Đệ Nhất Sủng

Chương 111: NGHE NÓI CÓ MỘT NGƯỜI CON GÁI NGHIÊNG NƯỚC NGHIÊNG THÀNH

Sơ Cửu

04/12/2020

Thông tin của cậu cả nhà họ Mộ nào có dễ dàng để lộ như vậy.

Cố Vị Y đoán chắc rằng lúc đầu cậu cả dĩ nhiên có cho người đi tìm. Nhưng đã hai ngày trôi qua rồi, người của anh bây giờ có còn tìm hay không thì cô cũng không biết rõ. Thậm chí cô ta còn thấy hơi lo sợ không biết liệu có phải Mộ Tu Kiệt đã tìm được Cố Cơ Uyển rồi không?

Rất khó để đưa được người của mình vào trong biệt thự của Mộ Tu Kiệt, bởi vậy tin tức về chuyện này cô chỉ có thể thăm dò Mộ Khải Trạch, dù sao anh ta cũng là người nhà họ Mộ.

Mộ Khải Trạch châm một điếu ***, anh ta bực dọc rít vào một hơi, miệng nói: "Chưa tìm được."

Thật sự không tìm được! Vậy có nghĩa là con nhỏ đê tiện đó chết chắc rồi!

Làm gì có ai chìm trong biển hai ngày hai đêm mà còn sống cho được chứ?

A, cuối cùng Dương Băng Băng cũng làm được một việc đúng đắn.

Cố Vị Y thở phào nhẹ nhõm, song lại không ngờ ngay lúc đó Mộ Khải Trạch đột nhiên ngẩng đầu lên, đúng lúc bắt gặp dáng vẻ thư thái của cô ta.

Mặt mày anh bỗng chốc tối sầm xuống: "Cô ta là em gái em, cô ta mất tích không tìm được mà em lại vui đến vậy sao?"

"Em..." Cố Vị Y ngạc nhiên nhìn anh.

Chẳng phải anh ta rất ghét Cố Cơ Uyển sao? Vậy tại sao đến khi cô ta gặp chuyện anh lại có vẻ bứt rứt bực bội như vậy chứ?

Có lẽ chính Mộ Khải Trạch cũng chẳng thế hiểu nổi cảm xúc của mình lúc này, anh thật lòng rất ghét đồ xấu xí Cố Cơ Uyển kia.

Thậm chí anh còn muốn thấy cô gặp xui xẻo, muốn nhìn cô bị áp bức đau khổ. Nhưng cũng không biết vì lý do gì, lúc này nghe tin Cố Cơ Uyển đã chết anh lại không tài nào vui nổi. Cứ mãi nhớ đến cô gái trong đêm mưa hôm ấy, cùng lúc đó cũng nhớ đến bóng hình của Cố Cơ Uyển. Tuy biết rất rõ hai người họ là hai cô gái hoàn toàn khác nhau, thế nhưng không hiểu sao dáng hình thật sự giống vô cùng.

Sau này anh vẫn luôn tìm cô gái đó, gần như đã lật tung cả nhà họ Cố rồi, nhưng cuối cùng vẫn không tìm được cô.

Tiếc nuối, chán ghét...

Chán ghét, tiếc nuối...

Tại sao trong đầu anh cái khuôn mặt xấu xí của Cố Cơ Uyển và dáng hình tuyệt đẹp của cô gái hôm ấy cứ chồng lên nhau vậy chứ? Rõ ràng người chết là Cố Cơ Uyển, song anh lại cảm giác như mình đã mất đi cô gái xinh đẹp tuyệt trần ấy vậy. Thậm chí hiện giờ nhìn thấy khuôn mặt mười phân vẹn mười đang thấp thoáng vẻ hả hê của Cố Vị Y, anh cũng cảm thấy vô cùng chướng mắt.

"Em không phải đang vui." Cố Vị Y cắn môi, cô để góc mặt đẹp đẽ nhất của mình hướng về phía anh.

Cô ta cúi đầu, trông dáng vẻ hết sức mảnh mai đáng thương: "Chỉ là em cảm thấy không có thông tin gì... Dù sao cũng tốt hơn là có tin xấu."

Cô ta nhìn ra bên ngoài cửa xe, khe khẽ thở dài: "Đã hai ngày trôi qua, em cũng đã tìm hai ngày rồi... Tới tận bây giờ mới có thể ngơi nghỉ một lát."

