Dạy Dỗ Công Chúa Nữ Nô

Chương 99: Mút nhanh như vậy, động không được

Giang Sơn Như Họa

12/09/2020

Có thể buông tha nàng hay không?

Đông Lăng Mặc mím môi, sau một lát, hắn lạnh nhạt nói: “Lời này, ngươi có thể lưu lại, đến nói với thái hậu.”

Nói cho hắn, không có ý nghĩa.

Thái hậu đã đưa tới cho hắn một vưu vật như vậy, thậm chí dù cho nàng là công chúa, hắn cũng không để ý mà thuận theo nàng bồi nàng chơi đùa, dù sao hắn cũng không có tổn thất, về phần buông hay không buông, đó là việc của thái hậu, không có quan hệ gì với hắn.

Thậm chí hắn đáp ứng phóng Mộ Thiển Thiển đi, chỉ sợ lão thái bà kia cũng sẽ không vui.

Mộ Thiển Thiển cắn chặt môi mỏng, không vui trừng mắt nhìn hắn một cái.

Nàng nào dám tự nói với thái hậu? Thái hậu đối với nàng một điểm cảm tình cũng không có, nếu không phải như thế, nàng ta cũng sẽ không thể đem huyết yến có dược lực kinh người như vậy đưa đến cho nàng ăn.

“Thế nào? Ngươi không phải sớm đã biết ý đồ của thái hậu sao? Hiện thời oán niệm, ngươi oán ai?” Đông Lăng Mặc nhìn nàng, nhàn nhàn mở miệng.

Nàng từ trước đến nay không phải luôn luôn ỷ vào thái hậu sủng nịch, ở trong cung hoành hành ngang ngược sao? Khi dễ cung nữ thái giám cũng đành thôi, ngay cả công chúa và phi tử trong cung, nàng cũng hoàn toàn không để vào mắt. Nếu thái hậu không cho nàng chỗ dựa, nàng làm sao dám?

Hiện tại mới ý thức được nguyên nhân thái hậu sủng ái nàng, có phải quá muộn hay không?

Nhìn bộ dáng nàng hiện tại này dù có vài phần phẫn nộ, thế mà lại vẫn có vài phần ngượng ngùng, cự vật dưới hạ khố vốn đã khôi phục bình tĩnh rất nhanh lại ngẩng đầu lên, hắn bỗng nhiên một phen chế trụ mắt cá chân nàng, nhẹ nhàng lôi kéo.

Giống như lúc buổi trưa ở bên hồ, trực tiếp đem một chân nàng kéo đến sườn hắn, để nàng khóa ngồi ở trêи người hắn.

Tiểu âᘻ ɦộ mềm yếu không cẩn thận áp trêи vật cực nóng của hắn, nàng sợ tới mức hô nhỏ một tiếng, theo bản năng tay để ở trước ngực hắn, muốn đứng lên rời đi, nhưng tay nhỏ bé sau khi buông ra thân thể ngọc ngà, cả người nàng đều hoàn toàn bại lộ trước mắt hắn.

Nàng được cái này mất cái khác, trong lúc nhất thời có chút luống cuống tay chân.

Nhưng nàng vẫn như cũ chưa từ bỏ cơ hội cuối cùng vì bản thân mà tranh thủ: “Nếu ta rời đi, đối với các ngươi mà nói có phải chuyện tốt hay không? Muốn là như thế này, Hầu gia nếu không…”

“Ngươi muốn để ta thả ngươi đi?” Tay hắn dừng ở trêи mặt nàng, đầu ngón tay nhẹ nhàng vuốt phẳng mỗi một đường cong trêи mặt nàng, cười đến sung sướиɠ: “Ngươi nếu muốn đi, sẽ không có người ngăn cản, bất quá, nếu lại gặp được hái hoa tặc hay cái gì khác, đừng khóc cầu ta muốn ngươi.”

