Dấm Nghiện

Chương 68: Thủ đoạn của Liễu tổng

Văn Nhã Ai Cập Miêu

18/11/2020

Trong một nhà ăn cao cấp Trung Quốc, bốn nữ nhân ngồi trong một phòng ghế lô, trên mặt đều mang theo ý cười sung sướng, thoạt nhìn tâm tình không tệ.

"Nắm tay thế kỷ, đầu đề tin tức gần đây đều là các ngươi."

Liễu Khinh Ca châm trà cho mỗi người, Cố Phiên Vũ lại lắc lắc đầu, nói: "Thiên Dực đổi mới chủ tịch mới là đầu đề, chúc mừng ngươi Liễu tổng."

Lạc Phỉ trợn trắng mắt, thời điểm hai người kia ngồi cùng nhau, luôn thích nói một đống lớn lời khách sáo, nghe đến phiền.

"Được rồi được rồi, hai người các ngươi, rốt cuộc muốn khách sáo tới khi nào?"

Lạc Phỉ vẫy vẫy tay, đánh gãy các nàng nói chuyện, Hoa Ngữ An chỉ cười cười, nói: "Cho nên paparazzi không theo các ngươi nữa?"

"Một cái nắm tay cũng đủ cho bọn họ báo cáo kết quả công tác rồi."

Lạc Phỉ cười nói, chưa từng nghĩ tới Cố Phiên Vũ lại to gan như vậy, bất quá như vậy cũng tốt, không cần trốn trốn tránh tránh.

Ca ca Cố Phiên Vũ là Cố Phong Dạ vẫn luôn biết xu hướng giới tính Cố Phiên Vũ, mà cha mẹ nàng đã sớm quản không được Cố Phiên Vũ.

Còn cha mẹ của mình thì hàng năm đều ở nước ngoài du lịch, sau khi thu được tin tức, trước tiên gọi điện thoại cho mình, tuy rằng không quá duy trì, nhưng lại không có kịch liệt phản đối, coi như bình an vượt qua một cửa này.

"Cũng phải..."

Hoa Ngữ An cười cười, nếu mình là paparazzi, một cái nắm tay cũng có thể viết vài tuần, sau đó không ngừng đào bới chuyện cũ của Cố Phiên Vũ ra nói bừa cũng đủ ăn cơm.

"Cho nên, tư liệu ngươi đã đưa cho truyền thông chưa?"

Liễu Khinh Ca đem đề tài tách ra, hướng Lạc Phỉ hỏi, Lạc Phỉ gật gật đầu, cười nói: "Hiện tại liền chờ tin tức ra tới, lại nói Liễu Tiêu Nguyệt đâu?"

Sau khi biết Liễu Tiêu Nguyệt không có việc gì, Lạc Phỉ thực sự thở dài nhẹ nhõm một hơi, vốn dĩ muốn hẹn Liễu Tiêu Nguyệt ra tới ăn cơm, nhưng di động của người này lại không có ai tiếp.

"Ân... Hôm nay nàng cũng không nói với ta cái gì liền chạy."

Liễu Khinh Ca muốn cùng Liễu Tiêu Nguyệt tham dự họp báo phóng viên, chính là người trong bộ phận của nàng nói nàng đã sớm đi rồi, cũng không biết là đi đâu, nhưng nàng hoàn toàn không sợ hãi, sự kiện chiếc xe của Liễu Tiêu Nguyệt còn đó, hiện tại cơ hồ ánh mắt của mọi người đều tụ tập ở trên người Minh gia, bọn họ sẽ không hành động thiếu suy nghĩ.

"Thật ra ta lại biết nàng đang ở đâu."

Hoa Ngữ An bật cười, rồi nói tiếp: "Ta có gọi điện thoại cho Kiều Kiều, nghe được thanh âm của Liễu Tiêu Nguyệt."

Nàng biết Liễu Tiêu Nguyệt đang theo đuổi Lê Kiều Kiều, vốn dĩ không thích Liễu Tiêu Nguyệt, nhưng sau khi biết cái kế hoạch kia, liền thay đổi cách nhìn đối với người này, Hoa Ngữ An chỉ cảm thấy thuận theo tự nhiên là được.

Nhưng nàng cảm giác gia hỏa Lê Kiều Kiều này... Đại khái là kiên trì không được bao lâu...

