Đạo Lữ Nói Hắn Muốn Thoái Hôn!

Chương 53: Tuyết Mai Phong

Nguyệt Lí Đăng

15/09/2020

Editor: Miri

- ---------------

Thấy tông chủ lên tiếng, tất nhiên không ai dám cãi. Chỉ có Lý Ngâm Phong hơi sững người trong thoáng chốc, âm thầm cắn răng.

Hội bàn về thế cục Tu Chân giới? Hắn ở trong cung dù cho được sủng ái, nhưng ở trong triều vẫn luôn không đủ uy vọng, nên không quyết định được thứ gì, cũng nhúng tay rất ít vào chính sự. Nếu muốn nói đến phương diện này, chỉ sợ hắn không dễ nói được câu nào.

Nếu có thể mượn cớ này để ở riêng với Lâm tông chủ thì cũng không tồi. Nhưng trớ trêu là Lâm tông chủ lại kêu Lý Trú Miên đi cùng...Lý Ngâm Phong nghe thấy cái tên này, trong lòng liền bực bội.

Lý Ngâm Phong hơi cáu giận nhìn thoáng qua Lý Trú Miên, lại phát hiện đối phương đã cất bước nhanh chạy tới cạnh Lâm tông chủ, không thèm liếc hắn một cái.

Lý Ngâm Phong không biết Lý Trú Miên lúc này đã tâm thần không yên, cũng không phải là cố ý xem nhẹ hắn, nên hoàn toàn bị chọc giận, nghĩ thầm ta là hoàng tử ngươi là thế tử, làm gì có đạo lý ngươi xem ta không ra gì?

Nhưng nghĩ đến Lý Trú Miên có tu vi Hóa Thần, một câu hắn cũng không dám nói, chỉ có thể treo nụ cười cứng đờ, cũng nhanh chân đi về trước, cười nói với Lâm Tầm Chu: "Đi phòng nghị sự nói chuyện cũng tốt, đều để Lâm tông chủ quyết định."

Lâm Tầm Chu gật gật đầu, nhìn thoáng qua Nhất Xuyên Vũ.

Nhất Xuyên Vũ lập tức hiểu ý, đi lên trước nói: "Ta dẫn đường."

Đi ra chính điện, Lý Ngâm Phong vừa cố gắng duy trì vẻ mặt ôn hòa, vừa lặng lẽ quan sát vẻ mặt Lâm Tầm Chu và Lý Trú Miên. Hắn phát hiện không khí giữa hai người cứ kỳ lạ thế nào, thoáng suy tư, nhịn không được mà lộ ra một nụ cười thật.

Ai cũng bảo Lâm Tầm Chu và Lý Trú Miên có quan hệ không tốt, quả thực như thế, tới chung một nơi còn phải miễn cưỡng như vậy! Ha, dù sao cũng là đạo lữ chưa cưới phản bội trước kia, hai người không thuận mắt nhau cũng bình thường...Có Lý Trú Miên ở bên cạnh làm nền, nếu hắn có cơ hội thể hiện để lại ấn tượng tốt, Lâm tông chủ nhất định có thể có hảo cảm nhiều hơn với hắn.

Nghĩ như vậy, Lý Ngâm Phong cười cười mở miệng nói với Lý Trú Miên: "Gặp được đường huynh ở Minh Tông, thật khiến cho ta vui sướng không thôi. Không biết vị Lý thị vệ đường huynh luôn hướng về kia, gần đây thế nào rồi?"

Lý Ngâm Phong tính toán rõ ràng trong lòng, Lý Trú Miên tới Minh Tông từ hôn vì Lý Tam Thất, dù cho Lâm tông rộng lượng đi nữa thì cũng sẽ có chút canh cánh trong lòng. Nhắc việc này trước mặt hai người, Lý Ngâm Phong cố ý muốn làm.

Lý Trú Miên vốn đang lơ đãng mà đi bên cạnh Lâm Tầm Chu bên cạnh, chỉ dám trộm xem y vài lần, bỗng nhiên nghe mấy lời này của Lý Ngâm Phong, vẻ mặt sầu đi thấy rõ. Hắn nghĩ thầm đúng là không lấp liếm được việc này, vừa nãy là Lâm Châu hói hắn chuyện đó, bây giờ lại tới đường đệ nhà mình tới thọc hắn một đao!

