Danh Sách Chương:

  • Màu nền:
  • Font chữ:
  • Chiều cao dòng:
  • Kích Cỡ Chữ:
“Dù ai đi ngược về xuôi

Nhớ ngày giỗ tổ mùng 10 tháng 3.”

Nhắc đến Phú Thọ, mười người thì có tới chín người nghĩ đến ngày giỗ Tổ Hùng vương, bởi đó là ngày hầu như tất cả đều được nghỉ lễ, trừ một số ngành nghề đặc biệt.

Phú Thọ chính là nơi đặt kinh đô đầu tiên của người Việt cổ - Phong Châu, là trung tâm trời đất thời đại Hồng Bàng, đặt nền móng cho sự phát triển rực rỡ của văn minh Đông Sơn và văn hóa Đại Việt sau này.

Người ta nói, Phong Châu hội tụ đủ các tiểu chuẩn của một đế đô muôn đời. Các nhà khảo cổ học cho rằng, dựa trên địa thế cổ, Phong Châu đã từng là một đầu long mạch cực lớn, tập trung tinh hoa trời đất.

Nơi đặt đô là ngã ba Hạc – nơi giao của ba con sông lớn là sông Hồng, sông Đà, sông Lô tạo thành một thế thủy bao ôm lấy thành Phong Châu.

Phía bắc là dãy Tam Đảo bao bọc che chắn như thanh long thủ, phía nam là các dãy núi kế tiếp của Hoàng Liên Sơn vùng Yên Lập, Thanh Sơn – đây là bạch hổ thủ. Trước mặt là vùng đồng bằng rộng lớn kéo dài của vùng tam giác châu thổ sông Hồng, đây là chu tước. Sau lưng nổi lên ngọn núi cao 1281 mét, đó là núi Tản Viên làm Huyền Vũ hộ thiên.

Phía tây bắc là những dãy đồi trùng điệp hình 99 con voi chầu về Nghĩa Lĩnh sơn. ác dòng nước của sông Hồng, sông Đà, sông Lô dẫn mạch chảy vòng từ Tây Bắc xuống Đông Nam rồi vòng lên hướng Đông hợp lưu với sông Lô ở ngã ba Bạch Hạc tạo thế Thủy Viên Thành

Nghĩa Lĩnh Sơn, hay còn được gọi là núi Hùng, chính trung tâm hội tụ trời đất, là nơi đầu Kỳ Lân nhô lên, tạo ra thế “Tứ Tượng quy chân, Hoàng Lân nhập chủ”. Chính nhờ vậy mà Phong Châu trở thành kinh độ Việt cổ suốt hơn 2000 năm, đặt nền móng cho văn hóa rực rỡ muôn đời.

Đương nhiên đó là những kiến thức của các phong thủy sư và các nhà khảo cổ học, thực tế với chiều cao của Nghĩa Lĩnh sơn hiện này, rất khó để liên tưởng đến hai chữ “long mạch” hay “Hoàng Lân”.

Trong khu rừng bao quanh Hùng sơn, làn sương sớm mờ ảo còn chưa kịp tan sau một đêm dài, một chiếc dù lớn mang theo một gã thanh niên chậm rãi hạ xuống, lập tức bị mắc vào tầng tầng ngọn cây.

Gã thanh niên tháo chiếc balo dù, từ trên cây nhảy xuống. Mặc dù độ cao hơn 3 mét nhưng không thể làm khó được một sát thủ chuyên nghiệp.

Hạ thân xuống nền đất ẩm ướt còn nguyên những hạt sương đọng lại trên từng ngọn cỏ, gã thanh niên đưa mắt nhìn rừng cây bạt ngàn.

- Nơi này chính là Tổ Sơn?

Mặc dù sống ở thủ đô, thế nhưng hắn chưa một lần đến đến thăm Tổ Đền một lần.

Cái này cũng không có gì khó hiểu, nhớ ngày xưa lăn lộn kiếm sống qua ngày, làm gì dám nghĩ đến việc đi thăm thú. Sau này bắt đầu có chút cơ ngơi, thì bắt đầu thích tìm hiểu các bí tân thời cổ xưa, khu di tích đền Hùng này mới được dựng lên vài thập kỷ, căn bản là không khơi gợi được hứng thú của hắn.

Hơn nữa, con người ta thường hướng đến những thứ xa vời mà đôi khi bỏ quên những giá trị quan trọng ở cạnh bên. Giá trị của Tổ Đền, nằm ở mặt tinh thần, có điều giá trị tinh thần là một cái gì đó rất mơ hồ, đối với những kẻ sinh ra nơi đầu đường xó chợ, bới rác móc túi để tồn tại, thì cái gọi là giá trị tinh thần, e rằng hoàn toàn là vô giá trị.

Thế nhưng nói gì thì nói, là con rồng cháu tiên, nếu có cơ hội cũng nên đến thăm Tổ Sơn.

Rẽ cây rừng rậm rạp mà đi, chẳng mấy chốc gã thanh niên đã ra đến con đường bậc thang dẫn lên núi.

Hôm nay không phải ngày giỗ Tổ, lúc này lại mới hừng đông, nên cảnh sắc vô cùng vắng vẻ, hoàn toàn không có một bóng người.

Nhìn về phía đại môn sơn đỏ ở trên cao, gã thanh niên lại cất bước leo lên con đường bậc thang.

Đại môn Tổ Đền được xây dựng từ năm Khải Định thứ 2, nổi bật là bức đại tự gồm bốn chữ Hán. Mặc dù không phải là nhà sử học, nhưng gã thanh niên vẫn dễ dàng đọc được.