Chỉ là Hoa Ngữ An không biết... 10 phút trước khi nàng gọi điện thoại cho Lê Kiều Kiều, hai người kia đã xác nhận quan hệ.

Bốn người đều cười không nói gì, từ sau lần trước chơi mạt chược, mọi người đều biết Liễu Tiêu Nguyệt đối Lê Kiều Kiều có ý tứ, sủng thê, quả thực cùng Liễu Khinh Ca không phân cao thấp.

"Tin tức ra tới."

Cố Phiên Vũ vẫn luôn cầm di động chờ đợi, cuối cùng nàng cũng thấy được tin tức mà Liễu Khinh Ca cùng Lạc Phỉ chờ mong.

Hoa Ngữ An cũng lấy di động ra xem, đầu đề là: Thêm chứng cứ Minh gia mua giết người, lần này là thật?

Hoa Ngữ An liếc mắt nhìn Liễu Khinh Ca một cái, chỉ thấy khóe miệng nàng gợi lên một mạt tươi cười tà mị, trong nháy mắt Hoa Ngữ An cảm thấy có chút sởn tóc gáy, lập tức mở tin tức ra xem nội dung.

Bên trong có một phần phim nhựa, mà lần này phim nhựa so với lần trước càng gần càng rõ ràng, người kia nói muốn mua mạng của vợ chồng Liễu gia, đúng là Minh Thụ Ngạn!

Ta thiên! Cái này phải bị mang đi hiệp trợ điều tra đi! Video này quả thực âm thanh hình ảnh rõ ràng nha!

"Phỏng chừng nhìn thấy tin tức này, mới vừa tỉnh lại liền muốn ngất đi rồi."

Lạc Phỉ giống như đang xem một trò đùa dai, nhưng mọi người đều biết, đây là một phần phim nhựa chân thật, là phim nhựa đưa Minh Thụ Ngạn xuống địa ngục.

"Thật là không thể đắc tội ngươi a... Minh Thụ Ngạn mới vừa từ chức chủ tịch, rời khỏi hội đồng quản trị, đối với Thiên Dực không còn lực ảnh hưởng gì, liền tuôn ra phim nhựa này, tính toán đánh đến một cái thật là vang dội."

Cố Phiên Vũ cũng không khỏi bội phục nữ nhân Liễu Khinh Ca này, nhẫn nại lâu như vậy, chính là chờ tình huống của Thiên Dực ổn định lại, bức Minh Thụ Ngạn rời khỏi hội đồng quản trị, sau đó lại tuôn ra đoạn phim nhựa này đưa hắn đến đường cùng, thủ đoạn tàn nhẫn như vậy, nếu không phải có thâm cừu đại hận gì, đại khái cũng không làm đến mức này.

"Quá khen, đối phó ác nhân, tự nhiên phải dùng một chút thủ đoạn đê tiện."

Liễu Khinh Ca buông di động, nàng đối với truyền thông thực vừa lòng, ít nhất bọn họ viết chính là Minh gia X thị, mà không phải Thiên Dực Minh Thụ Ngạn, đây đối với Thiên Dực mà nói, đối với chính mình mà nói, đều là chuyện tốt, xem ra Lạc Phỉ có công đạo rõ ràng.

"Đê tiện cũng không tính, ngược lại đủ tàn nhẫn, ta thích."

Cố Phiên Vũ ngồi được đến vị trí chủ tịch của Khôn Long, cũng không biết dùng bao nhiêu thủ đoạn đi đối phó với lão ba của nàng, đối với loại thủ đoạn này của Liễu Khinh Ca, cùng là đồng loại, nàng tỏ vẻ tán thưởng.

"Được rồi được rồi, lấy trà thay rượu, cụng ly!"

Hoa Ngữ An thấy Liễu Khinh Ca cao hứng, trong lòng cũng cao hứng, nàng lần đầu tiên thấy Minh Thụ Ngạn liền không thích người này, cảm thấy ánh mắt của hắn quá âm lãnh, quá nhiều tính kế, nàng biết giữa Liễu Khinh Ca Liễu Tiêu Nguyệt cùng Minh gia khẳng định đã xảy ra chuyện gì đố mới đấu đến không chết không ngừng như thế, nàng chờ Liễu Khinh Ca nói cho nàng, bất quá hiện giờ, nàng nên chúc mừng Liễu Khinh Ca kế hoạch thành công trước đã.

