Dấm Nghiện

Chương 66: Liễu yêu nghiệt truy thê ký

Văn Nhã Ai Cập Miêu

18/11/2020

Sau khi hội nghị cổ đông kết thúc, Liễu Khinh Ca thông báo cho bộ phận quan hệ xã hội đi chuẩn bị sắp tới phải họp báo với phóng viên xong, liền quay về tầng 20.

Còn Tiêu Vân vẫn cảm thấy buồn bực, đi gặp Liễu Tiêu Nguyệt hỏi rõ chân tướng, sau đó tâm tình rất tốt, đi mua sắm phát tiết, hiện giờ cả cơ thể đều tràn ra vui sướng.

Vốn dĩ không có gì để nói với Minh Kỳ Nhiên, nhưng hắn vẫn đi theo tới đây, Hoa Ngữ An đứng ở giữa hai người, cũng không biết nên nói cái gì.

"Ngươi tiến vào, Ngữ An ngươi đi làm việc của mình đi."

Liễu Khinh Ca thỏa hiệp, Minh Kỳ Nhiên làm một bộ dạng ngươi không cho ta cùng ngươi nói, ta liền không đi. Nếu để hắn lưu lại cùng Hoa Ngữ An ở nơi này, vậy chẳng phải càng nguy hiểm hơn sao?

Cho nên Liễu Khinh Ca để hắn tiến văn phòng, nhưng Hoa Ngữ An vẫn cứ lo lắng, tổng cảm thấy Minh Kỳ Nhiên người này, suy nghĩ đều quá mức nguy hiểm.

Chỉ là Hoa Ngữ An còn chưa nghĩ ra được cái gì, máy bàn của nàng liền vang lên.

"Uy, Ngữ An."

Là thanh âm của Liễu Tiêu Nguyệt, Hoa Ngữ An lập tức thẳng thân mình, nói: "Đúng vậy, Liễu tổng."

"Cảm ơn ngươi."

Thanh âm trầm ổn của Liễu Tiêu Nguyệt từ đầu bên kia điện thoại truyền đến, đây là ngữ khí nghiêm túc nhất của Liễu Tiêu Nguyệt mà nàng được nghe qua.

"Ta cũng là chó ngáp phải ruồi..."

Hoa Ngữ An cười khẽ, nàng cảm thấy thực may mắn đêm qua gọi điện thoại cho Hoa Hãn Phi, nếu không có cuộc điện thoại kia, hôm nay nàng liền không thể nhìn thấy Liễu Tiêu Nguyệt nữa.

"Xem ra bối cảnh của ngươi thật không đơn giản, người của Long Hoa Xã cự nhiên xuất hiện tới bảo hộ ta, một nữ nhân không hề có quan hệ gì với bọn họ."

Liễu Tiêu Nguyệt cảm thấy bối cảnh của Hoa Ngữ An càng thêm thú vị, vừa ra khỏi cửa, nàng đã bị mấy nam nhân mặc tây trang ngăn lại, bọn họ nói chính mình là người của Long Hoa Xã, là Hoa tiểu thư phái bọn họ tới bảo hộ nàng.

Nói thật kia đó, Liễu Tiêu Nguyệt rất sợ hãi, nàng làm sao biết bọn họ có phải kẻ xấu hay không, muốn lừa nàng lên xe.

Liễu Tiêu Nguyệt nói thế nào cũng không dám lên xe, nói là nếu bọn họ còn dây dưa, liền gọi cảnh sát tới. Sau đó mấy nam nhân này thật sự không còn biện pháp nào, đánh gọi điện thoại cho Hoa Hãn Phi, Liễu Tiêu Nguyệt rất nhanh liền nhận được một tin nhắn đến từ Hoa Ngữ An, lúc này nàng mới tin tưởng.

Sau khi lên xe của mấy nam nhân tây trang đó, trong đó có một người nói hắn muốn nhìn một chút xem đối phương sẽ làm cái gì, liền cầm chìa khóa xe của Liễu Tiêu Nguyệt lấy siêu xe chạy ra đường.

Ngay lúc hắn phát hiện trước sau có hai chiếc xe tải đối với chính mình có ý đồ gây rối, khi chiếc xe tải ở phía sau đâm thẳng vào hắn, hắn lựa chọn nhảy ra khỏi xe, quả nhiên giây tiếp theo, chiếc siêu xe đã bị trước sau hai chiếc xe tải áp sát, bị đâm thành sắt vụn.

Sau đó Liễu Tiêu Nguyệt nhận được điện thoại của người kia gọi tới, trừ bỏ báo bình an, còn nói cho nàng biết quả nhiên có người đối với nàng lòng mang ý xấu, Liễu Tiêu Nguyệt ở trên một chiếc xe khác, lúc này mới phát giác chính mình tìm được đường sống trong chỗ chết.

