Danh Sách Chương:

  • Màu nền:
  • Font chữ:
  • Chiều cao dòng:
  • Kích Cỡ Chữ:


Những người thường xuyên uống rượu hẳn là hiểu được uống rượu một cách nhanh chóng thật sự là không có say, mạch máu cả người dường như bành trướng, xúc giác cũng phi thường nhạy cảm, mà Dương Hạo so với việc đó còn lợi hại hơn gấp cả trăm lần, hắn có thể cảm nhận được một cách chính xác, kinh mạch toàn thân dường như bành trướng lên, cả người phảng phất như là tràn ngập một loại lực lượng kỳ dị.

Sau đó các loại cảm giác của hắn nhạy cảm hơn rất nhiều, ngay cả không khí lưu động hắn cũng có thể dễ dàng nhận biết được. khoa trương nhất chính là Dương Hạo thậm chí không có đem năng lượng ngoại phát, đó chỉ là do năng lượng trong cơ thể hắn kịch liệt gia tăng, cổ năng lượng này không đợi Dương Hạo sử dụng đã lan tràn quanh thân thể hắn, rất nhiều tiểu đồ vật ở xung quanh, dưới việc thi triển ngự vật thuật đều liên tục động đậy, phảng phất như Dương Hạo chính là ngọn nguồn năng lượng, chỉ cần hơi động một chút là có thể đánh động đến tất cả ở xung quanh.

“Oa đây là chuyện gì đã xảy ra?” Dương Hạo vốn chỉ là nhỏ giọng nói thầm nhưng lại cũng khiến cho chính bản thân mình bị dọa mà nhảy lên, bây giờ tất cả lực lượng trên cở thể Dương Hạo đều được phóng đại nhiều lần.

“Đồ đệ ngốc, đây chính là công hiệu của tăng lực hoàn.” Hỗn Nguyên Tử so với Dương Hạo còn hưng phấn hơn, “loại đan dược này có thể trong thời gian ngắn khiến cho thực lực trong cơ thể tăng lên gấp nhiều lần, hiệu dụng có thể tồn tại trong vài giờ.”

“Cái này thật là tốt!” Dương Hạo tâm trạng vui vẻ, “sau này ta ăn đan dược này thì không phải sẽ trở thành đệ nhất dũng sĩ sao?”

“Có điểm tốt cũng có điểm xấu.” Hỗn Nguyên Tử lại tiếp tục nói.

Dương Hạo đối với tính cách của cái lão gia hỏa Hỗn Nguyên Tử này đã hiểu rất rõ:”nói đi còn có điểm gì không tốt.”

“Hé hé, quả nhiên là đồ đệ ta, tâm lý tương thông.”

“Lão đừng có nói xàm nữa, có cái rắm gì thì mau phóng đi.”

“Kỳ thật là thế này.” Hỗn Nguyên Tử nói,”tăng dược hoàn mặc dù có tác dụng cực tốt nhưng dù sao đó cũng chỉ là tác dụng của dược hoàn mà thôi, cho nên sau khi sử dụng, trong vòng mấy giờ phải đem dược tính mà sử dụng hết nếu không thì hậu quả sẽ rất thảm.”

“Lại sẽ chết?”

“Hé hé hé” Hỗn Nguyên Tử cười to, “đúng là một đồ đệ thông minh, đúng như ngươi đoán, quả thật là một đồ đệ thông minh không ai sánh bằng.”

“Lão cút đi!” Dương Hạo tức muốn chết, “nếu vậy thì sao vừa rồi lão còn muốn ta uống nó, ta bây giờ phải đi đâu để phát tiết lực lượng chứ, không thể phá nhà của A Mạn Đạt được.”

“Ta chỉ bất quá là muốn cho ngươi thể nghiệm một chút uy lực của đan dược thôi.” Hỗn Nguyên Tử hôm nay gặp phải chuyện này cho nên cũng hết sức ủy khuất.

“Vậy làm sao bây giờ?” Dương Hạo cảm giác được năng lượng trong cơ thể ngày càng nhiều, quả thực là khổ không thể tả, “không phải là bảo ta ta ngoài tìm người đánh nhau chứ.”

“Có biện pháp, đương nhiên là có biện pháp!” Hỗn Nguyên Tử vui mừng, thanh âm cũng chuyển biến.

