Dạy Dỗ Công Chúa Nữ Nô

Chương 98: Vật hi sinh

Giang Sơn Như Họa

12/09/2020

“Nơi này chẳng lẽ không thoải mái như điện công chúa của ngươi sao?” Nghe nàng nói muốn về nhà, mày rậm của Đông Lăng Mặc nhất thời ninh khởi.

Về điện công chúa, nàng nghĩ muốn làm cái gì? Có phải muốn đi gặp mấy nam nhân kia của nàng?

Hắn bỗng nhiên vươn tay, bắt lấy bờ vai nàng nhẹ nhàng lôi kéo, trực tiếp đem nàng kéo vào trong ngực.

Ở trêи giường của hắn còn nghĩ đến nam nhân khác, cái cô gái này, hắn có phải nên nhắc nhở nàng, để cho nàng biết hiện tại ai mới là người có năng lực đem nàng áp dưới thân?



Lại là phương thức thô lỗ như vậy, hắn nghĩ muốn làm cái gì, chỉ cần bản thân hắn cao hứng là có thể, cho tới bây giờ không cần thiết phải băn khoăn tới cảm thụ của người khác.

Mộ Thiển Thiển dùng sức cắn môi, phản kháng cũng dư thừa. Đương nhiên, nàng cũng không phản kháng được.

Đông Lăng Mặc vừa lòng biểu hiện dịu ngoan của nàng, lại thập phần bất mãn cái chăn che ở thân thể hai người, nàng mặc dù ngoan ngoãn, nhưng vẫn không đồng ý đem chăn kéo xuống, nàng dùng sức gắt gao lôi kéo, không để nó rơi xuống từ trêи người mình.

Mi tâm khinh túc, bàn tay to bỗng nhiên giương lên, trực tiếp đem chăn trong tay nàng rút ra, tùy tay ném tới góc xó.

Thiển Thiển khẽ kêu một tiếng, theo bản năng muốn đi che đi thân mình, nhưng trêи người nàng ngay cả một phiến vải dệt cũng không có, một đôi tay, căn bản ngăn không được bao nhiêu phong cảnh.

Đông Lăng Mặc cư nhiên không có ngăn cản nàng bắt tay chắn ở trêи người, điểm ấy nằm ngoài dự kiến, nàng cuốn lui đứng lên, giương mắt xem hắn, trong mắt đều là oán niệm cùng không cam lòng: “Ngươi rốt cuộc muốn làm cái gì?”

Nàng còn muốn hỏi hắn “Đến cùng thế nào mới bỏ qua nàng”.

Phảng phất giống như nhìn thấu tâm tư của nàng, bàn tay to dừng ở trêи cằm nàng, bỗng nhiên năm ngón tay buộc chặt.

Thiển Thiển lại cảm giác được dưới cằm truyền đến một trận đau đớn, cái đồ nam nhân thô lỗ dã man, hỗn đản đáng chết!

“Ngươi không đồng ý ở cùng ta?” Hắn nhíu mày, ánh mắt phức tạp.

Nàng không nói gì, không đồng ý trả lời, cũng không dám trả lời.

Không đồng ý, là vì không nghĩ sẽ luôn nói dối, không dám, là vì biết bản thân nói thật sẽ nhất định chọc giận hắn.

Năm ngón tay lại dùng sức, lần này, nàng nhịn đau không được bèn thở ra, khuôn mặt nhỏ nhắn rối rắm lại, vẻ mặt đều là thần sắc thống khổ.

“Ngươi vì sao nhất định phải bắt buộc ta?” Nàng thật sự không cam lòng, thật không cam lòng!

Nàng là người sinh hoạt trong xã hội văn minh hai mươi mấy năm, ở trong suy nghĩ của nàng, người với người là ngang hàng! Dựa vào cái gì hắn có thể ức hϊế͙p͙ nàng?

“Ngươi sẽ không buông tha ta sao?” Lời này, nàng cuối cùng hỏi ra miệng, mang theo đầy oán hận, cùng với nồng đậm bi thương.