"Ta chỉ là có một ít trực giác... Minh gia cùng ngươi phải gặp mặt, bọn họ khẳng định sẽ chịu thiệt thòi lớn, hơn nữa các ngươi nói Minh Kỳ Nhiên là người điên... Lòng ta sợ hãi, nên phải làm phiền ca ta phái người đi bảo hộ ngươi."

Còn may Hoa Ngữ An làm ra quyết định chính xác, nhìn chiếc siêu xe kia của Liễu Tiêu Nguyệt bị đâm thành sắt vụn trong nháy mắt, tâm của nàng đều mau nhảy lên, bỗng nhiên nghĩ tới Hoa Hãn Phi, trong lòng luôn hy vọng Hoa Hãn Phi phải hảo hảo bảo hộ được Liễu Tiêu Nguyệt.

Cũng may, Hoa Hãn Phi không làm nàng thất vọng...

"Ngữ An, cảm ơn ngươi, như vậy tính ra, ta xem như thiếu ngươi một cái mạng."

Liễu Tiêu Nguyệt không nghĩ tới mình mạng lớn, còn có thể được một người luôn bị mình trêu đùa là Hoa Ngữ An đến bảo hộ, xem ra phải hảo hảo đi báo đáp một chút Hoa Ngữ An ân cứu mạng mới được.

"Không cần nói như vậy... người nhà của Khinh Ca... Chính là người nhà ta."

Thanh âm của Hoa Ngữ An càng ngày càng nhỏ, nàng cũng không biết mình khi nào thì không biết xấu hổ mà nói ra những lời như vậy.

Quả nhiên, đầu bên kia điện thoại truyền đến tiếng cười, một trận tiếng cười giòn tan truyền đến, làm khuôn mặt nhỏ của Hoa Ngữ An đều đỏ.

"Hảo, Ngữ An, vô luận như thế nào, cảm ơn ngươi, con người của ta yêu hận rõ ràng, nhất định sẽ báo đáp ngươi, ta còn có việc phải làm, trước treo."

Liễu Tiêu Nguyệt buông điện thoại xuống, thở dài một hơi, giấu đi nước mắt nơi khóe mắt, trong lòng vẫn là nghĩ mà sợ...

Tìm được đường sống trong chỗ chết a... Liễu Tiêu Nguyệt, thật tốt ngươi còn sống...

Trong văn phòng tổng tài của Liễu Khinh Ca, Minh Kỳ Nhiên vẻ mặt vẫn đầy ý cười, giống như hoàn toàn không chịu chút đả kích gì từ thất bại vừa rồi, càng không có bị tình trạng của Minh Thụ Ngạn phải nhập viện mà chịu ảnh hưởng...

Thật là lạnh nhạt a...

"Ngươi muốn nói gì, thỉnh nói ngắn gọn, bằng không ta sợ ta sẽ nhịn không được bóp chết ngươi."

Liễu Khinh Ca không có thời gian đi tiếp đón người này, hơn nữa nàng còn muốn hỏi rõ Liễu Tiêu Nguyệt chuyện vừa rồi, làm trái tim nàng thập phần băng giá, chờ nàng đêm nay giải quyết xong với phóng viên, nàng sẽ hảo hảo ngẫm lại xem muốn đối phó với kẻ điên này như thế nào.

"Hảo."

Minh Kỳ Nhiên ý cười càng đậm, hắn sâu kín mở miệng: "40% cổ phần của Minh gia có thể vô điều kiện cho ngươi, nhưng là..."

Liễu Khinh Ca nhướng mày, vô điều kiện? Có miếng bánh có nhân lớn như vậy sao?

"Nhưng là, ta muốn một người, Hoa Ngữ An, ta chỉ cần nàng, 40% cổ phần, ngươi tùy tiện cầm đi."

Con ngươi của Liễu Khinh Ca giống như bị bịt kín một mảnh hắc ám... Khóe miệng ý cười càng ngày càng lạnh...

Minh Kỳ Nhiên ở trong văn phòng của Liễu Khinh Ca gần 10 phút, sau đó liền đi ra, thời điểm đi ra, còn liếc mắt nhìn Hoa Ngữ An một cái, nhưng Hoa Ngữ An không có nhìn hắn, nàng không thích ánh mắt hiện tại của Minh Kỳ Nhiên.

Hoa Ngữ An bị Liễu Khinh Ca gọi vào văn phòng, liền thấy sắc mặt của nàng có chút không tốt, Hoa Ngữ An lập tức quan tâm nói: "Làm sao vậy? Không thoải mái sao?"