Dương Hạo hận không thể để bóp chết cái lão quỷ này:”còn có biện pháp gì, lão đừng có bảo ta phải lộn mấy ngàn vòng, ta không phải là khỉ đâu.”

“Kỳ thật, vạn biến bất ly kỳ tông, đan đỉnh song tu phái của chúng ta có hàng ngàn đan dược, dược tính bất đồng nhưng mà bản chất thì lại hoàn toàn giống nhau.”

“Bản chất gì?”

“Thì là …” Hỗn Nguyên Tử cư nhiên lại còn có tâm tư của quảng cáo viên, “toàn bộ đều là xuân dược!”

"Xuân dược thì thế nào?" Duong Hạo nhất thời chưa phản ứng kịp.

“Ăn xuân dược dĩ nhiên là dùng xuân dược phương pháp để giải quyết.” Dương Hạo cười dâm đãng, “đồ đệ ngốc, ngươi còn không hiểu sao.”

“Hiểu, ta hiểu cái rắm …” Dương Hạo chỉ mắng một nửa, hắn đột nhiên hắn hiểu được Hỗn Nguyên Tử nói cái gì.

Bởi vì Dương Hạo thấy được ở cách đó không xa, A Mạn Đạt ngồi đưa hai chân lên, chiếc khố màu đen càng tương phản thêm với cặp đùi trẵng nõn và thon của nàng.

Dương Hạo có cảm giác toàn bộ năng lượng đều đã chuyển hóa thành một cổ nhiệt khí, xoay quanh ở tiểu phúc của hắn.

Xem ra hôm nay A Mạn Đạt sẽ rất thảm.

Phi thường thảm phi thường phi thường thảm!

Ba ngày sau.

Trong mấy ngày này, Dương Hạo ngoại trừ lúc phải chu toàn cho hai nữ nhân thì đều dùng thời gian luyện đan, cuối cùng đã luyện được mười ba khỏa tăng lực hoàn. Dược hoàn này mặc dù phương pháp luyện chế cổ quái nhưng mà hiệu dụng lại phi thường tốt. Dương Hạo chỉ dùng có hai khỏa mà thôi, nhưng cũng đủ khiến cho A Mạn Đạt và Ngã Ti suốt một ngày không thể xuống giường.

Mãi cho đến chiều nay, Dương Hạo chuẩn bị xuất hành đến ám thú sào huyệt, hai người bọn họ mới cố gắng nhích động thân thể đã mỏi nhừ, để tới tống hành Dương Hạo.

Dương Hạo ở trong học viện cho đến bây giờ cũng là một người không có nổi bật, hắn chỉ là một học sinh bình thường trong bình thường, cho nên quan hệ với người khác cũng không có tốt lắm, vốn Dương Hạo nghĩ rằng hôm nay sẽ không có ai đến tống hành hắn.

Nhưng khi hắn chuẩn bị ra khỏi cổng học viện, cảnh tượng hiện ra trước mắt khiến cho hắn chấn động. Chỉ thấy có khoảng mấy trăm người, đều đứng ngay cổng học viện, mấy người này bình thường ngay cả liếc mắt nhìn Dương Hạo cũng chẳng thèm, tất cả đều mặc y phục màu đen, quả thực là giống như tống tang đại hội.

Còn khủng khiếp hơn là trong đám người đó lại có một tổ hợp đang chơi một bản nhạc có giai điệu thảm thương.

“Đây là để làm gì.” Dương Hạo bị dọa nhảy về sau một bước lớn, hồ nghi nhìn đám người mặt đầy bi thương kia.

“Dương Hạo lên đường bình an.” Đám người bên ngoài đi đến, từng người đến bắt tay với hắn rồi nói lời tạm biệt.

Dương Hạo vốn hôm nay xuất phát với tâm trạng đầy ý chí chiến đấu, nhưng sau khi thấy tràng diện này thì lại khẩn trương:”đây cũng đâu phải là lúc lâm chung đâu mà cần phải như là lễ truy điệu vậy chứ.”

“Ai nói không phải.” chỉ có A Mạn Đạt vẫn như trước mặc quần áo bình thường đứng ở một bên cười trộm không thôi.

“Không phải ta còn sống tốt sao?” Dương Hạo đối diện với đám học sinh tống biệt này quả thực là cũng khiến cho bản thân có cảm giác bi thống.

“Đến ám thú sào huyệt chính là đi chịu chết, điều này thì ai mà chẳng biết.” A Mạn Đạt nghiễm nhiên đứng ở một bên, “Ngã Ti giúp ngươi làm lễ truy điệu dĩ nhiên là có chủ ý.”