Đáy mắt Đông Lăng Mặc phiếm quá một tia không rõ ý vị, hắn nhíu mày, cười đến tà mị: “Buông tha ngươi? Chẳng lẽ ngươi không phải là công cụ do thái hậu an bài ở bên người chúng ta, vì muốn mượn sức chúng ta sao? Cho dù ta nguyện ý buông tha ngươi, thái hậu chỉ sợ cũng sẽ không thể đồng ý đi?”

Trái tim nhỏ của Thiển Thiển nhất thời hoảng hoạn, quả nhiên, tâm tư của thái hậu, hắn luôn luôn biết.

Không chỉ có là hắn, ngay cả Hiên Viên Liên Thành cũng biết, có lẽ, trong lòng của Hách Liên Tử Câm cùng Phong Ảnh Dạ cũng hiểu rõ.

Nếu đã như vậy, bọn họ vì sao còn muốn ở lại điện công chúa của nàng, chẳng lẽ là bởi vì thái hậu?

“Ngươi sẽ sợ nàng ta sao?” Nàng nhíu nhíu mày, tay nhỏ dừng ở bàn tay to của hắn khẽ đẩy một phen.

Hắn thật sự niết cằm nàng đau quá.

Đông Lăng Mặc cuối cùng nới ra cái cằm bị nắm đến sưng đỏ không chịu nổi, nhìn tới trêи da nàng bị hắn nắm tạo thành hồng ấn, trong lòng lại phiếm qua một tia thương tiếc ngay cả bản thân hắn cũng cảm thấy kinh ngạc.

Hắn nhẹ nhàng xẹt qua trêи cánh môi mềm mại của nàng: “Ngươi thấy ta có phải vì sợ nàng ta hay không?”

Thiển Thiển lắc đầu: “Không biết.”

Đông Lăng Mặc không nói chuyện, nàng lại nghĩ, hắn sẽ sợ thái hậu sao? Có hay không, thì cũng chẳng có gì hay mà nói.

Hắn cùng thái hậu có quan hệ phức tạp, căn bản không thể dùng vấn đề có sợ hay không mà hình dung, mặc kệ là hắn đối thái hậu hay là thái hậu đối hắn cũng đều giống nhau, “Sợ” – một chữ như vậy, rất nông cạn.

Cùng với nàng, thuận nàng, coi như là thuận theo ý thái hậu, hắn là nam tử, loại sự tình này cũng chẳng phải là cái gì to tát.

Vốn định tại đêm kia hung hăng nhục nhã nàng một phen, coi như là cảnh cáo thái hậu, lại không nghĩ rằng đêm đó sau khi nàng tỉnh lại, thật sự so với trước kia hoàn toàn không giống nhau.

Nàng nói sau một hồi đuối nước đã quên những chuyện từ trước, nhưng hắn vì sao lại cảm thấy, thay đổi của nàng là từ đêm trong ngục tra tấn thì bắt đầu?

Đêm đó sau khi nàng tỉnh lại, cả người hoàn toàn không giống với lúc trước.

Quả thật, thân mình nàng cực hạn mê người, nhưng hắn lại phát hiện sau khi nàng tỉnh dậy, cặp mắt thanh thuần trong veo hoàn toàn khác một trời một vực so với lúc trước, càng dễ dàng làm cho người ta trầm mê.

Hắn cho rằng nàng diễn trò, nhưng một thời gian ở chung, mới phát hiện nàng tựa hồ thật sự cải biến, tựa như một người hoàn toàn thay đổi.

Nàng sẽ sợ nước, ở trong điện công chúa thậm chí suýt chết đuối, nếu không phải Hiên Viên Liên Thành cứu nàng, ngay cả hắn cũng không dám cam đoan ngày đó nàng sẽ thật sự chết dưới đáy hồ hay không.

Hách Liên Tử Câm nói thời điểm nàng bị đưa đến Ỷ Phong các đã không còn hô hấp, nam nhân kia, sẽ không nói dối hắn loại sự tình này.

Ngày ấy nàng vụng trộm rời đi điện công chúa, thậm chí còn cầm không ít ngân phiếu bạc, thoạt nhìn là thật sự muốn bí mật mang theo trốn đi, không bao giờ quay về điện công chúa nữa.

