Dạy Dỗ Công Chúa Nữ Nô

Chương 112: Lấy thân thể của ngươi đến trao đổi

Giang Sơn Như Họa

12/09/2020

Nhớ tới lúc Hách Liên Tử Câm luyện kiếm bày ra tư thế oai hùng khí thế, mặt mày Mộ Thiển Thiển lại nhất thời kϊƈɦ động, đi đến chỗ hắn: “Tử Câm, ngươi dạy ta kiếm thuật được không?”

“Không được.” Hách Liên Tử Câm không cần suy nghĩ liền từ chối.

Nếu là từ trước hắn sẽ không cự tuyệt nàng, mà lúc này, mặc kệ nàng nói gì, hắn đều thầm nghĩ cự tuyệt, ngay cả bản thân cũng không biết vì sao lại như vậy.

Hắn hiện tại, lại giống như đang giận dỗi, đây vốn là việc hắn chẳng bao giờ làm, thế mà tâm tình hiện tại giống như tiểu hài tử uất ức giận lẫy, quả thực… Bất khả tư nghị.

(Bất khả tư nghị: không thể nào suy nghĩ bàn luận ra được – ta đã giải thích 1 lần rồi đó)

Thiển Thiển lầu bầu nô nô cái miệng nhỏ nhắn, ngồi xuống đối diện, ghé vào trêи bàn trà, giương mắt nhìn hắn: “Ngươi dạy ta kiếm thuật đi, ngươi muốn cái gì ta đều cho ngươi.” Tuy rằng Thiển Thiển thật sự cũng không phải là tai to mặt lớn gì, nhưng tốt xấu gì nàng cũng là công chúa, trong điện sẽ có một chút đồ đáng giá đi?

“Nói đi, ngươi muốn thù lao thế àno? Ta tận lực thỏa mãn ngươi được không?”

Hách Liên Tử Câm buông cái cốc trong tay, rũ mắt nhìn nàng, thần sắc quái dị: “Dùng thân thể của ngươi đến trao đổi, theo ta một đêm, ta dạy cho ngươi một chiêu, được?”

Mặt nhỏ của Thiển Thiển đỏ lên, không tự giác ngồi thẳng thân mình, lại bắt đầu theo bản năng rời xa hắn.

“Sao vậy? Sau khi ở chung cùng Đông Lăng Mặc và Hiên Viên Liên Thành, ngươi không thích ta nữa sao?” Hắn không biết trong lòng sinh khí là vì cái gì.

Từ trước hắn tuy rằng đối xử ôn nhu với nàng, nhưng lại ước gì mỗi ngày nàng đều rời xa hắn, ôn nhu này bất quá là gặp dịp thì chơi, biểu diễn cho người khác xem.

Mà lúc này… Nghe nàng luôn miệng nói nàng là nữ nhân của người khác, cơn tức ở trong lòng càng tích càng lớn, thẳng đến vừa rồi nàng biết rõ hắn đang luyện kiếm, còn không biết mà tới gần, sau khi phát hiện kiếm khí của mình làm nàng bị thương, cơn tức kia lại trở nên thập phần phức tạp.

Có lẽ là vì hắn đã tin tưởng nàng không phải là Mộ Thiển Thiển lúc trước, cũng có lẽ là vì hắn đã dùng ánh mắt hoàn toàn mới mà nhìn nàng, cũng mặc kệ là vì nguyên nhân gì, hắn không có lý do mà vẫn sinh khí.

Huống chi hắn muốn nàng, nàng căn bản không có năng lực phản kháng, một khi đã như vậy, hắn vì cái gì phải sinh khí?

Tạc Dạ Ma Công phát tác cũng đành thôi, hiện tại hắn vô cùng thanh tỉnh, sinh khí… Đây không phải việc hắn sẽ làm.

Hắn bỗng nhiên đứng lên, đi đến hướng ngoài cửa.

Thiển Thiển cũng đứng lên vội vàng đuổi theo: “Tử Câm, ngươi sẽ dạy ta kiếm thuật đi, trong điện của ta nhất định có rất nhiều bảo bối, đúng rồi, ngày đó thái hậu tặng ta hai viên dạ minh châu, so với nắm tay của ta còn lớn hơn, nếu không…”

“Nếu không, ngươi lấy thân thể của ngươi đến trao đổi, không phải là càng bớt việc sao?” Hách Liên Tử Câm bỗng nhiên đứng lại, quay đầu nhìn nàng.

Thiển Thiển thiếu chút không kịp dừng chân mà lao thẳng vào trong lòng Hách Liên Tử Câm, khi cách hắn không đến một bàn tay, nàng nỗ lực dừng lại, vội lui lại hai bước, giương mắt nhìn hắn: “Ngươi căn bản không thích ta, cũng không muốn ta, vì cái gì luôn đem chuyện này ra kϊƈɦ thích ta? Muốn ngươi dạy ta kiếm pháp mà thôi, có cần keo kiệt như thế không?”

Nếu không phải nhìn thấy tư thế hắn múa kiếm xinh đẹp như vậy, nàng sẽ không nghĩ học cùng hắn đâu. Tuy rằng, lời nói như vậy có điểm hơi dối trá.

Sau khi nhìn thấy hắn múa kiếm, trong lòng liền thập phần sùng bái hắn, kiếm pháp như vậy nàng nhất định phải học, chỉ là không biết nên tìm biện pháp thế nào đi thuyết phục hắn mà thôi.

Nàng cũng không biết vì cái gì, đối với Đông Lăng Mặc nàng luôn sợ hãi, nhưng đối với Hách Liên Tử Câm, lại cảm thấy nam nhân này sẽ không hại nàng, thậm chí nàng còn có thể kết giao bằng hữu với hắn… Chỉ cần hắn đừng nhớ thương mà muốn nàng bồi hắn làm loại chuyện kia.

