Dâu Nhà Nông

Chương 4

Hoa Khai Thường Tại

07/09/2020

Sao nàng lại biết những thứ này?

Nàng tin Trương gia, Hà gia, thậm chí toàn bộ Đại Lương trấn đều không có nhà nào muối dưa chua bằng rau cải, chỉ có dưa muối thôi, nếu quá nhiều rau cải, lợn ăn không hết sẽ dùng muối ướp thành dưa muối, nhưng muối cũng rất quý, hộ nhà nông ướp dưa muối cũng phải dùng muối hà tiện.

Trương Tích Hoa hoảng hốt trong chốc lát. Nhưng nếu đã nghĩ không thông, nàng cũng không muốn thời gian của mình bị lãng phí bởi chuyện vô vị này.

Nửa canh giờ nữa, cha chồng và trượng phu sẽ về. Ngẩng đầu nhìn mặt trời chói chang trêи đỉnh đầu, Trương Tích Hoa không nghỉ tay tiếp tục chuẩn bị bữa cơm hôm nay.

Nàng đang định nấu cháo với rau cải. Nồi được bắc lên, nhân lúc nước sôi cho thêm gạo, bong bóng nước chẳng mấy chốc đã dâng đến miệng nồi, Trương Tích Hoa nhanh nhẹn mở nắp, cầm một cái muôi gỗ đảo một lúc. Hôm nay nồi cháo có gạo kê, gạo tẻ, khoai lang, vài loại ngũ cốc.

Rút đi một ít củi, đun nhỏ lửa.

Lá rau cải rửa sạch cắt thành từng mẩu ngắn, chờ đến lúc cháo gần chín sẽ cho vào trong nồi. Hôm nay có củ cải, Trương Tích Hoa định làm món nộm củ cải.

Gọt vỏ củ cải rồi thái con cờ, để vào trong thau chờ dùng, lại thái hành, thái ớt, băm tỏi.

Ở đây mỗi nhà đều tự làm tương, nước tương không cần dùng tiết kiệm. Nàng để phụ liệu vào trong bát, đổ xì dầu vào, lại thêm vài giọt dầu ăn, pha nước tương vừa miệng.

Làm xong những thứ trêи thì cháo cũng gần được, thả rau cải vào, rồi bắc nồi cháo để sang một bên.

Nấu nước, cầm muôi trúc lớn nhanh tay trụng củ cải đã thái qua một lần nước sôi, lại trụng qua một lần nước lạnh, rưới nước tương lên. Như vậy liền xong món nộm củ cải.

Dụng tâm làm thức ăn cho cả nhà vẫn luôn là chuyện vui thích nhất.

Cô nhỏ Hà Nguyên Nguyên thức dậy vừa đúng lúc Trương Tích Hoa nấu xong cháo, nàng hỏi luôn: “Tẩu tẩu, muội có thể mượn thuốc mỡ lần trước tẩu đưa muội dùng không?”

Trương Tích Hoa hỏi: “Sao vậy?”

Hà Nguyên Nguyên đáp: “Buổi tối nhiều muỗi quá, tẩu xem tay muội đi, toàn là chấm. Mẫu thân cũng thật là, rõ ràng đã nói sẽ xông muỗi cho muội, thế mà vẫn quên!”

Nói rồi Hà Nguyên Nguyên cuộn ống tay áo lên, chỉ chỗ bị muỗi cắn cho tẩu tẩu xem, nàng đã là đại cô nương, đã đến tuổi có thể bàn chuyện hôn nhân, cô nương gia bẩm sinh thích chưng diện, bị muỗi cắn thành như vậy, Hà Nguyên Nguyên không vui vẻ là chuyện hiển nhiên.

Trương Tích Hoa nói: “Chờ một lát tẩu đi lấy cho muội.”