Võ công của nàng vốn không tồi, lại không chống đỡ được hái hoa tặc mà đau khổ cầu xin hắn cứu nàng.

Hắn từng hoài nghi có phải nàng lại dùng thủ đoạn mê hoặc hắn, mà khi hắn xem mạch môn của nàng, lại phát hiện nàng thật sự hoàn toàn không hiểu võ công.

Cô gái này, nàng rốt cuộc là giả mạo Thất công chúa, hay là thật sự như lời của nàng, trí nhớ lúc trước đã biến mất hoàn toàn?

Thiển Thiển không biết hắn đang nghĩ cái gì, hắn chính là luôn luôn rũ mắt nhìn nàng, đôi mắt thâm thúy, ánh mắt phức tạp.

Nàng nhìn không hiểu hắn, cũng không muốn hiểu.

Tay nhỏ bé lại trở xuống trước ngực, dù ngăn không được nhiều lắm, vẫn là không đồng ý để bản thân hoàn toàn bại lộ ở trong tầm mắt hắn.

Đông Lăng Mặc nhìn hành động hồn nhiên này của nàng, môi mỏng hơi hơi cong lên, tầm mắt dọc theo thân mình nàng một đường đi xuống, đi đến trêи tiểu âᘻ ɦộ trơn bóng.

Theo tầm mắt hắn, Thiển Thiển cuối cùng mới nhớ tới dưới thân cũng là trụi lủi một mảnh, nàng kinh hô một tiếng, tay nhỏ bé di chuyển, muốn ngăn cản dưới thân.

Nhưng tay vừa che tới chỗ đó, Đông Lăng Mặc lại chuyển qua nhìn trước ngực nàng, hừ lạnh: “Ngươi có nhiều tay như vậy, có thể che kín toàn thân hay sao?”

Nói xong, hắn thậm chí ác liệt vươn ngón tay dài, ở trêи иɦũ ɦσα nhẹ nhàng xẹt qua.

Thiển Thiển run nhè nhẹ, lui thân mình tránh né.

“Ta biết thái hậu đối với các ngươi có thâm ý, nhưng đó là chuyện của thái hậu và các ngươi, không có quan hệ gì với ta, ngươi có thể buông tha ta hay không?” Đã nói tới đây, nàng cũng không nghĩ sẽ lại cùng hắn quanh co lòng vòng.

Nàng bất quá chỉ là vật hi sinh giữ cuộc chiến của thái hậu và bọn hắn, mặc kệ nàng có là công chúa, cũng không cần biết ai thắng được trận tranh đấu này, nàng cuối cùng sẽ rơi vào kết cục hương tiêu ngọc vẫn.

Phương thức duy nhất có thể bình yên sống sót, đó là rời đi điện công chúa, bứt ra trận chiến này, xa xa né tránh, càng xa càng tốt.

Nhưng thái hậu không cho phép, nàng ta phí nhiều tâm tư ở trêи người Mộ Thiển Thiển như vậy, vì muốn lợi dụng nàng để ràng buộc nam nhân trong điện công chúa.

Thái hậu đa mưu túc trí, lại tính sai cảm tình của bọn họ đối với nàng.

Phong Ảnh Dạ nàng chưa thấy qua, cũng không biết hắn ngô khoai thế nào, nhưng Đông Lăng Mặc cùng Hiên Viên Liên Thành lại rõ ràng chán ghét nàng, về phần Hách Liên Tử Câm, thoạt nhìn đối nàng ôn nhu, trêи thực tế, tia đạm mạc lãnh liệt trong đáy mắt hắn làm nàng hoàn toàn không dám tới gần.

Bọn họ đều không thích nàng, thái hậu để nàng tiếp cận bọn họ, thì làm gì có ý nghĩa gì?

Bạn đang đọc truyện trên: Webtruyen.com

Nhận xét của độc giả về truyện Dạy Dỗ Công Chúa Nữ Nô

Số ký tự: 0

    Bình luận Facebook