơ Uyển.

Lâm Duệ mở cửa phòng ra, kính cẩn đứng sang một bên, sau đó Mộ Tu Kiệt cả khuôn mặt đều toát ra sự lạnh lùng đi vào.

Đây là lần đầu tiên Mộ Hạo Phong cách Mộ Tu Kiệt gần như vậy.

Mặc dù tối qua cùng nhau chiếu đấu, nhưng bởi vì trời tối, không nhìn rõ dáng vẻ của cậu chủ Mộ.

Bây giờ thoạt nhìn, ngay cả Mộ Hạo Phong cũng không thể không thừa nhận, cậu chủ Mộ bằng da bằng thịt này, sợ là cả Bắc Lăng cũng không tìm được một người xuất sắc hơn anh.

Chẳng trách mỗi lần Uyển Uyển nhìn thấy anh, đều có một chút ngưỡng mộ ẩn sâu trong đôi mắt.

Ngoại hình, khí chất của cậu chủ Mộ, quả thực có thể dễ dàng khiến phụ nữ điên cuồng.

Nhưng anh ta không phải là phụ nữ, vì vậy, cho dù đối diện với một cậu chủ Mộ xuất sắc như vậy, chẳng quan cũng chỉ có chút tán thưởng.

Kinh diễm, thậm chí là ngưỡng mộ đều không tồn tại.

Mộ Hạo Phong ngồi trên giường, lạnh lùng nhìn hai người vừa đi vào.

Lâm Duệ lấy một chiếc ghế, nhưng Mộ Tu Kiệt lại đứng bên cạnh chiếc ghế, không có ý định ngồi xuống.

“Không biết cậu chủ Mộ tìm đến, có gì chỉ giáo?” Một người như cậu chủ Mộ, thời gian đối với anh mà nói chắc chắn vô cùng quý giá.

Nếu như không có chuyện gì quan trọng, anh sẽ không đích thân tìm đến tận cửa.

Mộ Hạo Phong cười khẩy: “Không phải là có người nào đó báo cáo với cậu chủ Mộ, nói tôi và Uyển Uyển làm những chuyện đáng xấu hổ ở trong khách sạn đấy chứ?”

Tối qua, ở ven đường chỗ quán ăn vỉa hè, chiếc Maybach tối màu kia dừng lại rất lâu.

Người đàn ông này ngồi ở trong xe nhìn chằm chằm vào Cố Cơ Uyển, không ai biết nhưng anh ta lại nhìn thấy rất rõ.

“Người phụ nữ của tôi, cho dù muốn làm gì, đối tượng cũng không đến lượt cậu.”

Mộ Tu Kiệt lạnh lùng nói, khuôn mặt đẹp trai giống như tảng băng, không có một biểu cảm dư thừa.

Dưới đáy mắt của Mộ Hạo Phong cũng một loại ảm đạm không rõ ý tứ, nhìn thấy ánh mắt của Mộ Tu Kiệt, cũng có một loại phức tạp mà người khác không thể nhìn ra được.

Sau hai giây đọ mắt, anh ta nói: “Uyển Uyển đã cứu tôi, cho dù muốn tôi chết vì cô ấy tôi cũng không do dự ”

Anh ta ngồi trên giường, cậu chủ Mộ đứng bên cạnh chiếc ghế, khí thế của hai người khiến Lâm Duệ có một cảm giác đột nhiên trở nên nhỏ bé.

Không ngờ một chàng trai mới 20 tuổi lại có thể sánh ngang với cậu chủ về khí chất.

Chàng trai này, rốt cuộc có xuất thân như thê nào?

“Nhưng tôi sẽ không làm chuyện tổn thương cô ấy, cũng không làm khó cô ấy”

Mộ Hạo Phong trực tiếp nghênh đón ánh mắt của Mộ Tu Kiệt: “Nếu như tôi muốn nhất định sẽ phải quang minh chính đại.”

Câu nói này đã làm cho vấn đề trở nên rõ ràng, ở chỗ anh ta tuyệt đối không tồn tại cái gọi là đi quá giới hạn, vụng trộm.

Trừ khi, Cố Cơ Uyển rời khỏi Mộ Tu Kiệt.

“Tốt nhất cậu nên sớm giết chết cái tâm tư này đi”

Anh ta sẽ không có cơ hội này!

Mộ Tu Kiệt lạnh lùng hừ một tiếng, quay người đi ra khỏi cửa.

Lâm Duệ nhìn Mộ Hạo Phong nói: “Anh bạn nhỏ...”

Bị ánh mắt lạnh lùng của anh lướt qua, Lâm Duệ khẽ một tiếng, vội vàng nói: “Anh Mộ, mấy người tối qua đã bắt được, cậu chủ mời cậu đi một chuyến..."

Bạn đang đọc truyện trên: Webtruyen.com

Nhận xét của độc giả về truyện Đệ Nhất Sủng

Số ký tự: 0

    Bình luận Facebook