Lý Trú Miên trộm nhìn thoáng qua Lâm Tầm Chu, phát hiện vẻ mặt đối phương bất biến, cũng không biết rốt cuộc y đang suy nghĩ cái gì, đành phải gượng cười nói: "Vừa nãy, Lâm tông chủ cũng nhắc tới việc này. Chỉ là huynh và Lý Tam Thất cũng không phải là như thế gian đồn đãi như vậy, uầy, việc này một lời khó nói hết, nói ra thì rất dài..."

"Khụ." Lâm Tầm Chu bỗng nhiên che miệng, ho nhẹ một tiếng.

Trong lòng Lý Trú Miên nhảy dựng, lập tức hơi hơi quay đầu, lặng lẽ quan sát nét mặt Lâm Tầm Chu, thấy khóe miệng đối phương nhẹ nhàng cong một chút, hình như vừa mới cười.

Lâm Châu cười! Ui, tức là y không tức đến thế....Lý Trú Miên hứng khởi, cảm xúc lập tức tốt hơn ba phần, quay đầu lại nhìn thoáng qua Lý Ngâm Phong một cách đầy khen ngợi. Nếu chỉ có hắn đi cùng Lâm Tầm Chu, hắn thật đúng là không biết nên mở miệng thế nào, bây giờ có tiểu đường đệ xen vào nói, Lý Trú Miên cảm giác không khí giữa hắn và Lâm Châu cũng hòa hoãn hơn rất nhiều.

Lý Ngâm Phong bị hắn nhìn đến mức ngẩn người, không hiểu ánh mắt này của đường huynh là gì, nhưng tự nhiên cảm thấy có chút khó chịu, giống như mình vừa làm sai cái gì ấy.

Sau chính điện của chủ phong là thiên điện, trong đó có một sân thượng nguy nga phong nhã thường dùng làm nơi nghị sự. Nhất Xuyên Vũ đưa mấy người tới đứng chờ trước ở sân thượng, nghĩ nghĩ, bỗng nhiên nói: "Tông chủ, nếu muốn thương nghị đại sự, có cần mời đại trưởng lão đến không?"

Đại trưởng lão? Lòng Lý Trú Miên tràn đầy niềm vui "Lâm Châu không giận ta", nghe thấy cái xưng hô này, bỗng nhiên giật mình.

Hắn siết tay áo theo bản năng —— ở trong tay áo to rộng của triều phục, cất giấu một thanh đoản kiếm. Đoản kiếm này là khi hắn rời đi vương phủ cố ý mang theo, là chế tạo từ hàn ngọc Cửu U, có rất ít khí tức nên rất khó bị người khác phát hiện, là bảo bối cực kỳ khó có, thích hợp dùng để tùy ý ám sát.

Đầu ngón tay Lý Trú Miên chạm vào chuôi đoản kiếm, cứ như bị bị bỏng mà đột nhiên rụt về.

...Cảm xúc của hắn vừa mới dao động quá nhiều, nhất thời quên mất rằng lần này hắn tới, còn có một việc phải làm.

Giết người.

Sắc mặt Lý Trú Miên tái nhợt.

Lâm Tầm Chu đang bị lời Nhất Xuyên Vũ hấp dẫn lực chú ý, không nhận ra sắc mặt Lý Trú Miên thay đổi, nhíu mày nói: "Đại trưởng lão? Ừ...mời hắn tới cũng được."

Nhất Xuyên Vũ mỉm cười gật đầu, nhìn Lâm Tầm Chu một cái, xoay người rời đi.

"Đại trưởng lão cũng tới?"

Lâm Tầm Chu nghe bên tai truyền đến tiếng hơi vui sướng của Lý Ngâm Phong, hơi hơi quay đầu, nhướng mày nói: "Điện hạ biết đại trưởng lão Minh Tông ư?"

Khóe miệng Lý Ngâm Phong vốn đang mang cười bỗng cứng đờ, thoáng chốc lại khôi phục vẻ mặt như thường: "Đại trưởng lão ở Tu Chân giới đức cao vọng trọng, vãn bối vẫn luôn vô cùng khâm phục. Lúc ở ngoài sơn môn Minh Tông khi nãy, vãn bối may mắn được gặp đại trưởng lão, giờ lại nghe lão nhân gia sẽ tới, không kiềm được xúc động."

