Dấm Nghiện

Chương 56: Xác nhận quan hệ

Văn Nhã Ai Cập Miêu

18/11/2020

Thứ sáu, mọi người tâm tình luôn mang theo một chút sung sướng, rốt cuộc ngày mai chính là cuối tuần, một tuần cực khổ rốt cuộc cũng qua đi.

Hôm nay Liễu Khinh Ca vẫn như cũ rất bận, không ngừn tiếp điện thoại, cổ phiếu đã tăng trở lại, sự tình của Minh Thụ Ngạn đã qua hai ngày, liền giảm nhiệt độ, có vẻ sau lưng Minh Thụ Ngạn cho truyền thông không ít chỗ tốt.

Giữa trưa, Liễu Khinh Ca không có cùng Hoa Ngữ An ăn cơm trưa, Hoa Ngữ An cũng không có tâm tình hẹn những người khác đi ăn, liền gọi cơm hộp, ở trong công ty ăn.

Không biết vì sao hôm nay Liễu Khinh Ca trở về tương đối trễ, ước chừng đã muộn nửa giờ, nhưng Hoa Ngữ An không dám hỏi nhiều, cảm thấy đại khái là bận rộn chuyện công việc.

Thật vất vả tha tới giờ tan tầm, Hoa Ngữ An đều có thể cảm giác được tiếng hoan hô của mọi người ở dưới tầng 20, nàng nhìn thoáng qua văn phòng tổng tài, hôm nay tâm tình vẫn không tốt lắm, nghĩ đến sự tình của mẹ Thành Ý Văn, tầm tình của nàng liền hạ thấo, hiệu suất công tác cũng chậm hơn so với thường ngày, cũng may được Liễu Khinh Ca thông cảm, còn không có răn dạy, ngược lại hảo tính tình chỉ ra một ít sai lầm nhỏ mà hôm nay mình phạm phải.

"Đi thôi, ăn cơm."

Liễu Khinh Ca mang theo Hoa Ngữ An cùng đi ăn cơm, Hoa Ngữ An toàn bộ quá trình không có tâm tình nói chuyện, cũng may Liễu Khinh Ca cũng không phải là người nói nhiều, cứ như vậy hai người kết thúc cơm chiều trong không khí nặng nề.

Thời điểm về đến nhà, Hoa Ngữ An tắm xong liền nằm ở trên giường, chỗ ngày hôm qua Liễu Khinh Ca ngủ còn lưu lại mùi hương của nàng, là hương vị dầu gội, trộn lẫn với hương vị nhàn nhạt thuộc về Liễu Khinh Ca, mùi hương hoa sơn chi nhàn nhạt.

Hoa Ngữ An nhắm mắt lại, cũng không phải muốn ngủ, cũng không muốn suy nghĩ điều gì, chỉ là muốn nằm, để cho thân thể vô lực có cái địa phương có thể dựa vào.

Lúc này, di động của Hoa Ngữ An chấn động, nàng cầm lấy, là tin nhắn của Liễu Khinh Ca, nàng muốn mình đến phòng khách một chuyến.

Nhìn đến tin nhắn của Liễu Khinh Ca, trong lòng không tên cảm thấy kiên định một chút, nàng cầm lấy di động, trở lại phòng khách, thấy Liễu Khinh Ca đang bắt chéo chân, ngồi ở trên sô pha, chờ Hoa Ngữ An.

"Khinh Ca, làm sao vậy?"

Hoa Ngữ An thói quen tính ngồi xuống bên cạnh Liễu Khinh Ca, bất quá vừa tới gần nàng, liền có thể ngửi được trên người Liễu Khinh Ca, mùi hương thuộc về nàng.

Lúc này, Liễu Khinh Ca từ trong túi xách lấy ra một cái hộp, màu xanh biển tinh mỹ, mặt trên còn có văn tự màu bạc được thiết kế tỉ mỉ, Hoa Ngữ An không biết đó là nhãn hiệu, nhưng thoạt nhìn rất sang trọng.

Liễu Khinh Ca mở hộp ra, bên trong có một cái vòng tay màu ngân bạch, vòng tay chính diện nạm đầy kim cương thật nhỏ tinh mỹ, mặt trái lại khắc một đóa hoa hồng, thập phần đẹp, Hoa Ngữ An vừa thấy liền không rời được mắt.

"Thích không?"

Liễu Khinh Ca nhìn Hoa Ngữ An xem đến thẳng ánh mắt, đối với phản ứng của nàng cảm thấy thập phần vừa lòng.