Theo ngón tay của A Mạn Đạt, quả nhiên là thấy Ngã Ti hôm nay cũng mặc một bộ y phục bằng lụa màu đen, đang được vây quanh bởi các học viên khác, quả thực là giống như một quả phụ đáng thương.

Dương Hạo lúc này mới chợt hiểu:”Thì ra là Ngã Ti giở trò quỷ, nàng ở đâu mà có thể kiếm ra nhiều học viên như thế này để tống biệt thế.”

“Mỗi người được một ngàn, đương nhiên là có người nguyện đáp ứng.” A Mạn Đạt bắn bắn đầu ngón tay vào tờ phiếu “Ta cũng không muốn từ chối.”

“Một ngàn!!!” Dương Hạo thò cái lưỡi ra, đáng tiếc là hắn không có biết tin này nếu không thì hắn cũng tự mình đến để lãnh một ngàn.

“Có muốn nói lời tạm biệt với tiểu quả phụ kia không?” A Mạn Đạt trừng mắt nhìn Dương Hạo một cách không hảo khí, nói Ngã Ti là một tiểu quả phụ mặc dù có chút thù hằn, nhưng trong hoàn cảnh này lại hoàn toàn phù hợp.

“Ngã Ti đã tạo ra tràng diện như thế rồi, ngươi còn làm gì nữa.” Dương Hạo thở dài, chỉ hy vọng A Mạn Đạt không nói ra điều gì đó khiến người khác phải sợ hãi.

A Mạn Đạt cười sáng lạn:”ta đương nhiên là cũng biết rõ, mấy ngày nay ngươi cũng đã khổ cực, cho nên ta quyết định …”

“Quyết định làm gì?” Dương Hạo mở to hai mắt, trong lòng tràn đầy hy vọng.

“Ta quyết định … đi theo ngươi …” A Mạn Đạt ung dung nói.

“Thật sao?” Dương Hạo vô cùng mừng rỡ, kỳ thật hắn rất sợ phải đi vào ám thú sào huyệt, nhưng cũng là do bị bọn Vương Chí Tuấn bức cho phải lên núi, nếu có tiểu muội A Mạn Đạt này đi cùng, cho dù có gặp hung hiểm gì hắn cũng không ngại.

“Ngươi nghĩ thật là hay.” trong nháy mắt A Mạn Đạt đã đập tan kỳ vọng của Dương Hạo, “ta sẽ không đi chịu chết chung với ngươi, ngay cả tiểu quả phụ Ngả Ti cũng không làm thế huống hồ là một người thông minh như ta.”

“Đúng là không có nghĩa khí …” Dương Hạo mừng hụt thầm nói.

“Yên tâm, ta sẽ cho ngươi một thứ, có thứ này thì ngươi có thể phùng hung hóa cát, ngộ nan trình tường”

“Không phải là bùa hộ thân chứ …” Dương Hạo thở dài, lấy từ trên cổ ra một sợi dây dài có đủ các loại bùa hộ thân, “mấy ngày nay Ngả Ti đã đưa cho ta ba mươi mấy cái hộ thân phù, cũng không tệ.”

“Ta sẽ làm một việc bình thường thế sao?” A Mạn Đạt hừ một tiếng, ngón tay nàng duỗi ra, đột nhiên từ phía sau lưng nàng nổi lên một người máy màu trắng.

Người máy này cũng không phải là lớn lắm, cơ thể và đầu đều là hình tròn, có thể nói là cấu tạo giống như là một người tuyết vậy, mặc dù đơn giản và nhỏ nhưng lại hoàn toàn linh mẫn bay qua bay lại trong không trung, một đôi mắt màu đen chiếu chiếu, nhưng thật ra rất khả ái.

Người máy bay đến trước mặt Dương Hạo, Dương Hạo nghĩ một chút rồi lấy ngón tay chọt chọt hắn:”đây là cái gì, xem ra có vẻ tốt.”

“Đâu chỉ là tốt!” A Mạn Đạt lập tức tâng bốc, “X13 này là do chính ta chế tạo, đừng xem thường nó nhỏ, bên trong của nó chính là bộ não điện tử, hoàn toàn có trí năng của con người, X13 cơ hồ là một bách khoa toàn thư di động, không giống như một đồ vật, nó có năng lực lập tức đưa ra phán đoán, có nó đi theo bên người ngươi thì so với trí não của một đại phi thuyền còn tốt hơn.”

