Đạo Lữ Nói Hắn Muốn Thoái Hôn!

Chương 30: Thành tình địch

Nguyệt Lí Đăng

15/09/2020

Editor: Miri

- -------------

Nhất thời, tâm tình Lâm Tầm Chu trở nên khó có thể miêu tả, ánh mắt dại ra, sau một lúc lâu cũng không nói nổi câu nào.

Nhất Xuyên Vũ còn lải nhải bên tai: "Lâm Tầm Chu ngươi sao không nói gì? Ngươi nói coi, cái tên Lâm Châu này rốt cuộc là ai, còn giả trang thành đệ tử Thần Cung chúng ta. Ta nhất định phải truy xét kỹ càng, loại chuyện này cần phải nghiêm trị! Đúng rồi, Tầm Chu ngươi không biết đâu, lúc ta nói Thần Cung không có ai tên Lâm Châu, vẻ mặt Lý thế tử trở nên phức tạp thế nào......"

Lâm Tầm Chu trầm mặc: "......"

Vẻ mặt của y bây giờ cũng phức tạp không kém.

"À, còn có, Lý thế tử nói đệ tử Thần Cung Lâm Châu này còn có cả lệnh bài Thần Cung." Nhất Xuyên Vũ không nhận ra được cảm xúc biến chuyển của Lâm Tầm Chu, lại nhớ tới một chuyện khác.

Hắn như suy tư gì mà nói: "Cái này thì có hơi lạ, lệnh bài Thần Cung không dễ mô phỏng. Bây giờ ta thật sự muốn biết là kẻ nào to gan lớn mật, dám dựa vào danh nghĩa Thần Cung chúng ta để giả danh lừa bịp bên ngoài..."

"......"

Lâm Tầm Chu rốt cuộc vươn tay, che che mặt, yếu ớt mở miệng: "Nhất Xuyên Vũ."

Nhất Xuyên Vũ còn đang hứng thú bừng bừng lải nhải, bỗng nhiên bị ngắt lời thì nghi hoặc hỏi: "Gì?"

Lâm Tầm Chu hít sâu một hơi: "Không, không cần điều tra Lâm Châu......"

Nhất Xuyên Vũ sửng sốt, bất mãn phản bác: "Sao có thể không tra! Há có thể mặc kệ kẻ vô danh vô phận tùy tiện mượn thân phận đệ tử Thần Cung, hủy hoại danh dự Minh Tông? Ta nhất định sẽ......"

Mặt Lâm Tầm Chu chẳng hiện vui buồn, lạnh nhạt ngắt lời hắn: "Bởi vì Lâm Châu chính là ta."

"...Truy tra......" tiếng Nhất Xuyên Vũ đột nhiên im bặt.

"......"

"......"

Không khí nhất thời im phăng phắc, Lâm Tầm Chu không nói lời nào, Nhất Xuyên Vũ cũng không lên tiếng. Khi đến đêm khuya, mọi âm thanh đều ngừng, cứ như toàn bộ thế gian tại một khắc này đều lâm vào an tĩnh quỷ dị.

Sau một lúc lâu, Lâm Tầm Chu mới ở trên giường trở mình, ra tiếng đánh vỡ yên tĩnh đó: "Nhất Xuyên, ngươi còn ổn không?"

Lại qua một hồi lâu, thanh âm run rẩy của Nhất Xuyên Vũ mới yếu ớt truyền tới: "Ta còn ổn, ta không sao, mới nãy không cẩn thận ngã xuống ghế."

"Cẩn thận một chút." Lâm Tầm Chu tận tình chăm sóc nói.

Nhất Xuyên Vũ run giọng nói: "Lâm Tầm Chu, ngươi lặp lại lời ngươi vừa nói cho ta nghe?"

Lâm Tầm Chu từng câu từng chữ mà lặp lại một lần: "Ta chính là Lâm Châu."

"......" Nhất Xuyên Vũ rốt cuộc xác nhận mình không nghe lầm, tự mình lẩm bẩm, "Thế gian này điên rồi."

Trong vòng một đêm ngắn ngủi, hắn đã hai lần bị đánh bùm bụp vào niềm tin lẽ sống.

Nhất Xuyên Vũ bình phục tâm tình lại một chút, mới có thể không tin nổi mà tiếp tục hỏi: "Ngươi khi nào mọc ra thêm một cái tên Lâm Châu?"

"Mới đây." ngữ khí Lâm Tầm Chu không hề gợn sóng, "Lần này lúc ta rời đi tông môn, không phải ngươi còn dặn dò bảo ta lấy thân phận đệ tử Thần Cung có thực lực Kim Đan để hành tẩu giang hồ sao? Lệnh bài Thần Cung vẫn là ngươi cho ta, ta chỉ là tùy tiện tự nghĩ cho mình một cái tên giả thôi."