Lâm Tầm Chu gật đầu một cái, tự nhủ phải để tâm đến quan hệ Lý Ngâm Phong và đại trưởng lão hơn.

Lúc Lý Ngâm Phong đột nhiên tới Minh Tông, quản sự không biết nên xử lý thế nào, vẫn là đại trưởng lão đi ngang qua, mới có thể làm chủ cho người tiến vào. Vậy nên điều này trùng khớp với lời "Lúc ở ngoài sơn môn Minh Tông gặp đại trưởng lão một lần" của Lý Ngâm Phong...Chỉ là, Lý Ngâm Phong vừa đến Minh Tông, đại trưởng lão trùng hợp đi ngang qua, trong lòng Lâm Tầm Chu cứ cảm thấy có chút quá mức trùng hợp.

Có lẽ là vì gần đây mình hoài nghi đại trưởng lão nên dễ dàng nghĩ quá nhiều tới chuyện liên quan đến lão...vẻ mặt Lâm Tầm Chu vẫn bằng phẳng, nhấc chân đi vào lầu các.

Lý Ngâm Phong thấy Lâm Tầm Chu hình như cũng chưa nghi ngờ, nhẹ nhàng thở ra. Hắn cười nhìn về phía Lý Trú Miên, cất cao giọng nói: "Sao đường huynh còn đứng đây?"

Sắc mặt Lý Trú Miên không tốt lắm, miễn cưỡng cười cười, đi về phía trước. Hắn vừa đi vừa nhìn Lâm Tầm Chu, tâm tình lại trầm xuống.

Trước khi hắn tới Minh Tông, làm ra quyết định "Giết người mưu phản" kia, hắn cũng đã sẵn sàng tinh thần đối đầu với Minh Tông, vậy nên đã chuẩn bị tàn nhẫn. Hắn cũng nghĩ tới chuyện nếu Lâm Châu cũng đối đầu với hắn thì nên làm gì...Hắn vốn tưởng rằng hắn có thể lặng lẽ nhận lấy kết quả này, nhưng giờ này khắc này, hắn phát hiện tim mình lại đau lên.

Lý Trú Miên nhịn không được nhắm mắt.

Muốn giết người ở Minh Tông cũng rất khó, giết một Hóa Thần trước mặt Lâm tông chủ còn khó hơn, nhưng nếu chỉ thế, Lý Trú Miên cũng không sợ. Hắn luôn luôn tàn nhẫn với bản thân, từ lúc đi vào Minh Tông đã không nghĩ tới chuyện toàn vẹn rời đi, đã sớm chuẩn bị đón nhận một thân tàn phế, nhưng hắn vẫn nghĩa vô phản cố như cũ.

Nhưng mà...hắn không ngờ rằng hắn sẽ phải đứng trước mặt Lâm Châu, làm chuyện như vậy...

Hắn muốn giết đại trưởng lão Minh Tông, Lâm Tầm Chu làm tông chủ Minh Tông, sao có thể không ngăn cản hắn? Đến lúc đó hai người rút kiếm đánh nhau...Lý Trú Miên chỉ mới nghĩ về ánh mắt thất vọng của Lâm Tầm Chu, nghĩ đến cảnh y xuất kiếm, liền cảm thấy máu ngừng chảy trong người, không cử động nổi.

Lúc ở Lăng Thành, Lâm Châu chỉ kiếm bảo hộ hắn, chưa bao giờ chỉ vào hắn...

Lý Trú Miên mở mắt ra, bỗng nhiên cúi người, che miệng lại, ho khan liên tục. Hắn cảm thấy mình ho tới mức sắp chảy nước mắt, khoang miệng toàn là mùi máu tươi.

"Đường huynh làm sao vậy?", Lý Ngâm Phong ra vẻ kinh ngạc lên tiếng, mang theo lo lắng giả vờ, "Thân mình huynh không khỏe sao?"

Lý Ngâm Phong nghĩ thầm chắc Lý Trú Miên lại tái phát vết thương cũ, có chút vui sướng khi người gặp họa, ỷ vào Lý Trú Miên nhìn không thấy mình, khóe miệng nhẹ nhàng cong một chút.

Lý Trú Miên đang muốn nói ta không sao, nhưng mà lo lắng quá độ, giọng nói lại bị khàn, nói không nên lời. Đang lúc khổ sở, bỗng nhiên tay che miệng bị người khác kéo ra.

