Dạy Dỗ Công Chúa Nữ Nô

Chương 111: Nếu ta có thể cam đoan an toàn của ngươi

Giang Sơn Như Họa

12/09/2020

Mộ Thiển Thiển kinh ngạc nhìn Hách Liên Tử Câm đứng ở bên giường, hiện tại hắn làm cho nàng cảm giác, tại sao lại quen thuộc như thế? Giống như là… người trong mộng?

Nhưng mà, ánh mắt hắn lại là màu đen bóng…

“Nghĩ tới điều gì sao?” Nam nhân đổ bóng ở bên giường, trong đáy mắt lóe ra mấy điểm ý cười khó mà nhận ra, hắn cười một cái, lại làm cho người ta có cảm giác tâm hoảng ý loạn.

“Nhớ tới… cái gì?” Thiển Thiển ngẩng đầu nhìn hắn, hỏi cực kỳ chất phác.

Hách Liên Tử Câm nhíu mày, đáy mắt lóe ra ý cười tà mị: “Nhớ tới chúng ta đã từng thân cận, tiểu huyệt của ngươi, từ trong ra ngoài đã toàn bộ bị ta chạm qua, đã quên sao? Ngươi có phải thực sự đã quên thời điểm bị ta thao, ngươi thét chói tai như thế nào mà muốn ta dùng sức?”

Thiển Thiển hít sâu một hơi, giương mắt nhìn hắn.

Hắn đưa lưng về phía ánh mặt trời, nàng thấy không rõ ngũ quan tinh mỹ, nhưng điều này không làm tổn hao chút mị lực nào của hắn.

Nam nhân suất khí như thế, nói với nàng về việc tình ɖu͙ƈ một cách tà ác, thế mà lại không làm người ta thấy phản cảm.

Nhưng nàng vẫn nhớ được, nàng đáp ứng với Đông Lăng Mặc, từ đây chỉ làm nữ nhân của hắn, nàng không thể cùng nam nhân khác làm ra hành vi cẩu thả, nếu để Đông Lăng Mặc biết, hắn sẽ giết nàng.

Nàng thật sự tin tưởng, nam nhân bá đạo kia nhất định sẽ giết nàng.

“Ngươi đang sợ hãi?” Nhìn cả người nàng không ngừng run rẩy, Hách Liên Tử Câm không tự giác cúi người tới gần nàng: “Ngươi sợ Đông Lăng Mặc, đúng không?”

Mộ Thiển Thiển không nói gì, chỉ cuốn lui ở mép giường, chúi mắt nhìn hắn.

“Nếu như ta có thể cam đoan an toàn của ngươi, ngươi có phải sẽ khăng khăng một mực đi theo ta?”

Hô hấp của nàng cứng lại, giương mắt nhìn lên.

Trong đáy mắt của hắn không có ánh sáng tình ɖu͙ƈ, thậm chí không có một tia gợn sóng.

Nàng nỗ lực để tâm tư đang tán loạn phải bình phục xuống, mới mở miệng nói: “Kỳ thực trong lòng ngươi căn bản không phải nghĩ như vậy, vì cái gì muốn bức ta, Tử Câm?”

Nghe vậy, sắc mặt Hách Liên Tử Câm ngẩn ra, nhìn nàng không nói chuyện.

Sau một lúc lâu, hắn đứng thẳng dậy, rời xa cái giường nàng đang ngồi.

Thật lâu về trước, hắn quả thật không có ɖu͙ƈ vọng quá lớn với nàng, lần đầu tiên là vì nàng bị Mê Tình hương tra tấn, bản thân cũng không biết vì cái gì mà cùng nàng làm, sau đó hắn phát hiện, thân thể nữ nhân này giống như là độc dược, muốn qua một lần, thế mà còn có loại cảm giác đê mê.

Hiện thời nghe nàng nói nàng là nữ nhân của Đông Lăng Mặc, kỳ thực hắn trừ bỏ khinh thường, lại tức giận nhiều hơn.

Thân hình thon dài đi tới cái bàn, hắn tự rót một ly trà xanh, lướt qua kê lên môi.