"Xin lỗi, anh cho rằng...' Tuy biết mình đã hiểu lầm cô, muốn nói lời xin lỗi, song trong lòng Mộ Khải Trạch vẫn cảm thấy bức bối vô cùng.

Cũng bởi vì đang bực bội trong người, thế nên lời xin lỗi này của anh có vẻ gì đó qua quýt thiếu tập trung.

"Thôi bỏ đi, để anh đưa em về."

"Nhưng chúng ta chỉ mới ra ngoài một chút thôi mà, em..."

"Em nói mình đã tìm hai ngày rồi mà, giờ hẳn đang rất mệt, anh đưa em về nhà nghỉ ngơi."

Dứt lời Mộ Khải Trạch nhấn vào chân ga, chiếc xe cũng bắt đầu tăng tốc chạy băng băng trên đường, chẳng mấy chốc đã tới trước cổng nhà họ Cố.

Cho đến khi Cố Vị Y xuống xe anh cũng không nói lời nào để giữ lại cô ta.

Thậm chí ngay khi cô ta vừa mới bước xuống còn chưa kịp nói câu tạm biệt thì anh đã nhấn chân ga thật mạnh, chiếc xe cũng mau chóng chạy thật nhanh rồi khuất khỏi tầm mắt cô ta.

Trông theo xe Mộ Khải Trạch rời đi, đôi tay Cố Vị Y chợt siết chặt lại, đáy mắt cô ta toát ra vẻ nham hiểm dữ dằn. Sao cô ta lại cứ có cảm giác hình như Mộ Khải Trạch có tình cảm gì đó với Cố Cơ Uyển vậy chứ?

Rõ rành rành là anh đang rất để ý!

Nhưng không phải anh vốn rất ghét Cố Cơ Uyển sao, ghét đến nỗi lần trước ở nhà họ Cố anh thiếu chút nữa đã hủy hoại cô ta rồi.

Với cả, tại sao bây giờ anh lại đối xử với mình lạnh nhạt vậy chứ? Lần trước trong tiệc đính hôn của Mộ Tu Kiệt tuy hai người có chuyện hiểu lầm nhau, sau đó Mộ Khải Trạch còn lợi dụng người con gái khác cố ý làm cô ta ghen nữa. Nhưng sau đó hai người đã làm hòa rồi, thậm chí tình cảm còn tốt hơn cả lúc trước nữa.

Người đàn ông mà Cố Vị Y muốn có được là Mộ Tu Kiệt, nhưng dẫu sao thì cậu hai nhà họ Mộ cũng là người dự bị của cô. Dù địa vị không cao bằng cậu cả, thế nhưng trước khi chính thức ở bên Mộ Tu Kiệt thì cô vẫn còn nhiều việc cần sự trợ giúp của Mộ Khải Trạch.

Nhưng bây giờ Mộ Khải Trạch lại để mắt đến Cố Cơ Uyển ?

Không thể nào, con nhỏ xấu xí kia làm gì có cửa so với cô chứ?

Chẳng lẽ Mộ Khải Trạch bị mù rồi hay sao? Vì một con vịt xấu xí mà dám chê bai cô ta không phải người lương thiện!

Em gái? Hừ! Cô ta chỉ mong sao cô em gái này hãy chất mất xác dưới đáy biển thôi!

Rốt cuộc Mộ Khải Trạch có ý gì vậy cứ? Chẳng lẽ có cô ta rồi còn thấy chưa đủ sao?

Hay là vì cô ta trước giờ cứ lúc gần lúc xa, khiến anh chỉ nhìn thấy mà không chiếm được nên bây giờ đã bắt đầu thấy chán?

Đàn ông đúng là một lũ không ra gì, xem ra cô ta không thể cứ tiếp tục thả thính chay mãi được.

Lúc cần thiết thì vẫn nên cho anh ta chút "thịt thà”, có như vậy thì mới có thể khiến anh ta một lòng một dạ được.

Mộ Khải Trạch thật sự không hiểu nổi hai ngày nay anh bị cái gì nữa.

Hình như là từ sau khi Cố Cơ Uyển gặp tai nạn thì anh cứ có vẻ là lạ sao sao.

Thậm chí ngay cả khi Cố Vị Y chủ động hẹn anh tối gặp, rõ ràng là đang muốn gửi tín hiệu gì đó, tấm thân của cô ta - thứ anh vẫn tha thiết muốn có được, rất có thể đêm nay sẽ có được rồi.