“So với trí não còn tốt hơn!” Dương Hạo bị dọa không thôi, bây giờ khoa học kỹ thuật của con người đã tiến hóa đến thời đại vũ trụ, trên cái đại hình phi thuyền đều có trang bị trí não tối tân, trí não tuy là điện tử tính toán, nhưng mà so với loài người thì trí năng còn muốn mạnh hơn, trong một thời gian mấy giây có thể đưa ra quyết định so với trí lực tổng cộng của mấy ngàn người, nếu A Mạn Đạt có thể chế tạo X13 có trí não chuẩn như thế thì quả thật là kinh người.

“Lợi hại chưa.” A Mạn Đạt cười rất tươi.

“Nhưng mà cũng nói …” Dương Hạo đã gặp qua lão gia hỏa Hỗn Nguyên Tử nên trong lòng cũng có nhiều ít phòng bị , “nếu như lợi hại như thế thì tại sao lại đưa ta?”

“Ta đối với ngươi là tốt nhất.” thanh âm của A Mạn Đạt có chút khẩn trương, “ta và ngươi có quan hệ gì, người ta bây giờ cũng là người của ngươi rồi, huống chi là một người máy nho nhỏ này?”

“Có điểm cổ quái.” Dương Hạo nhíu mày, hắn cảm giác được là có chuyện không ổn, vì vậy cẩn thận cầm X13 lên mà xem xét, “X13, ta sẽ lập tức đi đến ám thú sào huyệt, ngươi hãy cho ta một kiến nghị thật tốt.”

“Đừng đem ta đi.” Thanh âm của X13 không chút do dự.

“Cái gì?” Dương Hạo mở to cái miệng không thể đóng lại, “tại sao.”

“Nói nhảm, ngươi đã chết chắc rồi thế thì dẫn ta đi theo ngươi để chịu chết à!!!” X13 phẫn nộ hống lên, nó bay loạn trên không trung, xem tình huống cứ như là đang hung hắng chuẩn bị tấn công Dương Hạo một cách bất ngờ.

Dương Hạo hoàn toàn bất ngờ khi nghe nó trả lời như thế, người máy bình thường đều phục tùng mệnh lệnh của con người, căn bản là không có khả năng cãi lại huống hồ chi là còn muốn công kích nữa. hắn quay đầu nhìn A Mạn Đạt. A Mạn Đạt xấu hổ mở hai tay ra nói :”kỳ thật … công năng của X13 thì hoàn toàn không có gì bất ổn nhưng chính là không biết có điểm gì ngoài ý muốn, cho nên nó phi thường cổ quái.”

“Cổ quái? Chỉ là cổ quái thôi sao?” Dương Hạo đã sớm biết là có chuyện, nhưng cũng không nghĩ rằng vấn đề lại nghiêm trọng như thế.

“Cũng sẽ tốt thôi, X13 bất quá chỉ có thêm tính bi quan mà thôi, đối với một người máy mà nói thì đó không phải là một vấn đề lớn.”

“Tính bi quan?” Dương Hạo rùng mình một cái nữa rồi nhìn X13, “Đến ám thú sào huyệt, thật sự là rất xấu sao?”

“Thật sự là muốn mang ta đi sao?” X13 cơ hồ là khốc khang, bụng của nó xoay một hồi, “căn cứ phân tích thì khả năng ta còn sống là một phần tám mươi hai , cơ hồ là thập tử nhất sinh.”

“Còn ta thì sao?” Dương Hạo hy vọng mà hỏi nó.

“Một phần ngàn vạn cơ hội có thể giữ lại thi thể, một phần hai ngàn vạn cơ hội có thể sống sót quay lại.” X13 cấp cho Dương Hạo môt cái án tử hình.

“Tại sao lại thấp như thế?” Dương Hạo lớn tiếng kháng nghị, đối với phán đoán.

“Bởi vì ta bi quan.” X13 nói một cách đơn giản.

Đây có thể nói là một đội hình kỳ quái nhất trên thế giới.

Dương Hạo mang theo một lão quỷ ở trong bụng là một người máy có tính bi quan, mỗi người một vẻ đi đến ám thú sào huyệt.