"Không phải."

Liễu Khinh Ca để Hoa Ngữ An đến bên cạnh nàng, Hoa Ngữ An cũng làm theo, Liễu Khinh Ca đem Hoa Ngữ An kéo vào trong lòng ngực, nói: "Là ngươi sao?"

"Ân?"

"Phái người đi bảo hộ Liễu Tiêu Nguyệt."

Một khắc đó khi Liễu Khinh Ca xem được tin tức kia, thật sự là sắp hỏng mất, cũng may Liễu Tiêu Nguyệt kịp thời tới, nàng không chết, thật sự là quá tốt...

"Ân."

Hoa Ngữ An lên tiếng xong, Liễu Khinh Ca ôm chặt Hoa Ngữ An hơn nữa, một cái hôn dừng ở trên đỉnh đầu Hoa Ngữ An, đem sợ hãi trong lòng mình đều hóa thành một cái hôn, truyền lại cho Hoa Ngữ An.

Hoa Ngữ An có thể cảm giác được thân mình của Liễu Khinh Ca đang run nhè nhẹ, nàng đau lòng mà ôm chặt Liễu Khinh Ca.

"Không có việc gì, hết thảy đều không có việc gì."

Hoa Ngữ An an ủi Liễu Khinh Ca, Liễu Khinh Ca nghẹn ngào mở miệng, nỗi sợ hãi đó nàng đã nhẫn nại rất lâu, từ lúc ở phòng họp cho đến hiện giờ, lúc này rốt cuộc mới có thể phóng thích ra.

"Cảm ơn ngươi... Ngữ An..."

Cảm ơn ngươi... Cứu vớt Tiêu Nguyệt cùng ta...

Hoa Ngữ An nằm ở trong lòng ngực của Liễu Khinh Ca, cảm thụ được cảm xúc của Liễu Khinh Ca, cũng không nói gì nữa, thẳng đến khi Liễu Khinh Ca buông lỏng Hoa Ngữ An ra.

"Chờ họp báo với phóng viên gặp xong, chúng ta hảo hảo đi chúc mừng một phen đi!"

"Ân..."

----------------------------------------------------------------------

Liễu Tiêu Nguyệt ở bên kia, điện thoại vẫn luôn không ngừng vang lên, sau khi Liễu Khinh Ca gọi tới liền đến phiên Lạc Phỉ, lời nói đều là lo lắng, thời điểm mở họp di động của Liễu Tiêu Nguyệt ở trạng thái tắt máy, lúc này mới đả thông, Lạc Phỉ đương nhiên sợ hãi, đều đã ở trên đường đến bệnh viện, cũng may điện thoại của Liễu Tiêu Nguyệt chuyển được, hơn nữa yêu nghiệt kia tinh thần rất tốt, hiển nhiên không có bị thương.

Liễu Tiêu Nguyệt lần thứ hai nói rõ chân tướng, ngay cả Lạc Phỉ cũng cảm thấy thần kỳ, nếu không phải Hoa Ngữ An, sợ là hiện tại Liễu Tiêu Nguyệt đã thành một con quỷ a.

"Được rồi, Phỉ Phỉ, ngươi đã cùng ta nói chuyện điện thoại được nửa tiếng rồi, còn không muốn treo sao? Sẽ không sợ vị kia nhà ngươi sinh khí?"

Nắm tay thế kỷ, cái tin tức này ngay từ tối hôm qua đã tràn đầy khắp nơi, hơn nữa còn trở thành đề tài đứng đầu ở Hongkong.

"Đều tại ngươi, nếu không phải ngươi làm ta sợ hãi, ta sẽ đến nông nỗi này sao?"

Lạc Phỉ tức giận nói, hiện giờ các nàng còn đang ở ngoài cửa bệnh viện đây, nhưng đã không cần đi vào nữa rồi.

"Được rồi, ta thật không có việc gì."

Liễu Tiêu Nguyệt buông xuống con ngươi, có đôi khi ở thời khắc mấu chốt, ở thời khắc sinh tử, mới biết được ai là người thật sự quan tâm mình.

"Tiêu Nguyệt, nói cho ngươi một chuyện này nha."

Lạc Phỉ cùng Cố Phiên Vũ nhìn một chiếc Lamborghini đang gào thét lướt qua ở trước mắt, nhìn nhau cười, đều cúi đầu không nói gì.

"Cái gì?"

"Ta vừa rồi mới thấy một chiếc Lamborghini."

"Không có việc gì liền treo đi!"