Sắc mặt nàng nhất thời trắng bệch, hắn vẫn như cũ cười đến là sung sướиɠ, ngón tay dài xoa môi mỏng của nàng, thanh âm trầm thấp mà dễ nghe, nhưng khi nàng nghe vào trong tai, lại như âm thanh từ địa ngục: “Nếu thân mình ngươi bị hái hoa tặc chạm qua, ngươi nghĩ xem ta còn muốn ngươi hay không? Nếu ta không cần ngươi, thái hậu còn có thể lưu lại ngươi làm cái gì?”

Thiển Thiển cả kinh mở to đôi mắt, không hề chớp mắt theo dõi hắn, nếu hắn không cần nàng, thái hậu… Còn có thể lưu lại nàng làm cái gì?

Nàng không biết, nàng thật sự không biết, nàng không nghĩ đến mấy thứ này, nhưng là, dưới đáy lòng có thanh âm nho nhỏ lại nói cho nàng: Nếu thái hậu phát hiện bản thân từng ấy năm tỉ mỉ đào tạo quân cờ, ở trong mắt bọn họ lại không đáng một đồng, nàng ta sẽ làm chuyện gì đáng sợ với nàng, ai sẽ biết?

Có lẽ sẽ trực tiếp thủ tiêu, có lẽ đưa đi cấp nam nhân khác, có lẽ… Dù sao nàng ở trong mắt thái hậu, cái duy nhất có giá trị chính là thân thể của nàng…

“Thế nào, cuối cùng đã hiểu chưa?” Tay Đông Lăng Mặc rời đi khuôn mặt nhỏ nhắn, dừng ở bên hông, nhẹ nhàng đem nàng nâng lên.

Tuy rằng hắn luôn cười, nhưng thân thể hắn đang cực độ căng thẳng, ngay cả hô hấp cũng hỗn loạn không chịu nổi.

Hắn nâng lên thân mình nàng, dùng miệng hoa huyệt mềm mại đụng chạm đỉnh quy đầu đang dâng trào, môi mỏng hé mở, vẫn như cũ vân đạm phong khinh nói: “Ngươi nghĩ hảo hảo sinh tồn, còn không bằng ngẫm xem như thế nào lấy lòng ta. Ý tứ của thái hậu ngươi sẽ không thể không hiểu, trừ bỏ ta, trong điện còn có Hách Liên Tử Câm cùng Hiên Viên Liên Thành, thậm chí là Phong Ảnh Dạ ngàn dặm ở ngoài.”

Thiển Thiển sợ tới mức hô hấp cứng lại, cuống quít lấy hai tay ôm lấy cổ hắn, khí nhược nói: “Không cần, không cần đem ta đưa cho bọn hắn, ta không nghĩ sẽ cùng bọn họ làm loại sự tình này!”

“Nói như vậy, ngươi thầm nghĩ theo ta làm?” Hắn câu môi mỉm cười.

Tuy rằng biết rõ đối với bản thân hắn nàng cũng không đồng ý, nhưng nghe đến nàng không muốn làm cùng nam nhân khác, tâm tình Đông Lăng Mặc không hiểu lại sung sướиɠ lên.

Đỉnh đầu cự vật cuối cùng tìm được miệng vào hoa huyệt, hắn ở bên cạnh hông nàng nhẹ nhàng xoa bóp vài cái.

Thiển Thiển không tự giác tràn ra vài tiếng rêи rỉ, nhưng nàng vẫn như cũ ôm chặt hắn, vội vàng nói: “Không cần đem ta đưa cho bọn hắn, Hầu gia, van cầu ngươi, ta không nghĩ… A!”

Lời này còn chưa nói ra, hắn bỗng nhiên nắm giữ thắt lưng nàng trùng trùng kéo tới trêи người, để nàng trực tiếp ở trêи người hắn ngồi xuống.

Vật cứng cực đại kiên đĩnh cả căn nhập vào, tư thế như vậy, làm cho hắn càng nhập sâu vào thân thể của nàng, cũng làm nàng càng gian nan mà cắn nuốt hắn.