Cô nhỏ là cô nương được nuông chiều tới lớn, có hơi lười biếng, nhưng tính tình ngay thẳng, luôn nói chuyện thẳng thắn, nề nếp khá tốt. Trương Tích Hoa cũng không gây chuyện với cô nhỏ, nàng chỉ là không chủ ý dung túng tiểu cô nương này mà thôi.

“Tẩu tẩu! Tẩu tốt quá.” Hà Nguyên Nguyên phấn chấn.

Trương Tích Hoa cười nhẹ, khẽ nói: “Cha mẹ sắp về rồi, để ta bày bát đũa chuẩn bị ăn cơm đã.”

Hà Nguyên Nguyên nghĩ một lúc, thuốc mỡ này tẩu tẩu mang từ nhà mẹ đến, nàng biết trị vết muỗi cắn rất hiệu quả, mấu chốt là mùi không tệ, chắc chắn là không rẻ, liền nịnh: “Những việc này để muội làm cho. Tẩu bận bịu cả sáng nên nghỉ một lát đi.”

Không giải thích thêm đã đoạt lấy bát đũa trong tay Trương Tích Hoa, chạy biến sang nhà chính…

Hôm nay Hà Sinh lại là người cuối cùng về nhà, cha mẹ chồng cùng cô nhỏ đều đã vây quanh bàn ăn để chuẩn bị bắt đầu bữa cơm. Trương Tích Hoa vốn tưởng chàng không về, nên đã phần cơm cho chàng. Nàng thấy chàng gánh cuốc, xách trong tay ba con trích được xỏ qua cành cây lau.

Thấy Trương Tích Hoa, hắn đưa cá cho nàng, nói gọn: “Thả vào bể nước nuôi trước đã.”

Cá trích giãy đành đạch, nhìn rất có tinh thần. Nàng ngoan ngoãn nhận lấy.

Hà Nguyên Nguyên hăng hái hỏi: “Ca ca, huynh bắt cá ở đâu đấy? Thời điểm này bắt cá cũng không dễ dàng nha.”

Hà Sinh nói: “Ở mương sông Hạ Khanh. Nước cạn cá trích lộ trêи mặt nước, đúng lúc huynh qua đó thì thấy.”

Hà Đại Xuyên rít tẩu thuốc, nhả một cái: “Năm nay không thể bỏ bê! Mấy năm nay mương sông Hạ Khanh kia không quá cạn, A Sinh cơm nước xong, hai cha con ta phải gánh nước tưới thêm cho ruộng thôi.”

Hà Sinh gật đầu tán thành. Trương Tích Hoa vừa cất cá xong, bưng một chậu nước đến cho Hà Sinh rửa tay, nghe được đoạn đối thoại với cha chồng, trong lòng cũng nặng nề theo.

Hà Tằng thị hỏi: “Ngươi đã cho lợn ăn chưa?”

Trương Tích Hoa gật đầu thưa: “Đã xong rồi ạ.”

Bà Hà nói tiếp: “Ngươi cũng không bận gì, ngồi xuống ăn luôn đi.”

Bữa ăn này cả nhà năm người ăn rất ngon miệng, tay nghề con dâu tốt, suy nghĩ thấu đáo, nguyên liệu nấu ăn, gia vị, mùi vị nàng làm đều ăn ngon hơn người khác. Đây cũng là nguyên nhân Hà Tằng thị sớm giao một ngày ba bữa cho con dâu.

Lặng lẽ quan sát hành vi nhiều ngày nay của con dâu, bà là tương đối hài lòng với nàng dâu này.

Dung mạo trêи mức bình thường chút, không thể so với Hương Cầm như hoa như ngọc được, ngày trước là bởi thấy con gái Trương gia tốt tính, gả cho cọc gỗ Hà Sinh nhà bà cũng khá là tương xứng.

Tình cảm ở chung sẽ có, sau này con dâu sinh con, qua một thời gian không có gì là không buông được, hiện tại suy nghĩ của Hà Tằng thị chính là như vậy.