"Thích."

Hoa Ngữ An vừa nói ra miệng, nhất thời nghĩ tới gì đó, nàng cảm thấy không thể tưởng tượng được mà nhìn Liễu Khinh Ca, trong mắt dò hỏi thấy được ý cười của Liễu Khinh Ca giống như có được đáp án.

"Ân, đưa cho ngươi."

Liễu Khinh Ca lấy vòng tay ra, vòng tay tinh tế bạc trắng được đeo trên cổ tay Hoa Ngữ An.

"Ngươi... Ngươi làm gì đưa ta đồ vật quý trọng như vậy."

Hoa Ngữ An nhìn vòng tay bạc trắng trên cổ tay, dị thường cảm thấy có chút trầm trọng, nhưng được Liễu Khinh Ca nắm lấy, lại cảm thấy an tâm.

"Hôm qua... Thái độ của ta không tốt lắm, xin lỗi."

Liễu Khinh Ca cảm thấy chính mình ngày hôm qua cùng Hoa Ngữ An rùng mình hành vi thập phần không tốt, khi biết được Hoa Ngữ An bởi vì chuyện của mẹ Thành Ý Văn cảm thấy trong lòng không dễ chịu, càng cảm thấy áy náy.

"Không... Không có quan hệ, chính là..."

Này thật sự quá quý trọng, chỉ cần mặt trên là kim cương, Hoa Ngữ An đã không dám nghĩ đến tốn bao nhiêu tiền.

"Suỵt... Còn có ta biết tâm tình ngươi không tốt..."

Liễu Khinh Ca nhẹ nhàng cầm lấy lòng bàn tay của Hoa Ngữ An, cảm giác được lòng bàn tay của nàng hơi lạnh, trong lòng hơi hơi phát đau.

"Ngươi... Ngươi hôm nay giữa trưa chính là đi mua vòng tay này?"

Hoa Ngữ An nhớ rõ, Liễu Khinh Ca hôm nay giữa trưa trở về công ty muộn nửa giờ, đây là rất ít thấy, trừ phi có chuyện rất trọng yếu phải đi làm, xem ra nàng đúng là đi mua cái vòng tay này.

"Vốn dĩ không cần lâu như vậy, chỉ là ta để sư phó khắc lại đóa hoa hồng, cho nên mới trở về muộn."

Liễu Khinh Ca ôn nhu chà xát tay Hoa Ngữ An, giống như muốn đem độ ấm của mình truyền cho Hoa Ngữ An vậy, cái mũi Hoa Ngữ An đau xót, loại cảm động này khó có thể miêu tả được, Liễu Khinh Ca rất bận, nhưng nàng vẫn dành chút thời gian cho mình một ít tiểu kinh hỉ.

"Ngươi làm như vậy..."

Hoa Ngữ An dỗi nói, chọc đến hốc mắt của nàng đều đỏ, Liễu Khinh Ca không phải là băng sơn sao, sao có thể ấm áp như thế, đều mau đem hai mắt của mình ấm ra nước mắt.

"Ta không phải đã nói qua sao, hiện tại ta đã có thể chính thức theo đuổi ngươi."

Liễu Khinh Ca cười nói, đem Hoa Ngữ An ôm vào trong lòng ngực, cảm thấy người nọ mềm như bông dựa vào trong lòng ngực của mình, khóe mắt có nước mắt, là nước mắt vui vẻ.

Nữ nhân này, nói cái gì theo đuổi hay không theo đuổi chứ, ta không phải đã sớm rơi vào hố ngươi đào rồi sao?

"Ngươi cùng Minh Dật Nhiên..."

Hoa Ngữ An còn chưa nói xong, Liễu Khinh Ca liền lập tức đáp: "Chia tay."

Đúng, chia tay, lại còn có bắt được 11% cổ phần trên tay hắn, buổi sáng hôm nay hắn còn phát tin nhắn cho mình, nói hắn sáng hôm nay đã bay đi Phần Lan giải sầu, để mình yên tâm, trong khoảng thời gian này nàng đều sẽ không gặp được hắn.

Liễu Khinh Ca cảm thấy Minh Dật Nhiên thực sự quá thiện lương, một chút đều không giống đám người lòng muông dạ thú của Minh gia kia.

"Cho tới nay, ta cùng hắn ở bên nhau, đều là vì kế hoạch của ta, chính là cổ phần trên tay hắn."