Nói thật, khi đến huyệt động thì Dương Hạo đã muốn quay về nhưng vừa nghĩ đến cặp mắt của Vương Chí Tuấn, thì Dương Hạo liền có dũng khí tiến vào cái huyệt động âm sâm khủng khiếp kia.

Ám thú sào huyệt chính là một cái huyệt động trong một dãy núi, nơi này mặc dù chính là hung địa khiến mọi người sợ hãi nhưng xung quanh lại không có chướng ngại gì ngăn trở, bởi vì người đi đến nơi này đều biết sẽ không nên tiếp tục đi đến phía trước. Bên ngoài sơn động 500 thước thì đã bị che kín bởi các loại hài cốt màu trắng, những người đó cũng không biết tại sao lại chết ngoài sơn động, sau khi đi vào sơn động, Dương Hạo càng thêm cảm giác được khí tức tử vong, mặt đất của huyệt động được phủ kín bởi những bộ hài cốt trắng, cũng có thể thấy được vì nguyên tinh thạch mà đã có bao nhiêu người đi đến nơi này tìm cái chết.

Sau khi tiến vào huyệt động, X13 đã mở đèn chiếu sáng ở dưới thân thể, chiếu sáng một mảnh xung quanh với màu trắng như tuyết, bất quá trong miệng lại có vẻ bất đắc dĩ :”Là một người máy, ta sẽ không thể không nghe theo quyết định của ngươi, nhưng tốt nhất là ngươi không nên để ta tiếp tục đi phía trước nữa.”

“Phiền muốn chết!” Dương Hạo bây giờ dám chắc, A Mạn Đạt tống cho hắn con người máy này là cho hắn thêm phiền toái.

“Ta biết ngươi không thích ta.” X13 nhỏ đột nhiên nhỏ giọng, “cho đến bây giờ cũng không ai thích ta.”

“Thôi được rồi, được rồi, ngươi đừng có như vậy nữa.” Vừa phải bước qua các bộ hài cốt, vừa phải an ủi cho một người máy cảm giác này quả là không tốt. Nhưng khiến Dương Hạo chợt có cảm giác tuyệt vọng chính là cái lão gia hỏa đáng chết kia, miệng lúc nào cũng cam đoan rằng Dương Hạo sẽ không có chuyện gì nhưng lúc này lại quay ra ngủ mất tiêu.

Đi trong cái hang động kinh khủng này một hồi, Dương Hạo phát hiện thì ra nó hình như cũng không có nguy hiểm như trong truyền thuyết, ít nhất hắn vẫn đi đến chỗ trong cùng, cũng không có xuất hiện nguy cơ gì liên quan đến tính mạng, trong nháy mắt khi Dương Hạo buông lỏng tâm tình, đột nhiên hắn phát hiện được một bên của huyệt động hình như có cất giấu cái gì đó.

Đây chính là do nhạy cảm thuật của Dương Hạo tiếp tục phát huy tác dụng, mặc dù trong quá trình bồi dưỡng của đế quốc thì nhạy cảm thuật không được coi là quan trọng nhất, nhưng mà Dương Hạo ngày càng phát hiện, chính bản thân mình lại lại có thể phát huy tốt. Ví dụ như một thời gian ngắn trước hắn từng dựa vào nhạy cảm thuật tìm được bảo tàng của Hỗn Nguyên Tử, sau đó lại nhờ vào nhạy cảm thuật để tìm các loại thảo dược.

Mà nguyên lực của Dương Hạo hôm nay lại càng thêm cường đại, nhạy cảm thuật của hắn càng thêm linh mẫn , cho nên hắn cảm giác được bên trong huyệt động có vật gì đó đáng giá, đó có thể là bảo bối tốt.

Cảm nhận được cổ ba động của nhạy cảm thuật, Dương Hạo chuẩn bị tiến từng bước đến chỗ sâu trong huyệt động.

“Dương, đừng nói ta không cảnh cáo ngươi.” X13 lại oa oa lên, “nơi này có chỉ số nguy hiểm tăng lên quá cao, tốt nhất là không nên đi vào.”

“Cũng đã đi đến nơi này rồi, nếu quay lại thì không phải là rất mất thể diện sao.” Dương Hạo vỗ vỗ bụng, trong lòng ngập tràn sự tự tin, “yên tâm đi, ta có thần tiên phù hộ.”

“Nhưng là ta không có tin cái lão gia hỏa hô lỗ gì kia.” X13 lạnh lùng nói.