"...... Cho nên ngươi trách tội lên ta?" Nhất Xuyên Vũ uể oải mắng, "Khỉ gió, ngươi cũng không thèm nói ta một tiếng! Ngươi phải nói sớm chứ, nói sớm thì chuyện cũng không rối mù thế này."

Lâm Tầm Chu thở dài: "Ta cũng có đoán được chuyện này đâu, ai có thể ngờ Lý thế tử đột nhiên hỏi thăm chuyện này? Một cái tên giả mà thôi, lại không phải đại sự, nên không nói cho ngươi."

Nhất Xuyên Vũ cũng thở dài theo, có chút phát sầu: "Vậy tiêu rồi, hiện tại ngươi đã bị ta nói thành một kẻ lừa đảo giả danh đệ tử Thần Cung trong tai Lý thế tử, giờ biết sửa thế nào?"

Lâm Tầm Chu nghĩ nghĩ, nhíu mày nói: "Mà cũng lạ, sao Lý thế tử lại muốn hỏi thăm Lâm Châu? Ta chỉ dùng qua tên này ở Lăng Thành gần đây, lại không có gặp qua hắn, sao hắn biết được?"

Nhất Xuyên Vũ cũng cảm thấy có chút kỳ quái, suy tư nói: "Có khi nào hắn nghe ở đâu khác hay không? Gần đây ngươi dùng tên này khi nói chuyện với ai, làm gì?"

Lâm Tầm Chu hồi ức một chút: "Cũng không có làm gì...A, gần đây vừa kết một bằng hữu."

Nhất Xuyên Vũ nghĩ nghĩ: "Cũng không có gì đặc biệt."

Lâm Tầm Chu bổ sung: "Bằng hữu này tên Lý Tam Thất."

"......"

Lại im phăng phắc.

Lâm Tầm Chu quan tâm hỏi: "Mới té ghế nữa hả?"

Ước chừng lặng im một hồi lâu, Nhất Xuyên Vũ mới một lần nữa đáp lời, cắn răng nói: "Không có, ta vẫn khỏe như trâu, không còn chuyện gì có thể khiến ta hốt hoảng nữa —— Lý Tam Thất, là Lý Tam Thất ta đang nghĩ?"

Lâm Tầm Chu khẳng định, trả lời: "Đúng vậy, chính là tiểu tình nhân, chân ái trong lời đồn của Lý thế tử."

Nhất Xuyên Vũ hít hà một hơi: "Ngươi không đánh kẻ kia một trận, còn cùng hắn kết bằng hữu?"

"Ta cảm thấy người đó còn khá tốt ấy chứ," Lâm Tầm Chu biện giải, "Ở chung với hắn rất thoải mái."

"Ngươi còn nói đỡ cho hắn?" Nhất Xuyên Vũ không thể tin nổi, "Giờ ta lại muốn ngay lập tức gặp mặt cái vị Lý Tam Thất trong truyền thuyết này rốt cuộc là yêu tinh họa quốc ương dân gì, câu dẫn các ngươi như ma quỷ."

"......" Lâm Tầm Chu quyết định đưa cuộc nói chuyện trở lại quỹ đạo, "Cho nên, cái tên Lâm Châu này, có thể nào là Lý thế tử nghe từ Lý Tam Thất?"

Nhất Xuyên Vũ nghĩ nghĩ: "Hẳn là như vậy."

Lâm Tầm Chu lại nghi hoặc nói: "Nhưng dù Lý thế tử nghe tên ta, cũng không đến mức coi trọng như vậy đi?" Một tên đệ tử Kim Đan tôm tép, lại không có làm chuyện gì khiến người khác chú ý, đáng để cho Lý thế tử phản ứng lớn như vậy? Cảm thấy chuyện này cứ có chỗ nào không đúng, Lâm Tầm Chu nhíu mày.

Nhất Xuyên Vũ nghe vậy thì trầm tư một phen, sau một lúc lâu bỗng nhiên nói: "Ta hiểu rồi."

Lâm Tầm Chu ngẩn ra: "Ngươi hiểu cái gì?"

"Ta biết vì cái gì Lý thế tử muốn hỏi thăm tin tức của ngươi," Nhất Xuyên Vũ chắc chắn nói, "Ngươi gần đây có phải rất thân thiết với Lý Tam Thất?"

Lâm Tầm Chu mờ mịt: "Đúng vậy."

Nhất Xuyên Vũ vỗ đùi: "Vậy còn thắc mắc gì nữa! Ngươi ngẫm lại coi Lý thế tử và Lý Tam Thất quan hệ thế nào? Đó là quan hệ ái nhân, chân ái của nhau! Bây giờ tự nhiên bên cạnh ái nhân mọc ra thêm ngươi, các ngươi còn thân thiết đến vậy, Lý thế tử không để ý ngươi mới là lạ —— ngươi ngẫm nghĩ lại xem, nghĩ cho kỹ vào, có phải là đạo lý này không?"