“Nếu ngươi thật sự không nhịn được, trong điện còn có không ít cung nga xinh đẹp, người đông như kiến, nếu không, ta đưa hai người tới cho ngươi nhé?”

Nhìn sắc mặt hắn càng ngày càng khó coi, nàng tự giác im miệng, lầu bầu nô nô cái miệng nhỏ nhắn: “Ngươi không thích nữ nhân sao? Kia… Kia nếu không… Ta…”

“Ngươi muốn nói cái gì?” Nhìn đến biểu cảm quái dị trêи mặt nàng, Hách Liên Tử Câm đã lại sinh khí.

Hắn tiến lên hai bước, bỗng nhiên với tới cánh tay không bị thương, đem nàng tới gần hắn hơn: “Ngươi muốn hỏi ta có thích nam nhân hay không ?”

Thiển Thiển mở to đôi mắt, nghe lời nói bình tĩnh của hắn, trong lòng bắt đầu hoảng loạn cả lên.

Đừng nhìn hiện tại hắn nói lời bình tĩnh, nhưng ngay cả người trì độn cũng có thể nghe được tức giận tiềm tàng.

Nàng cuống quít lắc đầu, cười cười nói: “Sao có khả năng? Ngươi có vị nam nhân như thế, làm sao sẽ thích nam nhân được? Ta chỉ tưởng tượng thôi, ngươi đừng để ý!”

Nhưng vừa mới nói xong, nàng lại nhịn không được mà cả kinh mở to mắt, cuống quít lắc đầu: “Không đúng không đúng! Ta không có tưởng tượng như thế! Ta không có, ta… Ta thật sự không có, thực xin lỗi…”

Nhìn nàng đã quẫn bách đến rối trí, Hách Liên Tử Câm mới mân mân môi mỏng, thả nàng.

Hắn không biết bản thân đang cùng nàng so đo cái gì, loại sự tình này, nếu lúc trước hắn tuyệt đối sẽ không để ý, mặc kệ trong lòng nàng nghĩ như thế nào, cũng sẽ không khiến cho trong lòng hắn nổi lên một điểm gợn sóng. Hôm nay, hắn rốt cuộc xảy ra chuyện gì?

Nhàn nhạt nhìn nàng một cái, hắn xoay người đi đến hướng ngoại viện: “Ta có thể dạy ngươi luyện kiếm, đợi vết thương tốt lên thì lại nói.”

Nàng bị thương cánh tay phải, trêи cánh tay có thương tích sẽ ảnh hưởng đến tiến độ nàng học kiếm, hắn nếu không muốn dạy thì thôi, nếu đã muốn, thì phải dạy xuất sắc.

Vừa rồi nàng quẫn bách, tâm tình hắn lại không hiểu mà sung sướиɠ lên, nhìn trêи trêи điểm này, dạy nàng luyện kiếm cũng không có vấn đề.

Thiển Thiển sững sờ nửa ngày mới bỗng nhiên phản ứng lại, mặt mày sáng ngời, vui sướиɠ tàn đầy trong lòng, gấp gáp đuổi theo hướng hắn đi: “Được được được, chờ ta tốt lên, ngươi liền bắt đầu dạy ta luyện kiếm.”

Hách Liên Tử Câm ngoái đầu nhìn nàng, môi mỏng khẽ nhúc nhích: “Bị kiếm khí của ta gây thương tích, làm sao có thể nhanh tốt lên?”

Hắn nói chưa dứt lời, vừa nói, khuôn mặt nhỏ nhắn lại nhất thời rối rắm. Thật sự đau quá! Một kiếm này tuy rằng không tính quá sâu, nhưng lại tuyệt đối sầu.

Rõ ràng cách hắn xa như vậy mà vẫn bị kiếm khí đả thương, kiếm pháp như vậy, không cần nghĩ cũng biết có bao nhiêu lợi hại.

Tuy rằng trêи cánh tay luôn luôn truyền đến sưng đau nóng bừng, nhưng trong lòng lại vẫn cao hứng, ảo tưởng đến chính mình học giỏi bộ kiếm pháp hậu, là có thể đi khắp thiên hạ.

Hái hoa tặc hay đạo tặc linh tinh, gặp được nàng cũng chỉ có xui xẻo, chỉ nghĩ như thế, trong lòng lại nhịn không được mà hung hăng hưng phấn lên.

Hưng phấn quá độ, không phát hiện ở đằng trước Hách Liên Tử Câm đã ngừng lại, một cái vô ý, nàng đánh lên lưng hắn.

Hắn thoạt nhìn nhã nhặn như vậy, ôn nhuận như khối mỹ ngọc trơn bóng, không nghĩ tới khắp nơi trêи người đều là cơ bắp cứng rắn, giống như Hiên Viên Liên Thành, chỉ mới tùy ý đụng phải một chút, lại bị đâm làm cái mũi một trận chua xót.

Hoàn hảo bị đụng vào không phải là cánh tay bị thương… Nàng nhu nhu cái mũi bị đau, lui hai bước, ngẩng đầu nhìn hắn: “Ngươi làm gì mà bỗng nhiên dừng lại?”

“Đã quên lấy thuốc cho ngươi.” Hắn bỏ lại một câu, xoay người trở về hướng chủ phòng, từ phía sau, thanh âm từ tính theo gió bay đến bên tai nàng: “Ngươi ở chỗ này chờ ta, đừng đi đâu.”

Bạn đang đọc truyện trên: Webtruyen.com

Nhận xét của độc giả về truyện Dạy Dỗ Công Chúa Nữ Nô

Số ký tự: 0

    Bình luận Facebook