Dạy Bảo Đại Tiểu Thư

Chương 6: Hạ tiểu gấu kuma cùng Hàn đại ma đầu

Blue

16/11/2020

Do buổi tối làm việc tới khuya nên sáng ra Hạ Minh Lam uể oải vô cùng. Vì còn tài liệu chưa làm xong nên nàng tranh thủ dậy sớm làm tiếp, báo cáo này thật sự rất phiền phức nhưng vì muốn cho ma đầu thấy khả năng nên nàng mới cố gắng hết sức. Hoàn thành xong bản báo cáo cuối cùng Hạ Minh Lam thở phào nhẹ nhõm. Lúc này ngẩn đầu mới phát hiện đồng hồ chỉ 6h30 nàng giật mình vội thay quần áo. Còn 1 tiếng nữa vào làm nhưng nếu đi xe buýt nàng sợ không kịp mất.

Hớt ha hớt hải chạy ra đầu đường đón xe, nàng để luôn cả mặt mộc không thèm trang điểm chỉ mặc một chiếc áo sơ mi màu xanh nhạt cùng với quần jean ôm sát đôi chân thon dài. Nàng cứ thấy làm lạ tại sao mọi người lại nhìn chằm chằm nàng như vậy chứ chẳng nhẽ chưa bao dờ thấy người mặt mộc vẫn xinh à. Nàng tự nhủ do sức hấp dẫn của nàng quá lớn nên người ta khó chống cự ,"Hắc hắc" nàng cười một cách bệnh hoạn.

Đứng chờ 15 phút mà vẫn chưa có xe Hạ Minh Lam bắt đầu sốt ruột, bỗng trước mặt có một chiếc Audi màu trắng dừng lại. Cửa kính mở ra, người con gái trên xe nhìn nàng nhíu mày.

"Lên xe" giọng Hàn Tâm Kỳ không chút biểu cảm.

"Ai cần đi xe của cô. Tôi tự đi được" Hạ Minh Lam bướng bỉnh. Không biết ở đâu xuất hiện tảng băng to đùng làm người ta lạnh sống lưng. Muốn người ta lên xe cũng không nói chuyện tử tế được.

"Không thèm. Lão nương không thèm đi xe của cô. Sợ chưa tới công ty đã bị đóng băng chết" Do dự không chịu lên xe Hạ Minh Lam nhìn chằm chằm Hàn Tâm Kỳ.

"Được nếu cô tự thấy cô mang dép ngủ gấu kuma màu hồng đứng đây rất vinh hạnh thì cứ tiếp tục đi. Tạm biệt" Hàn Tâm Kỳ nhếch môi chuẩn bị lên ga.

Nghe Hàn Tâm Kỳ nói xong Hạ Minh Lam bất giác nhìn xuống chân thấy mình vẫn còn mang đôi dép đi trong nhà màu hồng trên còn có chú gấu kuma dễ thương nàng sửng sốt. Thấy người kia bắt đầu khởi động xe nàng không nói nhiều lời trực tiếp mở cửa ngồi vào ghế trước.

"Ông trời ơi hèn gì mọi người cứ nhìn chằm chằm. Mất mặt thật là mất mặt quá mà. Huhu" Mặt Hạ Minh Lam không tự chủ đỏ lên. Nếu lúc này có cái lỗ nàng chắc chắn không lưỡng lự mà nhảy một phát xuống đó.

Ngồi trên xe của Hàn Tâm Kỳ Hạ Minh Lam thấy khá dễ chịu. Trong xe thoang thoảng mùi trà xanh thơm nhè nhẹ làm người ta cảm thấy say mê, liếc nhìn người bên cạnh an tĩnh lái xe, ngũ quan xinh đẹp cùng thần thái kiên định có phần nghiêm nghị Hạ Minh Lam chợt cảm thấy có cảm giác chỉ cần đi bên cạnh người này thì sẽ có cảm giác an toàn.

"Tại sao cô lại muốn đón tôi?" Vì muốn phá vỡ sự yên tĩnh trên xe Hạ Minh Lam mở lời hơn nữa nàng tò mò Hàn Tâm Kỳ xem như không quen biết nàng cũng được mà dù sao cũng là nàng mất mặt.

"Tôi không muốn để người ta thấy thư ký của tôi ra đường quên mang não" vẫn chăm chú lái xe Hàn Tâm Kỳ hờ hững đáp lời.

Lúc đầu còn muốn cảm ơn người này vì không muốn mình xấu hổ mà cho đi nhờ xe. Thật không ngờ...

Hạ Minh Lam nuốt ngược lời cảm ơn vào trong bụng tâm trạng có phần bực mình.

"Mặt lạnh nói chuyện dễ nghe một chút thì ảnh hưởng đến hòa bình thế giới hay sao. Đúng là đáng ghét"

Thoáng chút xe dừng trước cửa công ty. Hạ Minh Lam bực bội kéo cửa xe định đi ra ngoài thì có một bàn tay kéo nàng ngược trở lại trong xe. Trừng mắt nhìn người trước mặt Hạ Minh Lam bực bội mở miệng "Làm cái gì? Muốn tôi trả tiền hay sao"

"Cô có vẻ nhiều tiền nhỉ" Hàn Tâm Kỳ giương nhẹ khóe môi. Lần đầu tiên thấy mặt lạnh mỉm cười nhưng lại là nụ cười khinh bỉ. Hạ Minh Lam toát mồ hôi hột.