Lý Trú Miên ngơ ngẩn ngẩng đầu, còn chưa thấy rõ ràng là ai, trong miệng đã bị người khác nhét một viên tròn vo.

Đan dược? Linh Phách đan? Lý Trú Miên ngơ ngác mà nhìn người trước mặt, quên mất phải rụt về cổ tay bị đối phương bắt lấy, chỉ lẩm bẩm nói: "Lâm...Lâm tông chủ."

Sắc mặt Lâm Tầm Chu không tốt chút nào.

"Nếu thân thể không khoẻ, tại sao Lý thế tử không nói?", Lâm Tầm Chu âm thầm cắn răng, nghĩ thầm tên ngốc này, chẳng lẽ nãy giờ khó chịu nhưng vẫn luôn nhịn sao?

Lâm Tầm Chu hơi dùng sức nắm lấy cổ tay Lý Trú Miên, trong lòng bực bội, còn bực hơn cả khi biết được Lý Trú Miên giấu giếm danh tính của hắn.

Lý Trú Miên không dám phản bác, ấp úng nói không ra lời.

Lý Ngâm Phong đứng bên cạnh chớp chớp mắt, nhịn không được mà trào phúng nói: "Đúng vậy đường huynh, nếu huynh không thoải mái, sao không nói một tiếng nào. Nếu xảy ra chuyện ở Minh Tông, Lâm tông chủ cũng sẽ phiền não..."

"Được rồi." Lâm Tầm Chu bỗng nhiên lạnh lùng ngắt lời hắn, "Nếu thân thể thế tử không khoẻ, dời chuyện nghị sự lại, ngày khác nói tiếp."

Lý Ngâm Phong ngẩn ngơ: "...Ơ?"

Lâm Tầm Chu không để ý đến hắn, trực tiếp truyền âm cho Nhất Xuyên Vũ: "Bên này có chút ngoài ý muốn, ngươi không cần đi thỉnh đại trưởng lão nữa, về đây an bài cho điện hạ nghỉ ngơi, ta mang Lý thế tử đi chữa thương."

Nhất Xuyên Vũ đi được nửa đường, đột nhiên nghe truyền âm, sợ ngây người: "Mang Lý thế tử chữa thương? Ngươi sẽ không đi đánh hắn đấy chứ?", chẳng lẽ mình vừa mới đi trong chốc lát, hai tình địch Lâm Tầm Chu và Lý Trú Miên lập tức động thủ tại chỗ? Rõ ràng lúc vừa mới đi còn yên lành mà!

"...Không cần nghĩ linh tinh," Lâm Tầm Chu cạn lời, cũng không có thời gian nói tỉ mỉ, "Đưa chút linh dược bổ máu, dưỡng thân lại đây, đưa thẳng đến Mai Phong là được."

"Mai Phong? Từ từ, Lâm Tầm Chu ngươi...Ê!"

Lâm Tầm Chu trực tiếp kết thúc truyền âm, nhìn về phía Lý Trú Miên: "Giờ thế nào rồi?"

Lý Trú Miên nghe đại trưởng lão sẽ không lại đây, nghĩ đến mình tạm thời không cần phải phân vân chọn lực nữa, trong lòng thả lỏng, nhỏ giọng nói: "Ta không sao."

Sắc mặt tái nhợt thành như vậy, còn không sao? Lâm Tầm Chu "Thế à" một tiếng, quay đầu nói với Lý Ngâm Phong: "Điện hạ chờ đây một lát, sẽ có người tới sắp xếp chỗ nghỉ ngơi cho ngài, còn thỉnh ngài lượng thứ."

Nói xong, Lâm Tầm Chu lập tức kéo Lý Trú Miên đi về trước.

Lý Ngâm Phong mờ mịt mà "khoan" một tiếng, theo bản năng đi hai bước về trước đuổi theo, trước mắt bỗng nhiên cuốn lên một trận bão tuyết. Bão tuyết tan, bóng người phía trước cũng không còn.

Lý Ngâm Phong ngơ ngác đứng tại chỗ, sau một lúc lâu thì hung hăng giậm chân, sắc mặt vô cùng khó coi.

...Lý Trú Miên khinh thường hắn, nhưng hóa ra Minh Tông cũng không xem hắn ra gì! Nói ném hắn thì lập tức ném hắn tại chỗ? Lý Ngâm Phong nghiến răng nghiến lợi, tức giận đến sắp hộc máu.