Thế nhưng vào khoảnh khắc mà cô ta bước lên xe, trông thấy khuôn mặt hoàn mĩ đến khó tin của cô thì anh lại cảm thấy nhàm chán nhạt nhẽo.

Nhất định là anh đã bị đồ kỳ cục Cố Cơ Uyển kia bỏ bùa rồi, nếu không sao anh lại ngó lơ người xinh đẹp tuyệt trần như Cố Vị Y rồi lại cứ suy nghĩ về khuôn mặt xấu xí kia của cô ta cả đêm vậy chứ.

Đúng là điên mất rồi!

Một tiếng "kít'' dài vang lên khi bánh xe ma sát với mặt đường, Mộ Khải Trạch dừng xe bên lề rồi gọi một cuộc điện thoại: "Mau tìm cho tôi một chương trình nào vui vui, nếu không hay thì biết mặt tôi."

Người ở đầu dây bên kia cười hi hi, dường như không hề sợ hai chữ 'biết mặt' kia của anh.

"Cậu hai, cậu không tìm thấy 'chương trình' gì thật à? Không phải gần đây đang ở cạnh cô gái xinh đẹp nết na bậc nhất Bắc Lăng sao? Người ta đồn đầy cả ra đây này, ai ai cũng hâm mộ cậu chết đi được."

Đây cũng là một trong những lí do khiến Mộ Khải Trạch mê mẩn Cố Vị Y như vậy.

Đám cậu ấm kia có ai là không muốn có được Cổ Vị Y chứ? Cô ta chính là người con gái mà ai cũng công nhận là xinh đẹp nhất Bắc Lăng.

Có đôi khi đàn ông muốn chơi đùa một cô gái, thật ra không nhất định là do có tình cảm.

Thú vị, chơi xong còn khiến kẻ khác phải hâm mộ, ghen ghét, nhiêu đó lý do cũng đủ rồi.

Huống chỉ Cố Vị Y thật sự xinh đẹp khuynh nước khuynh thành.

Thế nhưng đêm này dù Cố Vị Y có cởi hết quần áo nằm sẵn trên giường thì anh cũng chẳng có chút hứng thú nào.

Nói chung là đêm nay anh không có hứng.

"Có hay không?" Mộ Khải Trạch có vẻ rất mất bình tĩnh, nãy giờ không biết anh đã hút hết bao nhiêu điểu thuốc rồi.

Người đâu dây bên kia cũng nghiêm túc nói: "Tối nay ở đảo Thiên Đường có tổ chức một buổi đấu giá, rất là thú vị, nghe nói sẽ có một cô gái đẹp nghiêng nước nghiêng thành."

"Phụ nữ có gì vui chứ?" Đêm nay ngay cả Cố Vị Y anh cũng chẳng có hứng, chẳng lẽ còn có người phụ nữ nào xinh đẹp hơn Cố Vị Y sao?

"Ái chà! Cậu hai nhà họ Mộ, nay cậu đổi tính rồi à? Không thích phụ nữ mà chuyển sang thích đàn ông sao?"

Người kia ha ha cười lớn.

Khuông mặt Mộ Khải Trạch thoáng chốc đanh lại: "Đừng chọc tôi."

"Rồi rồi, nghe nói là thật sự rất đẹp, còn đẹp hơn cả Cố Vị Y, bây giờ mọi người đều đã tới hết rồi, chỉ chờ đấu giá thôi."

Người kia ngừng cười đùa, nghiêm túc nói thêm: "Nghe nói nhà họ Nam Cung và nhà họ Lục đều có người đi, cậu không đi thật à?"

Trong bốn dòng dõi lớn ở Bắc Lăng thì hiện giờ nhà họ Mộ đang xếp thứ nhất, tiếp sau đó là nhà họ Giang, cuối cùng là nhà họ Lục và nhà họ Nam Cung.

Tuy rằng Mộ Khải Trạch không được như Mộ Tu Kiệt, thế nhưng trong số các thiếu niên trẻ tuổi của các dòng tộc thì anh cũng rất có chỗ đứng.

Đám cậu ấm ấy bình thường thì không sao, nhưng sau lưng vẫn đang ngấm ngầm ganh đua nhau.

Nếu mấy tên kia cũng đi...

Mộ Khải Trạch khẽ hừ một tiếng rồi hỏi: "Hội đấu giá tối nay tổ chức ở đâu?”

Bạn đang đọc truyện trên: Webtruyen.com

Nhận xét của độc giả về truyện Đệ Nhất Sủng

Số ký tự: 0

    Bình luận Facebook