Liễu Khinh Ca chậm rãi nói, nàng đang chuẩn bị để Hoa Ngữ An chậm rãi biết chân tướng của kế hoạch này, nhưng không chút nào hy vọng nàng sẽ tham dự trong đó, rốt cuộc đây là cùng sư tử giảo hoạt đấu tranh, vô ý một cái, liền sẽ bị sư tử cắn ngược lại một cái.

"Hắn... Thoạt nhìn rất thích ngươi."

Hoa Ngữ An với Minh Dật Nhiên tiếp xúc không nhiều lắm, nhưng ấn tượng sâu nhất, vẫn là lần trước khi mình sinh bệnh, hắn ngẫu nhiên đến nhà Liễu Khinh Ca, còn nấu cháo cho mình, hắn là một nam nhân ôn nhu, đặc biệt là khi nhắc tới Liễu Khinh Ca, ánh mắt của hắn ôn nhu còn mang theo điểm ưu thương, Hoa Ngữ An lúc này mới hiểu được, Minh Dật Nhiên có lẽ cũng biết, Liễu Khinh Ca không thích hắn.

"Ân... Nhưng người ta thích, là ngươi."

Liễu Khinh Ca tự nhiên biết Minh Dật Nhiên thích mình, nhưng nàng tâm quá nhỏ, Minh Dật Nhiên không thể tiến vào được một phần nhỏ nào, nhưng lại đột nhiên không kịp phòng ngừa mà bị Hoa Ngữ An cái người sạch sẽ này nhảy vào lấp đầy.

Hoa Ngữ An nghe thấy Liễu Khinh Ca bất thình lình tỏ tình, thân mình ở trong lòng ngực nàng không tự giác mà cứng đờ lên, nàng có chút khẩn trương, chỉ không biết nên đáp lại Liễu Khinh Ca như thế nào.

"Đầu gỗ."

Liễu Khinh Ca cười khẽ, người này a, như thế nào luôn ở thời khắc mấu chốt liền đứt dây, nàng không phải là nên ngẩng đầu lên hôn mình, sau đó nói cho mình biết nàng cũng thích chính mình sao?

Lúc này Hoa Ngữ An giống như bị Liễu Khinh Ca triệu hoán tâm linh, từ trong lòng ngực của Liễu Khinh Ca ngẩng đầu lên, không có nụ hôn mà nàng chờ mong, Hoa Ngữ An đưa tay ra, lòng bàn tay rơi xuống đáy mắt Liễu Khinh Ca, nơi đó nhàn nhạt thanh hắc sắc.

"Ngươi nên nghỉ ngơi nhiều."

Hoa Ngữ An tâm đau, so với một câu ' thích ngươi ', có lẽ một câu này sẽ sát phong tình, nhưng tâm Liễu Khinh Ca lại ấm vài phần, bởi vì có đôi khi ' ta lo lắng ngươi ' so với ' ta thích ngươi ' còn chân thật hơn nhiều.

"Ân."

Liễu Khinh Ca đương nhiên biết chính mình nên nghỉ ngơi, nhưng trong khoảng thời gian này, nàng không có cách nào buông lỏng được, hiện giờ Liễu Tiêu Nguyệt làm bộ cảm xúc tinh thần sa sút, chính mình như cũ vội vã nhìn như không thể ứng phó Minh gia, Thiên Dực nếu đã ổn định lại, như vậy sớm muộn gì cũng cần đối mặt với Minh Thụ Ngạn.

"Ngươi gạt ta."

Hoa Ngữ An nhìn Liễu Khinh Ca thất thần, biết nàng lại suy nghĩ công tác, liền biết người này sẽ không hảo hảo nghỉ ngơi.

"Qua khoảng thời gian này, ta sẽ hảo hảo nghỉ ngơi."

Liễu Khinh Ca không lừa Hoa Ngữ An, chỉ cần qua đoạn thời gian gian nan này, nàng có thể hảo hảo nghỉ ngơi rồi.

"Ân..."

Hoa Ngữ An nửa thân mình còn dựa vào trong lòng ngực Liễu Khinh Ca, Liễu Khinh Ca cũng tùy ý Hoa Ngữ An dựa vào, loại ăn ý ngọt ngào này làm Liễu Khinh Ca không nhịn được nở nụ cười.

"Chúng ta như bây giờ, xem là cái quan hệ gì?"

Hoa Ngữ An ngẩng đầu lên nhìn nhìn Liễu Khinh Ca, nghe được câu hỏi của nàng, Hoa Ngữ An ngay sau đó cũng nở nụ cười, cúi người, một cái hôn rơi xuống khóe miệng Liễu Khinh Ca.

