Trang Chủ
Ngôn Tình
Dạy Vợ Nhỏ Làm Sát Thủ
Ăn Đêm

Danh Sách Chương:

  • Màu nền:
  • Font chữ:
  • Chiều cao dòng:
  • Kích Cỡ Chữ:
“ Hôn nhân này sẽ được diễn ra, anh cứ chờ xem.” Lý Khả Nhiên lau những giọt nước mắt kia đi, nhếch mép nở nụ cười nham hiểm rồi nhanh chóng bước ra khỏi căn biệt thự.

Trong lúc này, Hàn Như Tuyết đã gục đầu mình vào lồng ngực Dương Nhược Thiếu, cũng nhờ có vòng tay rắn chắn của anh mà cô không ngã xuống. Thấy cô đã thiếp đi Dương Nhược Thiếu nhìn lại gương mặt đỏ ửng còn hằn vết tát kia, trông rất ngây thơ rất xinh đẹp nhưng chỉ là bây giờ. Nhanh chóng anh nhẹ nhàng bế cô lên phòng..

Cánh cửa mở ra, đã hơn 2 năm Dương Nhược Thiếu không bước vào căn phòng này nó vẫn vậy chẳng có gì thay đổi anh biết, dù người đến dọn dẹp nhưng không dịch chuyển bất cứ thứ gì đó là khẩu lệnh.

Khẽ đặt Hàn Như Tuyết xuống chiếc giường rộng lớn, Dương Nhược Thiếu tiến về tủ quần áo đồ sộ kia chọn 1 chiếc váy ngủ màu trắng thoải mái. Quay lại giường Hàn Như Tuyết vẫn chìm trong giấc ngủ, anh liền bước vào phòng tắm pha nước ấm rồi ẩm cô vào.

Nhanh chóng tháo gỡ chiếc váy sexy, hở táo bạo của cô trong lòng anh chẳng có chút hứng thú, chỉ muốn xé cái áo đó thành trăm mảnh. Nhưng bỏ nó qua một bên, anh đặt cô vào trong bồn nước tắm ấm rất nhẹ nhàng tắm rửa sạch sẽ cho cô. Sau đêm về 2 năm trước, thì bây giờ anh mới động chạm vào cơ thể này. Bên ngoài có vẻ hoàn mĩ nhưng những trận roi trong sáu tháng đầu vẫn còn vương vấn sau lưng cô, muốn đào tạo để thay đổi 1 cô gái anh cũng phải đào tạo lòng mình.

Trời cuối hè về đêm cũng có chút se lạnh, tắm lại cho cô qua một lượt nước nóng trong vài phút ngắn ngủi, Dương Nhược Thiếu bế cô nằm trong lòng mình khẽ dùng khăn bông lau qua cho cô. Mặc chiếc váy vào cho cô, anh bế cô đặt xuống giường đắp chiếc chăn mỏng lên.

Quần áo Dương Nhược Thiếu cũng ướt trong lúc tắm cho Hàn Như Tuyết, thấy cô vẫn ngon giấc không có chút gì phản ứng lại anh cũng yên tâm đi tắm.

**

Giờ cũng đã được 2 tiếng kể từ khi đón Hàn Như Tuyết về, gần 10 giờ thôi còn sớm..

Đèn trong phòng vẫn được bật sáng trưng, cửa kính không kéo rèm nên căn phòng cũng được trăng chiếu sáng đôi ít.

Dương Nhược Thiếu khoác lên mình chiếc áo choàng màu tro để lộ cơ bụng rắn chắc, sau khi xem thời sự xong anh lên giường dựa người vào thành giường đọc báo đôi lúc liếc nhìn Hàn Như Tuyết vẫn say giấc bên cạnh.

Tờ báo tin tức cũng không quá ngắn nhưng Dương Nhược Thiếu đọc xong cũng trôi qua gần 20 phút, anh lại liếc nhìn người phụ nữ bên cạnh.

“ Ư..mm” Hàn Như Tuyết bắt đầu cựu người rồi chăn cũng từ từ bị cô đạp ra , đôi mắt nheo lại do ánh điện chiếu vào quay sang phía Dương Nhược Thiếu ôm lấy bắp đùi duỗi dài của anh. Chợt nhận ra cái thừ mình đang lầm tưởng là gối ôm quá khác Hàn Như Tuyết mở to mắt nhìn bắp đùi, hai má dần đỏ ứng ánh mắt chuyển lên nhìn gương mặt vô cảm của Dương Nhược Thiếu.

Hai cánh tay Hàn Như Tuyết vẫn giữ nguyên vị trí, một chân gác lên chân Dương Nhược Thiếu tạo ra cái tình thế phản cảm. Chiếc váy ngủ trắng mỏng manh tôn lên từng đường cong của cơ thể cô. Chạm phải cái ánh mắt sắc lạnh của Dương Nhược Thiếu, cô khẽ cúi xuống nhìn bộ váy mới liền nhanh chóng kéo chăn che lại cơ thể mình.

“ Tỉnh chưa? “ Dương Nhược Thiếu gập tờ báo vội bằng một tay để lên chiếc tủ nhỏ cạnh giường, tay kia nhanh chóng giữ lấy đôi tay nhỏ bé của Hàn Như Tuyết chuẩn bị trốn thoát.