Thiển Thiển cuối cùng cũng thở dài nhẹ nhõm, hắn vốn không có chủ ý với nàng, nàng vẫn biết đến điều đó, nhưng không biết vì sao hắn bỗng nhiên trở nên điên cuồng, nghĩ muốn cưỡng bách nàng.

Sau khi Hách Liên Tử Câm rời tới chỗ bàn trà, Thiển Thiển luôn luôn trốn ở trong góc nhìn hắn.

Chẳng được bao lâu, chỉ cảm thấy mí mắt lại bắt đầu trở nên nặng trịch, một lúc sau, thân mình nàng mềm nhũn, trực tiếp trượt chân trêи đệm giường, ngủ mất.



Lần này lại tỉnh lại là đã gần đến hoàng hôn, xuyên thấu qua song cửa sổ còn có thể ẩn ẩn nhìn thấy khung cảnh mặt trời lặn.

Hoàng hôn chiếu xuống làm cho cả thế giới phủ kín một mảnh ánh sáng hoa mắt, đẹp đến nỗi làm cho người ta không dám nhìn thẳng.

Mộ Thiển Thiển xoay người xuống giường, mới phát hiện giày của mình được đặt ngay ngắn chỉnh tề ở bên giường.

Vừa rồi nàng ngay cả giày cũng không cởi ra mà đã ngủ, khi tỉnh lại thì thấy vừa rồi nàng an an ổn ổn mà ngủ ở trêи gối đầu, giày dưới chân đã được tháo ra, không cần nghĩ cũng biết nhất định là Hách Liên Tử Câm làm hết cho nàng.

Bởi vì Hách Liên Tử Câm thích yên tĩnh, cho nên Ỷ Phong Các cũng không có nhiều người, trừ bỏ Hách Liên Tử Câm, không có người thứ hai có khả năng rút ra giúp nàng.

Kỳ thực, hắn vẫn ôn nhu như trước đây, chắc chỉ là ngẫu nhiên sẽ bị thần kinh thất thường thôi.

Đại để tất cả mọi người đều giống nhau, sẽ có một cái thời điểm tâm tình không bình thường, nghĩ như thế, nàng đối với hành động lúc chiều của hắn cũng sẽ không để ý.

Đeo giày vào cùng sửa sang lại tốt xiêm y, nàng đi ra cửa phòng.

Hách Liên Tử Câm không ở trong đại sảnh, cũng không ở tiền viện, nghĩ nghĩ, nàng vẫn quyết định về Thính Tuyết Các trước, không biết thời điểm nào Đông Lăng Mặc sẽ về đến nơi, nếu hắn trở về không thấy nàng chờ ở trong viện, sẽ nói nàng không ngoan hay không.

Mới đi vài bước, tự nhiên nghe được một trận tiếng vang kỳ quái, như là thanh âm múa gió trong không khí, mặc dù nàng nghe không rõ, nhưng lại có thể ẩn ẩn phân biệt.

Nàng đuổi theo thanh âm, vòng quá mấy bụi hoa, thế mà lại nhìn thấy Hách Liên Tử Câm múa kiếm ở dưới tàng cây.

Thân hình thon dài mạnh mẽ, bạch y phiêu phiêu, tóc dài đen như mực tung bay.

Nàng không hiểu kiếm pháp, chỉ biết là Hách Liên Tử Câm múa kiếm đẹp mắt đến nỗi làm cho người ta không ngừng chú ý vào hắn.

Khí chất tuấn dật cùng thoát tục như vậy, thật xứng vớitên của hắn, Hách Liên Tử Câm.

Lúc trước tại sao nàng lại nghĩ ra cái tên như vậy? Danh chấn thiên hạ, nhân tài kinh thế kiệt xuất, chính là hắn.

Nàng không tự giác đi đến hướng hắn.

Lúc Hách Liên Tử Câm luyện kiếm, chưa từng có hạ nhân nào dám tới gần, kiếm khí vô hình, nhưng lại tồn tại chân thật, đến người bình thường nhất cũng đều biết đến, thời điểm cao thủ luyện kiếm, tới gần sẽ gặp vạn phần nguy hiểm.

