Đạo Lữ Nói Hắn Muốn Thoái Hôn!

Chương 54: Ai phụ lòng?

Nguyệt Lí Đăng

15/09/2020

Editor: Miri

- ---------------

Khi Nhất Xuyên Vũ mang theo chai lọ vại bình bò đến đỉnh núi Mai Phong, Lâm Tầm Chu đang mở ghế nằm ra, ôm kiếm ngồi ở dưới cây mai kia mà ngơ ngẩn.

Nhất Xuyên Vũ đi vào sân, tò mò nhìn trái ngó phải. Gió lạnh trên Mai Phong hình như không cuồn cuộn bằng hồi xưa, hơn nữa bốn phía đã không còn tuyết, chỉ còn lai rai đọng trên cành mai.

Đỉnh núi Mai Phong có gió tuyết cuồn cuộn hàng năm không ngớt, sao hôm nay lại gió yên tuyết lặng như vậy?

Nhất Xuyên Vũ vừa nghĩ vừa ném chai lọ vại bình lên bàn đá trong viện: "Đan dược ngươi muốn! Ta tự mình chạy một chuyến đến phòng luyện đan lấy giúp ngươi."

"Đa tạ." Lâm Tầm Chu ngơ ngẩn bây giờ bừng tỉnh hoàn hồn, ngồi dậy nhìn một loạt đống đan dược trên bàn, cuối cùng lấy ra vài loại tương đối phù hợp.

Nhất Xuyên Vũ dựa nửa người vào trên bàn đá, thật sự kiềm chế không được lòng hiếu kỳ của bản thân, khoanh tay hỏi: "Đan dược này...ngươi tìm cho Lý thế tử?"

Nghe được mấy chữ "Lý thế tử" này, Lâm Tầm Chu liền nhịn không được cong cong khóe miệng, nét mặt quái dị. Y thở dài một tiếng: "Đúng vậy, tìm cho hắn."

Nhất Xuyên Vũ trừng lớn đôi mắt, lặng lẽ chỉ chỉ vào phòng, nhỏ giọng nói: "Lý thế tử đang ở bên trong?"

Lâm Tầm Chu gật đầu.

Nhất Xuyên Vũ hít hà một hơi: "Tinh thần bác ái của ngươi to lớn cỡ nào, làm ngươi có thể lấy ơn báo oán, cứu tình địch của mình, còn dẫn hắn về nhà mình?"

Nhất Xuyên Vũ bổ nhào vào trước mặt Lâm Tầm Chu, giữ chặt tay y, thành khẩn nói: "Tầm Chu, ngươi nói cho ta, ngươi có phải sốt rồi hay không?"

Lâm Tầm Chu hất tay rụt về: "Ta khỏe như trâu. Vị tiểu hoàng tử kia sao rồi?"

Nhất Xuyên Vũ nói: "Ta đã dựa theo lời dặn của ngươi mà đưa hắn đến chỗ nghỉ cho khách...Hừ, lúc ta đưa hắn đi còn ngửi thấy mùi hương hoa mai trên người hắn nồng nặc tỏa ra. Thế nào Tầm Chu, không phải ngươi luôn luôn trân quý hoa mai của ngươi sao, có cảm thấy mình cùng sở thích với tiểu điện hạ không?"

Nhất Xuyên Vũ vừa nói vừa nháy mắt với Lâm Tầm Chu.

Lâm Tầm Chu tức giận nói: "Không cảm thấy."

Nhất Xuyên Vũ nghe vậy cũng không nháy mắt nữa, sờ sờ cằm: "Mà nè, vị tiểu hoàng tử này đúng là có ngoại hình không tệ, Tầm Chu ngươi thật sự không có một chút hứng thú?"

Lâm Tầm Chu nhíu mày: "Không có hứng thú, không cần nói mấy cái này trước mặt ta——"

"Ta hiểu ta hiểu," Nhất Xuyên Vũ lập tức nhận sai, "Trái tim chân thành của ngươi đều hướng về Lý Tam Thất."

Nghe được cái tên Lý Tam Thất này, Lâm Tầm Chu càng nhíu mày, nhịn không được thở dài.