*****

Lý Trú Miên thấy hoa mắt, sau đó lại nhận ra mình đã ở trong một tiểu viện có cảnh sắc lịch sự tao nhã. Trong viện lót đầy tuyết mịn, ở góc có vài cây hoa mai, đứng giữa tuyết trắng lại trông giống như ngọn lửa tí tách.

Lý Trú Miên giật mình nói: "Nơi này là......"

"Chỗ ở của ta." Lâm Tầm Chu vẫn nắm tay hắn không buông, đẩy cửa ra kéo Lý Trú Miên đi vào. Lý Trú Miên đi thẳng theo Lâm Tầm Chu vào phòng, lúc này mới phản ứng lại.

Sắc mặt Lý Trú Miên bỗng nhiên đỏ bừng: "Ngươi, chỗ ở của ngươi?"

Lâm Tầm Chu nhìn hắn một cái, nghĩ thầm có phải hắn choáng váng rồi không? Lặp lại một lần: "Nơi này là chỗ ở của ta, chung quanh có trận pháp, rất an toàn."

Trang trí trong phòng không xa hoa, nhưng tinh xảo điển nhã, có một sự xinh đẹp khác. Trong phòng có tiểu bếp lò đang nhóm lửa, tản ra ấm áp nhè nhẹ, ấm áp mà an tĩnh, hoàn toàn đối lập với gió tuyết ngoài cửa sổ.

Lý Trú Miên nhìn mọi thứ xung quanh, nửa ngày không nói được câu nào, vất vả lắm mới đỏ mặt nói: "Sao lại đột nhiên tới chỗ ở của ngươi, vị đường đệ của ta một mình ở lại nơi đó..."

"Tiểu hoàng tử? Sai Nhất Xuyên Vũ sắp xếp cho hắn là được," Lâm Tầm Chu nhíu mày, "Ta nhìn hắn không lọt mắt."

Lý Trú Miên "Hả?" một tiếng.

Lâm Tầm Chu hơi bực: "Hoàng tộc các ngươi, có phải đều sẽ quái gở như vậy? Vừa rồi lúc thương thế ngươi phát tác, trái lại hắn còn vui sướng khi người gặp họa."

Lâm Tầm Chu luôn bao dung với người khác, lúc vị tiểu hoàng tử kia tuyên bố ngưỡng mộ y ở trước mặt mọi người tại đại điện, tuy trong lòng Lâm Tầm Chu không vui, nhưng vẫn nghĩ đến thể diện đối phương, vô cùng khách khí với hắn. Nhưng lúc Lý Ngâm Phong kia vui sướng khi người gặp họa, cười nói lời ẩn ý châm chọc, lại làm Lâm Tầm Chu nổi giận.

Lý Trú Miên mê mang: "...Có sao?"

Lâm Tầm Chu bực tới mức đẩy Lý Trú Miên lên giường: "Đúng đúng đúng, không có, dù sao ngươi vẫn là người tới để làm mai cho người ta mà —— bây giờ ta đã tin ngươi đúng là đồ ngốc, đừng nói chuyện với ta, ta còn đang giận đây."

Lý Trú Miên ngã vào trên giường, ngơ ngác chưa kịp phản ứng lại, Lâm Tầm Chu ném chăn lên người hắn.

"Ăn Linh Phách đan sẽ buồn ngủ," Lâm Tầm Chu lạnh mặt nói, "Muốn nói gì thì chờ ngươi tỉnh lại rồi giải thích, ta chờ nghe đây, Lý thế tử!", là Lý ngốc tử mới đúng.

"...Ừm." Lý Trú Miên theo bản năng ôm chăn cọ cọ, bỗng nhiên nhận ra đây là giường Lâm Châu, chăn Lâm Châu, bốn phía đều là mùi của Lâm Châu.

......!!

Lo lắng đại trưởng lão tiểu đường đệ gì nữa! Một khắc trước khi ngủ, Lý Trú Miên cảm thấy tim mình đập tới mức sắp nổ tung, mặt nóng bừng tới mức hắn cũng không dám đoán đã đỏ tới cỡ nào.

Bạn đang đọc truyện trên: Webtruyen.com

Nhận xét của độc giả về truyện Đạo Lữ Nói Hắn Muốn Thoái Hôn!

Số ký tự: 0

    Bình luận Facebook