- ‘Cao sơn cảnh hành’, hay ‘cao sơn cảnh hạnh’ đây?

Cao sơn cảnh hành, có nghĩa là ‘lên núi cao nhìn xa rộng’, còn cách đọc sau, có nghĩa là ‘Đức lớn như núi cao’. Có vẻ như với ý nghĩa của Tổ Đền, “Đức lớn như núi cao” là đúng hơn cả.

Gã thanh niên chậm rãi leo từng bậc, không hề vội vã cũng không tỏ ra mệt mỏi, thoải mái thường thức cảnh sắc Tổ Sơn.

.....

Cùng lúc đó, ở các trung tâm nghiên cứu vũ trụ trên thế giới, không khí đang cực độ căng thẳng.

Một đêm dài không ngủ, thế nhưng không có ai tỏ ra mệt mỏi, các nhà khoa học vũ trụ thần sắc nghiêm túc, thần kinh luôn ở vào trạng thái căng thẳng, có thể nói cực độ khẩn trương, từng giây từng phút trôi qua đối với họ lại như cả thế kỷ.

Hơn 7 tỷ người ngoài kia không biết được họ sắp phải đối mặt với điều gì, và ngay cả những cái đầu toàn sạn ở đây cũng chỉ lờ mờ biết được, dù có giỏi đến mấy thì lúc này họ cũng không thể làm gì ngoài việc cầu khẩn.

Bản chất của khoa học, chính là duy vật, chính là vô thần, thế nhưng niềm tin của các nhà vũ trụ học đã bị lung lay từ khoảnh khắc 3 năm trước. Và giờ khắc này, họ nảy sinh mong muốn mãnh liệt, Thần thực sự tồn tại, để cứu lấy thế giới này. - Quỹ tích Địa cầu đã có dấu hiệu mất cân bằng!

- Chuẩn bị đến rồi!

- Quỹ đạo của các hành tinh chuẩn bị khớp!

.....

Chân núi Tổ Nghĩa Lĩnh, đã xuất hiện bóng dáng du khách, tập trung ở khu vực đường lên.

Lúc này bình mình đã đi qua, đồng hồ đã điểm đến gần 8 giờ sáng, thế nhưng quang cảnh vẫn không mấy trong sáng. Một cảm giác âm u lan tràn, khiến cho tất cả du khách đều cảm thấy nặng nề.

Người đến Tổ sơn lần đầu tiên, có thể sẽ nghĩ đó là cảm giác do ngọn núi khởi nguồn của người Việt cổ mang lại, thế nhưng mấy người hướng dẫn viên thì không cho là như vậy, không ngừng nhìn lên bầu trời.

Mặt đất bỗng truyền đến những rung chuyển, khiến mọi người hoảng sợ.

- Có chuyện gì vậy?

- Động đất!

Rung chuyển càng mạnh, bầu trời âm u bỗng Pl4v chốc tối sầm lại. Bóng tối nhanh chóng lan tràn khắp mọi ngõ ngách.

- Lại gì nữa? Nhật thực? Sao không thấy dự báo?

- Là Nhật thực! Đừng ai nhìn lên trời!

Thế nhưng làm gì có ai còn tâm trí mà nhìn lên, mặt đất ầm ầm rung chuyển, thậm chí xuất hiện những khe lớn. Đất đá tung toé, cát bụi mịt mù.

Tổ sơn đã xảy ra địa chấn, đất đá từ trên đỉnh lăn xuống, phát ra tiếng ù ù, như là thiên quân vạn mã đang lao tới. Không ít người bị đá núi lăn tới, huyết nhục mơ hồ, ngã xuống dưới núi, tiếng sợ hãi kêu gào khóc than kêu lên liên miên.

Bóng tối lại bao trùm, càng làm tăng thêm nỗi sợ hãi trong tâm khảm mỗi người.

Đèn pin điện thoại được bật lên, du khách đại loạn, không ít người trong lúc trốn tránh mà ngã sấp xuống, tạo thành cảnh cực kỳ hỗn loạn, rất nhiều người đầu rơi máu chảy, sợ hãi chạy xuống dưới chân núi.

Trong đầu tất cả đều có suy nghĩ muốn chạy càng xa khu di tích Đền Hùng càng tốt, chỉ là họ không biết được rằng, cả thế giới đều đang trải qua thảm cảnh như vậy.

Trên trạm không gian, từng hình ảnh hiện ra trên màn hình khiến các nhân viên vũ trụ cực độ hoảng sợ.

- Trong lòng Địa cầu đang chuyền đến những chấn động vượt qua 10 độ, thậm chí đang có dấu hiệu tăng lên!

- Một số núi lửa lớn đang chuẩn bị phun trào trở lại.

- Chết tiệt! Vành đai lửa Thái Bình Dương, tất cả các núi lửa đều có dấu hiệu phun trào rồi!

- Vùng Siberia...

- Làm sao?

-...Các vết nứt đang lan tràn, khí Metan chuẩn bị phun trào!

Các nhân viên hoảng hốt đến cực độ, những thảm họa mà chỉ cần một trong số chúng xảy ra, cũng đủ diệt thế, vậy mà lúc này đây, tất cả đều có dấu hiệu đồng loạt xảy ra.

Thời gian cứ như vậy trôi qua trong sự khủng hoảng.

- Địa cầu bình ổn lại rồi!

Không biết ai là người đầu tiên lên tiếng...

Danh Sách Chương:

truyện full
Bạn đang đọc truyện trên website WebTruyen.Com

Nhận xét của đọc giả về truyện Đế Hoàng Tôn

BÌNH LUẬN FACEBOOK