"Sao vậy, nghe thấy cái này liền mặt ủ mày ê," Nhất Xuyên Vũ hất cằm về phía trong phòng, "Nếu để ý Lý Tam Thất như vậy, ngươi còn cứu tình địch mình về làm gì? Cũng không chê bị báo ứng."

Lâm Tầm Chu lại thở dài.

Nhất Xuyên Vũ: "...Rốt cuộc ngươi bị gì vậy?"

Lâm Tầm Chu nhăn nhó, nói: "Ta nói chuyện này với ngươi, ngươi nghe xong không cần kinh ngạc."

Lâm Tầm Chu nghiêm túc nói, Nhất Xuyên Vũ cũng nghiêm túc theo, trịnh trọng gật đầu: "Ngươi nói đi."

Lâm Tầm Chu nhắm mắt, cam chịu nói: "Ta vừa mới phát hiện một chuyện, có lẽ người ta thích, thật ra không phải Lý Tam Thất...mà là Lý thế tử."

"Hóa ra là như vậy....thấy mẹ rồi!", Nhất Xuyên Vũ bám vào bàn đá, thiếu chút nữa chân trượt ngồi xuống đất. Hắn hoảng hốt, đầu lưỡi líu lại: "Ngươi ngươi ngươi, Lâm Tầm Chu ngươi nói cái gì?"

Ngay cả Lâm Tầm Chu nói xong còn cảm thấy không thở nổi, cưỡng ép giữ cho giọng điệu mình bình tĩnh lại nói một lần nữa: "Ta nói, ta phát hiện có lẽ ta thích Lý thế tử...Uầy, ta cũng không biết có tính là thích không, xem như là vậy đi."

"......" Nhất Xuyên Vũ run run rẩy rẩy mà vươn tay, nhéo vào tay mình, đau ui da một tiếng.

Không phải đang nằm mơ...không phải đang nằm mơ, nhưng sao hắn nghe thấy cái tin giả tạo đến vậy? Là hắn điên rồi, hay là Lâm Tầm Chu điên rồi, hoặc là toàn bộ thế giới đều điên rồi?

Lần trước Lâm Tầm Chu nói y quen Lý Tam Thất, Nhất Xuyên Vũ cảm thấy thế sự kỳ diệu, khiến người khác hoảng sợ.

Sau đó Lâm Tầm Chu lại nói y thích Lý Tam Thất, Nhất Xuyên Vũ hoảng hốt, nghẹn họng nhìn trân trối. Hắn phí hồi lâu mới tiếp thu được sự thật này, an ủi mình cũng coi như được nhìn thấy một đoạn nhân duyên kỳ diệu.

Nhưng mà hắn có làm gì cũng không thể tưởng được, bây giờ Lâm Tầm Chu lại tới nói cho hắn rằng y không thích Lý Tam Thất, ngược lại thích Lý thế tử!

Lâm Tầm Chu cảm thấy hắn quá rảnh, cố ý tìm việc cho hắn hoảng sợ chơi hả?

Nhất Xuyên Vũ không thể tin nổi mà chỉ chỉ Lâm Tầm Chu, thanh âm phát run: "Ngươi, ngươi, ngươi thật sự không thích Lý Tam Thất?"

Lâm Tầm Chu: "....."

Lâm Tầm Chu gật gật đầu.

Nhất Xuyên Vũ trừng lớn đôi mắt: "Trước đó ngươi còn đang thích Lý Tam Thất, hiện tại ngươi nói thay lòng đổi dạ liền thay lòng đổi dạ, còn mẹ nó lại là tình địch biến tình nhân?"

Hắn quen Lâm Tầm Chu đã nhiều năm, cũng không cảm thấy Lâm Tầm Chu là người nói thay lòng liền thay lòng mà? Có phải bị người ta đoạt xá rồi không?

Lâm Tầm Chu nhận ra Nhất Xuyên Vũ đang hiểu lầm, bất đắc dĩ nói: "Không phải như ngươi nghĩ."

Lâm Tầm Chu dùng hai ba câu để tóm gọn câu chuyện giải thích, Nhất Xuyên Vũ nghe trợn mắt há mồm, nói không nên lời một câu.

Qua một lúc lâu sau, Nhất Xuyên Vũ mới ngơ ngẩn nói: "Cho nên, ngay từ đầu ngươi đã hơi thích Lý thế tử? Hắn nói dối hắn là Lý Tam Thất, kết giao với ngươi?"