Ăn xong cơm, Trương Tích Hoa làm hết việc nhà, lại đi hái ít cải xanh trong vườn về băm nhỏ, chờ đến giờ ngọ thì đem nấu cho lợn. Hoa màu mới chưa đến vụ thu hoạch, lương thực trong nhà lại giảm bớt. Hiện giờ đang là thời kỳ giáp hạt (hạt lúa còn xanh, chưa chín, dễ đói kém), một ngày Hà gia chỉ ăn hai bữa cơm, nhưng nhất định phải cho hai con lợn béo ục ịt trong nhà ăn ba bữa, hơn nữa còn là ăn nóng.

Thấy mọi chuyện đã xong xuôi, bấy giờ Trương Tích Hoa mới mang y phục bẩn của mình và trượng phu để vào trong chậu gỗ, định mang ra bờ sông giặt.

Vừa định ra cửa nàng đã thấy Hà Nguyên Nguyên ra khỏi phòng, trong tay cũng ôm một đống y phục, cong miệng vui vẻ: “Tẩu tẩu, tẩu giặt giúp muội với. Ngoài kia mặt trời nóng lắm, người ta thật không muốn ra ngoài chút nào.”

Khó khăn lắm với có tẩu tẩu gánh vác việc nhà, mà tẩu tẩu nói cái gì ưng cái đấy, không trách được Hà Nguyên Nguyên làm như vậy.

Quả nhiên, Trương Tích Hoa nghe xong nói: “Vậy muội để vào đi.”

Hà Nguyên Nguyên vui mừng: “Tẩu tẩu tốt với muội nhất, ca ca của muội có thể lấy được tẩu đúng là phúc khí của Hà gia ta.”

Thấy cô nhỏ nhảy nhảy nhót nhót về phòng, Trương Tích Hoa chỉ lắc lắc đầu, phúc khí hay không nàng không quan tâm, gả cho gà theo gà gả cho chó theo chó, nàng đã gả cho Hà Sinh, cả đời đã định ở với chàng, đương nhiên phải nghĩ theo chàng, vui theo chàng, chàng quan tâm người nhà, nàng cũng quan tâm, người chàng căm hận, nàng cũng sẽ đối xử như thế.

Nghĩ đến trượng phu, Trương Tích Hoa lén lút đỏ mặt, lúng túng ôm chậu gỗ ra cửa.

Sông Ngư Thủy nằm ở phía đông của thôn, cách Hà gia không xa lắm. Chỉ mất vài phút liền tới, không chú ý sinh hoạt cả ngày, hiện tại động đến hạ thân, đau đớn từ lần đầu tiên ấy lập tức truyền đến. Trương Tích Hoa không muốn ăn khổ thêm, nàng nên tìm gì đó bôi mới được.

“A Sinh nương tử…”

Trương Tích Hoa ngẩng đầu, hóa ra là nàng dâu được ba huynh đệ Giang Đại Sơn mua về – Nhạn Nương, giọng nàng ấy nhỏ như muỗi, người còn nhỏ gầy hơn cả muội muội Trương Hà Hoa nhà mẹ nàng. Chiếc cằm đầy đặn tôn lên khuôn mặt nhỏ nhắn bằng lòng bàn tay, mắt to mà vô thần.

Tướng mạo như vậy, vốn nên gặp may mắn, chỉ là cơ thể quá gầy yếu, không có phúc tướng. Nghe nói ngày đó Nhạn Nương đáng ra bị bán vào kỹ viện, may thay được Giang Đại Sơn chọn trúng.

Dân trong thôn đều nói, xấu số chưa chắc có ngày gặp may. Nghĩ mà xem, vào kỹ viện tốt xấu còn được ăn ngon mặc đẹp, mà gả vào Giang gia, có khi cái bụng còn không được no.

Đây là thời đại cười người túng bần không cười kỹ nữ.

