Đầu Bếp Tại Dị Giới

Chương 17: Thiểu năng

La Bại Gia Tử Trứ

15/09/2020

Nhóm: TTTV

Dịch: Quỳnh

--------------------------

Thay quần áo xong, Ngô Hiên nghe theo Ngô bá, từ trong tủ chén lấy ra một ít bạc vụn cùng thỏi vàng, đây cơ bản đã là toàn bộ tài sản của hắn, cũng chính là tiền lương mỗi tháng.

 

Hắn đem những vật này trực tiếp nhét vào trong lòng, hắn cũng không rõ ràng tiền biếu phải có bao nhiêu, nên cầm hết toàn bộ, dù sao chỗ này cũng không nhiều lắm. Có lẽ Ngô Hiên cũ rất để ý chút tiền ấy, nhưng đối với hắn mà nói không đáng kể chút nào, bước trên con đường tu luyện, chút tiền ấy rất ít ỏi, một bình ngọc đựng thuốc cũng mua không nổi.

- Ta đã thay quần áo xong rồi, Ngô bá chúng ta đi thôi.

Mặc dù muốn đi từ chối, nhưng hắn vẫn còn có chút khẩn trương, lớn đến từng này, đi xem mắt vẫn là lần đầu tiên!

 

Ngô bá đánh giá một chút, cười khen: 

- Không tệ, không tệ, thay đổi quần áo một chút liền tuấn tú lịch sự hẳn lên, cộng thêm lại có thể tu luyện, cho dù từ chối, sau này cũng có thể tìm được cô nương tốt.

 

Ngô Hiên xấu hổ cười. Nói đến tuấn tú lịch sự, Ngô Hiên quả thật rất được, gương mặt không tệ, có thể gọi là đẹp trai. Mày kiếm, một đôi mắt có thần lại thêm vài phần thâm thúy.

 

Tuy nhiên tại nơi lấy thực lực vi tôn mà nói, thực lực mới là trọng yếu nhất. Nếu có thực lực, một lão già cũng có thể có mỹ nữ làm bạn!

 

Sau khi chuẩn bị xong, Ngô bá mang theo hắn vội vàng đi đến căn phòng cách nơi này tương đối gần, bọn họ mới vừa bước vào cửa, Ngô Hiên liền thấy được hai người phụ nữ cùng một tiểu cô nương ở bên trong.

 

Bọn họ đến nơi, một người trong đó thoạt nhìn  là bà mối cười tủm tỉm đi tới, đánh giá Ngô Hiên một hồi, mới cười khanh khách nói: 

- Vị này chính là Ngô Hiên a, lớn lên thật tuấn tú lịch sự, nhanh chóng tới gặp thông gia a!

 

Vị bà mối này lắc cái eo như thùng nước hướng tới bọn họ, ý bảo muốn ra mắt cô nương cùng mẫu thân đối phương.

 

 

Ngô Hiên đưa ánh mắt hướng tới cô gái, tướng mạo cũng không xinh đẹp, chỉ có thể coi là thanh tú, trên mặt còn trang điểm nhàn nhạt, má hồng hồng, thoạt nhìn là một cô nương tốt.

 

Nhìn ra tuổi tác vị cô nương kia sẽ không vượt quá mười sáu tuổi, lòng của hắn mãnh liệt nhảy dựng, đây căn bản chính là vị thành niên a! Tuy nhiên cũng đúng, căn cứ vào thân thể này, cũng chỉ có mười bảy tuổi, tìm người mười sáu tuổi để kết hôn cũng là bình thường.

 

Vị cô nương trước mắt này rất sợ người lạ, ánh mắt ở trên người hắn nhìn thoáng qua, lại vội vàng trốn vào một bên, không dám đối mặt, đưa tay muốn túm mẹ của mình, lại bị đối phương một tay gạt ra, thấp giọng phẫn nộ quát: 

- Chớ lộn xộn!

 

Người phụ nữ này gọi là Phương Linh, chỉ là một người phụ nữ bình thường. Biểu hiện lần này để cho Ngô Hiên có chút nghi hoặc, tuy biểu hiện cực kỳ thật nhỏ, nhưng hắn có thể từ trên mặt Phương Linh nhìn ra nàng đối với nữ nhi của mình có chút chán ghét!

 

Chợt Phương Linh nở nụ cười, đứng lên nói với Ngô Hiên: 

- Ơ, thật đúng là tuấn tú lịch sự, Hinh nhi nhà chúng ta rất xứng với ngươi! Không biết Tiểu ca thấy Hinh nhi nhà chúng ta như thế nào?

Nội tâm Ngô Hiên cảm thấy chán ghét, hắn cảm giác nụ cười này thật giả.

 

Hắn nhìn lại một lần nữa, người gọi là Hinh Nhi cô nương kia giương mắt hiếu kỳ nhìn nhìn bọn họ, bàn chân nhỏ nhắn khẽ lay động, sắc mặt không được tự nhiên, sợ hãi rụt rè, lại có chút không kiên nhẫn.

 

- Còn không đứng dậy!

Phương Linh gầm lên một tiếng, Hinh Nhi cô nương sợ giật bắn lên, núp ở sau lưng Phương Linh, cũng không dám gần sát, hơi hé đầu ra sợ hãi nhìn Ngô Hiên.