“ Rồi, buông ra. Anh lại đụng chạm cơ thể tôi..” Hàn Như Tuyết bị bàn tay to lớn nổi cả gân kia của Dương Nhược Thiếu giữ chặt, tỏ thái độ tức giận nhưng cũng chỉ nói mồm được.

“ Đói chưa? “ Không để ý đến câu trách mắng của cô, Dương Nhược Thiếu buông lỏng tay ra vẫn cái sắc thái lạnh lùng hỏi cô.

“ Rồi.” Đôi tay được buông lỏng Hàn Như Tuyết ngồi dậy xấu hổ chỉnh lại dây váy, rồi ngồi im chờ cái lệnh nhỏ nhoi từ anh.

Dương Nhược Thiếu lắng nghe câu trả lời từ Hàn Như Tuyết rồi bước đến tủ quần áo tìm một chiếc áo khoác mỏng đưa cho cô rồi ra nhắc nhở vú nấu đồ ăn..

**

Bước xuống dưới phòng khách, Dương Nhược Thiếu đi về phía ghế sofa sải người mình trên chiếc ghế đối diện là Hoàng Kiệt và Quý Văn. Hai người kia cùng với mấy lon bia, ngồi xem phim hành động nhưng phải cho nhỏ hết sức thấy anh xuống liền chỉnh tiếng to lên.

“ Vú đi nghỉ đi, con nấu cho.” Hàn Như Tuyết xuống sau thấy Vú đang chuẩn bị thức ăn liền chạy lại, đẩy bà đi lên lầu.

Trong nhà này quyền quyết định là do Dương Nhược Thiếu, tuy chăm sóc anh từ nhỏ nhưng Vú vẫn chờ hồi đáp từ anh. Nhận được cái gật đầu của Dương Nhược Thiếu, bà quay lại cười với Hàn Như Tuyết rồi về phòng mình.

Với khá nhiều thức ăn, Hàn Như Tuyết nhìn 3 người đàn ông đang ngồi xem phim với sắc thái lạnh và lạnh trong màn ảnh máu me sắc nét. Trên bàn có bia, cô cũng không muốn ăn cơm nên làm đồ nhấm đêm với cá, thịt. Tìm cái máy xay cô cũng mất 15 phút, chuẩn bị đồ cũng mất khảng 5 phút, trộn đồ xong cũng nhanh cô bắt đầu cho chảo dầu lên. Kết quả là cô làm đến 3 đĩa đầy, thịt lẫn cả viên chiên.

Bê được ba đĩa lên, Hoàng Kiệt với Quý Văn ai cũng vui mừng bật lon bia mới còn Dương Nhược Thiếu một mình mang sắc thái lạnh lùng xem phim. Bước vào bếp bê thêm đĩa tương cà, tương ớt, mù tạt để trên bàn rồi ngồi bên ghế đối diện Dương Nhược Thiếu.

“ Qua đây “ Dương Nhược Thiếu nhìn cô một hồi rồi lên tiếng..

“ Tiểu Tuyết, em làm ngon ghê.” Hoàng Kiệt ngồi nhâm nhi ăn một lúc, quên cả bộ phim liền nhìn cô cười tươi khen ngon.

Ánh mắt của Hoàng Kiệt nhanh chóng quay qua bộ phim ngay khi chạm mắt với Dương Nhược Thiếu. Thấy anh cứ có gì đó hằm hằm, chẳng động đến thức ăn Hàn Như Tuyết liền dùng dĩa của mình bón cho anh.

“ Ăn không? “ Cô gượng ngùng hỏi, mắt không dám nhìn thẳng.

Không nhận miếng ăn trực tiếp Dương Nhược Thiếu cầm chiếc dĩa từ Hàn Như Tuyết tự ăn, khiến Hàn Như Tuyết thêm xấu hổ có chút buồn bã trong con mắt nhưng lại cố tỏ ra bình thường. Cô cứ nghĩ anh sẽ nhận chứ.. Những lời tối qua cô nghe trong khi say rượu là cô tự nghĩ ra sao? Chắc vậy? Nhìn xem anh đâu đoái hoài gì đến.

Ai cũng tập chung vào bộ phim toàn máu me kia, Hàn Như Tuyết thở dài 1 hơi cầm lon bia lạnh trên bàn bật nắp, muốn uống ngụm dài nhưng nhanh chóng bị giật mất.

“ Từ nay em động đến bia, rượu thì đứng trách tôi không làm gì.. “ Dương Nhược Thiếu cầm lon bia đưa cho Quý Văn do gần mình hơn, rồi quay lại dùng ánh mắt tức giận nhắc nhở cô.

“ Đồ nhỏ mỏm.” Hàn Như Tuyết không phục liền bĩu môi, nhưng cũng chẳng dám nhìn thẳng chỉ cắm cúi ăn rồi trách nhỏ.

Có thể nói là tai Dương Nhược Thiếu rất thính, cô vừa ngắt lời anh đã dùng ánh mắt đầy sát khí nhìn cô như muốn ăn tươi nuốt sống.” EM có muốn tôi cho lên đĩa không..” Đăng bởi: admin

Bạn đang đọc truyện trên: Webtruyen.com

Danh Sách Chương:

truyện full
Bạn đang đọc truyện trên website WebTruyen.Com

Nhận xét của đọc giả về truyện Dạy Vợ Nhỏ Làm Sát Thủ

BÌNH LUẬN FACEBOOK