Thấy Lâm Tầm Chu đáp ừ chắc nịch, biểu cảm Nhất Xuyên Vũ biến hóa liên tục, cuối cùng nhịn không được xoay người đi loanh quanh trong sân, vừa đi vừa cười khổ: "Còn có thể có chuyện như vậy..."

Nhất Xuyên Vũ xoay vài vòng, mới chậm rãi bình tĩnh trở lại. Bỗng nhiên hắn dừng lại, đột nhiên nói: "Tầm Chu, dù ngươi có phải thật sự thích Lý Trú Miên hay không, lần này ta không ủng hộ ngươi và hắn ở bên nhau."

Lâm Tầm Chu sửng sốt, nhìn về phía hắn: "...Tại sao?"

Lần trước lúc Nhất Xuyên Vũ nhận định y thích Lý Tam Thất, dù đúng là rất kinh ngạc, nhưng rốt cuộc vẫn ủng hộ quyết định của y. Tại sao lần này phản đối quyết đoán như vậy?

Nhất Xuyên Vũ cười lạnh một tiếng: "Lâm Tầm Chu, có phải ngươi bị ngốc không —— à rồi, ta hiểu ta hiểu, người bị ái tình làm cho mù đều ngốc cả."

"Ngươi nói với ta rằng Lý Tam Thất không thích Lý thế tử, nhưng ngươi muốn ở cùng với Lý Tam Thất, tuy rằng ta cảm thấy khiếp sợ, nhưng cũng không phản đối." Nhất Xuyên Vũ lạnh lùng nói, "Dù sao ta vẫn tín nhiệm vào ánh mắt ngươi, ngươi cảm thấy Lý Tam Thất là người tốt, ta cũng sẽ không nói gì. Quan trọng nhất, dù cho tương lai, Lý Tam Thất phụ ngươi đi nữa, lấy thân phận và địa vị của ngươi, dù thế nào cũng sẽ không ăn thiệt thòi quá nhiều. Hắn chỉ là một tên thị vệ, còn không phải sẽ bị ngươi xử trí à?"

"Nhưng nếu Lý thế tử phụ ngươi..."

Lâm Tầm Chu ngồi thẳng sống lưng, nhíu mày ngắt lời hắn: "Sao có thể đoán bừa người..."

"Đoán? Ta đoán ư?" Nhất Xuyên Vũ tức giận đá một chân vào trong đống tuyết, khiến cho tuyết bay tứ tán, "Lâm Tầm Chu à, ngươi tỉnh táo một chút! Hắn đã phụ rồi! Thư từ hôn đưa đến trước mặt ngươi chình ình ra đấy!"

"Khắp thiên hạ đều biết hắn vì Lý Tam Thất mà lui hôn với ngươi, tất cả mọi người biết hắn không thích ngươi —— Lâm Tầm Chu, mẹ nó, kẻ ngươi thích chính là một người xem ngươi như đôi giày rách mà ném quăng ngươi, làm ngươi bị thiên hạ bàn tán! Mà ngươi vì lấy đại cục làm trọng, thậm chí còn không thể trả thù! Ngươi biết lúc ấy ta giận tới mức nào sao?"

Giọng điệu Nhất Xuyên Vũ tràn ngập oán hận, hắn bỗng nhiên vọt tới trước mặt Lâm Tầm Chu, đè lại vai y: "Ăn thiệt một lần còn chưa đủ, còn muốn tự mình tới chịu bị đâm thêm một nhát? Ngươi rõ ràng không phải là kẻ để cho bị khi dễ như vậy —— ngươi nghe ta một câu khuyên này, Tầm Chu."

Lâm Tầm Chu ngơ ngẩn, sau một lúc lâu cũng nói không nên lời. Qua hồi lâu, y mới chậm rãi lắc lắc đầu: "Không, chuyện từ hôn, ngươi và ta cũng không biết nội tình trong đó, ta cảm thấy vẫn là phải hỏi hắn thẳng mặt. Ta cảm thấy hắn không phải loại người...lấy cảm tình ra đùa cợt."