......Vừa nói ra vậy xong, ngẫm lại liền thấy vô cùng có đạo lý! Lâm Tầm Chu sửng sốt trong chốc lát, lại nhớ tới có chỗ không đúng: "Có chuyện này, ta nói ra chắc ngươi không tin đâu, kỳ thật Lý Tam Thất không thích Lý thế tử, bọn họ không phải là quan hệ đạo lữ."

Nhất Xuyên Vũ hừ lạnh: "Lời này là Lý Tam Thất nói với ngươi? Ta nói cho ngươi, miệng nam nhân gạt người gạt quỷ, nam nhân có gia thất đều sẽ dám tự xưng mình chưa có hôn phối bên ngoài...Thôi, không nói cái này."

Nhất Xuyên Vũ hừ một tiếng, tiếp tục phân tích: "Dù cho Lý Tam Thất thật sự không thích Lý thế tử, vậy Lý thế tử tóm lại vẫn là thích Lý Tam Thất đi, như vậy chẳng phải Lý thế tử đang là đơn phương yêu trong đau khổ? Người trong lòng vẫn chưa thể theo đuổi được, đột nhiên lại thân cận với ngươi, chẳng phải hắn sẽ không cam lòng? Hỏi thăm tin tức của ngươi cũng là bình thường, dù sao cũng là tình địch."

"Bởi vậy, sau khi biết ngươi không phải đệ tử Thần Cung, cảm xúc của hắn phức tạp cũng có thể hiểu thông —— hắn phẫn nộ vì người trong lòng bị lừa, lại sợ người trong lòng biết chân tướng sẽ bi thương, còn có một chút sung sướng khi đá được tình địch...Nghĩ như vậy, Lý thế tử còn rất si tình." Nhất Xuyên Vũ càng nói càng cảm thấy mình có lý, cảm khái không thôi.

Còn có cái kiểu nghĩ đó? Lâm Tầm Chu nghe giật mình, nhưng cũng không hiểu sao cảm thấy lời này rất có chứng thực, không phản bác nổi. Tuy rằng vẫn cảm thấy có chỗ không đúng, nhưng vẫn là bị lý luận chặt chẽ của Nhất Xuyên Vũ thuyết phục: "Cho nên, hiện tại ta đang là tình địch trong mắt Lý thế tử?"

Lâm Tầm Chu yên lặng nghĩ, y chỉ từng nghe là có chuyện xưa tình địch biến tình nhân, đây là lần đầu có thể tự trải nghiệm chuyện đạo lữ biến tình địch, thế gian thật kỳ diệu.

"Không sai, thật là sống đủ lâu, chuyện gì cũng có thể nhìn thấy," Nhất Xuyên Vũ thổn thức nói, "Ta đoán là kế tiếp, Lý thế tử vì muốn đá phăng tình địch này là ngươi, chắc chắn sẽ kể việc ngươi giả làm đệ tử Thần Cung cho Lý Tam Thất. Ngươi chuẩn bị kiếm cách giải thích với hắn đi."

Lâm Tầm Chu: "......Sao lời của ngươi nghe cứ kỳ quái vậy, ta và Lý Tam Thất vô cùng trong sáng, chỉ là quan hệ bằng hữu bình thường."

"Đúng đúng," Nhất Xuyên Vũ nói có lệ, "Quan hệ bằng hữu bình thường —— nhưng trong mắt Lý thế tử, các ngươi chính là tình địch. Thôi thôi, không còn sớm, ngươi ngủ đi...... Để ta suy nghĩ cách cứu vớt thân phận của ngươi."

Kết thúc truyền âm, Lâm Tầm Chu thở dài, chui rúc vào trong chăn, đau đầu nghĩ trong chốc lát, cuối cùng bỏ cuộc không tự hỏi quan hệ phức tạp giữa mình, Lý Trú Miên, Lý Tam Thất nữa, mơ mơ màng màng ngủ mất tiêu.

Còn Lý Trú Miên sau khi rời đi Minh Tông thì phát ngốc tại chỗ trong chốc lát, cuối cùng hốt hoảng bay về Lăng Thành. Hắn đứng ở dưới lầu khách điếm Xuân Phong, hít sâu một hơi, trong lòng vừa chua xót vừa khó chịu, ngơ ngác mà nhìn cửa sổ phòng Lâm Tầm Chu ở lầu hai, trong lòng bỗng nhiên có chút ủy khuất.

Sao lại muốn gạt ta? Dù ngươi không phải đệ tử Thần Cung, ta cũng sẽ đối xử với ngươi như vậy mà. Ta thích ở cạnh ngươi cũng không phải vì thân phận của ngươi, chỉ bởi vì ngươi là ngươi mà thôi.

