Trang Chủ
Ngôn Tình
Đặt Cược Trái Tim
Ngã Xuống Biển

Danh Sách Chương:

  • Màu nền:
  • Font chữ:
  • Chiều cao dòng:
  • Kích Cỡ Chữ:
Lúc này đạo diễn người Pháp tiến đến bên cạnh Quan Chi Âm nói gì đó...Chỉ thấy bọn họ quay ra sau nhìn các mõm đá nhấp nhô bị sóng biển đánh vào.....

Đôi mày Quan Chi Âm nhíu lại..qua vài giây thấy cô gật đầu...đạo diễn người Pháp hài lòng cười tươi..vỗ vỗ vai cô như khuyến khích tinh thần....

Được sự hỗ trợ của nhân viên trong đoàn...

Quan Chi Âm được đưa ra đứng giữa các ghềnh đá xếp chồng tạo thành sự hiểm hóc, hùng vỹ....Tuy không quá cao so với mực nước biển..vì đây là những ghềnh đá nối từ bờ ra biển, không phải tạo thành núi hay thác...Nên Quan Chi Âm cũng yên tâm phần nào...

Nhưng khi ra đây rồi,cô lại hối hận vì nơi này sóng đánh rất mạnh..gió biển thổi càng trở nên to hơn...Mà cả cơ thể cô vì nhiễm lạnh run rẩy...môi cũng trở nên tím tái.....

Hai nhân viên ngâm mình dưới biển bám váo các thành đá để hỗ trợ cho cô khi cần..còn những nhân viên khác điều lui vào trong....

Quan Chi Âm bám víu các các ngón chân trần, hít thở sâu, điều chế cảm xúc để diễn nốt lại phân đoạn cuối cùng....

-" Đúng rồi...tung váy...đẹp...rất đẹp..."

Đạo diễn thích thú như nhặt được vàng.

Còn sắc mặt Tiểu Du lại vô cùng khó coi...

nhìn vóc dáng mỏng manh bắt cứ lúc nào cũng có thể bị gió biển thổi bay..mà tim của Tiểu Du không ngừng lên xuống...Ôm áo bông bước gần ra xa để quan sát....

-" Lần Này Tập Đoàn của các người chọn người mẫu thật tuyệt vời...Rất chuyên nghiệp lại vô cùng xinh đẹp..."

Rất ưng ý các tấm ảnh mình có được, đạo diễn không tiếc lời khen với đại diện của bên Tập đoàn I & P....

-" Tôi thấy ảnh chụp nhiều hơn dự định của chúng ta lúc đầu....cô ấy chịu lạnh hơn năm tiếng rồi...Buổi chụp cũng nên kết thúc thôi..."

Đạo diễn nghe cũng chí lý...lúc này ông ta mới ngộ ra thời gian trôi nhanh thế à..Thế mà cô người mẫu này chẳng một lời than vãn..nhìn đồng hồ cũng gần hai giờ chiều...Đạo diễn liền hô ngừng lại...

Đứng trên ghềnh đá...Quan Chi Âm mệt lã người nhưng phải cắn răng diễn cho tốt...khi nghe đạo diễn hô ngừng..

Cô thở hắt ra....bàn tay run rẩy...nắm chặt tà váy...Muốn xoay chuyển bước chân bước qua mõm đá bên cạnh...hai nhân viên bên đoàn chưa kịp leo lên..Phía xa cơn sóng to mạnh mẽ xô đến...như muốn hắt tung những người đứng trên ghềnh...

-" Á..."

Quan Chi Âm..hét toáng lên..cả người vừa bị sức gió thổi quá mạnh, sóng biển ập đến, không thể bấu víu và đâu, ghềnh đá vừa trơn lại không thăng bằng, không thể giữ được bước chân của mình...Cứ thế Quan Chi Âm liền ngã xuống biển....dưới sự hốt hoảng, hô hoán của mọi người...

Cả đoàn vô cùng hoảng sợ, tiếng nghe hô hoán loạn cả lên...

-" Ôi..cứu người đi..cô ấy ngã xuống biển rồi...."

-" Nhanh lên..nhanh lên..người mẫu rơi xuống biển rồi"

-" Chị..chị ơi..."

Tiểu Du cũng không kìm chế nỗi sợ hãi...

không nghĩ ngợi nhìu liền liều một

phen..chạy ra mõm đá..

Nhưng chưa được hai bước chân..cô đã thấy một bóng đen của người đàn ông cao lớn toàn thân mặc tây trang màu đen chạy vụt qua mình...tiếp theo sau là hai ba người đàn ông khác cũng tiến về phía trước...

Lúc này Quan Chi Âm đã được một nhân viên trong đoàn cứu được..thật ra mực nước biển phía dưới không quá sâu chỉ đến vai của một người trưởng thành...nhưng vì Quan Chi Âm bị ngã từ trên ghềnh đá xuống nên khiến ai cũng lo lắng và hoảng sợ...