Thế nhưng hành động tiếp theo lại làm Hạ Minh Lam không biết phải nói gì. Hàn Tâm Kỳ vươn tay lấy một cái hộp rồi đưa cho Hạ Minh Lam.

"Mang vào đi. Đừng hiểu lầm, tôi chỉ không muốn mọi người nhìn thư ký của tôi như người ngoài hành tinh"

Rõ ràng là đôi giày mới mua. Tuy so với size của Hạ Minh Lam có rộng hơn một chút nhưng cũng khá thoải mái. Nhận lấy đôi giày Hạ Minh Lam có chút biết ơn nhưng vẫn cứng đầu "Tôi mang là vì không muốn làm mất mặt cô đấy nhé. Không phải vì tôi muốn mang đâu nha" nói rồi đẩy cửa ra ngoài đi thẳng một mạch vào công ty.

Nhìn đôi dép kuma màu hồng Hạ Minh Lam bỏ lại trên xe Hàn Tâm Kỳ bất giác nở nụ cười. Chống đối hay nhìn thẳng vào mặt nàng nói chuyện không chút e dè từ trước tới nay chỉ có mình Hạ Minh Lam. Cảm giác cô bé kia thật đáng yêu. Từ lúc Hạ Minh Lam xuất hiện cuộc sống Hàn Tâm Kỳ như có chút màu sắc hơn. Phải trêu con nhóc này nhiều hơn mới được. Mang tâm trạng vui vẻ đi đậu xe Hàn Tâm Kỳ bước vào văn phòng.

**********

Vào tới văn phòng mọi người nhìn Hạ Minh Lam có chút kinh ngạc, còn đâu mỹ nữ xinh đẹp ngời ngời. Trước mặt mọi người nào đâu phải thiếu nữ gì đâu... là con gấu trúc hai mắt thâm quần mặt mộc bơ phờ mà. Giường như hết thảy sinh lực của Hạ Minh Lam gặp Hàn Tâm Kỳ liền bay đi mất.

Mệt mỏi ngồi xuống bàn chưa kịp nóng mông thì bà tám xuất hiện.

"Tiểu Hạ à nhìn em mệt mỏi vậy. Tối qua suốt đêm à" ánh mắt Hựu Hà gian tà nhìn Hạ Minh Lam.

"Phải a Hà tỉ. Lao lực suốt đêm ngủ còn chưa đủ giấc đây này" Hạ Minh Lam không để ý tới thâm ý của Chu Hựu Hà chỉ thuận miệng đáp lời.

"Wao. Ai làm em lao lực tới nỗi nhan sắc tàn phai cỡ này" rõ ràng Hà đại bà tám hiểu theo nghĩa khác nha.

"Thì là Hàn tổng chứ ai"

"Ô Hàn tổng á" Chu Hựu Hà mắt sáng rỡ nhìn Hạ Minh Lam cười "Hehe".

"Nè nè Hà tỉ. Chị nghĩ bậy đâu đó. Hàn tổng bắt em làm báo cáo của 5 chi nhánh trong ba tháng gần đây. Chị biết đó thông tin rời rạc khó khăn lắm em mới làm xong báo cáo. Haiz. Lão ma đầu thật có lương tâm mà." Hạ Minh Lam than cho đời bớt khổ.

"Lạ nhỉ. Báo cáo đó thư ký cũ làm rồi mà chị ta không thèm liếc tới. Sao nay bắt em làm lại nhỉ"

Cùng lúc này Hàn Tâm Kỳ đi ngang liếc xéo Chu Hựu Hà một cái rồi bước vào văn phòng tiện thể hạ lệnh "Chu kế toán à. Tôi thấy cô dạo này rảnh rỗi nhỉ. Sắp tới công ty tổ chức hội thao cho nhân viên cô tính toán toàn bộ chi phí và lên danh sách thức ăn phục vụ cho mọi người giúp tôi. À mà phải chính xác hết mức có thể"

Chu Hựu Hà bất đắc dĩ lắc đầu. Xem ra Hàn tổng thật sự muốn hành Hạ Minh Lam nàng xen vào chỉ chuốt khổ cho bản thân. "Tiểu Hạ à. Tại em hết đó. huhu"

Hạ Minh Lam ngẫm nghĩ một hồi rồi lại thấy ớn lạnh. "Rõ ràng cô ta muốn hành hạ mình mà" rút ra kết luận nàng lắc đầu "Haiz từ nay phải ra sức lấy lòng đại ma đầu may ra còn có cơ hội trở mình".

Chuẩn bị tài liệu kĩ càng nàng gõ cửa phòng giám đốc....

Bạn đang đọc truyện trên: Webtruyen.com

Nhận xét của độc giả về truyện Dạy Bảo Đại Tiểu Thư

Số ký tự: 0

    Bình luận Facebook