Trang Chủ
Ngôn Tình
Đặt Cược Trái Tim
Buổi Sáng Ấm Áp

Danh Sách Chương:

  • Màu nền:
  • Font chữ:
  • Chiều cao dòng:
  • Kích Cỡ Chữ:
Mặt mày ai đó méo xẹo, đã giúp đỡ còn bị lên án..cô không ngừng bên cạnh lầm bầm thế này thế kia...xem những cây Huân Y Thảo như bảo bối..

-" Anh xới đất lên đi...nếu không cây bị úng đấy..."

Người nào đó muốn im lặng cũng không được...

-" Stop...Những chuyện này anh biết.. "

Quan Chi Âm bĩu môi...lần trước ai còn mạnh tay làm chết mấy cây con của cô..

nhưng mà thôi cô cũng rất tức thời ngậm miệng lại..người đàn ông này rất xấu tính..

Được cái anh luôn sợ cô vất vả..nên luôn sẵn lòng lăn xả vì cô...thôi thì cũng tạm bỏ qua cho anh....

Nở nụ cười hạnh phúc, tủm tỉm quan sát người đàn ông luôn lãnh đạm, cao ngạo hằng ngày nhưng lại vị cô chịu làm những chuyện vặt vãnh này....khiến lòng ai ấm áp không thôi...

Tuy là nói thế nhưng Âu Trác Vỹ liền nhẹ tay, qua một lúc hai người cũng làm xong...

Rửa tay sạch sẽ Quan Chi Âm vui vẻ không thôi, nụ cười luôn hiện trên môi cũng làm lòng ai đó thỏa mãn..

Quan Chi Âm kéo tay Âu Trác Vỹ ngồi xuống chiếc ghế gỗ màu trắng, cô len lén nhìn anh, ánh mắt mang chút dò xét lấy lòng...

Làm sao anh không hiểu ánh mắt đấy chỉ là anh vờ như không quan tâm, gần một năm sống bên cạnh anh cô đã lột bỏ áo giáp bảo hộ cho sự lạnh nhạt mạnh mẽ ngày xưa...

Trước mặt anh cô luôn sống đúng chính mình là cô gái nhỏ luôn được anh bảo hộ trong vòng tay, không phải một siêu mẫu nổi tiếng phải đeo mặt nạ hay những nụ cười không cảm xúc như lúc xưa...như lúc này...Quan Chi Âm mỉm cười liền ôm cổ anh hôn một cái chụt vào làn môi mỏng mang vẻ vô tình kia...ngọt ngào nhẹ giọng...

-" Trác Vỹ...em nghe nói ở Pháp có loài

Huân Y Thảo được ghép giống, hoa nở ra màu trắng rất đẹp...anh có thể giúp anh mua hạt giống được không? "

Nói rồi đôi mắt to tròn long lanh chờ đợi nhìn anh...

Biết ngay là sẽ có chuyện nhờ vả mà, ngặt nổi anh dám nói không à,có chuyện gì của cô mà anh không đáp ứng...Còn hận không thể đem cả thế giới cho cô nữa mả... với lại vẻ mặt này thật sự không nỡ...Âu Trác Vỹ thỏa hiệp nhưng một bụng ấm ức liền cắn nhẹ vào môi cô..

-" Anh chưa trị tội em rời giường trước...còn dám nhờ vả anh... "

Quan Chi Âm sờ môi...cũng không đau lắm nhưng vì mục đích của mình cô cười tươi...

nũng nịu sà vào lòng anh...

-" Xin lỗi...lần sau em sẽ không như vậy nữa..anh đừng giận "

Hừ...xin lỗi cái đầu anh...Quan Chi Âm mắng thầm trong lòng, ngoài mặt thì tươi cười rạng rỡ...

-" Được....với một điều kiện"

Người này đúng là chẳng bao giờ chịu thiệt thòi bao giờ...

Môi phụng phịu..

-" Phải thế à...điều kiện gì?"

Ôn nhu vuốt ve làn da mịn màng không một chút phấn son trên khuôn mặt xinh đẹp của cô...

-" Cuối tháng này..có buổi tiệc từ thiện..anh muốn em đi cùng anh..."

Thế mà điều kiện sao? Không phải anh chỉ cần nói cô sẽ đáp ứng à...Nhưng đây là lần đầu tiên hai người sánh bước công khai hẳn hoi...

Quan Chi Âm đăm chiêu nhìn anh...Âu Trác Vỹ nhạy cảm phát hiện ánh mắt của cô mang chút sầu não...Anh ôm cô để lên đùi..bao trọn vòng tay ôm chặt lấy thân thể mềm mại không xương...

-" Sao im lặng..?"

Quan Chi Âm thở dài cô lại tham lam nữa rồi..không biết từ bao giờ cô rất coi trọng vị trí của chính mình trong lòng anh,tuy bây giờ tình cảm hai người rất tốt, nếu không suy nghĩ lí do bắt đầu thì lòng cô sẽ dễ chịu hơn...

Đang suy nghĩ miên mang, lại nghe Âu Trác Vỹ cất giọng..

-" Em không đi...để anh tìm người khác..."