Trương Tích Hoa cười trả lời: “Nhạn Nương cũng đi giặt y phục hả, vừa hay có bạn, vậy cùng đi đi.”

“Được.” Nhạn Nương nhẹ đáp, có vẻ rất biết vâng lời, thật ra nàng đến thôn Hạ Tây sớm hơn Tích Hoa một tháng, nhưng nhát tính, không tìm được một người để cùng trò chuyện. Lần trước giặt y phục ở sông, không cẩn thận để bị rơi xuống, kết quả các thôn phụ đều khoanh tay đứng nhìn, mặc kệ nàng bị ướt gần hết, cuối cùng chỉ có vị nương tử của Hà Sinh kéo nàng lên.

Nhạn Nương rất cảm kϊƈɦ nàng, vô hình trung cũng ngập tràn tâm ý thân thiết với nàng.

Đường ra bờ sông rất rộng, Trương Tích Hoa muốn đi song song với Nhạn Nương, nhưng bất luận nàng cố tình chậm bước chân chờ đối phương, đối phương lại vẫn theo sau vài bước.

Đi đường thôi cũng thấp thỏm lo âu, ai… Trương Tích Hoa không kìm được thở dài trong lòng, bước chân cũng thong thả trở lại, nàng thích theo sau vậy cứ theo ở phía sau đi.

Bậc thang làm bằng đá tảng lớn được thôn dân dựng để giặt y phục bên bờ. Ngày xưa chỉ cần xuống đến bậc thứ hai đã có thể giặt y phục, còn bây giờ phải xuống đến tận bậc thứ sáu. Đủ thấy hiện tại khô cạn đến mức nào.

Xung quanh không có những người khác, Trương Tích Hoa cùng Nhạn Nương ngồi một chỗ, giặt y phục của mình. Về phần chuyện phiếm, nàng và Nhạn Nương chẳng thể nói được hai câu.

Cái miệng của Nhạn Nương thật sự phải dùng gậy mới cậy được một hai chữ, so với trượng phu nàng còn quý một chữ hơn vàng, không biết tại sao hôm nay lại chủ động mở miệng gọi người.

Cầm gậy ra sức đập y phục, y phục của trượng phu rất bẩn, chỉ có thể dùng hết sức đập đập, nàng đang hăng say gõ thì trước mắt xuất hiện hai nhánh bồ kết.

Nhạn Nương im lặng đưa tới, trong đôi mắt ngập tràn ánh sáng, giống như chờ mong nàng nhận lấy.

Trương Tích Hoa cười nhận, nhân tiện nói: “Thật ra hai ngày nay ta không rảnh đi tìm bồ kết, cái này cảm ơn rất nhiều.”

Mấy ngày nay, lượng lớn bồ kết trong thôn đều bị người khác hái hết, những người đó không dùng hết trong lần liền cất đi, thời buổi này sống không dễ thở, có món đồ gì ai cũng muốn cất trữ hết.

Đập nát bồ kết, vò chung với y phục, như vậy vết bẩn sẽ tan nhanh hơn. Y phục của nàng không nhiều, trừ bỏ y phục cô nhỏ nhờ giặt hộ, còn xiêm y của cha mẹ chồng không cần qua tay nàng. Bởi vậy không lâu sau nàng đã giặt xong.

Trương Tích Hoa bưng chậu đứng lên: “Ngươi cứ giặt đi, ta về trước.”

Nhạn Nương vội vàng muốn đi theo, chưa kịp tới bên Trương Tích Hoa, đột nhiên nàng ngã xuống. Trương Tích Hoa bàng hoàng, vội vã thả chậu gỗ, ngồi xuống xem đối phương có bị thương hay không.

Bạn đang đọc truyện trên: Webtruyen.com

Nhận xét của độc giả về truyện Dâu Nhà Nông

Số ký tự: 0

    Bình luận Facebook