“Ngươi có thể nghe thanh âm của lão?” Dương Hạo lấy làm kinh hãi Hỗn Nguyên Tử và hắn trao đổi là thông qua ý thức, người khác không thể nghe được chỉ có mình Dương Hạo mới có thể nghe thanh âm của lão.

“Ngay cả thanh âm của thượng đế ta cũng nghe được huống chi là một linh hồn?”

Dương Hạo thực sự trông giống như là bắt được một nhánh cỏ cứu mạng: ”vậy ngươi hãy mau bảo thượng đế phù hộ ta.”

“Thượng đế ghét ta.” X13 lại nhỏ giọng nói, “Không ai thích ta.”

Dương Hạo nhìn tên gia hỏa có tính bi quan này, quả thực là muốn điên lên. May mắn là nhạy cảm thuật của Dương Hạo tạo cho hắn cảm giác ngày càng mãnh liệt, hắn đi đến một thông đạo nhỏ và hẹp, thông đạo này xem ra chỉ đủ để cho một người đi qua, ở bên trong này mặt đất cũng đầy xương cốt giống như trên đồi.

“Bảo bối hình như là ở chỗ này.” Dương Hạo nhìn đôi bạch cốt, “ngươi nói xem, ta moi thi cốt của người khác ra, có phải rất có lỗi hay không ?”

“Ngươi nghĩ đi, sau khi ngươi chết, ngươi có ngại người khác moi xương đầu của ngươi ra hay không?” X13 hỏi.

“Không ngại.” Dương Hạo vì bản thân mình nên nhanh chóng tìm được một lý do khai thoát, nhảy lên trên đầu cốt, liều mạng tìm kiếm, ở chỗ này ít nhất có hơn một ngàn tính mạng, xem ra chắc là đến đây tầm bảo, đương nhiên là đem theo không ít thiết bị và công cụ, nhưng đa số khoa kỹ sản phẩm đã sớm bị mục nát theo thi thể. Dương Hạo tốn hết nửa ngày, tìm được năm thanh bảo kiếm khác nhau.

“Đây là cái gì.” Dương Hạo rút từ trong đó ra một thanh đoản kiếm.

Chém xuống một cái, một đạo hàn quang tràn ngập cả thông đạo, sáng hơn cả chiếu minh quang của X13 gấp mấy lần, thậm chí khi rút kiếm thì Dương Hạo cũng cảm giác được một cơn lạnh thấu xương.

“Hảo kiếm!” Hỗn Nguyên Tử cũng bị kiếm quang này khiến cho bừng tỉnh, lão than thở không thôi, “đây nhất định là một thanh hảo kiếm, nếu trong thời đại của ta, thì đây tuyệt đối là một tài liệu tuyệt vời để luyện phi kiếm.”

“Vậy không nên thu lấy sao?”

“Nói nhảm, đồ đệ ngoan, ngươi lần này đã nhặt được bảo vật, thanh kiếm này sợ rằng cũng không phải là vật phàm, chỉ cần quán nhập chân khí vào chúng nó tạo thành tác dụng tăng năng lực thì sẽ có thể bán với giá cao rồi.” Hỗn Nguyên Tử hiện lên vẻ mặt như một tên gian thương.

“Bán?” Dương Hạo vốn còn muốn để chính mình sử dụng.

“Đương nhiên là dùng để bán, ngươi tưởng rằng mình có thể dùng hết cả mấy thanh kiếm này sao, có thể dụng một thanh đã tốt lắm rồi.” Hỗn Nguyên Tử đến bây giờ mới phảng phất mở to hai mắt, “được rồi, nơi này sao lại tối thế, chúng ta đang ở đâu thế?”

“Ám thú sào huyệt!” Dương Hạo lớn tiếng tuyên cáo, “không phải lão ủng hộ ta đến đây sao, lão phải bảo vệ an toàn cho ta đó.”

“Ám thú sào huyệt?” ngữ khí của Hỗn Nguyên Tử so với vài ngày trước hoàn toàn trái ngược, “ngươi thực sự đã đến?”

“Cái gì mà thật sự đến, lão không phải nói là không có vấn đề gì sao?”

“Việc này … kỳ thật là ta cũng nói một chút mà thôi, ai biết ngươi lại nghe lời.” Hỗn Nguyên Tử xấu hổ, “bất quá, có thanh bảo kiếm này không chừng vận khí của ngươi tốt hơn một chút.”