Nhất Xuyên Vũ cắn răng: "Hắn không lấy cảm tình để đùa cợt? Lý Trú Miên hắn giấu giếm thân phận để kết giao với ngươi, thật sự không giống như có cảm tình thật sự với ngươi. Hắn là một công tử ăn chơi trác táng, còn không phải là tùy tiện tìm một cái tên giả đi gạt tình, có thể trở mặt không quen bất cứ khi nào sao? Loại cao thủ tình trường này, dùng mấy cái thủ đoạn nhỏ, là có thể mê hoặc một người chưa từng biết tư vị khi yêu như ngươi, xoay như chong chóng."

Lâm Tầm Chu chớp chớp mắt: "Ngươi suy nghĩ nhiều quá rồi, hắn hẳn không phải là người như vậy..."

Nhất Xuyên Vũ bực tới mức não đau: "Mỗi thiếu nam thiếu nữ bị một tên nam nhân cặn bã đùa bỡn đều sẽ nói như vậy, cuối cùng sẽ nhảy vào hố lửa. Lâm Tầm Chu, ngươi không cứu được."

Lâm Tầm Chu dở khóc dở cười: "Ta cũng không phải thiếu nam thiếu nữ ngây thơ gì, ngươi thật sự không cần lo lắng cho ta. Chậc, cũng phải cho hắn một cơ hội giải thích."

Nhất Xuyên Vũ tức giận nói: "Bằng kinh nghiệm sống 25 năm của ngươi, ta làm sao không lo cho được."

"Cuối cùng ngươi cũng thừa nhận ta 25 tuổi," Lâm Tầm Chu đứng dậy, nghiêm túc nói: "Này đó dù sao cũng chỉ là suy đoán, ta cũng không định tội người khác vì một chuyện không có chứng cứ. Ta...vẫn muốn nghe hắn tự nói với ta."

"Hơn nữa, ta thích hắn là lý do của ta," Lâm Tầm Chu trầm mặc trong chốc lát, còn nói thêm, "Hắn chưa bao giờ nói thích ta, sao có thể xem như gạt tình? Chỉ là một mình ta...yêu đơn phương thôi, sao có thể trách hắn đây? Ngươi không cần khó xử hắn."

Đây là lần đầu tiên mà Lâm Tầm Chu dõng dạc nói ra "ta thích hắn", không hề có sự do dự hay bối rối trước kia. Lâm Tầm Chu cảm thấy ngực mình đập nhanh vài cái.

Nhất Xuyên Vũ ngẩn ngơ: "Ngươi...thôi, ta khuyên không nổi ngươi."

Nhất Xuyên Vũ thật sự chua xót, thầm nghĩ trong lòng, tên ngốc Lâm Tầm Chu, dù các ngươi là thiệt tình thương nhau, dù cho Lý Trú Miên không phụ ngươi, ngươi có biết rằng Lý Trú Miên có lẽ sẽ sống không hơn hai trăm tuổi?

Nhưng Nhất Xuyên Vũ nhìn nét mặt Lâm Tầm Chu, thật sự không nói nổi.

Thôi, nếu Lâm Tầm Chu tìm được Đốt Thiên Diệt Địa, y cũng có thể sống bao lâu chứ... Chưa chắc có thể sống lâu bằng Lý thế tử nữa là. Cũng lúc này rồi, tùy ý y đi!

Nhất Xuyên Vũ sầu thảm cười, thấy Lâm Tầm Chu "chấp mê bất ngộ", rầu rĩ nói: "Ngươi thật là, ta nào dám khó xử hắn...Ngươi một hai phải cho hắn cơ hội, vậy ngươi tự mình làm đi, đi nghe xem hắn có thể giải thích gì cho ngươi...ngươi muốn dây dưa với hắn bao lâu, đừng để bị người khác lừa còn cho người ta kiếm tiền là được."

"Ta chỉ là sợ ngươi hối hận. Chỉ cần ngươi không hối hận...ta đây còn có thể nói gì nữa. Mở trận pháp ra, ta đi trước."

Nhất Xuyên Vũ xoay người đi mất.

Sắc trời có chút âm u, Lâm Tầm Chu thất thần mà đứng trong viện trống rỗngchốc lát, khí lạnh tẩm nhập vạt áo, có chút lạnh.