Hai nhân viên trong đoàn đỡ lấy cô..để người đứng trên ghềnh đá kéo cô lên...

Quan Chi Âm chật vật vô cùng...cả người ướt sủng..từng đợt sóng vô tình không ngừng xô tới làm cay xé mắt cô.... Nữa người dưới cô bị người ta đẩy lên... một thân phía trên bị kéo căng, ngay bụng đau nhói, cả thân thể bị kéo căng mà cô không còn sức để gắng gượng.....ngặt nổi sóng biển không ngừng xô đến....khiến sự cứu giúp cũng có chút khó khăn...

-" Tránh ra "

Nhân viên trong đoàn đang nắm tay cố gắng kéo Quan Chi Âm lên...Bất ngờ liền bị một lực rất mạnh đẩy anh ta...ngã ngồi trên ghềnh đá...

Nhưng nhìn vẻ mặt hung tàn lạnh lẽo của người đàn ông trước mắt..người nhân viên đành im lặng tránh qua một bên nhường chỗ....

Nắm lấy bàn tay lạnh ngắt của cô..Tim Âu Trác Vỹ xiết lại...Anh nghĩ nếu bị giờ kéo cô như thế này, chắc chắn bụng cô sẽ bị ma sát vào đá rất đau...lại nhìn hai người phía dưới vì nhiễm lạnh cũng đã đuối sức...

-" Jonl, Bill..."

Hai người vệ sĩ vừa nghe anh kêu tên..liền cởi áo khoác..nhảy xuống biển..giúp sức nâng người Quan Chi Âm lên thật cao...

Quan Chi Âm không thể ngờ trong giờ phút này Âu Trác Vỹ lại xuất hiện..nhìn chân mày anh cau chặt...khuôn mặt không giấu nổi sự lo lắng... mắt Quan Chi Âm bỗng cay xè....

Âu Trác Vỹ..nghiêng người.. lấy hõm đá kế bên làm trụ...anh chòang hai tay Quan Chi Âm lên cổ mình...

-" Ôm anh...cố gắng một chút "

Giọng anh trầm ấm kiên định êm tai hơn cả tiếng sóng...trong lời nói là sự bình tĩnh, trấn an tinh thần cho cô nhưng trong đôi mắt anh không hề bình tĩnh như lời nói...

Một tay anh nâng eo..tay còn lại ôm lấy mông cô...cả khuôn mặt Quan Chi Âm vùi vào cổ anh thở hỗn hển....Dưới sự hỗ trợ của Trình Kha...Âu Trác Vỹ thuận lợi bế cô lên bờ...mà không phải chịu cực hình bị kéo căng hai tay như lúc đầu...Quan Chi Âm nằm sấp trên người anh..cô tham lam áp sát cuộn tròn vào người anh...

Âu Trác Vỹ cởi chiếc áo khoác không còn khô ráo của mình khoác sơ lên người cô...bế bổng cô lên..Khi ánh mắt anh lướt xuống bắp chân trắng mịn xuất hiện dòng máu đỏ...chân mày anh cau lại, ánh mắt còn lạnh hơn gió biển...

-" Chết tiệt...em bị thương rồi "

Quan Chi Âm bị cảm giác lạnh lẽo làm cho tê dại..nên cô không xảm giác được chân mình đang chảy máu..còn với Âu Trác Vỹ thì màu đỏ đó thật chói mắt...Anh gọn gàng bế cô vào trong bờ...

Tiểu Du vừa chạy đến e dè nhìn Âu Trác Vỹ muốn khoác áo bông cho Quan Chi Âm...

nhưng cô thật sự rất sợ khuôn mặt lạnh lùng như muốn giết người của người đàn ông này....

Âu Trác Vỹ cởi chiếc áo khoác trên người Quan Chi Âm....Trình Kha liền bước lên nhận lấy....nháy mắt với Tiểu Du..

Tiểu Du ngô nghê liền hiểu ra nhanh chóng đắp áo bông to xụ lên người Quan Chi Âm..

cảm giác ấm áp...lại được anh ôm trong lòng...Quan Chi Âm vùi cả khuôn mặt vào lòng ngực dày rộng của anh...mệt mỏi nhắm mắt lại....

-" Lấy quần áo cô ấy đưa đây "

Tiểu Du nhíu nhíu mày...muốn nhìn xem Quan Chi Âm như thế nào..nhưng từ người của anh toát ra hơi thở nguy hiểm..ánh mắt màu nâu sắc lạnh...Tiểu Du đành ngậm ngùi chạy đi lấy quần áo và túi xách của Quan Chi Âm....

Bạn đang đọc truyện trên: Webtruyen.com

Danh Sách Chương:

truyện full
Bạn đang đọc truyện trên website WebTruyen.Com

Nhận xét của đọc giả về truyện Đặt Cược Trái Tim

Avatar
Aloha*B18:03 31/03/2020
Truyện nhẹ nhàng ❤️
Avatar
baochau13:08 17/08/2019
Cũng hay

BÌNH LUẬN FACEBOOK