"Cụng ly!"

Chén trà đụng chạm phát ra thanh âm thanh thúy, như tiếng kèn thắng lợi, ở trong một phòng ghế lô trang hoàng tinh mỹ vang lên...

Thời điểm Liễu Khinh Ca cùng Hoa Ngữ An về đến nhà, đã là hơn 9 giờ tối, lúc này Liễu Khinh Ca lại nhận được điện thoại của Minh Kỳ Nhiên.

"Khinh Ca tỷ tỷ."

"Chuyện gì?"

Liễu Khinh Ca tâm tình tuy hảo, nhưng đối với Minh Kỳ Nhiên, chỉ cần là nghe được thanh âm liền cảm thấy phiền chán.

"Minh Thụ Ngạn mới vừa tỉnh lại liền tiến vào khoa vật lý trị liệu, hiện tại cảnh sát còn đang vây quanh Tống Tiếu hiệp trợ điều tra, hảo thủ đoạn a Khinh Ca tỷ tỷ."

Minh Kỳ Nhiên đang cười, nhưng Liễu Khinh Ca nghe không ra cảm xúc gì, rốt cuộc là khen ngợi, hay là trào phúng.

"Ngươi so với Minh Thụ Ngạn thông minh hơn nhiều."

Liễu Khinh Ca cười lạnh, Hoa Ngữ An nhìn Liễu Khinh Ca cười lạnh, trong lòng liền có chút lo lắng, nàng ngồi ở bên cạnh Liễu Khinh Ca bồi nàng, hơn nữa nghe nội dung, Hoa Ngữ An liền có thể đoán được trong điện thoại chính là Minh Kỳ Nhiên.

"Ta phái người điều tra công ty ở nước Pháp kia của ngươi, nói vậy hiện tại ngươi đã không còn tiền để có thể thu mua cổ phần trên tay ta đi! Thật sự không suy xét đề nghị của ta sao?"

Minh Kỳ Nhiên tâm tình vẫn rất tốt, nhưng tâm tình của Liễu Khinh Ca lại không tốt chút nào, nàng lạnh lùng nói: "Vĩnh viễn không có khả năng."

Nói như chém đinh chặt sắt, Minh Kỳ Nhiên cũng không tức giận, chỉ sâu kín nói một câu: "Xem ra... Nên cho ngươi một ít áp lực, Khinh Ca tỷ tỷ."

Nói xong, Minh Kỳ Nhiên liền cúp điện thoại, Liễu Khinh Ca tùy ý ném điện thoại lên trên sô pha, sau đó vô lực dựa vào sô pha.

"Làm sao vậy Khinh Ca?"

Hoa Ngữ An nhìn thấy ánh mắt mệt mỏi của Liễu Khinh Ca, còn có nhăn mày, nàng liền biết nội dung bọn họ nói chuyện không vui vẻ gì, Hoa Ngữ An nghĩ nghĩ, cảm thấy có chút buồn cười, ai có thể cùng kẻ điên có ý đồ gây rối với mình nói chuyện phiếm mà cảm thấy vui sướng chứ.

"Không có việc gì, ôm ta một cái."

Liễu Khinh Ca lắc lắc đầu, đẩy ra một cái tươi cười, mở hai tay ra, chuẩn bị nghênh đón cái ôm của Hoa Ngữ An.

Hoa Ngữ An tự nhiên sẽ không keo kiệt mà ôm nàng, còn ở trên cổ Liễu Khinh Ca hạ xuống một cái hôn khẽ, nhưng không nghĩ sẽ làm cả người Liễu Khinh Ca chấn động.

"Ngữ An... Ngươi lại muốn ám chỉ cái gì?"

Thanh âm vũ mị của Liễu Khinh Ca rơi xuống bên tai Hoa Ngữ An, ngay cả hơi thở cũng mang theo vài phần cực nóng, làm mặt Hoa Ngữ An nháy mắt đỏ lên.

Nàng vốn dĩ không có ý tứ gì, chỉ là một cái hôn an ủi a, nhưng sau khi rơi xuống thân thể của Liễu Khinh Ca lại biến thành một loại ký hiệu ám chỉ.

"Ta không có."