Liễu Tiêu Nguyệt trợn trắng mắt, chuyện này mà cũng muốn nói cho nàng, không biết nàng vừa mới mất một chiếc siêu xe sao! Không phải là hướng miệng vết thương của nàng rải muối sao!

"Bảng số xe mã là xxxxx"

Nghe thế, cả người Liễu Tiêu Nguyệt chấn động... Nàng nghiến răng nghiến lợi nói: "Ngươi lập tức treo điện thoại."

"Hảo hảo hảo ~ bai ~"

Lạc Phỉ cảm thấy mỹ mãn mà cúp điện thoại, Liễu Tiêu Nguyệt lập tức nôn nóng muốn gọi đến một cái điện thoại khác, chính là nơi đó vẫn luôn là số máy bận.

Ngay lúc Liễu Tiêu Nguyệt buông di động xuống, di động của nàng lại vang lên, vừa thấy tên người gọi, nàng lập tức tiếp nhận điện thoại.

"Uy, Kiều Kiều..."

Đầu bên kia điện thoại trầm mặc, chung quanh có một ít tạp âm, nghe được ra người kia đang lái xe...

"Kiều Kiều...?"

Liễu Tiêu Nguyệt gọi Lê Kiều Kiều một tiếng, vào lúc này lại truyền đến thanh âm khóc nức nở đứt quãng, Liễu Tiêu Nguyệt trong lòng tê rần, lập tức ôn nhu nói: "Kiều Kiều, ta không có việc gì."

Lê Kiều Kiều nơi đó tựa hồ khóc càng lớn hơn, làm càn khóc lớn lên, Liễu Tiêu Nguyệt nghe, trong lòng rất gấp, đứng lên lại ngồi xuống, chân tay luống cuống.

"Kiều Kiều, ngươi hiện tại ở đâu?"

Liễu Tiêu Nguyệt nghe được tiếng khóc của Lê Kiều Kiều, chính mình cũng sắp khóc theo, cố tình người nọ trừ bỏ khóc, cái gì cũng không nói, Liễu Tiêu Nguyệt đang muốn cầm lấy túi xách, đi ra ngoài cửa, lại nghe thấy Lê Kiều Kiều rống giận trong điện thoại.

"Liễu Tiêu Nguyệt! Ngươi là heo sao! Không biết trước tiên báo bình an cho ta sao!!"

Lê Kiều Kiều trung khí mười phần rống giận, làm tâm Liễu Tiêu Nguyệt tức khắc trấn định, nàng dựa vào bàn làm việc, cười nói: "Ân, ta là heo, vậy ngươi hiện tại ở đâu?"

"Ta ở dưới lầu nhà ngươi, trong vòng 15 phút nếu ta không thấy được ngươi, ngươi liền vĩnh viễn đừng tới gặp ta!"

Lê Kiều Kiều rất tức giận, hậu quả thực nghiêm trọng, Liễu Tiêu Nguyệt chỉ cảm thấy da đầu tê dại một trận, lập tức nắm lấy túi xách liền hướng đại sảnh chạy, đúng vậy, là chạy, người nhìn thấy Liễu Tiêu Nguyệt, đều cho rằng Liễu Tiêu Nguyệt có cái gì thiên đại việc gấp, nàng đã không còn siêu xe để chạy, chỉ có thể bắt xe a! Trong vòng 15 phút có thể đuổi tới sao?

Bất quá trong vòng 15 phút, Liễu Tiêu Nguyệt thật đúng là kịp chạy tới, lần đầu tiên cảm thấy may mắn, nhà mình cách công ty rất gần.

Nàng thấy được chiếc Lamborghini quen thuộc, nàng cong lưng, gõ gõ cửa sổ, cửa sổ xe được kéo xuống, chỉ thấy Lê Kiều Kiều mang theo kính râm, lạnh lùng nói một câu.

"Đi lên."

Liễu Tiêu Nguyệt mở cửa xe đi vào, ngay lúc Liễu Tiêu Nguyệt vừa vào xe, Lê Kiều Kiều liền nghiêng thân mình, hôn tới, là dùng sức hôn không có ôn nhu, trừ bỏ bá đạo cùng khát vọng, còn có nhè nhẹ sợ hãi.

Liễu Tiêu Nguyệt tùy ý Lê Kiều Kiều phát tiết, ngay cả khi nếm được mùi máu tươi trên cánh môi, nàng cũng không có đẩy Lê Kiều Kiều ra.

"Liễu Tiêu Nguyệt, ta chán ghét ngươi!"

Bạn đang đọc truyện trên: Webtruyen.com

Nhận xét của độc giả về truyện Dấm Nghiện

Số ký tự: 0

    Bình luận Facebook