...Y đã xua hết gió tuyết Mai Phong, nhưng đỉnh núi này quả nhiên vẫn rét lạnh, cũng không biết Lý Trú Miên có ở quen không.

Lâm Tầm Chu do dự trong chốc lát, đẩy cửa vào nhà.

Trên giường, Lý Trú Miên nhắm hai mắt còn chưa tỉnh, hô hấp đều đều lâu dài. Lâm Tầm Chu ngồi ở cạnh hắn, nhìn hắn trong chốc lát, cuối cùng kéo tay hắn ra ngoài chăn, bắt mạch cho hắn.

Vẫn là không đủ khí huyết, thần hồn mỏng manh, suy nghĩ quá nhiều...hình như còn có bệnh khác, nhưng y tạm thời không nhìn ra. Lâm Tầm Chu nhíu nhíu mày, muốn nhét tay hắn vào lại trong chăn, bỗng nhiên bị trở tay nắm lấy cổ tay.

Lâm Tầm Chu sửng sốt, thấy lông mi Lý Trú Miên run lên, thản nhiên lại. Lý Trú Miên mới tỉnh, còn chưa kịp phản ứng, mơ mơ màng màng nói: "Lâm Châu? Lâm Châu ngươi đừng đi......"

Lý Trú Miên rốt cuộc thấy rõ ràng cảnh tượng chung quanh, đột nhiên nhận ra cái gì, buông tay Lâm Tầm Chu ra.

Lâm Tầm Chu lẳng lặng nhìn hắn: "Tỉnh?"

Lý Trú Miên chớp chớp mắt, căng thẳng nhắm lại: "Chưa, chưa tỉnh."

Lâm Tầm Chu: "......", thiếu chút nữa bị hắn chọc tức tới cười.

*****

Nhất Xuyên Vũ xuống Mai Phong, càng nghĩ càng khó chịu, bất tri bất giác đã sắp tới ngoài Thần Cung.

Hừ, lúc khó chịu thì nên đi đọc sách...Nhất Xuyên Vũ nghĩ như vậy, đang định nhấc chân đi vào Thần Cung, bỗng nhiên ngẩng đầu.

Rõ ràng trời đã tối, sao trên Thần Cung lại có ánh sáng?

Lại có mây mù vạn dặm tụ lại ở Thần Cung, không ngừng biến hóa.

Không chỉ có Nhất Xuyên Vũ chú ý tới dị tượng, không ít đệ tử đều đứng lại, sôi nổi chỉ chỉ trỏ trỏ vào trên không, mắt lộ ra kinh ngạc lẫn hào hứng.

Nhất Xuyên Vũ sửng sốt trong chốc lát, mới có một suy đoán: Vị Hóa Thần thứ ba của Minh Tông - Vân Tưu, sắp xuất quan!

Quả nhiên, sau một lát, mây mù trên bầu trời cuồn cuộn kịch liệt, linh khí tứ phương dao động không thôi. Bỗng nhiên biển mây tản ra, trào ra linh khí vô tận, càng có một tia đạo ý dật tán ở trong thiên địa.

Không ít đệ tử lộ ra ánh mắt vui sướng, có người trực tiếp ngồi xếp bằng cố định, bắt đầu đả tọa.

Quả nhiên là Vân Tưu xuất quan! Nhất Xuyên Vũ phấn khởi, vội vàng đi vào Thần Cung. Vừa mới đến lầu ba, liền thấy trước cấm địa "Sơn Hải Gian" có một nữ tử đang chậm rãi bước ra.

Tóc đen của nàng xõa xuống tung bay, mặt mày sắc bén, trong đồng tử hình như có ngân hà đang chuyển động. Một khắc nàng bước ra cấm địa, bốn phía dường như đều bởi vì nàng đã ra mà trở nên tươi đẹp thêm ba phần.

Quả thật là tiểu sư cô Vân Tưu!

Trong lòng Nhất Xuyên Vũ sung sướng, đang định cúi người hành lễ, bỗng nhiên bị nàng đỡ lấy.

Đồng tử chất chứa ngân hà hơi hơi chuyển động, ánh mắt có thể vươn tới nơi sinh ra đạo ý, cứ như thời gian đều ngưng đọng chậm lại. Ánh mắt đạm nhiên của Vân Tưu nhìn quét một vòng, cuối cùng dừng ở trên người Nhất Xuyên Vũ, chậm rãi mở miệng ——

"Ta bế quan đã lâu rồi, không biết thời đại nào, chuyện hiện tại chưa hiểu hết. Có xảy ra chuyện gì thú vị mới mẻ không?"