Quan Chi Âm không thể tin ngẩng mặt nhìn anh...cảm xúc là điều không thể nào kiểm soát, mắt giận trừng anh, môi hồng mím nhẹ...có điều ai đó không sợ chết..ung dung nói tiếp..

-" Em biết bên cạnh anh mà, phụ nữ không thiếu, để tìm một người xuất hiện cùng chỉ là chuyện nhỏ "

Không thể chịu đựng được cảm giác bị xem thường, Quan Chi Âm liền vùng ra khỏi người anh..phì phò tức giận..ngặt nổi vòng tay anh quá rắn chắc thế nào cũng không chịu buông...mắt nâu thích thú nhìn cô nổi giận...

Anh cố tình chọc giận cô mà..tên đàn ông xấu xa..

-" Buông ra...Được...vậy cứ để người phụ nữ khác sánh bước cùng Âu chủ tịch...em biết thân phận của mình...em muốn lên lầu nghỉ..buông ra.."

Cổ họng Âu Trác Vỹ phát ra tiếng cười trầm thấp...nhéo mũi cô..

-" Chi Âm của anh đang ghen "

Ghen...ừ thì ghen...về thân phận thì cô không có quyền nhưng men chua trong bụng âm ĩ làm sao kiềm chế được đây...

Cô nhếch môi nở nụ cười có phần chua chát...

-" Em lấy quyền gì được ghen...là tình nhân bị bao nuôi sao...?"

Âu Trác Vỹ không cười nữa..im lặng nhìn cô, nhìn vẻ mặt tủi hờn của cô gái của anh...

Một chút thở dài..thương xót...

-" Là gì cũng được...nhưng em có quyền đấy....Chi Âm...em yêu anh rồi đúng không?"

Có có quyền được ghen sao? Mới vừa chua xót giờ lại ngọt ngào khó tả...Nhưng người đàn ông này lại cố tình bắt ép cô mà...Có điều từ xưa giờ Quan Chi Âm thuộc loại người luôn nhìn vào sự thật không bao giờ trốn tránh...

-" Yêu là điều cấm kị trong sự giao dịch của mối quan hệ phức tạp giữa chúng ta..Nhưng hình như em đã phạm phải điều cấm kị đó rồi...."

Giọng cô càng nhỏ ỉu xìu..đầu cũng gục xuống nhưng nụ cười Âu Trác Vỹ lại đậm hơn..anh ôm mặt cô lên..mút vào môi cô..thì thào..

-" Ừ em là tội phạm đấy biết không? Đã vượt phải cấm kị còn trộm lấy tim người khác..

phải phạt em thế nào hả Chi Âm "

Quan Chi Âm hoảng hồn vì câu nói của anh " trộm lấy tim " ý anh nói anh cũng, cũng yêu cô sao...

Cô mím môi...ánh mắt long lanh nhìn anh...nhưng lại không dám hỏi lại, hay đi vào trọng tâm chỉ một câu đơn giản đã khiến cô thỏa mãn..bàn tay bé nhỏ vẽ loạn trên ngực anh...nở nụ cười quyến rũ chết người

-" Thế Chủ tịch Âu...muốn trừng phạt người ta như thế nào...??"

Nhìn thần sắc quyến rũ, mang vẻ ngây thơ của cô, Âu Trác vỹ cũng cười đầy tà mị, háo sắc luồn bàn tay vào trong cổ áo..bóp nhẹ đỉnh đồi mềm mại..khiến Quan Chi Âm hét lớn...

-" Thế này nhỉ...hay là thế này..."

Anh há miệng ngậm lấy ngực cô, day nhẹ bên ngoài lớp áo...

Khuôn mặt Quan Chi Âm đỏ ửng...

-" Đừng..như vậy mà..á..haha...nhột...nhột.."

Anh vùi mặt vào ngực cô rồi trườn lên cổ cô hôn hít.. còn xấu xa cuộn bàn tay canh ngay eo cô, điểm nhạy cảm để cù lét..

Quan Chi Âm ngả người về sau...cuộn lại một cục trong lòng anh..cười khanh khách, cười đến mức chảy cả nước mắt...

Chuyện này thuờng xuyên xảy ra..một lần anh phát hiện cô rất sợ nhột thế là lấy làm niềm vui của chính mình...làm trò điêu khiển để bắt nạt cô...

Nhìn vẻ mặt ửng hồng, tiếng cười khanh khách như tiếng chuông bạc vang vọng trong phòng kính..Âu Trác Vỹ chỉ hận không thể đem cô hòa nhập vào bản thân mình...

Giữa vườn hoa màu tím thơ mộng của Huân Y thảo...đôi trai gái ôm nhau đùa giỡn đến vui vẻ...Một khung cảnh buổi sáng ấm áp lan tỏa cả lòng người...

Chúc cả nhà cuối tuần vui vẻ...hẹn tuần sau nữa nhé❤

Bạn đang đọc truyện trên: Webtruyen.com

Danh Sách Chương:

truyện full
Bạn đang đọc truyện trên website WebTruyen.Com

Nhận xét của đọc giả về truyện Đặt Cược Trái Tim

Avatar
Aloha*B18:03 31/03/2020
Truyện nhẹ nhàng ❤️
Avatar
baochau13:08 17/08/2019
Cũng hay

BÌNH LUẬN FACEBOOK