"Ngươi cảm thấy sao?"

Hôn đều hôn qua, lăn giường đều thiếu chút nữa lăn rồi, Liễu Khinh Ca chẳng lẽ còn cảm thấy hai người là bạn tốt sao? Lúc trước các nàng còn vướng một Minh Dật Nhiên, hiện tại có thể danh chính ngôn thuận mà ở bên nhau a!

"Ân... Không đủ sâu."

"Ân?"

"Ta nói ngươi hôn."

Liễu Khinh Ca nói xong, chủ động hôn lên, vừa rồi là hôn môi chuồn chuồn lướt nước, căn bản không thể bổ khuyết cái hố sâu ái muội này, nếu Hoa Ngữ An không hiểu phong tình, vậy Liễu Khinh Ca đành phải tự mình động thủ.

Hai người môi lưỡi tương triền, đây là lần đầu tiên không có say rượu, không có dụ hoặc, cả hai đều bình tĩnh cùng tình nguyện, một cái hôn thập phần sâu.

Cuộc đời này ngươi có một người, đủ để dư vị cả đời...

Liễu Khinh Ca bỗng nhiên nghĩ tới một câu như vậy, trong lòng tê tê dại dại, cùng nhau hôn càng thêm ôn nhu.

Thời điểm cả hai đều sắp không thở nổi mới kết thúc.

"Ta cũng vậy."

"Ân?" Liễu Khinh Ca không rõ nguyên do.

"Ta cũng thích ngươi."

Hoa Ngữ An thẹn thùng nói, Liễu Khinh Ca cười khẽ, người này phản xạ có phải là hơi chậm hay không... Bất quá... Đến trễ vẫn tốt hơn là không đến.

----------------------------------------------------------------------------

Buổi tối ở sân bay X thị, vẫn là người đến người đi, có một số người là rời đi, có một số là trở về, có một ít người là đang nếm trải ly biệt cùng gặp lại, bi thương cùng vui sướng.

Một nam nhân cao lớn mặc áo gió màu đen từ sân bay đi ra, một nam nhân mặc tây trang đang ở cửa sân bay chờ hắn, bên người hắn là một chiếc xe màu đen sang trọng.

"Nhị thiếu gia."

Nam nhân tây trang cung kính nói một tiếng, người mặc áo gió màu đen chợt cười lạnh, duỗi tay chỉ chỉ chính mình, nói: "Ngươi kêu ta?"

Nói ba chữ xong, nam nhân cười càng thêm càn rỡ, giống như một con sói khát máu.

"Cũng đúng, tuy rằng là con ngoài giá thú của Minh gia, nhưng nói thế nào thì cũng là huyết mạch của Minh Thụ Ngạn, cái danh hào nhị thiếu gia này ta còn gánh nổi."

Minh Kỳ Nhiên cười đến cuồng vọng, một tay đẩy nam nhân đang không biết phải làm sao ở trước mắt hắn ra, sau đó mở cửa ngồi vào chiếc xe màu đen kia.

Nam nhân tây trang cũng ngồi vào ghế điều khiển, yên lặng lái xe, không dám cùng Minh Kỳ Nhiên ngồi ở phía sau nói chuyện.

Đều nói nhị thiếu gia của Minh gia hành sự tàn nhẫn, tính cách hành xử khác người, càng là âm ngoan quái đản, hiện giờ vừa thấy, hành vi của người này hành vi thật ra dọa người vô cùng, cùng lời đồn đãi, tựa hồ không sai chút nào.

"Minh Thụ Ngạn còn chưa có chết sao?"

Minh Kỳ Nhiên lạnh lùng hỏi một câu, ngón tay của hắn có tiết tấu mà gõ ở trên kính cửa xe, trong mắt lạnh lẽo, ai nhìn cũng cảm thấy sợ hãi, giống như một con sói đói khát.

"Ách..." Nam nhân tây trang không biết nên trả lời như thế nào...

"Cũng phải, tai họa để lại ngàn năm, lần này bị người bóc gốc gác cũng không bị tức chết, cũng có thể coi là mạng đủ cứng."

Nam nhân tây trang xoa xoa mồ hôi lạnh...

Nhị thiếu gia... Thật sự là không thể chọc a...

Bạn đang đọc truyện trên: Webtruyen.com

Nhận xét của độc giả về truyện Dấm Nghiện

Số ký tự: 0

    Bình luận Facebook