Mộ Thiển Thiển thế nào cũng không nghĩ tới một khắc trước hai người bọn họ còn đang nói chuyện, một khắc sau hắn bỗng nhiên làm loại sự tình này với nàng, vừa rồi bởi vì trong lòng luôn luôn rất kinh hoảng, nàng căn bản không chú ý tới hành vi gây rối của hắn.

Hoa huyệt còn chưa kịp chuẩn bị sẵn sàng, như cũ khô ráp, sau khi bị hắn xâm chiếm, đau đớn quen thuộc từ dưới thân truyền khai, khuôn mặt nhỏ nhắn nhất thời rối rắm lại.

Đôi tay nàng nắm bờ vai Đông Lăng Mặc, đầu ngón tay cơ hồ muốn cắm vào da thịt hắn: “Hầu gia… Hầu…”

“Kêu tên của ta.” Thanh âm trầm thấp thuần hậu, nếu dứt bỏ thành kiến của nàng với hắn mà nói, thật là tiếng nói rất dễ làm nữ nhân trầm mê, vừa gợi cảm dễ nghe, vừa giàu có từ tính.

“Danh… tự?” Nàng giật giật môi, trong ánh mắt nguy hiểm của hắn, môi mỏng run rẩy, tràn ra hai chữ: “Mặc… Ân…”

Cự vật của hắn trong mị thịt lại giật giật, cảm giác tiểu huyệt trong nháy mắt lại cực độ căng thẳng, hắn hít sâu một hơi, ngồi thẳng thân hình, cúi đầu nhẹ nhàng cắn một ngụm trêи môi mềm như cánh hoa của nàng.

Môi nóng bỏng dọc theo khuôn mặt dời về phía bên tai nàng, ngậm lấy vành tai khéo léo tinh xảo, hắn thấp giọng nói: “Thả lỏng, ngươi ᘻút̼ nhanh như vậy, ta động không được.”

Lời nói hạ lưu như thế, nhưng khi nàng nghe vào trong tai, lại làm nàng bỗng nhiên động tình, thân mình nho nhỏ không tự giác run run rẩy rẩy, mật dịch dưới thân nhè nhẹ chảy ra, ấm ấm nóng nóng, làm tâm tình hắn cực tốt.

Đông Lăng Mặc cuối cùng vừa lòng cười cười, há mồm vừa ngậm ᘻút̼ vừa ɭϊếʍ hôn vành tai duyên dáng: “Bộ dáng nhu thuận của ngươi, thực làm cho người ta đau lòng.”

Mộ Thiển Thiển cắncắn môi mỏng không nói chuyện, nàng mới không tin hắn sẽ đau lòng nàng, nếu thật sự đau lòng nàng, biết rõ nàng sẽ đau, hắn còn lấy căn thiết nóng vĩ đại tới xâm phạm nàng.

Cho tới bây giờ, nàng vẫn như cũ không thích ứng được kϊƈɦ cỡ của hắn, mà cho tới bây giờ hắn cũng không đồng ý tốn tâm tư làm tiền diễn nguyên vẹn cho nàng, mỗi lần đều là gấp gáp mà đâm thẳng vào, làm nàng nhiều như vậy, trừ bỏ đêm nay cố ý trêu đùa nàng thêm một chút…

(tiền diễn: ý chỉ màn dạo đầu)

Nếu hắn trước đó âu yếm nàng một chút, nàng cũng không đến mức khó chịu thành như vậy, thời điểm mà nàng còn chưa chuẩn bị tốt, hắn cư nhiên trực tiếp xông vào. Hắn chỉ biết là bản thân vui vẻ, sẽ không để ý tới cảm thụ của người khác! Nếu có người khiến hắn đau lòng, người kia cũng tuyệt đối chỉ có thể là bản thân hắn.

Hàm răng dừng ở trêи môi dưới, cắn rất mạnh, trêи cánh môi dần dần phiếm ra một tia máu đỏ tươi, nàng không nghĩ tự ngược, mà là hạ thể thật sự đau quá…

Bạn đang đọc truyện trên: Webtruyen.com

Nhận xét của độc giả về truyện Dạy Dỗ Công Chúa Nữ Nô

Số ký tự: 0

    Bình luận Facebook