Hoa Ngữ An phủ nhận, nhưng bỗng nhiên cảm thấy, quả thực là muốn ám chỉ một chút với Liễu Khinh Ca, ai biết vào lúc này, Liễu Khinh Ca lại hôn xuống bên tai Hoa Ngữ An, vụn vặt, lại giống như lửa nóng thiêu đốt Hoa Ngữ An.

"Khinh... Khinh Ca..."

Hoa Ngữ An không thể tưởng tượng được Liễu Khinh Ca lại hành động trước, nàng nắm chặt quần áo của Liễu Khinh Ca, theo thân mình của Liễu Khinh Ca ngã nằm trên sô pha.

"Ngươi không mệt sao?"

Hoa Ngữ An hỏi, nhìn hai mắt nhiễm dục vọng của Liễu Khinh Ca, tràn ngập tính xâm lược, nàng không dám mở mắt nhìn nữa, nhớ tới tình cảnh đêm đó, bụng nhỏ lại bốc cháy lên một đoàn lửa nóng.

"Không mệt..."

Liễu Khinh Ca hôn lên môi Hoa Ngữ An, nàng bỗng nhiên cảm thấy có chút nghiện chuyện này, đặc biệt là đối với Hoa Ngữ An, càng thêm khó nhịn, dục vọng cơ hồ muốn phá thể mà tràn ra.

"Không... Không được, Vân a di sẽ về tới."

Ngay lúc Hoa Ngữ An vừa nhắc nhở, Liễu Khinh Ca mới nhớ tới Tiêu Vân đã trở lại, nàng nhịn xuống một hơi xong, nỗ lực hòa hoãn lại hô hấp của mình.

"Nga, không cần để ý ta, các ngươi tiếp tục."

(Oa... là tui chắc tui tìm cái lỗ chui vào, không dám ra luôn quá (ಥ⌣ಥ))

Thanh âm của Tiêu Vân vào giờ phút này lại truyền tới, Hoa Ngữ An vừa nghe, lập tức muốn đem cổ đều rút vào trong quần áo.

Nguyên lai... Nguyên lai Tiêu Vân vẫn luôn đang ở nhà...

Tiêu Vân cầm một cái ly nước đi ra, đối với hai người làm như nhìn không thấy mà đi vào phòng bếp, sau đó rót một ly nước trong.

"Trở về khi nào?"

Tuy rằng Liễu Khinh Ca cũng cảm thấy xấu hổ, nhưng cảm tình của nàng cùng Tiêu Vân lại giống một bằng hữu tri tâm hơn làm một người thân, nàng cũng không cảm thấy xấu hổ giống như bị mẫu thân đánh vỡ mình cùng đối tượng thân thiết.

"Trở về được một lút."

Tiêu Vân tâm tình hảo, sau khi mua sắm ăn cơm chiều liền trở về, trở về tắm rửa một cái, cảm giác có chút khát nước, vốn định ra khỏi phòng lấy chút nước lọc uống, ai biết mới hơi hơi mở cửa phòng ra, liền nghe thấy được một ít thanh âm ái muội, nàng kẹt ở cạnh cửa tiến lui đều không được.

Thẳng đến khi Hoa Ngữ An nói ra câu nói kia, nàng mới đi ra, nàng thật sự rất khát...

"Ta về phòng, coi như ta không tồn tại là được."

Tiêu Vân chính là một bộ dạng tới vội vàng đi vội vàng, thẳng đến ' bang ' một tiếng, cửa phòng bị đóng lại, Hoa Ngữ An mới hồi phục lại tinh thần.

"Ta đi tắm rửa."

Hoa Ngữ An nôn nóng hướng về phòng Liễu Khinh Ca mà đi, ai biết Liễu Khinh Ca cũng theo sát nàng, ngay cả thời gian thở dốc cũng không cho nàng.

"Cùng nhau đi!"

"A?"

Liễu Khinh Ca không hề lặp lại, mà nhẹ nhàng đẩy Hoa Ngữ An mở phòng, ' bang ' một tiếng đóng cửa phòng lại.

Suốt một buổi tối, thanh âm ái muội trong phòng Liễu Khinh Ca không ngừng vang lên.

Khi Tiêu Vân lại lần nữa đi ra lấy nước uống, không khỏi cảm thán một câu...

Tuổi trẻ thật tốt...

Bạn đang đọc truyện trên: Webtruyen.com

Nhận xét của độc giả về truyện Dấm Nghiện

Số ký tự: 0

    Bình luận Facebook