Vân Tưu đột nhiên vỗ mạnh lên vai Nhất Xuyên Vũ, vỗ tới mức khiến hắn lảo đảo.

Vân Tưu có dung mạo lạnh nhạt quý phái, nhưng khi cười lên, khí chất lạnh lùng gì gì đó đều không sót lại một phân. Giọng nói của nàng vô cùng hưng phấn: "Đã lâu không thấy, Xuyên Vũ ngươi khỏe ghê ha! Đúng rồi, hiện tại đã năm nào tháng nào, ta bỏ lỡ đại điển kết đạo lữ chưa?"

Nàng nhớ thương đại điển hợp tịch của Lâm Tầm Chu muốn chết, trước khi bế quan còn nhớ mãi không quên, còn để lại lời nhắn cho Lâm Tầm Chu. Bây giờ vừa xuất quan, liền nhớ kỹ hỏi cái này trước.

"Hở?" Nhất Xuyên Vũ ngẩn người, trong lúc nhất thời không phản ứng kịp nàng có ý gì.

"Ngươi sao ngốc ngốc như vậy," Vân Tưu cong cong khóe miệng, đánh giá Nhất Xuyên Vũ một phen, phát hiện hắn mặc vô cùng chỉn chu trang trọng, tò mò hỏi, "Ngươi mặc như vậy, là để tham dự lễ gì à?"

Nhất Xuyên Vũ bị Vân Tưu chèn ép xưa nay, sờ sờ đầu, theo bản năng lập tức đáp: "Vâng, không phải hôm nay Lý thế tử tới đây sao, là chuyện lớn, con mặc trang trọng hơn chút..."

Vân Tưu giật mình: "Hôm nay Lý thế tử tới?"

"Đúng vậy, có rất nhiều đệ tử đi xem náo nhiệt, mấy người quan trọng trong tông đều ở đây."

Chẳng lẽ nàng xuất quan đúng lúc tới vậy, Lâm Tầm Chu và Lý Trú Miên vừa vặn hợp tịch hôm nay? Vân Tưu hào hứng: "Đại điển vừa mới kết thúc? Ta còn có thể tới kịp tàn tiệc sao...Bọn họ đang ở đâu?"

"Ai?" Nhất Xuyên Vũ hoang mang tột độ.

"Tông chủ và Lý thế tử chứ ai!" Vân Tưu cảm thấy hôm nay Nhất Xuyên Vũ thật sự hơi ngốc.

"Ở Mai Phong..." Nhất Xuyên Vũ ngơ ngác nói, cứ cảm thấy cuộc trò chuyện này sai sai. Hắn vừa dứt lời, bóng người trước mặt đã không thấy tăm hơi.

Nhất Xuyên Vũ: "??"

*****

Quan hệ giữa Vân Tưu và Lâm Tầm Chu không tồi, đối Mai Phong cũng ngựa quen đường cũ. Trong nháy mắt, Vân Tưu đã hưng phấn mà vọt tới Mai Phong. Trận pháp ngoài viện vậy mà cũng chưa đóng lại, nàng trực tiếp vọt vào sân, đẩy cửa ra: "Tầm Chu ơi, cô cô xuất quan, cô cô xuất quan! Có phải ta trễ rồi không? Ta ——"

Thanh âm nàng đột ngột im bặt.

Trong phòng, trên giường mơ hồ có hai bóng người đang chồng lên nhau, màn lụa còn rũ xuống, bên ngoài là một khúc vải đỏ trông như là trang phục thành hôn...

Vân Tưu ngớ người, bỗng nhiên đột ngột đóng cửa: "Xin lỗi, ta sai, ta quên sau đại điển là động phòng, một khắc xuân tiêu giá trị ngàn vàng, các ngươi tiếp tục đi nhé."

Bạn đang đọc truyện trên: Webtruyen.com

Nhận xét của độc giả về truyện Đạo Lữ Nói Hắn Muốn Thoái Hôn!

Số ký tự: 0

    Bình luận Facebook