Thanh âm của X13 rất không đúng lúc vang lên :”Ta không muốn phá đi sự hưng phấn của các người, nhưng là một người máy ta cần phải nhắc nhở các người, người vốn giữ thanh kiếm này đã chết, cho nên …”

“Cho nên cái gì?” Hỗn Nguyên Tử hỏi, lão đại khái vẫn còn chưa có rõ tính cách của X13.

“Cho nên hãy chờ người khác đến đào thi thể của các ngươi ra.” X13 thở dài, “ta không có xương nên sẽ mục nát nhanh thôi.”

“Tên người máy chết tiệt kia, có Hỗn Nguyên Tử ta ở đây, tên đồ đệ thông minh của ta có thể chết sao?” Hỗn Nguyên Tử cũng phát hiện, X13 cư nhiên có thể nghe được lão nói chuyện, liền nhiệt tình cãi nhau. < ~.~ >

“Vì là một ky khí nhân và là một khoa học gia nên ta chỉ chú trọng sự thật.” X13 phân tích, “sự thật chính là nơi này đã mai táng mấy ngàn bộ hài cốt, mà thanh kiếm này cũng có thể chuyển chủ mấy trăm lần, nhưng cuối cùng vẫn ở chỗ này. Từ đó có thể phán đoán, mỗi người đó đều phát hiện ra thanh bảo kiếm đó tại nơi này, sau đó thì mang bên hông …”

“Sau đó thì sao?” Dương Hạo vuốt ve chuôi kiếm đang đeo bên hông khiến hắn có cảm giác mệt chết đi được, trong lòng có dự cảm không tốt.

“Sau đó sẽ thành một bộ hài cốt.” X13 kéo dài bi quan luận lý của mình, “cho nên có thể nói, kẻ nào lấy được thanh kiếm này thì sẽ chết.”

“Ngươi nói là, thanh bảo kiếm này chỉ là một vật dùng để dẫn dụ?” trái tim của Dương Hạo đập nhanh hơn, hắn quay về phía thông đạo đen tối phía trước nở nụ cười, “ha ha ha, nơi này thì có ai đến giết ta.”

Tiếng cười của hắn tạo thành tiếng vang từ trong thông đạo phát ra liên miên không dứt, bên trong thông đạo tối om, các tiếng cười không ngừng vang vọng tạo ra thanh âm nghe có vẻ rất là quỷ dị.

Nhưng càng thêm trí mạng chính là phía trước không xa chỗ Dương Hạo, tựa hồ xuất hiện hai vật màu xanh biếc, hai vật này tựa như là hai mắt của một con sói trong đêm tối, không chỉ phát ra quang mang màu xanh biếc, hơn nữa còn di động phiêu hốt, khiến người nhìn thấy phải lạnh cả xương sống.

“Đồ đệ ngoan …” thanh âm của Hỗn Nguyên Tử thay đổi.

“Cái gì?” hai chân của Dương Hạo lúc này đã run run.

“Cái tên người máy chết tiệt này nói cũng có đạo lý.” Hỗn Nguyên Tử hô lên một tiếng kinh thiên động địa, “chạy mau.”

Không đợi Hỗn Nguyên Tử nói xong thì Dương Hạo đã xoay người chạy chuẩn bị phóng ra ngoài, nhưng ngay lúc đó hắn rốt cục cũng hiểu được cái gì gọi là lòng tham không đáy, tại sao thanh bảo kiếm này lại trở thành nguyên nhân khiến cho nhiều người chết như vậy.

Dương Hạo bị kẹt lại ở trong thông đạo, nơi này vốn là rất hẹp chỉ đủ cho một người đi qua, nhưng mà Dương Hạo bên hông lại có thêm năm thanh kiếm, chuôi kiếm lòi ra vừa vặn khít vào hai bên thông đạo khiến cho cả người Dương Hạo kẹt tại chỗ đó, ngay cả di chuyển nửa bước cũng không được.

Dương Hạo không chạy được, mà ở phía sau thì vật màu xanh biếc kia đang bay lại gần, không có gì bất ngờ, đó chính là một đôi mắt, nhưng tuyệt đối không phải là của sói.

Danh Sách Chương:

truyện full
Bạn đang đọc truyện trên website WebTruyen.Com

Nhận xét của đọc giả về truyện Đan Đỉnh Tu Diễm Lục

BÌNH LUẬN FACEBOOK