Hách Liên Tử Câm luôn luôn say mê vung kiếm pháp, chờ tới lúc hắn phát hiện Thiển Thiển đã tới rất gần, chiêu thức kiếm tuy rằng dừng ngay lập tức, nhưng là kiếm khí tràn đầy xung quanh cũng đã không kịp thu hồi.

“Xoát” một tiếng, Thiển Thiển chỉ cảm thấy trêи cánh tay một trận đau nóng bừng, đau đến mức nàng nhịn không được mà thất thanh hô lên.

Rũ mắt nhìn lại, thế mà lại thấy trêи cánh tay đã bị xuất ra một đạo miệng máu, máu màu đỏ tươi ồ ồ tràn ra, nàng cuối cùng biết bản thân bị thương!

Sau khi kêu thảm thiết một tiếng, trước mặt nàng bỗng tối sầm, thiếu chút nữa thì té xỉu.

Nàng sợ máu, rất sợ rất sợ, nhiều máu như thế mà lại chảy ra từ người nàng, đau đến mức nàng suýt đứng không vững mà ngã trêи mặt đất.

Hách Liên Tử Câm tra kiếm vào vỏ, một bước nhảy đến trước mặt nàng, vội cầm lấy tay Thiển Thiển, nhanh chóng xốc lên tay áo của nàng.

Trêи cánh tay tuyết trắng non mịn, một đạo vết thương không sâu do kiếm khí xuất hiện rõ ràng, miệng vết thương còn đang không ngừng tràn đầy máu.

Sắc mặt hắn trầm xuống, đáy mắt lóe lên hỏa diễm không vui: “Ngươi không thấy ta đang luyện kiếm sao? Vì cái gì còn muốn tới gần?”

“Ta không có.” Nàng đau đến nhe răng há miệng, “Ta chỉ muốn đứng ở một bên nhìn ngươi.”

Đứng ở một bên? Khoảng cách không đến mười trượng, này cũng kêu là đứng ở một bên sao? Kiếm khí vô hình, nhưng kiếm phong lăng lệ, nàng chẳng lẽ cũng không biết kiếm phong có thể giết người vô hình?

Nếu hắn không thu kiếm mau, hiện tại, bị thương không chỉ là cánh tay, nói không chừng trêи cổ non mịn cũng đã bị kiếm khí vẽ ra một đạo miệng máu.

Không biết vì cái gì, nhìn thấy nàng lỗ mãng như thế, đáy lòng liền có một cỗ tức giận không áp chế được.

Nhưng hắn chỉ trùng trùng thở ra một hơi, cái gì cũng chưa nói, trực tiếp ôm lấy nàng đi về hướng chủ phòng.

Trở lại phòng bôi thuốc cho nàng, hắn lấy băng gạc dè dặt cẩn trọng mà băng bó, hoàn thành hết thảy, hắn thu thập các thứ, rồi đi đến ngồi xuống chỗ bàn trà, tự rót một ly trà xanh, không nhìn nàng cũng không nói chuyện, cứ thế im lặng lướt qua.

Vốn nơi này cũng đã đủ yên tĩnh, giờ khắc này lại càng yên tĩnh làm cho người ta hoàn toàn chịu không nổi, tuy rằng hắn không nói gì cả, nhưng Thiển Thiển lại rõ ràng cảm giác được hắn đang tức giận.

Nàng không biết bản thân mình chọc hắn lúc nào, chẳng lẽ là bởi vì nàng làm nhiễu loạn sự hưng trí luyện kiếm của hắn? Nhưng nàng thực không phải cố ý, nàng còn bị thương đây này, vẫn không đủ để chứng minh nàng chỉ là vô tâm sai lầm sao?



Tác giả có chuyện nói: Gần đây lại bắt đầu vội, đại khái chỉ có thể bảo trì một ngày một chương, tới hạ bán nguyệt mới có thể nhàn một chút, thật có lỗi thật có lỗi ha.

Bạn đang đọc truyện trên: Webtruyen.com

Nhận xét của độc giả về truyện Dạy Dỗ Công Chúa Nữ Nô

Số ký tự: 0

    Bình luận Facebook