 

Một cô gái sợ người lạ như thế, Ngô Hiên vẫn là lần đầu tiên thấy.

 

- Tiểu Hiên, cảm giác cô nương này như thế nào? Hợp với ngươi không?

Ngô bá ở bên cạnh thấp giọng nói.

 

 

Ngô Hiên cũng không phải trọng bề ngoài, nói tóm lại cô bé này không tệ, thế nhưng hiện tại hắn cũng không nghĩ nhanh như vậy sẽ kết hôn! Hơn nữa còn không tìm hiểu rõ, muốn kết hôn, không khỏi quá nhanh?

 

Ngô Hiên thoáng xấu hổ nói: 

- Ngô bá, lúc trước không phải đã nói rồi sao, ta không muốn nhanh như vậy đã kết hôn...

 

Nếu tới để từ chối, hắn cũng không dây dưa dài dòng.

 

Trực tiếp nói với Phương Linh: 

- Hinh Nhi cô nương rất tốt, nhưng ta không muốn kết hôn sớm, cho nên thật xin lỗi.

 

Lời này vừa nói ra, nụ cười trên mặt Phương Linh cứng ngắc, giống như tốn nhiều nước bọt để chào hàng, nhưng cuối cùng lại bị từ chối.

 

- Hinh Nhi muốn về nhà, Hinh Nhi đói bụng rồi..."

Tại thời điểm không đúng lúc này, đột nhiên Hinh Nhi cô nương bắt lấy ống tay áo Phương Linh hô lên, trên mặt toát lên sự ngây thơ, để cho bọn Ngô Hiên đều ngây ngẩn cả người.

 

Đây giống như là một đứa trẻ không đến năm sáu tuổi nói! Tại thời điểm không đúng lúc, vậy mà nói ra những lời này.

 

- Câm miệng cho ta! Hôm nay không cho ngươi ăn cơm! 

Phương Linh tựa hồ đem tất cả thất bại phát tiết lên trên người Hinh Nhi, chán ghét vung ống tay áo, bởi vì vung quá mạnh, khiến Hinh Nhi ngã nhào xuống đất. 

 

- Ô ô ô ô... Hinh Nhi muốn ăn cơm...

Cô bé này ngã xuống mặt đất, liền khóc lên, nước mắt rơi xuống, đem gương mặt đã được trang điểm nhòe đi, đáng thương vô cùng.

 

Ngô Hiên cùng Ngô bá trợn mắt há hốc mồm, Hinh Nhi cô nương này trí tuệ không vượt qua bốn năm tuổi a! Nói khó nghe chính là đầu óc tối dạ!

 

Ngô bá sắc mặt thoáng phát xanh, nhìn bà mối nói: - Rốt cục là như thế nào! Ngươi dám tìm cho ta cô nương như vậy, ngươi xem thường chúng ta sao!

 

Xem ra Ngô bá cũng không rõ ràng lắm đối tượng xem mắt, không nghĩ tới tìm được lại là một cô nương có trí óc chỉ năm sáu tuổi!

 

Bà mối sắc mặt xấu hổ, nhanh chóng giải thích nói:

- Thật ra ta cũng không rõ ràng lắm...

 

Nàng không rõ ràng lắm mới là lạ, chẳng qua cảm thấy tiền biếu nhiều, nếu có thể đem Hinh Nhi cô nương gả đi, nàng sẽ đạt được 50% tiền biếu, không động tâm cũng khó!

 

Thế nhưng là ai sẽ lấy một người tâm trí chỉ có năm sáu tuổi đây? Lấy trở về để vướng víu sao? Làm nội trợ không được, chỉ có thể  ăn, đây không phải vướng víu là cái gì? Lấy nữ nhân trở về, cơ bản cũng để chăm sóc gia đình, lấy một người tâm trí không bình thường, hoàn toàn chính là tự chịu tội!

 

Sự thật đúng là như thế, hôn sự này đã sớm có kết quả. Không ai sẽ lấy loại người này về nhà.

 

Sự tình bại lộ, bà mối vội vàng phủi sạch quan hệ, Ngô bá tu vi không cao, nhưng cũng so với người bình thường cao hơn nhiều. Hơn nữa còn là quản sự bếp núc của Ngô gia, rất nhiều người đều nể tình.

 

- Khóc, ngươi chỉ biết khóc! Cái gì cũng không làm được, sớm biết sẽ không nhặt ngươi về, cũng không biết từ nơi nào xuất hiện, chỉ biết mỗi cái tên! Lớn lên đã không xinh đẹp, đầu óc còn tối dạ!

 

Phương Linh tức giận đưa tay đập Hinh Nhi, mắt thấy chuẩn bị trúng, một cái tay thon dài vững vàng bắt lấy tay của nàng.

 

Phương Linh ngẩng đầu nhìn lại, phát hiện bắt lấy tay  mình đúng là người đã cự tuyệt hôn sự Ngô Hiên, con mắt giao nhau, chỉ thấy ánh mắt Ngô Hiên đầy phẫn nộ.

Bạn đang đọc truyện trên: Webtruyen.com

Nhận xét của độc giả về truyện Đầu Bếp Tại Dị Giới

Số ký tự: 0

    Bình luận Facebook