Giờ khắc này, Lý Trú Miên tự nhiên nảy lên xúc động muốn xông thẳng vào chất vấn đối phương, vừa mới bước ra một bước lại bắt đầu do dự.

Hắn muốn đi thấy y, lại không dám gặp y.

Lý Trú Miên mặt ủ mày ê mà do dự. Không biết rối rắm hết bao lâu, thẳng đến khi trời đã tờ mờ sáng, hắn mới thở dài một hơi, cố gắng kiềm nén nỗi lòng đang hỗn loạn, vô cùng do dự đi lên lầu hai, ngừng ở trước cửa phòng Lâm Tầm Chu.

Lý Trú Miên nhắm mắt lại, gõ gõ cửa phòng.

Trong phòng truyền ra tiếng lục đục tìm đồ, đợi qua một hồi, tiếng Lâm Tầm Chu truyền qua cửa, tựa hồ có chút bất đắc dĩ: "Ngươi đã về? Sớm như vậy...lần nào cũng gõ cửa khi người ta còn đang ngủ, ngươi cố ý sao."

Nghe được thanh âm quen thuộc, Lý Trú Miên bỗng nhiên cảm thấy rối rắm cả đêm trong lòng, khổ sở tới vậy nhưng lại có thể bị san bằng vài phần, tuy rằng vẫn còn chua xót, nhưng cũng không hiểu sao lại không khó chịu như vậy nữa.

...... Thật là, rõ ràng đối phương có lẽ ngay từ đầu đã lừa mình, nhưng khi mình vừa thấy đối phương lại vẫn là không đành lòng trách móc nặng nề. Lý Trú Miên yên lặng nghĩ, rõ ràng hắn cũng không phải dạng người rộng lượng gì, vì sao mỗi lần đối diện với Lâm Châu, lại dễ dàng bị mềm lòng tới vậy?

Cửa bị mở ra, Lý Trú Miên ngẩng đầu, thấy Lâm Tầm Chu trong phòng chỉ tùy tiện khoác ngoại bào trên người, mái tóc dài đen nhánh rơi trên đầu vai, ngũ quan tinh xảo, đứng ở dưới ánh nắng sớm mờ ảo, ôn hòa nhìn về phía hắn.

......Trong khoảnh khắc đó, toàn bộ lời chất vấn Lý Trú Miên vốn muốn nói đều nghẹn lại trong yết hầu, một chữ cũng nói không được.

Hắn nhìn Lâm Tầm Chu nhẹ cười với hắn, sau đó mơ mơ màng màng đi theo đối phương vào phòng. Tới lúc ngồi lên ghế rồi hắn mới nhớ mình vốn tới để làm cái khỉ gì.

Lý Trú Miên ổn ổn tâm thần, nhỏ giọng nói: "Lâm Châu, ngươi......"

Lâm Tầm Chu nghiêm túc nhìn hắn, lẳng lặng chờ hắn nói chuyện.

Lý Trú Miên bỗng nhiên cảm thấy không nói nổi. Hắn nghĩ đến chuyện bản thân đã từng phát thề rằng phải đối xử tốt với Lâm Châu, tuyệt đối không thể vì một chút việc nhỏ liền dễ dàng hoài nghi đối phương...

Có lẽ, có lẽ Lâm Châu chỉ là có nỗi khổ tâm riêng? Lý Trú Miên nhịn không được mà tìm một cái cớ cho Lâm Tầm Chu trong lòng.

Lý Trú Miên lộn xộn trong lòng chưa xong, bỗng nhiên giữ chặt tay áo của Lâm Tầm Chu, ủy khuất nói: "Lâm Châu, ta biết hết rồi."

Lâm Tầm Chu chớp chớp mắt: "...Ngươi biết hết rồi?"

Lý Trú Miên gật gật đầu.

...... Lâm Tầm Chu nghĩ thầm, Nhất Xuyên Vũ nói đúng là không sai một li, Lý thế tử quả nhiên tìm Lý Tam Thất cáo trạng! Nam nhân ăn giấm đáng sợ quá!

Y hơi hơi trầm mặc.

- --------------------------

Lời tác giả:

Chuyện của chỉ hai người nhưng liên lụy tới bốn cái tên, quan hệ thật sự phức tạp. Rõ ràng chỉ có hai diễn viên nhưng diễn một hồi lại ra được nguyên tuồng kịch máu tó......Tác giả tôi đây nhịn không được mà lâm vào trầm tư.

Bạn đang đọc truyện trên: Webtruyen.com

Nhận xét của độc giả về truyện Đạo Lữ Nói Hắn Muốn Thoái Hôn!

Số ký tự: 0

    Bình luận Facebook